Hạnh Phúc Giản Đơn

-Em tỉnh rồi !
-Anh là ai ! Tôi đang ở đâu đây ?
-Em không nhớ gì sao ?
-Tôi ... tôi thực sự không nhớ ! Anh nói tôi biết đi!
-Em ... là vị hôn thê của anh ! Hôm qua em cùng anh đi mua nhẫn đính hôn ! Không may bị tai nạn ! Anh chỉ bị thương nhẹ ! Còn em .... thì bị thương rất nặng !
-Vậy anh tên gì ? Còn tôi tên là gì ?
-Anh là Mạc Tử Diễm ! Còn em là Tiêu Khuynh Thành ! Chúng ta đã quen nhau ba năm rồi !
-Tôi muốn nghỉ ngơi !
-Được ! Em nghỉ đi . Cần gì cứ gọi anh !
Khi cánh cửa phòng bệnh khép lại .
Tiêu Khuynh Thành nghi hoặc mở mắt ra !
‘ Tại sao cô không có bất cứ một cảm giác nào với anh ! Anh cứ như một người xa lạ vậy ! Khi anh nói chuyện , giọng nói rất ấm áp nhưng trong mắt anh cô cảm thấy một điều gì đó không đúng . Cô thật sự là vị hôn thê của anh sao ? Còn nữa , tên cô thực sự là Tiêu Khuynh Thành sao ?
_______________________________
-Mạc tổng ! Cô gái đó ?
-Thông báo với tất cả mọi người trong nhà . Cô ấy là vị hôn thê của tôi !
-Nhưng cô ấy ....
-Cậu nghi ngờ ?
-Tôi không dám !
-Ra ngoài !
________________
Hai ngày sau . Cô được xuất viện . Anh đưa cô về nơi mà anh nói là nhà của anh và cô !
-Mừng thiếu gia , tiểu thư trở về !
-Uh ! Mọi người làm việc đi!

