Tùy Chỉnh
Đề cử
Hoa Thiên Cốt

Hoa Thiên Cốt

Chương 11 - Phần 1

Chương 11: Đóa hoa nở hai lần [1]
[1] Đóa hoa nở hai lần nói về hoa Bỉ Ngạn ở cõi Niết Bàn, hoa nở rồi mới mọc lá, đông đến lá không rơi, hè về lá rụng đầy, ý chỉ hoa và lá mãi mãi không thể cùng xuất hiện, vĩnh viễn không thể ở bên nhau. Nở một ngàn năm, rụng một ngàn năm, hoa lá vĩnh viễn không thể gặp gỡ. Người ta thường dùng câu này để tả một đôi tình nhân có duyên nhưng không có phận, bởi vậy mới nói hoa Bỉ Ngạn nở hai lần, mà lần nào nở cũng bi thương.
“Sư huynh...” Vân Ẩn ngơ ngẩn nhìn gương mặt giống mình y đúc. Nhiều năm qua, đây là lần đầu tiên hắn thấy mặt sư huynh, nhìn sư huynh hắn như thấy mình trong gương vậy, nhưng có vẻ tiều tụy hơn.
Vân Ế vội vàng xoay người lại, đừng, đừng gọi y là sư huynh, y là em trai ruột của hắn mà!
“Nói đi, đệ biết huynh không phải là người giết sư phụ và cướp xích Thuyên Thiên, đúng không?”
“Là ta...” Giọng Vân Ế khản đặc.
“Đệ không tin, đệ không tin! Sư huynh, rõ ràng huynh tốt với đệ như vậy, nói cho đệ đi, rốt cuộc huynh có nỗi khổ gì, có phải bọn Xuân Thu Bất Bại dùng gì đó ép huynh không?
Ai có thể ép ta? Trừ ngươi ra...
“Ngươi giết ta đi, báo thù cho sư phụ, thanh lý môn hộ cho Mao Sơn...”
Vân Ế lạnh lùng nhìn hắn, biết trận này người đánh là hắn thì mình chắc chắn bại trận. Nếu đã như thế không bằng hai người đồng quy vu tận.
Nói xong y cùng một lúc lấy máu từ mười đầu ngón tay, dần dần máu tụ thành dây, giống như mười xúc tua có sinh mệnh đánh thẳng về phía Vân Ẩn.
Vân Ẩn vẫn ngơ ngác đứng đó nhìn y không nhúc nhích, hình ảnh hai người sớm tối bên nhau như hiện lên trước mắt.
Khi còn bé sư huynh cùng chơi trong núi với hắn, cùng tập võ với hắn, dạy hắn điều khiển kiếm, dạy hắn pháp thuật. Thế gian này không ai hiểu hắn, quan tâm hắn hơn sư huynh. Bọn họ ngày nào cũng ngủ chung trên một chiếc giường, cùng đi cùng đứng. Khi hắn mắc lỗi sư huynh chịu phạt thay hắn, quỳ trong tuyết cả một đêm. Khi hàng yêu diệt quỷ sư huynh đỡ kiếm thay hắn, vào sinh ra tử, vài lần suýt không giữ được tính mạng.
Người ta bảo sư huynh giết sư phụ, hắn không tin, đến tận giờ vẫn không tin. Mấy năm nay hắn liều mạng tìm huynh ấy là muốn hỏi cho rõ ràng. Dù sư huynh có nói tất cả đều là sự thật, thì hắn cũng tin chắc chắn là sư huynh có lí do của mình.
Bao năm qua, hắn luôn tin tưởng sư huynh, dựa dẫm sư huynh, sinh mệnh này vốn là hắn nợ huynh ấy, nếu huynh ấy muốn thì cứ lấy đi.
Mặc cho tơ máu quật khắp người, Vân Ẩn vẫn không nhúc nhích, hơn nữa lại kinh ngạc phát hiện trên người Vân Ế đột nhiên cũng hiện lên mấy vết thương giống hệt hắn, có điều nặng và sâu hơn rất nhiều.
