Tùy Chỉnh
Đề cử
Hoa Thiên Cốt

Hoa Thiên Cốt

Chương 12 - Phần 2

***
Xuân Thu Bất Bại kiều diễm tựa mình vào ghế dựa, bát đĩa trước mặt nhung nhúc toàn nhộng ve và nhộng ong được vỗ béo đặc biệt.
Vân Ế đẩy cửa bước vào, thấy hắn đang ăn ngon lành, không khỏi buồn nôn, y vẫn thích dáng vẻ đàn ông của hắn hơn.
“Phong ấn đã được giải rồi.”
“Ma quân đâu?”
“Đang bế quan.”
Xuân Thu Bất Bại biết thừa cái gọi là bế quan của Sát Thiên Mạch chẳng qua là đi ngủ một giấc hấp thụ linh khí đất trời gì gì đó, lại còn ngủ rất lâu, nâng cao công lực là phụ, giữ gìn sắc đẹp là chính.
“Không cần bẩm báo với ngài ấy sao?” Vân Ế lần trước được dạy dỗ thê thảm rồi, lần này nếu lại tự quyết định nữa…
“Không cần, đợi lấy được thần khí rồi báo với ngài ấy sau.”
“Cũng giấu Tử Huân Thiển Hạ?”
“Không giấu thì làm thế nào? Ngươi cho rằng nói với nàng chúng ta dùng vạc Thần Nông để giết Bạch Tử Họa, tiện thể cướp thêm vài món thần khí, nàng sẽ giúp giải phong ấn sao? Không liều mạng với chúng ta mới là lạ.”
“Chỉ dựa vào sức của mấy người chúng ta mà đấu với Bạch Tử Họa?”
Xuân Thu Bất Bại lắc đầu: “Ta, ngươi và Sài Du đều bị thương quá nặng, vẫn chưa hồi phục hoàn toàn, Khoáng Dã Thiên lại hữu dũng vô mưu, việc này giao ình Lam Vũ Lan Phong là được rồi. Nếu thật sự có thể loại trừ Bạch Tử Họa thì thu thập đủ thần khí sẽ không còn là việc khó nữa.”
***
Sáng sớm hôm sau hai thầy trò cưỡi kiếm bay về phương Bắc. Hoa Thiên Cốt không biết rõ chuyện gì đang xảy ra, hình như vạc Thần Nông đã bị cướp, cả Lao Sơn trúng nhiếp hồn thuật, đạo trưởng cũng bị bắt, bọn họ đi chuyến này để cứu người.
Càng gần phương Bắc trời càng lạnh, gió thổi cực mạnh. Hoa Thiên Cốt ngước nhìn núi non trùng điệp phủ một màu tuyết trắng, cơ thể nhỏ bé vì lạnh mà run bần bật, lông mày và tóc đều đọng một lớp sương dày. Đường Bảo bò vào trong lỗ tai nàng đánh một giấc, luôn miệng nói phải ngủ đông, còn lấy miếng vải rách nhỏ làm rèm, không cho gió lạnh thổi vào.
“Tiểu Cốt?”
Bạch Tử Họa thấy đồ đệ sắp không chịu nổi, bay ngang nàng, kéo nàng vào trong vầng sáng quanh mình. Nhất thời Hoa Thiên Cốt cảm thấy đất trời thật ấm áp.
Bởi vì đây là chuyện khẩn cấp, cưỡi kiếm nhanh hơn đạp mây, cho nên lúc đi bọn họ không hề nghỉ ngơi. Bạch Tử Họa thấy Hoa Thiên Cốt cố hết sức gắng gượng, mi mắt lại chực cụp xuống, kiếm lảo đảo không ngừng, vì thế để nàng thu kiếm, đứng phía sau mình, hai người cùng bay một kiếm.
Lại nhớ tới lần đầu tiên sư phụ dạy cách điều khiển kiếm cho nàng, Hoa Thiên cốt cười tủm tỉm rồi mệt quá ôm chặt lấy eo Bạch Tử Họa. Khuôn mặt nhỏ dính sát lên lưng người, mặc cho chung quanh gió lạnh thấu da, tuyết bay sương tỏa, trời đất một màu trắng xóa đến mức không thấy rõ cảnh vật bốn phía, nàng vẫn ngủ ngon lành.
