truyen

Hạnh phúc là gì?

HẠ NẮNG.

1.Cứu rỗi.

Tôi vuốt lại đám mái rối bời trước trán, mắt mù mịt, lặng người đứng trước cánh cửa phòng học.

Cánh cửa mở ra, bóng người cao lớn gầy gò đột ngột xông ra, tôi bất ngờ, co rúm người lại, lùi về phía sau.

-Điên.

Người đó nhíu mày, không chút lưu tình đẩy tôi, lực tay rất mạnh, đấy là điều duy nhất tôi để ý.

Tôi dễ quên và lần này cũng không ngoại lệ.

Tôi đã quên dáng vẻ lần đầu gặp gỡ người ấy.

Có lẽ vì vậy, mọi người luôn cảm thấy tôi rất lạnh nhạt, rất cao lãnh, rất cô độc.

Rất khó gần.

.

Tan học rồi.

Tôi gục đầu, chôn mặt sâu vào trong cánh tay, thở ra hổn hển.

Chắc là đã ổn rồi nhỉ.

Tôi cười.

Vội cầm lấy cặp sách nhỏ nhỏ đen tuyền nằm chơ vơ bên cạnh tôi.

Tôi cẩn thận mở cửa.

Nhìn ra bên ngoài.

Không có ai cả.

Hành lang vắng tanh.

Tôi nhủ thầm một tiếng kỳ quái nhưng chắc là tôi nghĩ nhiều.

Chắc là tôi nghĩ nhiều thôi, tôi vẫn cố gắng lừa dối mình như thế cho đến khi gặp bọn họ.

Tôi kinh hãi.

Tôi sợ những trận đòn của họ dành cho tôi.

Tôi rất sợ.

Rất sợ.

Nhưng chẳng ai quan tâm cả.

Chẳng ai chịu bỏ chút thời gian hỏi tôi.

Bạn ổn không?

Tôi đã tự hỏi mình. Sai sao? Những điều nhỏ bé ấy chẳng lẽ tôi không được phép đòi hỏi? Hay đơn giản vì là tôi nên điều ấy trở nên hiển nhiên đúng. Đúng là tôi phải cô độc, đúng là tôi phải bị hành hạ bởi bọn họ. Và điều ấy là tất nhiên?

.

Đường rất trơn, rất lạnh. Trời cũng rất tối.

Người ở đây cũng rất độc ác.

Họ luôn chửi. Những lời thô tục.

Bẩn.

Nơi này rất bẩn.

.

-Về rồi.

Bố cau có lên giọng, lớp da nhăn trên mặt co lại, méo mó. Tay mân mê điếu thuốc khói trắng xóa, còn chút tia lửa ở phía đầu. Tóc ngả trắng, bụi bặm. Quần áo cũ mèm, mục nát, bám đầy bụi gàu. Xung quanh là tàn thuốc, nhiều, chất đống ở đất.

Màn hình ti vi là tiếng, đánh, chửi bới, vang dội.

Tôi khẽ tiếng, đáp, nhẹ đến gần đống tàn thuốc, dùng tay gom lại thật cẩn thận.

-Bố. Tiền học lầ..

Điếu thuốc còn ánh lửa trực tiếp dí lên da mặt tôi, nóng.

Tôi cắn môi.

-Tao không có. Mày hỏi mẹ mày ý. Tao đây đéo có tiền cho mày nhá.

Bố vỗ mặt tôi rồi kệnh khạng ra ngoài.

Tôi ngồi đấy, nhìn thứ ánh sáng mờ mờ, chiếu vào.

Đó là ánh đền từ máy điện thoại.

Thế là rõ, cảnh sát đến.

-Cộc cộc.

Âm thanh đơn điệu vang lên trong căn nhà.

Tôi không thể ra đó.

Bởi tôi biết bố đã giết người, giết hai mạng người, một đứa bé và một người phụ nữ.

Tôi không tin vào công lý từ miệng của những người luôn khoác lên mình những bộ quẩn áo đẹp đẽ, sống trong tiền tài, nhung lụa, những người chưa từng nghèo khổ, những người hoàn hảo từ khi sinh ra.

Trong mắt tôi đó là sự nực cười.

Công lý của họ chỉ đúng với họ, còn với tôi đó là những thứ đó không tồn tại.

Bởi vì đó chính là cái thứ khốn nạn phá nát gia đình tôi.

Phá nát tuổi thơ của tôi.

Phá nát của đời dở dang của biết bao con người là châu báu đối với tôi.

.

-Em kia, đứng lại.

Tôi bước vội vã.

-Tôi nói em đó. Tóc dài, mặc đồng phục xanh lá.

Tôi dừng chân lại.

Người phía sau chạy đến, da trắng, mắt to, ăn mặc đồ rất sáng. Dáng cao, gầy.

Rất đẹp.

-Em tham gia đi.

Tờ giấy lớn, rất đau mắt.

Tôi sờ túi bên trong áo khoác, vò lớp vải mỏng rách nát.

-Tôi không có tiền.

-Không, chẳng cần tiền.

Tôi cúi đầu.

-Tôi xin lỗi.

-Về chống bạo lực học đường đó. Không sao?

-Không, tôi ổn. Cảm ơn.

Tôi khẽ mỉm cười, viền mắt đỏ ửng.

.

Đau.

Đừng.

Dừng lại đi.

Đừng đánh tôi.

Đừng.

-Dừng lại!

Tôi mở mắt, ngẩn người.

Là người đó nhưng bộ quần áo này.

là cảnh sát.