Mặt Vân Ế xanh mét, vành mắt tối đen, ngay cả tròng mắt cũng không thể nhìn thấy. Y muốn tung một chiêu chí mạng khoét tim Vân Ẩn, nhưng dù làm cách nào cũng không khống chế được bản thân mình. Vừa đánh hắn bị thương, lại vừa phải cứu hắn. Kết quả làm thế chỉ tự hại chết chính mình.
“Ngươi đánh trả đi... đánh trả đi...” Y thét lên dữ tợn, tựa như dã thú.
“Sư huynh! Huynh bị sao vậy?” Vân Ẩn hoảng sợ ôm y vào lòng, ngăn những hành động điên cuồng của y lại.
Tay chân Vân Ế run rẩy, nội lực phản phệ nhằm vào nội tạng đã mục nát của y đầu tiên.
“Giết ta, giết ta đi! Báo thù cho sư phụ ngươi!” Y đang chờ điều gì chứ? Chờ cả đời này, không phải để có thể chết trên tay hắn sớm hơn một chút sao?
“Không đệ không làm, mạng sống của đệ chính là của sư huynh!”
Vân Ế dùng sức đẩy hắn ra, ngửa mặt lên trời cười thê thảm: “Ngươi cho là ta muốn cứu ngươi ư?”
Ngày ngày đêm đêm làm bạn với hắn. Khi đêm tối buông xuống, có đôi khi ngay cả y cũng không thể phân biệt được người trước mắt là hắn hay là chính y. Chăm sóc hắn, xả thân cứu hắn, nhiều lúc y cũng không biết đây là bản năng hay là tâm ý nữa.

Không thể như thế, y phải hận hắn mới đúng! Hận kẻ có khuôn mặt giống hệt đã cướp đi của mình tất cả. Càng hận hắn luôn cười dịu dàng với y, dựa dẫm y, khiến y vốn đã bị huyết thống ràng buộc nay lại thêm tình cảm ràng buộc.
Không cam lòng, y không cam lòng, không cam lòng tất cả bị hắn cướp đi, lại càng không cam lòng... đến tận bây giờ hắn vẫn không biết thế giới này có sự tồn tại của y…
Nước mặt rơi đầy mặt Vân Ế, y tung một chưởng đánh bay Vân Ẩn đi, nhưng chính mình lại nôn ra một búng máu tươi. Y vận khí, đạp gió phóng vụt về phía chân trời.
“Sư huynh!” Vân Ẩn sao chịu để y đi. Hắn lao người bay theo, không thèm để ý đến trận đấu nữa.
Hai người họ để lại mọi người ngơ ngác nhìn nhau. Trận này tính sao đây, ai thua ai thắng?
Hai phe nhất trí nhìn Sát Thiên Mạch, Sát Thiên Mạch cau mày.
“Hòa, đấu thêm một trận nữa.”
Xuân Thu Bất Bại cười lạnh một tiếng: “Được, xem ra lần này ta đành phải lên đài thôi.”
Hoa Thiên Cốt sốt ruột dõi theo Vân Ẩn, vừa khó hiểu lại vừa lo lắng. Nàng liếc nhìn Đông Phương Úc Khanh, lại thấy hắn thoải mái vênh mặt vỗ quạt, an ủi nàng.
“Đừng lo, ta đã đoán được trước rồi, trận này chỉ có thể là hòa, điều quan trọng là kéo dài thời gian đợi người đánh trận thứ ba đến.”
“Ai thế? Sư phụ ta à?” Hoa Thiên Cốt vui vẻ hỏi.
Đông Phương Úc Khanh ra vẻ uyên thâm lắc quạt chỉ lên trên: “Nàng xem, người tới rồi đây.”
Liệt Hành Vân nhìn trận thế hai quân đối chọi mà hoảng hồn.
Hiên Viên Lãng đạp mây, mặc thường phục, nhưng vẫn toát lên vẻ khoan thai vương giả, nhìn xuống dưới nhíu mày lầm bầm: “Mẹ kiếp, hôm nay mới là sáng sớm ngày Mười lăm tháng Tám, không phải đã đánh xong rồi chứ?”
“Hoàng thượng!” Liệt Hành Vân lên tiếng trách cứ.
Hiên Viên Lãng xấu hổ ho khan hai tiếng, sau đó lấy lại vẻ uy nghiêm.