Tốc độ kiếm dần chậm lại, hai người từ từ hạ xuống. Hoa Thiên Cốt mơ màng mở mắt ra, chỉ thấy một con sông băng hùng vĩ rộng lớn. Ngay cả một nhành cây ngọn cỏ đều không có, huống chi con người, động vật.
Bão tuyết nhỏ dần, Bạch Tử Họa lấy một chiếc áo lông cáo màu trắng choàng cho Hoa Thiên Cốt, thắt dây lại, còn hắn vẫn chỉ mặc một chiếc áo mỏng manh như trước.
“Sư phụ, người không lạnh à?”
“Sư phụ là tiên, sao lạnh được?” Bạch Tử Họa phủi tuyết dính trên người nàng xuống, truyền cho nàng chút chân khí, Hoa Thiên Cốt cảm thấy hơi ấm, giậm chân một cái, rồi đột nhiên dùng sức thổi một làn sương trắng về phía Bạch Tử Họa.
“Ha ha, sư phụ nhìn này, con nuốt mây nhả sương.”
Bạch Tử Họa bất đắc dĩ lắc đầu, nhìn nàng nghịch ngợm vừa cười vừa trượt về phía trước.
Mặt băng như một tấm kính, nàng vừa sẩy chân một cái đã ngã chổng vó thành tư thế hình chữ “đại”[2] duyên dáng ôm lấy mặt sông. Miệng nàng hôn lên băng, khóe môi dính vài bông tuyết.
[2] Chữ “Đại”: 大
Nụ cười nuông chiều xuất hiện trong khoảnh khắc bên môi Bạch Tử Họa, tiếc là Hoa Thiên Cốt đang cuống quít giãy giụa, sợ miệng đông cứng như băng nên đã bỏ lỡ nụ cười nàng mong ngóng suốt sáu năm.
Bạch Tử Họa cũng không phát giác, bước lên đỡ nàng dậy. Nhưng giày Hoa Thiên Cốt rất trơn, vừa mới đứng lên đã ngã oạch xuống.
“A...” Hoa Thiên Cốt nức nở.
Bạch Tử Họa ngồi xổm xuống vuốt nhẹ qua đế giày của nàng, lập tức dưới đế giày mọc ra rất nhiều những cọc gỗ tròn tròn bé tin hin, trên đỉnh còn có mấy chiếc lá xanh biếc quấn quanh đùi Hoa Thiên Cốt.
“Đứng dậy đi, như thế sẽ không bị trượt nữa.”
Bạch Tử Họa nâng nàng dậy, Hoa Thiên Cốt chạy hai bước, quả nhiên giống như đang đi trên cát.
“Ta có Phong Hỏa Luân rồi!” Nàng phủi mông, chạy lạch bạch lên phía trước, chiếc chuông treo trên Đoạn Niệm không ngừng vang lên réo rắt, “Sư phụ, chúng ta đi hướng nào?”
Bạch Tử Họa nhìn xung quanh, chỉ hướng Tây: “Nơi này chỗ nào cũng có trận pháp, đừng chạy lung tung.”
Hoa Thiên Cốt lại chạy lạch bạch về bên cạnh, nắm lấy ống tay áo Bạch Tử Họa.
“Sư phụ, không sao đâu, con còn có Thiên Thủy Tích cơ mà!” Hoa Thiên Cốt quơ quơ sợi dây chuyền trên cổ.
“Trận pháp bình thường có thể phá, nhưng trận pháp lợi hại thì không được. Nếu yêu ma đã cố ý bắt người để dụ chúng ta tới cứu, tất sẽ chuẩn bị đủ loại bẫy, phải cực kì cẩn thận.”
“Sư phụ! Hóa ra người biết chúng cố ý dụ chúng ta!
“Vậy người còn tới làm gì?”
“Chúng ta không thể ngồi yên không tới. Ngươi đừng lo, thế gian này không ai có thể thắng được sư phụ.”
Bạch Tử Họa vỗ đầu nàng, không nhắc tới kiếp nạn của hắn.
Hai người đi theo sông băng về hướng Tây, qua một hẻm núi sâu, Bạch Tử Họa nhìn xung quanh, hắn là đang ở ngay giữa cái hẻm đó.
Bỗng một bóng trắng bay vụt đến, Bạch Tử Họa không tránh, để nó va vào người.
Hoa Thiên Cốt ngửa mặt lên trời cười sằng sặc: “Ha ha ha, không ngờ lại ném trúng sư phụ, mình giỏi quá đi mất!”
