Gửi những ngày ấu thơ của tôi

Gửi  những  ngày  ấu thơ  của  tôi!

Tác giả: Nguyễn Bích Ngọc (Tiểu Ngọc)

Ngày tôi  bước ra đời, ra xã hội,  cũng là lúc tôi tạm biệt những chuỗi ngày ấu thơ, vô tư, không lo  không nghĩ của mình.

Những tháng  ngày đó  làm tôi  nhớ  vô cùng.

Nhớ lúc ra ngoài sân giữa hàng  cây kiểng của ông chơi cùng chúng  bạn, nhớ bà nấu món canh chua cá nóc thơm phức gọi "bé Ngọc vào ăn"

Bà ngồi  trên  chiếc chiếu lát tre  bên cạnh  mâm cơm, bà và ông khẽ  cười  nhẹ xới cơm  cho tôi. Tôi còn nhớ, họ xới đầy bát to họ bảo.

- Ăn nhiều vào, mau lớn đi làm nuôi ông  bà!

Ăn nhiều mau lớn ư? Tại sao tôi không cảm thấy mau lớn nhỉ? Cứ ăn no rồi lăn ra ngủ, nhưng tôi chẳng cảm thấy mình lớn gì cả, sau này tôi mới  hiểu: Phải cần một thời gian để cơ thể  hấp thu sức đề kháng, vitamin, bồi bổ thì mới lớn được.

Tôi Con nhớ những ngày hè nóng  oi ả,tôi thường xin ông  bà  chơi với chúng bạn, nhưng chúng tôi không  có  chơi gì đâu, mà đi tắm sông đấy, đứa  nào đứa nấy đua nhau tạt nước đến chiều tối  mới về.

Tôi vẫn còn nhớ như in những câu chuyện thời thơ ấu không thể quên được.

Còn bây giờ thì sao? Bây giờ tôi  đã là một đứa con gái đã đi làm kiếm tiền về nuôi gia đình.

Bây  giờ  thì  bắt  đầu  biết  suy nghĩ: làm sao để  có  tiền  mà mà  mua gạo, mua cơm, và mua những thứ mình thích. 

Bắt đầu  biết suy  nghĩ,  những  lời  nói  như thế  nào  là có  tâm,  như thế  nào  là không có tâm.

Bắt đầu biết suy nghĩ, làm  sao để  mình trưởng thành hơn  một chút. Làm  sao để  biết lắng nghe  một  chút,làm  sao để  biết thấu hiểu  một  chút.  Mở lòng ra một  chút.

Và bắt đầu biết  sự cực khổ của,  ông, bà, cha, mẹ. Mong muốn mình hoàn hảo hơn trong mắt  mọi người.

Và bây giờ tôi cũng bắt đầu biết  yêu.

Nằm nhớ lại những hồi ức đã qua,  tôi cảm thấy có chút  nhớ, có  chút giận mình vì không nghe lời  người  thân.

Đây là những ngày vui vẻ nhất của tôi, nhưng chắc lâu lắm tôi  mới  có thể quay trở lại.

Tôi yêu chúng rất yêu chúng

Chiều nay gió thổi làm tâm trạng tôi rất thoải mái, thoải mái đến mức tôi không còn buồn chuyện của con nhỏ bạn thân nữa.

Những hồi ức còn lưu trữ lại tôi sẽ nhớ, nhớ mãi.

Con gái muốn gửi lời xin lỗi, vì thời gian không lo không nghĩ của con đã làm hai người phải buồn, lo lắng cho con và các em từ li từ tí.

Nhưng bây giờ con xin ba mẹ hãy nhường sự lo lắng cho con hết cả đi bởi vì con gái của ba mẹ đã lớn rồi. Con muốn tự mình đứng vững cả hai chân. Bởi vì con sợ nếu có ai nâng đỡ, con sẽ bỏ cuộc và mau chóng suy sụp, và sẽ, bỏ đi cách sống lí tưởng của mình.

Con yêu cả nhà

Bình luận truyện Gửi những ngày ấu thơ của tôi

Nhấn Shift + Enter để xuống hàng. Nhấn Enter để đăng câu trả lời.

Nguyễn Bích Ngọc (tiểu Ngọc)

@nguyen-bich-ngoc

Theo dõi

0
1
5

Truyện ngắn khác