Hai người từ từ hạ xuống trước điện Thái Bạch, không thèm quan tâm mọi người đều đang há hốc miệng nhìn hắn.
“Người mang câu ngọc là ai? Chắc chắn ở trong đám này chứ?” Tuy rằng đã thấy tình cảnh người đông nghìn nghịt như thế này nhiều rồi, nhưng đây là lần đầu tiên hắn có cảm giác căng thẳng. Thiên Cổ đâu rồi, có chắc ở trong đám người này không? Giờ phút này hắn thật hận không thể nhảy dựng lên hô: “Tiểu Thiên Cổ đáng yêu, Lãng ca ca đến rồi! Mau ra đây nào!” Khụ khụ khụ, hắn tự nhắc nhở mình lần thứ mười nghìn, phải thận trọng, phải thận trọng, bây giờ hắn là Hoàng đế rồi!
“Đông Phương, kia chính là người sẽ giúp chúng ta đánh trận này ư?” Hoa Thiên Cốt ngây ngẩn hồi lâu mới nuốt nước miếng hỏi.
Nàng chưa bao giờ thấy người đàn ông nào cao quý bất phàm tựa thiên tiên như vậy, trường bào hoa lệ màu tím thêu chỉ vàng, mặt vải uốn lượn đầy hoa văn rồng đen cưỡi mây bảy màu, người tỏa ánh nắng giáng trần, rực rỡ đến lóa mắt, sáng rạng lấp lánh, dáng vẻ cao quý đầy khí phách khiến người khác không dám nhìn thẳng. Hắn chỉ lẳng lặng đứng đó, mà chân mọi người đã không nhịn được khuỵu xuống, thâm tâm hoàn toàn thuần phục. Nếu dung nhan Sát Thiên Mạch khiến người ta hoảng sợ vô cùng, thì người nay vừa sinh ra đã là đế vương chân chính, bất luận là dung mạo, dáng người, khí chất đều vượt trội. Chỉ cần hắn nhìn bừa một cái cũng khiến người khác cảm thấy bản thân mình nhỏ như một hạt bụi.
Đông Phương Úc Khanh cười mà không đáp.
“Bệ hạ, thần nhận ra người đó rồi, chính là tiểu cô nương tóc tết thành hai bím vừa đen vừa béo bên kia.”
Hiên Viên Lãng vội vàng đi về phía Hoa Thiên Cốt: “Đồ vô dụng, nhìn kiểu gì mà nửa ngày mới nhận ra.”
Liệt Hành Vân bất đắc dĩ ngập ngừng nói: “Không thể trách thần, dung mạo hôm nay của cô bé quả thật khác xa hôm đó...”
Khi Hiên Viên Lãng đi qua Khinh Thủy, Khinh Thủy hít vào một hơi thật sâu, sau đó lảo đảo lùi lại hai bước. Trời ạ, gương mặt anh tuấn đến thế, dáng vẻ mê người đến thế... Sao nàng lại thấy tim nhảy loạn nhịp mãi không ngừng thế này?
Hoa Thiên Cốt mê mang nhìn người đó đi tới trước mặt mình, vỗ đầu, sao nàng lại thấy người đó trông rất quen nhỉ? Nhưng nghĩ mãi vẫn không ra.
“Xin hỏi cô nương, có phải cô nương giữ một miếng câu ngọc không?”
Hoa Thiên Cốt nhìn phía sau hắn, nhận ra thống lĩnh cấm vệ quân Liệt Hành Vân trước kia cản đường bọn họ, biết người trước mắt này nhất định là thượng cấp của hắn ta. Lần này tự dưng chạy đến không phải là muốn tranh câu ngọc với nàng đấy chứ? Nghĩ vậy nàng vội vàng ôm chặt ngực.
“Đúng thế, thì sao nào?”
Hiên Viên Lãng sắp không nhịn nổi nữa, hận không thể tóm con bé heo vừa đen vừa béo đang run rẩy này hét lên: Tổ sư nhà ngươi, câu ngọc của ngươi từ đâu mà có? Không phải cướp được đấy chứ? Ngươi làm gì Thiên Cổ nhà ta rồi?
