Tùy Chỉnh
Đề cử
 Gửi Thanh Xuân Ấm Áp Của Chúng Ta

Gửi Thanh Xuân Ấm Áp Của Chúng Ta

Chương 1

Tư Đồ Mạt ôm chồng sách cao nhất dừng chân trước của phòng kia túc xá. Cô không thể dùng tay gõ cửa, đành giơ chân đá vài cái, cho tới khi nghe thấy giọng nói:"Tới đây, tới đây."Vang lên đằng sau cánh cửa và tiếng bước chân từ tốn thong dong hoàn toàn im bặt.
Vương San vừa mở cửa liền thấy chồng sách cao quá đầu trong tay Tư Đồ Mạt, khinh ngạc hỏi:"Ôi, cậu ôm nhiều sách như thế làm gì?"
"Viết luận văn tốt nghiệp."
"Haiz, mình còn chưa bắt đầu cơ, đang mải chuẩn bị cho hội chợ việc làm."Vương San than thở.
" Hội chợ việc làm chẳng được tích sự gì cả, mấy doanh nghiệp đó có thực lòng muốn chiêu mộ nhân tài đâu, chỉ tham gia cho có để quản bá thương hiệu thôi." Tư Đồ Mạt hờ hững đáp rồi đặt chồng sách lên mặt bàn mình, ngay bên cạnh một chồng sách khác.
"Cậu cũng có chí khí đấy, mới đi được vài hội chợ việc làm đã bỏ cuộc ."Vương San theo sau Tư Đồ Mạt vừa đi vừa nói
Tư Đồ Mạt bật máy tính, quay đầu nói:"Tại mình lười mà."
Tư Đồ Mạt từng tới hội chợ việc làm khoảng bốn lần, lần nào cũng rơi vào tình trạng mệt mỏi cả về tinh thần lẫn thể xác. Vì thế, cô quyết định bước vào hàng ngũ những kẻ "năm cuối không thèm đi cao học, ngày ngày vui như Tết".
"Mình nể cậu thật đấy, mình không thể nào nghĩ thoáng như cậu được. Mình vẫn cho rằng con người cần phải thử tất cả những cơ hội đến với mình trong cuộc đời này. Phải thử mới có tia hi vọng, còn không thử thì chẳng có gì cả." Trong ngữ khi của Vương San có chút coi thường.
"Thế nên sau này cậu mới trở thành một người phụ nữ mạnh mẽ và thành đạt, còn mình chắc không thể nào rồi."Tư Đồ Mạt cắt ngang lời Vương San, quay đầu tập trung vào mang hình máy tính, không muốn nói thêm gì.
Vương San đứng bên cạnh bàn cô một lúc, thấy mất hứng bèn đi ra chỗ khác.
"À, đúng rồi, Mạt Mạt, anh Phó của cậu lại gọi điện tới đấy." Sau khi ra ban công cất quần áo, Vương San trở vào phòng nói với Tư Đồ Mạt.
Tư Đồ Mạt quay sang nhìn cô ấy, "Đã bảo cậu ta không phải anh Phó của mình rồi, cậu đừng có nói linh tinh."
"Thôi đi, ngại ngùng cái gì?"Vương San khẽ huých vào vai cô
"Cậu ta nói gì?"

"Anh ấy bảo điện thoại cậu không liên lạc được, kêu cậu về thì gọi lại cho anh ấy."
"Ừm." Tư Đồ Mạt lại dán mắt vào màn hình máy tính.
Vương ấn đứng sau lưng cô một lát, không nhịn được kêu lên:"Cậu không gọi cho anh ấy à?"
"Không cần đâu, nếu có việc gì gấp cậu ta sẽ tự gọi lại." Tư Đồ Mạt chẳng buồn quay đầu.
"Mạt Mạt, ừm... hay cậu cứ gọi đi, nếu không anh ấy sẽ tưởng mình không nhắn cậu." Vương San ngập ngừng nói.
Tư Đồ Mạt quay sang nhìn cô nàng bằng ánh mắt sâu xa. Haiz, cô bạn Vương San này đúng là hết thuốc chữa rồi.
"Anh Phó"trong lời nói Vương San chính là Phó Phái, bạn học cùng cấp ba với Tư Đồ Mạt. Từ trước tới nay, thái độ của anh chàng này với Tư Đồ Mật luôn ám muội không rõ. Đã nhiều lần Tư Đồ Mạt muốn nói rõ ràng nhưng hễ định mở lời cô đều bị cậu ta mỉa mai, công kích đủ kiểu. Nếu cậu ta khống chịu thừa nhận , cô nói nhiều chỉ càng chứng tỏ bản thân tự mình đa tình, quá ảo tưởng mà thôi. Thế nên cô đành mặc kệ. Dù sao người như cậu ta, xét trên phương diện là một người bạn cũng không tệ chút nào, vừa chu đáo vừa nghĩa khí, nhưng là bạn trai thì thật sự không được. Cô chỉ cần tính sơ sơ, kể từ khi biết đến sự khác biệt giữa nam và nữ, số bạn gái mà cậu ta từng qua lại có thể gom đủ một bạn mạt chược rồi, mà không phải là số người chơi đâu, là số quân mạt chược trên bàn ấy.
Vương San thích Phó Phái, điều này cả thế giới đều có thể cảm nhận được, nhưng cô nàng có chết cũng không chịu thừa nhận. Tư Đồ Mạt luôn cảm thấy cô cũng có một phần trách nhiệm trong chuyện này. Suy cho cùng, cũng vì cô mà hai người đó mới quen biết nhau. Thế nên mỗi khi rảnh rỗi, cô thường xuyên lôi chuyện phong lưu đa tình của Phó Phái ra kể với mong muốn có thể giết chết những rung động thiếu nữ của Vương San. Nhưng cô không ngờ, càng khuếch đại tình sử lắt léo của Phó Phái thì Vương San lại càng si mê.
Phụ nữ ngốc nghếch nhất ở điểm nào? Chính là biết rõ người đàn ông đó là kẻ phong lưu đa tình, thay người yêu như thay áo, nhưng vẫn luôn cho rằng mình có thể thay đổi được anh ta, có thể trở thành một người đặc biệt trong sinh mệnh của anh ta. Thực tế làm gì có chuyện dễ dàng như thế! Mẹ anh ta dạy dỗ anh ta cả đời còn chẳng thể giáo dục con trai mình trở thành người lương thiện không gây hại cho ai, chỉ dựa vào chút tình cảm dịu dàng của bạn mà đòi biến anh ta từ một thanh sắt trở nên mềm mạt như nước sao?
"Phó Phái, là tôi, Tư Đồ Mạt đây." Tư Đồ Mạt bấm dãy số quen thuộc. Số điện thoại của Phó Phái đúng là quá dễ nhớ, một dãy 8, một dãy 9, một dãy 0. Cô thật sự nghi ngờ, ngoài dãy số 13800138000 ra thì số nào có thể dễ nhớ hơn số của cậu ta nữa không, cũng không biết cậu ta đã tiêu tốn bao nhiêu tiền mới mua được số điện thoại này.
"Mạt Mạt à, vừa rồi cậu đi đâu thế? Điện thoại cũng không liên lạc được." Giọng Phó Phái từ đầu bên kia vọng lại.

Bình luận truyện Gửi Thanh Xuân Ấm Áp Của Chúng Ta

Nhấn Shift + Enter để xuống hàng. Nhấn Enter để đăng câu trả lời.

Bình luận Facebook