Bạch Tử Họa bất đắc dĩ lắc đầu: “Ngươi lại nghịch rồi.”
“Hi hi, sư phụ, chúng ta ném tuyết đi?” Hoa Thiên Cốt lại bốc một quả cầu tuyết lên, ném thẳng về phía Bạch Tử Họa.
Bạch Tử Họa khẽ nghiêng người tránh: “Được.”
“Hả?” Sư phụ đồng ý? Hoa Thiên Cốt còn đang ngơ ngẩn bỗng thấy những bông tuyết bay vút lên, tụ lại thành vô số quả cầu tuyết, lao vụt về phía nàng như mưa rào.
Hoa Thiên Cốt chạy trối chết, cả người đều trúng đạn, vừa chạy vừa khóc: “Sư phụ chơi xấu!”
Bạch Tử Họa ngẩng đầu nhìn về phía trước, đột nhiên nói: “Cẩn thận!” Bạch Tử Họa tiến lên, ôm lấy Hoa Thiên Cốt bay xa hơn trăm mét.
Hoa Thiên Cốt cuộn mình trong lòng người, quay đầu nhìn lại, thấy chỗ mình vừa đứng băng và tuyết đều đổ sụp xuống.
“Không được chạy lung tung, tuyết sẽ lở.” Bạch Tử Họa xoa đầu nàng
“Không... không dám...” Một tay Hoa Thiên Cốt bám lấy cổ người, một tay phủi những bông tuyết dính trên mái tóc đen của người đi.
Bốn mắt nhìn nhau, gần như thế; Hoa Thiên Cốt căng thẳng, mặt mũi đỏ bừng.
Bạch Tử Họa thả nàng xuống.
“Đi thôi.”
“Dạ.”
Hoa Thiên Cốt vui vẻ chạy sau, theo thói quen vươn tay nắm lấy ống tay áo sư phụ. Nàng nheo mắt nghĩ, cuối cùng to gan kéo tay người lại.
Bạch Tử Họa cúi đầu nhìn nàng: “Vẫn lạnh à? Sau đó nhẹ nhàng nắm mười ngón tay đỏ như củ cải của nàng, khẽ chà xát. Làn da sư phụ ấm áp như ngọc, khiến tay nàng tê dại. Chân Hoa Thiên Cốt khẽ run, cố gắng nhẫn nhịn nở nụ cười ngây thơ với hắn.
Trong gió tuyết mênh mông, Hoa Thiên Cốt cứ nắm tay Bạch Tử Họa như thế, bước qua khoảnh khắc ngọt ngào cuối cùng trong cuộc đời nàng.
Phía trước tuyết càng lúc càng dầy, đường cũng càng lúc càng khó đi, hai người cưỡi kiếm bay tà tà. Núi non băng dày trăm trượng, nơi nơi đều là hang động và những tảng băng to nhỏ.
Tất cả cạm bẫy và trận pháp trên đường đều bị Bạch Tử Họa dễ dàng hóa giải, có điều không có một bóng yêu ma nào. Bạch Tử Họa có dự cảm không lành nhưng lại chưa biết đó là gì.
Hắn cúi đầu dặn Hoa Thiên Cốt: “Cẩn thận một chút, bọn chúng biết chúng ta đến đây.”
Một trận ác chiến không thể tránh, hiện giờ đạo hạnh của Hoa Thiên Cốt cũng khá, huống hồ lại có hắn ở bên, đây đúng là một cơ hội rèn luyện tốt, vậy nên Bạch Tử Họa không lo lắng chút nào.
“Ở đây.” Bạch Tử Họa nhắm mắt tập trung, hơi thở của mỗi một sinh vật sống trong vòng trăm dặm hắn đều nắm rõ.
Hai ngươi từ trên núi băng bay xuống dọc theo sườn núi, trên đó có một kẽ nứt rất lớn. Hoa Thiên Cốt vừa mới thu kiếm tiến vào trong hai bước, đột nhiên dưới chân bị hụt, một cái hang đen ngòm xuất hiện, ngọn lửa hừng hực phun ra. Nàng hét lên một tiếng nhưng cơ thể lại không bay lên nổi, rơi thẳng xuống dưới, chỉ trong nháy mắt ngọn lửa đã bao trọn nàng.
“Tiểu Cốt!” Bạch Tử Họa bỗng thấy nàng ngã xuống đất, ôm chân ra sức giãy giụa, dường như rất đau.