Không được, phải nhịn, phải nhịn, từ từ, từ từ đã, phải chú ý hình tượng, hắn dùng chất giọng dịu dàng ngay cả bản thân cũng thấy buồn nôn lên tiếng: “Xin hỏi cô nương có miếng câu ngọc này bằng cách nào?”
“Người khác tặng, không được à?” Hoa Thiên Cốt ngẩng lên lườm hắn, người càng lúc càng co rúm, tên kia quả thật mang lại cảm giác rất áp bức. Không được, câu ngọc là vật duy nhất mà Lãng ca ca tặng nàng, có chết cũng không thể cho hắn.
Hiên Viên Lãng nhìn dáng vẻ co ro của nàng, cuối cùng cũng bạo phát, túm lấy cổ áo nàng nhấc lên giữa trời, quát to như sấm sét giáng xuống: “Bố tổ sư, câu ngọc đó rõ ràng là ta tặng Thiên Cổ, sao cậu ta dám tùy tiện cho người khác? Ngươi mau nói ra, ngươi đã làm gì Thiên Cổ nhà ta rồi?”
Mọi người kinh hãi, hồi lâu không thấy ai nói gì. Sau đó tiếng rút kiếm đồng loạt vang lên, Đông Phương Úc Khanh vội vàng ngăn mọi người lại.
Hoa Thiên Cốt trừng mắt nhìn lão già trước mặt, làn da bị trúng độc vừa đen lại vừa bóng, Hiên Viên Lãng bị ánh mắt sâu của nàng xoáy vào mà tim đập loạn nhịp không dứt.
Bỗng Hoa Thiên Cốt cười sặc sụa như điên, sau đó sung sướng hoa chân múa tay đạp đạp trên không, y hệt một con bọ rùa muốn bay về phía hắn, nhưng tay chân ngắn quá nên không chạm tới được.
Hiên Viên Lãng thấy nàng cười, trong lòng càng khó chịu, nhóc này bị điên rồi hả? Không phải Thiên Cổ nhà hắn đã xảy ra chuyện gì rồi chứ?
Hoa Thiên Cốt kích động, mũi cay cay, tiếc rằng không có nước mắt, chỉ chảy được nước mũi, vì thế túm chặt lấy cọ tới cọ lui lên tay áo Hiên Viên Lãng, kích động đến nỗi hồi lâu vẫn không cất nổi lời.
“Hu hu hu... Lãng ca ca... muội chính là Thiên Cổ... Oa oa oa...”
“Hả?” Hiên Viên Lãng đau lòng nhìn tay áo mình dính đầy nước mũi của con nhóc.
Hoa Thiên Cốt ngẩng lên, chỉnh lại mớ tóc rối, trưng cả bộ mặt ra, ngửa đầu nháy mắt với đôi mắt sáng như sao của hắn.
“Muội, muội chính là Thiên Cốt đây Lãng ca, huynh không nhận ra muội sao? Muội nhớ huynh lắm lắm…” Nếu không phải đột nhiên hắn bật ra giọng điệu của Lãng ca ca thì có đánh chết nàng cũng không nhận ra người trước mặt này là ca ca kết nghĩa của mình.
Hiên Viên Lãng không tin nổi kéo nàng đến, nâng mặt mạnh lên cẩn thận quan sát, rồi lấy tay áo cố sức lau mạnh lên gương mặt đen đủi của nàng. Cuối cùng hắn mới hét lên, ôm chầm lấy Hoa Thiên Cốt.
“Mẹ ơi, Thiên Cổ của ca ca đây mà, đúng là Thiên Cổ của ca ca rồi, mẹ nó, sao năm năm không gặp, đệ chẳng những không lớn thêm chút nào mà lại vừa béo vừa đen thế này, hơn nữa còn từ nam biến thành nữ nữa, thảm quá ông trời ơi...”
Mọi người ngã nhào xuống đất.
Mặt Liệt Hành Vân đỏ bừng, dở khóc dở cười. Bao nhiêu năm qua tính xấu của bệ hạ vẫn không thay đổi, vừa kích động một cái đã hiện nguyên hình rồi. May mà mặc thường phục đến đây nên không ai biết người là Hoàng thượng.