Mạc Tử Diễm đưa Tiêu Khuynh Thành lên lầu !
-Đây là phòng của chúng ta !
-Của chúng ta ?
-Đúng vậy ! Em muốn nghỉ ngơi một chút không ?
-Không cần a! Tôi muốn đi dạo ! Tại sao khi tôi bước vào đây ! Lại cảm thấy vô cùng không quen ! Anh ....
-Anh đưa em đi dạo nhé ! Hít thở không khí một chút !
-Được !
____________________________
Trong khoảng thời gian đó. Hai người sống với nhau cũng xem như là vui vẻ .
Nhưng một ngày ! Cô phát hiện ra một tấm ảnh ! Và bên cạnh còn có một tấm chứng minh thư !
Một cô gái giống hệt cô . Cô ấy tên là Lạc Minh Nhan . Và .... cô ấy có một cái bớt nhỏ trên cổ giống hệt cô .
Là cô sao ? Hay là một cô gái khác ! Một dòng kí ức lướt qua trong đầu cô . Nhưng cô không kịp bắt lấy nó .
Lại một thời gian trôi qua . Cô sống trong sự nghi hoặc . Vì tấm ảnh cô gái đó .
Nghe tiếng động cơ xe ở ngoài . Mạc Tử Diễm đã về . Nhưng hôm nay :
-Minh Nhan ! Anh có chuyện muốn nói !
-Anh gọi tôi là gì ?
-Minh Nhan ....
-Hoá ra tôi thật sự là Lạc Minh Nhan sao ? Vậy Tiêu Khuynh Thành là ai ? Anh dấu tôi chuyện gì ?
-Em nghe anh nói ! Đi theo anh !
-Được thôi!
_____________________
Thư phòng .
-Em ngồi xuống đi ! Anh kể em nghe. Chuyện này không giấu em được nữa rồi . Tiêu Khuynh Thành là vị hôn thê của anh ....
-Nhưng tôi không phải !
Minh Nhan cắt ngang lời anh .
-Em nghe anh kể đã . Khuynh Thành cô ấy đúng là lúc đi với anh và xảy ra tai nạn và qua đời . Nhưng đó là hai năm trước rồi . Nửa năm trước anh tìm thấy em bị ngất ở trên đường . Anh đã rất sửng sốt khi em rất giống cô ấy . Anh đưa em đi bệnh viện . Anh nói em là hôn thê của anh . Vì anh ....
-Nói ngắn gọn tôi chỉ là thế thân cho Tiêu Khuynh Thành. Bấy lâu nay anh đóng kịch cũng thật giỏi . Tôi thật sự kinh ngạc đấy .
-Xin lỗi ! Là do anh ích kỉ . Do anh muốn giữ em bên anh .
-Anh không hề có một chút tình cảm nào đối với tôi . Người anh yêu là Tiêu Khuynh Thành . Tôi chỉ là một người giống hôn thê của anh thôi . Cảm ơn anh đã cứu tôi . Tôi sẽ rời đi .
Anh vội nắm lấy tay cô !
-Đừng ! Em không đi được không ? Anh ....
-Không thể ! Tại sao tôi không thể đi ?
-Anh yêu em !
Cô khựng lại . Nhưng vẫn bước ra khỏi thư phòng .
Về đến phòng ngủ . Cô không chống đỡ được nữa .
Anh yêu cô là vì thật lòng hay vì cô giống hôn thê của anh .
Đêm đó cô khóc rất nhiều . Sáng hôm sau . Cô xách valy ra khỏi phòng từ rất sớm . Rời khỏi ngôi nhà mà cô đã sống trong nửa năm . Cô nhớ lại những ngày vui vẻ bên anh . Nhưng không ngờ sự vui vẻ đó.....
Anh đứng trên lầu nhìn cô . Cô đi thật rồi , cô đi và để lại cho anh một bóng lưng cô đơn lạnh lẽo .
_________________________
Từ ngày cô đi anh không còn được nhìn thấy nụ cười của cô nữa . Căn nhà thiếu cô lại trở về giống như hai năm trước. Lạnh lẽo cô đơn .
Một ngày , đi trên đường , anh nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc . Minh Nhan .
Anh vội đuổi theo nhưng anh không để ý . Và rồi anh bị tai nạn . Bị thương vô cùng nặng . Đôi mắt anh không thể nhìn được nữa . Mạc gia đã tìm được cho anh đôi mắt phù hợp nhưng anh nhất quyết không thay .
Anh từ bỏ chức vị tổng tài Mạc thị . Trao lại toàn quyền cho em trai anh .
