Tùy Chỉnh
Đề cử

Chương 85: Thần Y Khuynh Thành (32)

Tiểu thư, người thực sự khám bệnh cho các chủ Túy Hoa các sao?"

Hồi Tuyết nghi ngờ hỏi Minh Thù, dường như có lời gì muốn nói.

"Ừ, thì sao?"

"Hắn..."

Hồi Tuyết không biết nên nói hay không, Minh Thù quay đầu lại nhìn nàng. Lúc này, Hồi Tuyết mới nói:

"Lúc trước, khi tiểu thư bế quan, hắn đã đến Tuyệt Hồn cốc, lão cốc chủ có xem qua cho hắn, sau đó không nói gì để đệ tử tiễn khách."

Tên này đã từng đến Tuyệt Hồn cốc, sư phụ của nguyên chủ còn không có cách gì chữa trị, hắn dựa vào cái gì mà thấy mình có thể cứu được chứ?

Chẳng lẽ là do ta đẹp hơn sư phụ của nguyên chủ sao?

Hồi Tuyết đảo mắt nhìn xung quanh, bộ dạng như kẻ trộm:

"Sau chuyện này, lão cốc chủ thường xuyên như người mất hồn, có khi như vậy cả một buổi chiều, khoảng thời gian đó mọi người trong cốc không ai dám nói to. Sau này lại có một lần, em nghe được lão cốc chủ ở trong phòng cùng người khác nói chuyện, ông ấy nhắc tới Thanh Trần còn có sơn mạch Ma Phong, Long Cốt Sơn gì đó. Em còn chưa nghe rõ, đã bị lão cốc chủ phát hiện, tiểu thư đoán xem kết quả thế nào?"

"Thế nào?"

"Trong phòng lão cốc chủ không có một ai." Hồi Tuyết nói.

"Có thể là sư phụ ta đang tự nói chuyện với mình."

Hồi Tuyết nhức đầu: "Cũng có thể, nhưng khi đó sắc mặt lão cốc chủ rất kém, ông ấy ra lệnh cho em bất luận là nghe được gì cũng không được nói cho ai biết. Tiểu thư, em thấy bệnh của Thanh Trần công tử thực sự rất khó chữa trị, người vẫn là không nên nhúng tay thì hơn."

"Ta đã đồng ý chữa trị cho hắn rồi."

Đã hứa với người ta, làm sao có thể đổi ý được, trừ khi... Hắn chết.

Hồi Tuyết hơi mím môi: "Tiểu thư, người đã biết Thanh Trần công tử bị làm sao chưa?"

"Nghe em vừa nói, ta lại có chút không chắc chắn."

Thanh Trần dường như liên quan đến chuyện gì đó, nếu như vậy, khẳng định "bệnh" của hắn không đơn giản như vậy.

"Hả?"

Vừa rồi nàng nói có chỗ nào không đúng sao?

"Cứ xem qua trước đã." Có vẻ là rất thú vị đấy.

Sơn mạch Ma Phong, Long Cốt Sơn.

Vừa hay, con rắn đã mang Tiêu Như Phong đi vào Long Cốt, mà Tiêu Như Phong đã giao đấu đều xuất hiện từ Long Cốt Sơn.

Hồi Tuyết chớp mắt, có chút nghi ngờ.

Nhưng sự nghi ngờ của Hồi Tuyết tiêu tan rất nhanh, tiểu thư làm như vậy nhất định là có lý của nàng ấy.

"Tiểu thư, người chờ em một chút."

Hồi Tuyết đuổi theo Minh Thù: "Tiểu thư, em còn có chuyện muốn hỏi người."

"Ừ."

"Tiểu thư, lúc trước người nói người ở Tuyệt Hồn cốc đều dùng... Có phải là thật không?"

"Cái gì?"

"Lúc trước là người nói với Nhất Minh người ở Tuyệt Hồn cốc đều dùng thuốc, thuốc giải chỉ có cốc chủ có."