Sát Thiên Mạch đứng trên không nghiến răng nghiến lợi, lòng thầm tính toán, nên chặt tay phải hay là tay trái của thằng nhãi đó đây? Không được, hai tay đều ôm nhóc con, phải chặt cả!
Hoa Thiên Cốt lau nước mũi mỉm cười nhìn hắn: “Lãng ca ca cũng thế, chẳng những cao to mà còn ăn mặc đứng đắn quá, làm muội sợ gần chết.”
Hiên Viên Lãng đấm ngực nhìn cái đầu heo trước mặt, vỗ đầu nàng cam đoan: “Đừng buồn nữa, Thiên Cổ, đệ là nam hay nữ cũng được, trưởng thành giống người hay giống heo cũng được, Lãng ca ca đều thương yêu đệ, chăm sóc đệ, đối xử tốt với đệ như trước.”
Hoa Thiên Cốt gắng sức gật đầu, rồi xấu hổ nói: “Lãng ca ca, thật ra người ta vốn là nữ nhi, vì trúng độc nên mặt mới sưng và đen như thế này, một lát nữa độc tính lui là lại về như cũ thôi.”
Hiên Viên Lãng đờ người, vốn là nữ nhi? Nghĩa là nàng rất bình thường, chưa bao giờ đổi giới tính? Được lắm! Tốt quá! Hắn nồng nàn nhìn nàng, thiếu chút nữa thì mừng rỡ nhảy dựng lên.
“Xin giới thiệu với chư vị, người này là nghĩa huynh của ta, Hiên Viên Lãng. Lãng ca ca, đây là đệ tử phái Thái Bạch, còn đây là đồng môn Trường Lưu của muội”
“Trường Lưu Sơn? Sao muội lại đến Trường Lưu Sơn? Không phải muội muốn ở Mao Sơn sao?”
“Ha ha, đúng thế, vốn là Mao Sơn, sau túng quẫn thế nào lại chạy tới Trường Lưu Sơn, lát nữa muội sẽ kể cho huynh nghe.”
Đông Phương Úc Khanh đứng bên cạnh đột nhiên quỳ xuống trước mặt hắn: “Thư sinh Đông Phương Úc Khanh khấu kiến bệ hạ! Bệ hạ vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế!”
Tất cả mọi người đều dại ra, cái gì? Hắn ta là hoàng thượng?
Từng giọt mồ hôi to bổ chảng từ từ rơi xuống trán Hiên Viên Lãng và Liệt Hành Vân.
Hoa Thiên Cốt kinh ngạc nói: “Cái gì? Lãng ca ca! Thì ra huynh chính là tên hoàng đế chỉ thích đàn ông đó hả?”
Khụ khụ khụ, Hiên Viên Lãng vừa xấu hổ lại vừa bí, không ngừng ho khan.
“Đứng lên đi, hôm nay ta vi hành, hơn nữa nơi đây là Thái Bạch Sơn, không cần quỳ.”
Miệng Đông Phương Úc Khanh lộ ra một nụ cười nham hiểm: “Bọn họ đều là người Tiên giới, đương nhiên không phải câu nệ tiểu tiết, nhưng thảo dân chỉ là một người bình thường, sao có thể bỏ qua lễ nghĩa.”
“Đúng thế, Lãng ca ca, Đông Phương vừa giỏi lại thông minh, cái gì huynh ấy cũng biết, khoa cử lần sau huynh phong huynh ấy làm Trạng Nguyên nhé!” Trong mắt Hoa Thiên Cốt, việc Lãng ca ca là Hoàng đế hay Sát Thiên Mạch là Ma Quân không hề quan trọng, chẳng qua cũng chỉ là thân phận mà thôi. Lãng ca ca vẫn là Lãng ca ca, Sát Thiên Mạch tỷ tỷ vẫn là Sát Thiên Mạch tỷ tỷ.
“Được, được, được...” Hiên Viên Lãng đang vô cùng sung sướng vì gặp lại Hoa Thiên Cốt, nàng có xin gì hắn cũng đồng ý.