Rất nhiều cảnh sát.

Khung cảnh chợt hỗn hoạn trong giây lát, chỉ trong giây lát thôi.

-Xin lỗi, tôi đến trễ rồi.

Người đó nhẹ nhàng chạm vào má tôi, nâng niu trân trọng, tôi thấy người đó run rẩy bông chốc mắt cay xè, mừng vì được giải thoát, mừng vì biết rằng cũng có người trân trọng tôi, dù cho tôi chẳng là ai cả, chẳng có gì.

Lần đầu tiên tôi cảm nhận được thứ ánh sáng huyền diệu ấy, ánh sáng chiếu rọi ấm áp của nắng.

Ánh sáng công lý mà tôi ghét bỏ.

Khi ấy tôi cảm thấy mọi thứ thật đẹp.

.

-Trời ạ, em cắt vào tay rồi kìa.

Anh cúi đầu cẩn thận nắm tay tôi, xót xa, nhẹ nhàng đặt miếng băng cá nhân vào vết thương, không ngừng lẩm bẩm.

Anh là sự cứu rỗi trong cuộc đời của tôi.

Anh là sự bắt đầu của những điều tốt đẹp.

Anh là người thích lo chuyện bao đồng, thích lo chuyện cuộc đời thảm hại của tôi, đem lại cho tôi công lý mà tôi vốn nên có.

Anh là người mắng tôi điên.

Anh là người đẩy tôi chỉ để biết được tình trạng cơ thể của tôi.

Anh là người chịu dành thời gian, tâm trí quan tâm đến cuộc đời tôi.

Anh là người đã chấm dứt mọi đau thương giam cầm tôi.

Cuộc đời của tôi đẹp vì có anh.

.

Hết.

2.

Nắng chạy dài trên góc phố nhỏ, ấm cúng đến lạ thường. Tôi vội vàng chạy, thở dốc. Dòng người chậm rãi di chuyển. Mùi thơm của chiếc bánh ngọt phủ socola thơm lừng trong không khí mà tôi biết nó xuất phát từ cửa hàng phía đối diện kia, một cửa hàng nhỏ, đông khách. Tôi chạy chậm lại, hơi thở vẫn còn dồn dập, ngước nhìn dãy người dài kia, không khỏi cảm thán. Quả thật rất đông. Nhưng mười tám phút là cùng rồi.

-Cố Di.

Tôi lần theo giọng nói, theo thói quen mỉm cười.

-Vâng Chào anh Tần.

Tần Khiết cũng cong khóe môi cười lịch sự.

-Cô cũng mua bánh.

-Vâng ạ.

Tôi gượng gạo đáo, tay mân mê viền áo, lúng túng.

-Tôi mua thừa bánh. Cho cô.

Chiếc bánh socola được bọc cẩn thận trong lớp giấy cứng sọc thẳng chỉ có hai màu nâu và vàng thỏa hương thơm lừng hiện ra trước mắt tôi. Tôi bất ngờ, có chút chần chừ.

-Lấy đi. Không sao.

Anh nói rồi nhét bánh vào tay tôi, đi thẳng. Dáng Tần Khiết cao, cũng rất chuẩn nên giữa dòng người, anh rất nổi bật, lần đầu tiên tôi hiểu được cái gì gọi là xuất chúng.

.

Vị socola ngọt ngào tràn ngập khoang miệng được dung hòa trong lớp bánh mềm nóng. Tôi bỗng dưng thấy ấm áp nơi đáy lòng. Có thể là do không khí đã ấm áp hơn, cũng có thể là do được ăn ngon, cũng có thể đơn giản là do tôi thấy hạnh phúc.

Nắng đậm dần. Màu trời cũng tối hơn. Gió cũng bắt đầu nhẹ, dòng người cũng vội vã, ở góc đường thỉnh thoảng vang lên bản tình ca cũ. Tôi nhìn thấy Tần Khiết, anh đang nhâm nhi cà phê, rũ mắt trầm ngâm đọc sách, mái tóc anh rất tối trái ngược toàn toàn với làn da trắng sứ chói mắt mà anh có. Tôi nhìn anh một lúc rồi cũng rời đi.

.

Từng ngày tôi chầm chậm quan sát anh, như một thói quen, mà có lẽ là vậy.

Mỗi ngày chăm chú nhìn mọi thứ anh làm, dù tôi biết rằng, điều đó thật vô ích.

Nhưng tôi vẫn muốn tự lừa dối mình, rằng anh cũng có chút cảm tình với tôi.

Chắc vậy...

.

Tôi rũ mi, dựa đầu vào bức tường trắng xóa , nước mắt nước mũi lèm bèm.

Tần Khiết có bạn gái rồi.

Hai người rất đẹp đôi, dường như có dành trọn tất cả những ngôn ngữ đẹp đẽ nhất dành cho họ cũng là không đủ.
.

Trời lạnh buốt, từng cụm khí lạnh tràn vào cơ thể, bộ quần áo mỏng manh yếu ớt chắn đi chút gió, tôi rũ rượi dựa vào tường dính đầy đất cát, chầm chậm nấc lên, đầu thì choáng váng đau đớn, tay chân thì mềm oặt không còn cảm giác.

-Chị Cố Di..

Ai vậy?

Là ai vậy..

.

Còn nữa.

Bình luận truyện Hạnh phúc là gì?

Nhấn Shift + Enter để xuống hàng. Nhấn Enter để đăng câu trả lời.

Ngôn Tự

@co-dien-tri

Theo dõi

0
12
6