Hoa Thiên Cốt nghe thấy giọng sư phụ, đầu nổ bùm một cái, nhìn kĩ lại thấy mình vẫn bình yên ngồi trên băng, không bị sao cả.
“Chuyện gì đã xảy ra? Hang đâu? Lửa đâu?” Hoa Thiên Cốt nhìn ngó xung quanh.
Bạch Tử Họa lập tức hiểu chuyện gì vừa xảy ra, bước đến đỡ nàng dậy.
“Xem ra lần này là Lam Vũ Lan Phong tới, nàng ta tinh thông huyễn thuật và nhiếp hồn thuật, cực giỏi trong việc tạo ảo giác mê hoặc tổn thương đối thủ. Dù là giả, nhưng nếu não ngươi tin đó là thật thì thân thể sẽ phải chịu tổn thương tương ứng. Cho nên lúc nào cũng phải chú ý, những thứ mắt ngươi thấy chưa chắc đã là thật. Rũ bỏ tạp niệm, giữ kín tâm môn, đừng cho nàng ta cơ hội.”
“Còn có chuyện như vậy sao?!” Hoa Thiên Cốt thầm nghĩ may mà lần trước ở Thái Bạch Sơn Lam Vũ Lan Phong không xuất hiện, bằng không nếu nàng ta biến thành dáng vẻ của ai đó, khống chế được trái tim nàng, sợ rằng nàng không thể cầm cự được lâu như thế.
Hoa Thiên Cốt miễn cưỡng nhích lên mấy bước, toàn thân đau do té ngã còn thấy bỏng rát, nhưng lại không có vết thương nào. Nàng day day huyệt thái dương, cố gắng tự nhủ đó là giả, đó là ảo giác mà thôi.
Một lúc lâu sau, cảm giác đau đớn và bỏng rát cuối cùng cũng biến mất. Hoa Thiên Cốt đang định bước vào động, đột nhiên bốn phía hiện đầy những thiếu nữ mặc đồ trắng lơ lửng giữa không trung, góc váy tung bay. Ước chừng phải trên trăm người, mặt ai cũng tái nhợt giống hệt xác chết, xuất hiện giữa cảnh gió tuyết này càng thêm vẻ ma quái!
Hoa Thiên Cốt lùi lại hai bước, dụi mạnh mắt. “Những người đó... cũng là giả phải không ạ?”
“Bọn chúng... là thật.”
Bạch Tử Họa còn chưa nói xong, kiếm đã tuốt khỏi vỏ.
Một loạt thiếu nữ áo trắng kẻ trước người sau nhe răng giương vuốt về phía hắn, Hoành Sương kiếm của Bạch Tử Họa bùng sáng, chớp mắt đã khiến đám thiếu nữ lúc nhúc xung quanh biến mất.
Bạch Tử Họa cúi đầu nhìn: Nguy rồi, Tiểu Cốt đâu?
“Sư phụ!” Hoa Thiên Cốt sợ hết hồn, bỗng thấy một bóng người màu đỏ nháy mắt xuất hiện phía sau sư phụ, là Sát Thiên Mạch.
“Đừng!” Tất cả mọi chuyện xảy ra quá nhanh, ô Huyền Thiên của Sát Thiên Mạch đột nhiên tỏa ra luồng ánh sáng chói lòa vạn trượng, hóa thành một thanh kiếm sắc bén đâm thấu ngực sư phụ. Ngay lập tức sư phụ cũng xoay kiếm lại, đâm xuyên qua bụng Sát Thiên Mạch, hai người rơi thẳng xuống vách núi.
Hoa Thiên Cốt sợ tới mức hồn bay phách lạc, không thể nghĩ gì khác nữa, vội vàng nhảy xuống theo.
Vách núi băng dày khuất tầng mây, nhưng không thể cao đến mức rơi lâu như thế rồi vẫn không chạm đáy. Hoa Thiên Cốt lòng nóng như lửa đốt, bỗng thấy những tầng mây quanh mình liên tục bay lên. Cơ thể nàng càng lúc càng ấm áp, băng tuyết dần biến mất, màu xanh từ từ hiện lên.
Khi rơi xuống đến đáy, trời chuyển tối, trăng tròn nhô lên cao, xung quanh biến thành một màu non nước, tựa như tiên cảnh chốn nhân gian.