Đông Phương Úc Khanh mím môi nén cười, một con mắt cáo lộ ra sau quạt giấy: “Bệ hạ, hiện nay hai phe Thái Bạch và yêu ma đang đối chọi, còn một trận tỉ thí cuối cùng nữa. Trận đấu này liên quan đến thần khí, không thể để thua, nhưng vấn đề là bên ta ai cũng bị thương nặng, xin hỏi bệ hạ có thể giúp đỡ không?”
“A đúng rồi Lãng ca ca, may mà huynh đến kịp, bằng không bọn muội thật chẳng biết làm sao.”
“Tất nhiên là có thể, việc của Thiên Cổ sao ta không giúp chứ? Đừng nói là đánh ngã một con yêu quái, ngay cả núi đao biển lửa ta cũng có thể xông vào, muội không quên Lãng ca ca trước kia vốn làm gì chứ, ha ha ha...” Hiên Viên Lãng buộc hai ống tay áo lại, mắt loé sáng, sau đó trở lại dáng vẻ thiếu niên háo thắng trước kia.
Hắn xới tung khư đỉnh lấy ra một thanh kiếm. Mọi người vừa nhìn thấy thì nghẹn họng trân trối, không ngờ đó là thần khí kiếm Hiên Viên. Thanh kiếm này bao năm qua vẫn không rõ tung tích, hóa ra nằm trong tay hoàng thất.
“Bệ hạ, bệ hạ thân đáng nghìn vàng, ngộ nhỡ bị yêu ma đả thương... Hay để vi thần đi?” Liệt Hành Vân kinh hoàng, nếu Hiên Viên Lãng xảy ra chuyện gì, chắc chắn đầu hắn phải chuyển chỗ nằm rồi.
“Chút đạo hạnh của ngươi mà cũng đòi đấu với Xuân Thu Bất Bại sao?” Hiên Viên Lãng lườm hắn một cái, rồi nhìn về phía Xuân Thu Bất Bại sắp mất kiên nhẫn trên đài. Từ lâu sư phụ đã bảo với hắn y là một trong những yêu ma khó đối phó nhất, vừa có sự uy dũng mạnh mẽ của đàn ông, vừa có sự khôn ngoan xảo quyệt của phụ nữ. Hôm nay nhất định phải thỉnh giáo mới được.
Bao lâu nay hắn không được đánh một trận thoải mái, hôm nay coi như khởi động gân cốt vậy.
Hiên Viên Lãng bay đến giữa không trung, đối diện với Xuân Thu Bất Bại.
Mắt Xuân Thu Bất Bại nhìn chăm chú thanh kiếm Hiên Viên chưa giải phong ấn trong tay hắn mà lòng nở hoa, xem ra trận này thắng thì bọn chúng sẽ không chỉ có ba món thần khí.
Y cười quái gở: “Không ngờ Đế vương nhân gian cũng tham gia, đừng tưởng ngươi là Cửu ngũ chí tôn, thân đáng nghàn vàng mà ta sẽ nương tay.”
Hiên Viên Lãng lạnh lùng nhìn y, mắt sắc như dao. Hắn cử động ngón tay điều khiển, Hiên Viên kiếm phóng vụt ra, khí nối nhau tạo thành cầu vồng rực rỡ chói lóa, khiến tất cả mọi người đều phải nhắm chặt mắt lại.
“Đông Phương! Liệu Lãng ca ca có thắng Xuân Thu Bất Bại được không? Sẽ không việc gì chứ?” Hoa Thiên Cốt hết hồn nhìn hai người kia quần chiến, bỗng chốc trời tối mịt mù, cát sỏi bay tán loạn.
“Đạo hạnh của hắn còn kém, đương nhiên không thể bằng Xuân Thu Bất Bại, nhưng lại có nguồn nội lực dồi dào, mạnh và dẻo dai hơn gã kia nhiều. Mặc dù phong ấn của Hiên Viên kiếm vẫn chưa được hóa giải, nhưng nó vẫn có thể giúp hắn một tay. Mèo nào cắn mỉu nào chưa biết được đâu...”
Tuy Đông Phương Úc Khanh nói thế nhưng trên mặt vẫn lộ vẻ rạng rỡ tự tin, Hoa Thiên Cốt cũng hơi yên tâm.