"Vậy em cũng tin?"

Nàng chỉ thuận miệng nói, mỗi tháng Tuyệt Hồn cốc phát thuốc là dùng để cường thân kiện thể, tĩnh tâm ngưng thần, phòng ngừa đệ tử tâm không ổn định, tẩu hỏa nhập ma.

"Thế nhưng Nhất Minh..."

Các triệu chứng trên người của hắn, quả thực giống như tiểu thư nói.

"Là ta cho hắn dùng chút thuốc thôi, khi thuốc hết tác dụng thì sẽ bình thường trở lại. Đúng rồi, đã xử lý Nhất Minh chưa?"

Dù gì thân thể này cũng là thần y, trên người có những thứ thuốc khác, cũng không có gì lạ.

Hồi Tuyết nghe được, sửng sốt một chút:

"Lưu Phong đã dựa theo quy định trong cốc xử trí hắn rồi. Thế nhưng, vẫn không có tin tức gì của Hoành Diên, hắn mang đi hơn phân nửa đệ tử của Tuyệt Hồn cốc, phải mau chóng tìm được hắn."

Đệ tử không đi theo Hoành Diên đã liên lạc với Lưu Phong, lúc này đang bốn phương tám hướng đuổi bắt Hoành Diên.

"Nếu hắn muốn Tuyệt Hồn cốc nhất định sẽ ra mặt, không cần vội."

Địch trong tối, ta ngoài sáng, đương nhiên phải bình tĩnh.

Hồi Tuyết im lặng nhìn trời, có thể không gấp sao?

Ai biết Hoành Diên sẽ làm ra chuyện gì, đến lúc đó có nói gì nữa thì cũng đã trễ rồi.

"Tiểu thư..."

Hồi Tuyết luôn miệng phân tích lợi và hại cho Minh Thù một lúc, nhưng mà người kia hết ăn rồi lại ngủ, thậm chí đến một dấu câu cũng chẳng lọt vào tai.

Tây Lăng thành xảy ra náo loạn, dân chúng vô cùng thấp thỏm lo âu.

Đế quân thanh tẩy triều chính, vây cánh có liên quan đến Tứ vương gia đều bị bắt, lúc này mọi người mới chợt hiểu thực ra Đế quân tất cả đều biết, ông ta chỉ đang chờ đợi cơ hội mà thôi.

Chờ một cơ hội, có thể một mẻ bắt hết vây cánh của Tứ vương gia.

Thanh Trần dựa vào một cây cổ thụ trong vườn, có chút cảm thán:

"Xưa nay đế vương vẫn vô tình."

Lần này hắn vì cái tên thần kinh đó mà phải làm cái chuyện "may áo cho người xuất giá".

Làm ăn lỗ vốn quá!

Không phải Minh Thù đang ăn, mà là cúi đầu giã thuốc, bên cạnh đặt mấy quyển sách cổ. Nàng hơi mím môi, từ góc nhìn của Thanh Trần trông nàng có vẻ như đang mỉm cười.

Thanh Trần yên lặng lướt đến đối diện Minh Thù, vươn tay lấy một quyển sách cổ lật qua lật lại.

"Chức Phách cô nương, cô đang học vội y thuật sao?"

Thanh Trần ném sách cổ, không biết nên nói sao.

"Không muốn chữa thì ngươi có thể đi."

Chê cái mốc, trẫm đây giữa đường mới nhảy ra, lại chưa chữa bệnh bao giờ, bây giờ học tạm chút thì có sao!

Minh Thù giã nát toàn bộ thảo dược, bỏ vào một cái khăn tay sạch sẽ:

"Tay."

"Làm..." cái gì thế.

Nắm tay Thanh Trần đặt trên môi mỏng: "Chức Phách cô nương, muốn tay của ta làm gì?"

"Trong lúc chữa bệnh, tất cả nghe ta."