Hoa Thiên Cốt rút Đoạn Niệm kiếm ra, cứa mạnh lên tay một nhát, máu tuôn xối xả, nhưng cảnh sắc xung quanh vẫn không hề thay đổi. Hoa Thiên Cốt càng hoảng loạn, không quan tâm nơi này là thật hay là ảo ảnh, chỉ muốn chạy ngay đi tìm Bạch Tử Họa.
Hoa Thiên Cốt lao như điên, vừa chạy vừa hô to “Sư phụ! Sư phụ!!!” Tiếng muông thú vang lên xung quanh, nhưng Bạch Tử Họa và Sát Thiên Mạch lại không chút tăm hơi.
Nàng chạy quanh rất lâu, biết mình lạc đường, Hoa Thiên Cốt cưỡi kiếm bay lên, nhưng trăng tròn đang nhô cao nào đâu có gió sương băng tuyết.
Nguy rồi, nàng bị tách khỏi sư phụ!
Hoa Thiên Cốt tĩnh tâm lại dùng quan vi tìm xem Bạch Tử Họa đang ở đâu, nhưng dường như nàng bị thứ gì đó ngăn cản không thể nhìn thấu.
Hoa Thiên Cốt lao vùn vụt trên không, đột nhiên một mặt hồ cực lớn xuất hiện dưới ánh trăng, trong trẻo tựa một tấm thủy tinh cực lớn. Trong hồ nở đầy hoa sen, mấy con hạc tiên bay tà tà trên mặt nước.
Bỗng tiếng sủi bọt nước vang lên, Hoa Thiên Cốt vừa cúi đầu nhìn đã ngây ngẩn. Một thiếu nữ cực kì xinh đẹp trồi lên khỏi mặt nước, dang đôi tay dưới ánh trăng, nhất thời tất cả hào quang trời đất đều tập trung vào người đó.
Hoa Thiên Cốt cố nhìn kĩ, kinh ngạc che miệng. Lông mi của thiếu nữ dày mà đen, tựa bức rèm che khuất con ngươi lấp lánh như ngọc trai đen, những chiếc vẩy bé nhỏ trong suốt phủ kín làn da, vây cá trên cánh tay như cánh bướm múa lượn, mỏng manh dễ vỡ, lấp lánh ánh sáng, dường như chỉ cần chạm vào là tan biến. Người con gái ấy ngửa mặt lên trời đối diện với ánh trăng thét dài, phát ra một tiếng kêu kỳ quái, nhưng đó cũng là âm thanh bùi tai nhất mà Hoa Thiên Cốt từng nghe, thoáng chốc tất cả các tế bào trên người nàng như được khai thông.
Bọt nước văng khắp nơi, thiếu nữ nhảy vút khỏi mặt nước theo đàn cá, dưới ánh trăng, những đường cong lại càng trở nên duyên dáng. Thân dưới của nàng ta không ngờ lại là một cái đuôi.
“Mỹ, mỹ nhân ngư!”
Hoa Thiên Cốt dụi dụi mắt, nhưng những hạt nước bắn tung tới như sợi chỉ bạc nói cho nàng biết, tất cả không phải ảo giác.
Mỹ nhân ngư bay lên không biến ảo thành vô số người, tay vung cây đinh ba tấn công Hoa Thiên Cốt.
Hoa Thiên Cốt không hiểu sao thuật ngũ hành của mình không dùng được, giống như toàn bộ không gian hư ảo này là một kết giới đã được phong tỏa kín.
“Ngươi chính là Lam Vũ Lan Phong? Không ngờ…” Lại là một mỹ nhân ngư!
“Đúng thế!” Lam Vũ Lan Phong nhìn nàng cười, giọng nàng ta mơ hồ đến kì lạ.
“Không giống tưởng tượng của ngươi đúng không? Tên ngươi là Hoa Thiên Cốt nhỉ, là đồ đệ của Bạch Tử Họa? Từ lâu ta đã nghe bọn Vân Ế nhắc đến ngươi, nhưng đây mới là lần đầu tiên gặp mặt.”
Lam Vũ Lan Phong tinh thông huyễn thuật, pháp thuật, những thứ khác thì bình thường. Kiếm pháp của Hoa Thiên Cốt tiến bộ vượt bậc, miễn cưỡng có thể đấu tay đôi với nàng ta, nhưng nàng hoang mang nhìn những gương mặt giống y xì đúc xung quanh, không biết ai mới là Lam Vũ Lan Phong thật.