Một vầng sáng bỗng lóe lên giữa không trung, muôn hình vạn trạng. Xuân Thu Bất Bại tụ khí, tạo dáng sắc bén như dao, ánh sáng đỏ phóng vụt ra tựa ánh kiếm. Kiếm ảnh của hai người liên tục đan cài vào nhau như tên bắn, vỡ đá nứt vàng, vang xa ngàn dặm, đất trời rung chuyển. Thế nhưng Hiên Viên kiếm vẫn nhỉnh hơn một chút, ánh kiếm của Xuân Thu Bất Bại dội ngược lại trở thành chưởng pháp, một chưởng nóng như lửa, một chưởng lạnh như băng. Chưởng trước dồn ép, chưởng sau thăm dò. Trước quan sát sau tiến lên, cứ lặp đi lặp lại, một hư một thực hóa Càn Khôn.
Hiên Viên Lãng cũng bắn chưởng qua, nhanh như chớp giật, mạnh như sấm rền. Khí luồn qua đất, chiêu trải khắp trời, uy phong lẫm liệt, chưởng phong điên cuồng tấp vào Xuân Thu Bất Bại, không cho cơ hội hít thở, không cho tấc đất lưu thân. Xuân Thu Bất Bại liên tục lui về phía sau, không thể tin một kẻ phàm trần lại có tu vi đến mức này. Hắn bèn lấy lùi làm tiến, xoay quanh kiếm ảnh, phá tan cuồng phong, phóng vụt về phía chân trời.
Hiên Viên Lãng điều khiển kiếm cực kì khí phách, khuôn mặt lạnh lùng uy nghiêm, tựa như thần tiên, đến ánh nhật nguyệt cũng phải lu mờ.
Xuân Thu Bất Bại càn quét Lục giới, là một đối thủ khó xơi. Hai người đấu hơn ngàn chiêu mà vẫn bất phân thắng bại. Trận pháp cực lớn trên không cùng hai bóng hình hỗn loạn khiến mọi người xem phía dưới đều phải trợn mắt há mồm.
Mắt Khinh Thủy chưa từng rời khỏi bóng hình màu tím kia, thấp thỏm đứng ngồi không yên, vừa thán phục nam tử vĩ đại này, lại vừa lo lắng cho hắn.
Bỗng nhiên xung quanh hai người ngập máu. Hiên Viên Lãng trong lòng Hoa Thiên Cốt lâu nay vẫn chỉ là cậu thiếu niên bướng bỉnh vênh váo năm đó, nàng đâu ngờ tu vi của hắn đã cao đến nhường này. Nhưng lòng nàng vẫn bất an, chỉ sợ Xuân Thu Bất Bại hạ độc kế, đả thương Hiên Viên Lãng. Đông Phương Úc Khanh liên tục an ủi bảo nàng yên tâm, có Sát Thiên Mạch ở đây, Xuân Thu Bất Bại chắc chắn không dám làm càn.
Cuối cùng, mọi người nghe thấy một giọng nữ thét lên thảm thiết. Xuân Thu Bất Bại ngã từ trên không xuống, đập mạnh vào đất. Hiên Viên Lãng cũng rơi xuống theo, dùng kiếm gượng người dậy, khẽ thở phào, tay tuy bị thương mấy chỗ nhưng không có gì đáng ngại.
“Ha ha ha! Ngươi thua rồi!” Hiên Viên Lãng ngửa mặt lên cười to, khí phách ngút trời.
Sau đó nhìn lại, giữa sân đã không còn bóng Xuân Thu Bất Bại.
“Chết rồi!” Vừa quay đầu lại đã thấy y dùng kính Côn Luân lẻn ra sau Hoa Thiên Cốt bắt được chỗ hiểm của nàng, chớp mắt đã bay xa trăm trượng. Đám Đông Phương Úc Khanh định ra tay, không ngờ tốc độ của y quá nhanh, chớp mắt đã là khoảng không vô tận.
“Xuân Thu Bất Bại! Ngươi nói lời không giữ lời!” Hiên Viên Lãng quát to.
“Ngươi dám!” Sát Thiên Mạch vội vàng bay tới trước mặt Xuân Thu Bất Bại rồi không dám bước lại gần. Lửa giận hừng hực, hai con mắt đỏ sậm.