Minh Thù ngẩng đầu nhìn người đàn ông đẹp một cách quá đáng:

"Ngươi không phải là quên chuyện đã hứa với ta rồi chứ?"

"..."

Là hắn đã hứa không sai, nhưng... Hắn nhìn chiếc khăn tay, rụt rè xắn tay áo vươn tay ra, không yên lòng nói:

"Chức Phách cô nương, đừng tự phá hủy danh tiếng của mình."

Có cảm giác lão tử tìm không phải là một thần y.

Mà là một lang băm.

Mà hắn chính là một con chuột bạch nhỏ...

Tay Thanh Trần rất trắng, trắng đến bất thường, có thể thấy rõ ràng mạch máu và gân xanh.

Minh Thù ấn vài cái trên tay hắn, có vẻ như đang xác định cái gì đó, sau đó rút dao ra...

Khỉ thật!

Thanh Trần mạnh mẽ lui về phía sau vài thước:

"Chức Phách cô nương, có chuyện gì từ từ nói, cô lấy dao làm gì?"

"Lại đây."

Trên mặt Minh Thù mang theo nụ cười bất thường.

"..." Ta không.

Cuối cùng, trên cánh tay Thanh Trần vẫn bị rạch một đường, mà chỗ nàng rạch chính là mạch máu.

Nhìn máu của mình chảy ra như bão táp, Thanh Trần có cảm giác muốn chết.

"Hung thủ" cũng rất bình tĩnh đem thảo dược đã đập nát đắp lên mạch máu, bên trong thảo dược không biết có cái gì mát mát lạnh lạnh, không chỉ cầm máu mà ngay cả đau đớn cũng biến mất.

Sau đó...

Cánh tay hắn trở lên tê cứng.

Hoàn toàn không cảm giác được đó là tay hắn.

Từng giây từng phút trôi qua, Thanh Trần thấy miệng vết thương bắt đầu tràn ra máu đen, màu đen này đặc quánh như mực, còn mang theo mùi vị kỳ quái.

Thanh Trần cúi gần quan sát.

Hắn dường như thấy được thứ gì đó rất đáng sợ, đột nhiên ngồi thẳng dậy, nhìn Minh Thù ở đối diện đang ăn:

"Chức Phách... Cô... Cô thả cái gì trong cơ thể ta vậy?"

"Đừng có nói lung tung, thứ đó vỗn dĩ đã ở trong thân thể của ngươi."

"Trong thân thể ta... Có trùng?"

"Ồ."

Minh Thù nhìn sát vào mấy cái thứ màu đen, toàn bộ đều là sâu rất nhỏ, nàng vuốt cằm nói thầm một tiếng:

"Thì ra là trùng..."

Thanh Trần: "..."

Khỉ thật cô rốt cuộc có phải là thần y không đây!

Minh Thù lật một quyển sách cổ, tiếng lật sách kêu roẹt roẹt, cũng không biết đang tìm cái gì.

Thú nhỏ ghé vào túi đồ ăn vặt ở bên cạnh Minh Thù, một tay đè chặt quả trứng, một tay khác đang mò tìm đồ ăn vặt trong túi.

Minh Thù liếc mắt nhìn thú nhỏ, thú nhỏ xù lông trừng trở lại.

Sao chứ không cho ta ăn sao, sao lại ngược đãi động vật nhỏ chứ?

Không cho ăn ta lớn làm sao được!

Nó vừa ôm túi đồ ăn vặt, vừa ôm trứng màu lầm bầm một chút, lăn trên mặt đất chui vào bụi cỏ bên cạnh.

Bình luận truyện Hệ Thống Xuyên Nhanh: BOSS Phản Diện Đột Kích

Nhấn Shift + Enter để xuống hàng. Nhấn Enter để đăng câu trả lời.

Bình luận Facebook

Yuu
đăng bởi Yuu

Theo dõi

Danh sách chương