Hoa Thiên Cốt càng lúc càng bất an, không biết sư phụ sao rồi? Tuy biết rõ Sát Thiên Mạch không thể có mặt ở đây, cảnh nàng vừa thấy chắc chắn chỉ là ảo giác, chỉ là màn kịch để Lam Vũ Lan Phong tách mình ra khỏi sư phụ, nhưng dù thế tâm tư của nàng vẫn rối bời.
“Sư phụ của ta đâu?”
“Sư phụ ngươi? Có lẽ đã bị bọn Xuân Thu Bất Bại nhốt vào vạc Thần Nông rồi, không chừng bây giờ đã hóa thành tro bụi ấy chứ. Trong số chúng ta, ta là kẻ có đạo hạnh kém nhất cho nên bị điều tới xử lý ngươi!”
“Nói láo!” Hoa Thiên Cốt hoảng loạn, sư phụ của nàng là ai, làm sao có thể khinh địch mà bị bắt được. Nàng biết Lam Vũ Lan Phong đang nhiễu loạn tâm trí mình, nhưng từ trong tâm khảm, một sự sợ hãi mơ hồ đang từ từ nảy nở.
Đường Bảo đã tỉnh ngủ từ lâu, đứng bên cạnh thấy rõ ràng tất cả, nhưng cho dù nó có gào thét thế nào, hết cào lại cắn ra sao, Hoa Thiên Cốt đều không nghe thấy. Bọn họ giống như bị ngăn cách ở hai thế giới khác nhau, sau khi nàng bước vào ảo cảnh. Đường Bảo thấy càng lúc nàng càng lún sâu vào ảo giác, gọi mãi không được, liền biết nguy rồi.
Hoa Thiên Cốt khẽ cắn môi nghĩ thầm, ta không tin không phá được ảo cảnh này.
Sau đó nàng rút Đoạn Niệm ra, linh hoạt vận dụng, tất cả các chiêu trên kiếm phổ Hoa Thiên Cốt đều múa đến xuất quỷ nhập thần.
Cắn chặt môi, cố gắng trấn định, ánh mắt sáng tỏ, đầu óc dần thông suốt, chả mấy chốc nàng đã thấy thực thân của Lam Vũ Lan Phong. Nháy mắt Hoa Thiên Cốt phi kiếm phá nát ảo ảnh của nàng ta, mũi kiếm sượt qua khuỷu tay Lam Vũ Lan Phong, đánh ấy màng vảy rơi xuống. Ả vừa bị thương, ngay lập tức khoảng trời phía Tây Bắc bắt đầu đổ sụp, lộ ra một khối hỗn độn mơ hồ.
Lam Vũ Lan Phong càng đánh càng đuối, nghĩ bụng không ngờ nha đầu này lại lợi hại đến thế, khốn kiếp, tên nhãi Vân Ế dám lừa nàng!
Hoa Thiên Cốt dang tay ra định điểm huyệt Lam Vũ Lan Phong, không ngờ ả lại linh hoạt như cá trạch, quấn quanh rồi xoay tròn bên cạnh, đuôi cá quật mạnh vào lưng nàng.
Hoa Thiên Cốt nhịn đau vung kiếm đánh trả, bỗng thấy trước mắt biến thành Bạch Tử Họa. Dù biết rõ đó là ảo giác, song kiếm của nàng vẫn không tự chủ mà ngừng lại.
Khuỷu tay Lam Vũ Lan Phong đột nhiên mọc ra một chiếc xương cá dài nhỏ màu xanh nhuốm đầy kịch độc, thừa dịp nàng lơ đễnh, đâm thẳng về phía ngực nàng.
Tất cả mọi chuyện đều xảy ra quá nhanh, đến khi Hoa Thiên Cốt kịp phản ứng, đã có một người bay vụt từ chân trời đến chắn trước mặt nàng. Dù có chân khí hộ thân, xương cá vẫn đâm được vào da thịt người trước mặt, ngay lập tức máu đen túa ra.
“Sư phụ!”
Hoa Thiên Cốt hốt hoảng, cuống quít đỡ lấy cơ thể lảo đảo của nam tử áo trắng.
Lam Vũ Lan Phong cười khúc khích, biến về dáng vẻ ban đầu: “Thật thú vị, dù biết ta là Bạch Tử Họa giả, ngươi vẫn không thể ra tay được!”
“Sư phụ! Sư phụ!” Hoa Thiên Cốt nhìn gương mặt càng lúc càng tái nhợt của nam tử trên đất, vội vàng điểm mấy huyệt lớn, run rẩy lấy Hồi Thanh đan ra đút cho hắn.