Còn anh sau một tháng nằm viện quyết định đến một vùng quê nhỏ nhưng cảnh vật vô cùng đẹp . Anh đến đây và mua một căn nhà nhỏ . Quản gia cũng đi cùng anh . Bà nói , bà không thân thích nên đi với anh tiện thể chăm sóc cho anh . Bà luôn xem anh như con trai mà đối đãi .
Sau năm năm . Ở vùng quê nhỏ ấy có một cô giáo mới chuyển tới . Căn nhà của cô ấy ngay sát bên cạnh nhà anh .
Cô gái ấy là Lạc Minh Nhan . Sau năm năm đi khắp nơi . Cô quyết định đến với vùng quê nhỏ này . Vùng quê này là nơi ba mẹ cô gặp gỡ và kết duyên . Nhưng họ bây giờ không còn ở trên đời này nữa rồi . Hơn năm năm trước , cô đi cùng họ . Xe họ mất lái . Tốc độ mỗi lúc một nhanh . Cô nhớ ba mẹ cố hết sức đẩy cô ra khỏi xe . Đầu cô đập mạnh vào tảng đá . Trước khi mất đi ý thức cô nhìn thấy chiếc xe ấy lao thẳng xuống vách núi . Cô ngất đi và sau đấy gặp anh rồi rời đi . Cô biết cô đã yêu anh . Nhưng cô không thể lừa dối bản thân khi cô chỉ giống người anh yêu .
Cô đến vùng quên nhỏ này làm cô giáo dạy trẻ . Cô quen bác gái nhà bên cạnh . Bác ấy rất tốt bụng giúp đỡ cô tìm nhà . Tối hôm nay bác ấy mời cô ăn cơm.
Nhưng cô không thể ngờ được . Cô lại gặp được anh . Anh ngồi trên chiếc ghế dựa . Thấy cô nhìn anh . Bác gái dịu dàng bảo .
-Cậu ấy bị mù vào năm năm trước ....
Bác ấy chưa nói xong . Nước mắt cô đã rơi . Cô khẽ gọi :
-Tử Diễm ....
Giọng nói quen thuộc . Đã năm năm rồi anh chưa từng nghe qua .
-Nhan Nhi ! Là em sao ? Em trở về rồi ! Em tha thứ cho anh sao ?
Cô chạy lại ôm chầm lấy anh ! Nức nở
-Em xin lỗi ! Em nghe bác gái kể hết rồi .
-Là lỗi của anh . Năm năm trước là sai lầm của anh . Anh ...
-Anh đừng nói nữa . Mọi chuyện đã qua rồi .
-Được ! Không nói nữa ! Nghe theo em .
Anh ôm cô thật chặt . Anh sợ đây chỉ là một giấc mơ . Anh sợ khi tỉnh dậy cô sẽ đi mất . Nhưng không , cô vẫn ở đây , ở bên cạnh anh .
Anh đồng ý thay mắt . Ba mẹ anh rất vui . Nhưng hình như em trai anh còn vui hơn . Nó muốn được đi khắp nơi chứ không phải bị gò bó trong văn phòng chật hẹp . Nhưng anh chen ngang ước mơ của nó . Giờ chắc nó mong anh về lắm đây .
Cô theo anh về thành phố . Về một ngôi nhà mới . Anh nói , anh không muốn cô khó chịu khi ở căn nhà trước đây họ từng ở . Cô nghe theo anh.
Một ngày đẹp trời . Anh cầu hôn cô với một phương thức vô cùng lãng mạn . Hai tháng sau , hôn lễ diễn ra tại Burgundy .
Bạn bè của anh đến rất đông . Nhưng cô không hề hay biết rằng anh còn mời những thiên thần nhí từng là học sinh của cô đến tham dự . Những bé gái mặc lễ phục màu đỏ . Những bé trai mặc lễ phục đỏ . Như những cặp đôi nhí hết sức dễ thương .
Cô đã có một cuộc sống vô cùng hạnh phúc bên anh và các con của anh và cô .
Về già , anh nắm tay cô à ông nắm tay bà chứ . Cùng ngắm trăng và sao . Hạnh phúc ấy thật giản đơn nhưng vô cùng đáng quý .
_____ Hoàn _____

Bình luận truyện Hạnh Phúc Giản Đơn

Nhấn Shift + Enter để xuống hàng. Nhấn Enter để đăng câu trả lời.

Viên Viên Hựu

@ngocbaobao

Theo dõi

0
1
27

Truyện ngắn khác

Đoản 1

Đoản 1

Linh Ken

6

Trùng  Sinh Hoa Yêu

Trùng Sinh Hoa Yêu

Thiên tuyết

7

Hoạn Thư chuyện chưa kể ...

Hoạn Thư chuyện chưa kể ...

Diệp Phương Thy

21

Lặng

Lặng

Mashiro-miuna

24

Mộng Phong

Mộng Phong

Ngôi Sao 5 Cánh

12

Anh Đã Từng Yêu Tôi?

Anh Đã Từng Yêu Tôi?

Mộc Tử Đằng

28

CẬU CÓ YÊU TÔI KHÔNG?

CẬU CÓ YÊU TÔI KHÔNG?

Linh Linh ( Iris)

20

BẠN THÂN CŨ

BẠN THÂN CŨ

Thanh Lưu

18