“Ma quân, con nhóc này là họa thủy, để thần giết nó, cướp lấy thần khí. Yêu Thần xuất thế thì chỉ một thời gian ngắn nữa thôi chúng ta sẽ thống nhất Lục giới!” Chiếc nhẫn đính kim tẩm độc của Xuân Thu Bất Bại kề sát bên huyệt Thái Dương Hoa Thiên Cốt, chỉ cần khẽ chạm một cái là nàng sẽ đi đời nhà ma.
“Xuân Thu Bất Bại! Ngay cả lệnh của ta ngươi cũng không nghe nữa sao? Ngươi thử động vào một sợi lông của nàng xem!”
Xuân Thu Bất Bại biến thành phụ nữ, lạnh lùng nói: “Ma quân, người đã bị con nhóc này mê hoặc rồi, phải giết nó thì người mới không bị trói buộc nữa. Sau này dù người trách phạt thế nào, thần cũng cam lòng.”
Thấy tình thế bỗng chốc đảo ngược, Tử Huân Thiển Hạ nắm chặt túi thơm, thầm nhủ đó chính là đồ đệ của Bạch Tử Họa, vì tốt cho chàng, nàng tất nhiên phải ra tay cứu giúp. Nhưng tốc độ phải chuẩn, chỉ cần có chút sai lầm, tính mạng Hoa Thiên Cốt sẽ gặp nguy hiểm.
Đồ yêu quái chết bầm! Hoa Thiên Cốt thấy mình rơi vào tình thế nguy ngập, tự nhủ không thể làm gánh nặng của mọi người! Phải chết cũng kéo hắn cùng chết! Đừng hòng lấy được thần khí!
Xuân Thu Bất Bại thấy cánh tay đang ghìm chặt nàng bỗng nhói đau, nhận ra nàng ép kịch độc còn chưa tiêu hết trong người, truyền từ đầu ngón tay vào cơ thể mình. Lập tức cả người hắn tê rần, tay buông lỏng, cực kì tức giận, chĩa kim độc đâm thẳng về phía huyệt Thái Dương của nàng. Hoa Thiên Cốt lập tức hành khí, vận công phóng nguồn nội lực trăm năm ra, nhất thời cả người nàng phủ kín toàn băng là băng, kim độc đâm vào lập tức bị gãy. Nhưng vết thương của nàng vốn rất nặng, độc vẫn chưa tan, không thể khống chế được lượng chân khí phóng ra. Ánh sáng màu bạc càng lúc càng mạnh, Sát Thiên Mạch muốn đến gần lại bị đánh bật ra. Nếu không ngăn nàng lại, bạo kích hoàn toàn, sợ rằng cả Thái Bạch Sơn này sẽ trở thành bình địa. Sát Thiên Mạch sợ tới mức nhất thời luống cuống không biết phải làm sao, mặt mày tái mét. Đông Phương Úc Khanh, Sóc Phong và Đường Bảo cũng can đảm chạy đến.
Bất chợt một ánh sáng bạc lóe lên từ phía xa, búng tay một cái, ổn định mà chuẩn xác bắn thẳng vào tử huyệt sau lưng Xuân Thu Bất Bại. Xuân Thu Bất Bại thét lên đau đớn, mắt như muốn nứt ra, cả người run rẩy rơi xuống.
Một bóng người màu trắng bay từ phía xa đến, trước khi Sát Thiên Mạch kịp nhập vào khống chế Hoa Thiên Cốt, đã đón lấy luồng chân khí cực mạnh phóng ra bên ngoài rồi ôm nàng vào lòng, vội vàng điểm mấy huyệt lớn, đưa nguồn nội lực bất tận truyền vào người nàng như dòng nước chảy cuồn cuộn, một lát sau đã bình ổn luồng chân khí dâng lên xung quanh.
Hoa Thiên Cốt mở to mắt nhìn người, vừa vui lại vừa sợ, rất lâu sau vẫn không thể tin được. Cuối cùng nàng ôm chặt lấy cổ, đầu chui vào trong lòng Bạch Tử Họa.
“Sư phụ!!!”

Bình luận truyện Hoa Thiên Cốt

Nhấn Shift + Enter để xuống hàng. Nhấn Enter để đăng câu trả lời.

Bình luận Facebook