“Đừng phí công nữa, đây không phải độc bình thường mà được luyện từ vạc Thần Nông, không có thuốc giải. Yêu ma thần tiên chẳng ai thoát nổi, dù có là Bạch Tử Họa cũng vô phương cứu chữa.”
Nhìn ánh sáng màu bạc quanh Bạch Tử Họa yếu dần, Hoa Thiên Cốt biết nàng ta nói thật.
Lam Vũ Lan Phong chĩa thẳng cây đinh ba về phía nàng: “Đứng lên, báo thù cho sư phụ ngươi đi!”
Nàng đã không còn nghe thấy gì, chỉ cúi đầu cố gắng hút độc cho sư phụ.
Lam Vũ Lan Phong nhíu mày: “Ngươi điên hả? Ta đã nói đó là độc của vạc Thần Nông có nghe không? Chẳng lẽ muốn chết cùng sư phụ ngươi?”
Môi Hoa Thiên Cốt run lên bần bật, đôi mắt to tròn đờ đẫn nhìn chằm chằm Bạch Tử Họa như kẻ điên, nét mặt của nàng khiến Lam Vũ Lan Phong nổi cả da gà.
Là lỗi của nàng, tất cả đều là lỗi của nàng, là nàng hại sư phụ, sư phụ, người mau tỉnh lại đi!
Lam Vũ Lan Phong bất đắc dĩ lắc đầu: “Thật ra ta chỉ muốn giết Bạch Tử Họa thôi, ngươi... Thôi, dù sao thì ngươi cũng không sống nổi.”
Cây đinh ba dài vung lên, bổ về phía Hoa Thiên Cốt, Hoa Thiên Cốt chỉ lo hút độc thay Bạch Tử Họa, không hề chạy trốn.
Bỗng “bùm” một phát, tiếng nổ vừa vang lên, cây đinh ba của Lam Vũ Lan Phong đã bị bắn ra xa.
Một người bay vào từ khoảng trời Tây Bắc bị phá, bóng trắng nhanh nhẹn, hóa ra là Bạch Tử Họa.
“Tiểu Cốt!” Bạch Tử Họa thấy lúc này Hoa Thiên Cốt đang cầm một chiếc bình bạc tinh xảo uống gì đó, máu từ khóe miệng tuôn ra ào ào, hắn vung tay áo gạt bay chiếc bình xuống đất.
Ảo cảnh này là Lam Vũ Lan Phong dùng vạc Thần Nông luyện ra, mặc dù hắn có thể cảm ứng được nàng, nhưng không thể tìm được lối vào, lo đến mức tâm can rối loạn.
Chiếc bình bạc rơi khỏi tay Hoa Thiên Cốt, nàng ngẩng đầu lên ngơ ngác nhìn Bạch Tử Họa, sao lại có thêm một sư phụ nữa thế này?
Bạch Tử Họa chưa từng thấy ánh mắt đờ đẫn tuyệt vọng đến nhường này của Hoa Thiên Cốt, lòng đau nhói, vội cúi xuống đỡ nàng.
Hoa Thiên Cốt vươn tay lên sờ mặt người, rồi lại sờ Bạch Tử Họa bị thương kia, đột nhiên sư phụ dưới chân nàng vỡ nát thành từng đốm sáng.
“Sư... sư phụ…” Nàng líu ríu, rồi hộc thẳng một ngụm máu đen ra, ngã phịch vào lòng người.
Nàng nghĩ hắn đã chết, nàng nghĩ rằng chính mình đã hại chết hắn!
Bạch Tử Họa vận công muốn hút độc ra cho nàng.
Hoa Thiên Cốt cuống quít lắc đầu, ra sức giãy giụa.
“Không được! Sư phụ, đây là độc của vạc Thần Nông! Người không giải được đâu!”
Hắn đâu còn quan tâm điều đó nữa, chẳng nói chẳng rằng, lôi nàng về, điểm huyệt, ngón tay ấn nhẹ lên mi tâm hút máu độc trong người nàng ra. Dựa vào đạo hạnh của nàng, nếu còn do dự chỉ sợ cái mạng nhỏ này cũng không giữ được.

Bình luận truyện Hoa Thiên Cốt

Nhấn Shift + Enter để xuống hàng. Nhấn Enter để đăng câu trả lời.

Bình luận Facebook