Tùy Chỉnh
Đề cử

Chap 2: Continue...

#Part_3

"Nhưng..." - Tôi đang nói thì bị cắt ngang

"Thật lòng xin lỗi quý khách!!" - Một cô trông vẻ như quản lí chạy đến

Cô ấy kéo tai hắn ta cúi xin nhằm xin lỗi tôi. Cảm thấy mình nên về phòng sớm, tôi bỏ qua cho hắn ta rồi loạng choạng men theo bờ tường để về phòng mình.

Được một đoạn thì hắn chạy đến đỡ tôi đi. Vì có hơi hoảng nên tôi giật mình rút tay ra và ngã xuống đất

"Anh... Anh làm gì vậy chứ?" - Tôi nói

"Tôi có nhiệm vụ phải giúp đỡ khách hàng" - Hắn quay ra sau cười thân thiện với cô quản lí rồi quay lại nhìn tôi và cắn môi lắc đầu

Tôi thừa biết hắn có ý muốn tôi từ chối. Mà lúc đó tôi cũng đâu có thời gian suy nghĩ nhiều, nghe hắn nói vậy tôi liền đứng dậy bảo hắn đưa tôi về phòng giúp vì tôi bị say. Thực chất là tôi đủ sức về đến phòng, nhưng tôi lại cố tình bày trò chọc tức hắn thôi. Vì tội đụng tôi mà còn đanh đá...

Để cho hắn đỡ lên tầng, tôi bảo hắn đi đi, đến đây thôi tôi tự về phòng. Sao khi được khoảng một đoạn thì tôi thấy chóng mặt vô cùng, chỉ còn nhớ là tôi ngã ra đất. Còn việc gì sau đó thì tôi không biết.

_o0o_

Từ khi tôi ngã ra đất thì đến tận sáng tôi mới tỉnh dậy. Cũng đã tỉnh ra, tôi từ từ nhận thức xem mình đang ở đâu và...

Mọi chuyện sẽ không có gì đáng nói nếu tôi không nhìn qua bên. Là tên nhân viên phục vụ hôm qua đang nằm cạnh tôi, hắn chỉ độc trên người mỗi chiếc quần jean dài. Còn tôi thì cũng còn mặc quần áo nhưng có điều các chiếc cúc đều bị bung hết ra. Hoảng hốt giật mình, tôi lao vào phòng tắm nhìn chằm chằm vào gương, tôi lại càng hoảng sợ vì mình đang không nằm mơ, tôi vội đánh răng tắm rửa rồi chạy đi thay đồ và dọn đồ trốn khỏi đây ngay lập tức.

Xuống quầy tiếp tân, tôi trả tiền phòng và bảo đã có nhân viên phục vụ trên đó nên chưa khóa cửa...

Xong xuôi, tôi chạy ngay ra đường bắt taxi đi về. Trên đường đi, tôi cố nhớ ra chuyện gì đã xảy ra, nhưng chỉ nhớ được một tí lúc tôi với hắn ngồi ngoài biển nói chuyện tâm sự gì đó, dường như tôi và hắn tâm sự về chuyện riêng của mình. Còn lại gì thì đến khi về đến nhà tôi mới nhớ lại được.

Mẹ bảo khi tối mẹ có thấy một cậu nhân viên phục vụ đưa tôi về phòng và đóng cửa. Mẹ tôi nghĩ lúc đó tôi say nên hắn ta mới đưa tôi về. Tôi trộm nghĩ, có khi nào vì say rượu mà tôi với hắn làm gì rồi không. Aaaaaa, không lẽ, tôi mất đi sự trong trắng của đời mình rồi ư?

Mẹ tôi hỏi có chuyện gì không nhưng tôi chỉ bảo rằng tôi không hiểu vì sao hôm qua lại về được phòng mình thôi. Sau đó tôi đem hành lí về phòng riêng của mình rồi chuẩn bị đi học trở lại...

#EndFlashBack

Từ đó đến đây, mặc dù sống yên ổn nhưng tôi vẫn không ngừng nghĩ về quá khứ kinh hoàng bốn năm trước ấy. Tôi gặp mâu thuẫn giữa việc muốn tìm hắn để hỏi cho ra lẽ và việc tôi không đủ can đảm để đối mặt với hắn. Liệu rằng khi biết tôi không phải là một đứa con trai bình thường thì hắn có cảm thấy kinh tởm không chứ? Nói mới nhớ sau khi bắt taxi đi được đoạn xa thì tôi mới nhớ tới sợi dây chuyền có hình mặt tôi mà mẹ mua tặng, hình như tôi làm rơi trong phòng rồi, muốn quay lại lấy nhưng vừa sợ không dám đối mặt hắn, vừa vì đã đi đoạn xa lắm rồi nên thôi đành tiếc nuối bỏ nó, dù rằng nó không phải là thứ đắt tiền nhưng nó rất có ý nghĩa đối với tôi.

Nghĩ về quá khứ của mình, tôi chán nản quay lại nói chuyện với cậu học sinh cho quên đi. Được biết tên cậu ta là Nguyễn Hoàng Huy, trên facebook cậu ta cũng khá nổi tiếng với danh hot boy quán cafe gì gì ấy =))

Nói đủ thứ chuyện trên trời dưới đất một hồi cũng đến 9 giờ tối. Tôi vội chào tạm biệt cậu ấy rồi về nghỉ ngơi để mai đi làm. Quả thật, chúng tôi có vẻ đã thân thiết hơn, tôi từ đây có lẽ đã có bạn nhậu mỗi khi buồn rồi...

_o0o_ Sáng hôm sau

Hôm nay, tôi sẽ đích thân đem đồ ăn lên và nói chuyện trực tiếp với tên giám đốc độc ác kia, tôi muốn biết được nguyên nhân gì mà hắn lại chê đồ ăn của tôi, cho là các món ăn tôi làm không được thẩm mĩ thì cũng đúng đi, nhưng ít nhất anh ta cũng phải ăn chứ. Mặc dù tôi làm không được đẹp mắt, nhưng tôi đã cố chọn những nguyên liệu tốt cho sức khỏe lắm rồi đấy! Chưa kể tiền mua nguyên liệu cũng không hề ít, tuy không phải tiền tôi bỏ ra, nhưng tôi không muốn nó được dùng một cách phung phí như thế!

#End_Part_3

Bình luận truyện Giám đốc, anh đừng quá đáng như vậy!

Nhấn Shift + Enter để xuống hàng. Nhấn Enter để đăng câu trả lời.

Bình luận Facebook

harleyquinn69
đăng bởi harleyquinn69

Theo dõi