Tùy Chỉnh
Đề cử
Hoa Thiên Cốt

Hoa Thiên Cốt

Chương 3 - Phần 1

Chương 3: Côn Luân Dao Trì
Hoa Thiên Cốt vẫn đi thẳng về hướng Tây, tốc độ nhanh gấp đôi bình thường. Dọc đường vì có Đường Bảo bầu bạn nên vui vẻ hơn rất nhiều, khi buồn có người nói chuyện cùng nàng, khi nghỉ có người cùng nàng chơi. Khách bộ hành qua lại luôn cho rằng nàng có bệnh, toàn tự lẩm bẩm một mình, thật ra nàng đang nói chuyện với Đường Bảo trong lỗ tai.
“Đường Bảo! Không được gọi mẹ nữa! Người khác sẽ hiểu lầm mất! Gọi Thiên Cốt đi!”
“Nhưng mẹ là mẹ của con mà?” Đường Bảo ỉu xìu chui vào trong lỗ tai của Hoa Thiên Cốt, ngực còn ôm một mẩu bánh mì làm gối.
“Chậc, nhưng không nên gọi thế khi có mặt người ngoài.”
“Vậy con gọi mẹ là Cốt Đầu nhé, con thích xương.”
“Ngươi là sâu chứ có phải chó đâu mà thích xương?”
“Con không phải sâu, chờ khi linh lực tăng cao, con sẽ biến thân.”
“Biến thân? Biến thành gì? Bướm sao? Thế còn không phải sâu?”
“Ờm… con cũng không biết. Nhưng khi đó con sẽ bay được! Không cần ngày nào cũng phải bò tới bò lui nữa.”
“Đúng vậy, quá chậm, nếu giống ngươi, kiếp sau ta cũng chẳng tới Côn Luân được.”
“Yên tâm, chúng ta sắp tới rồi. Ngày mai hẳn có thể đến chân núi Côn Luân, ba ngày nữa mới có Quần Tiên yến. Con biết đường, nhất định sẽ đến kịp.”
“Sao ngươi biết?”
“Con là yêu tinh của Dị Hủ các, chuyên phụ trách tìm hiểu và truyền tin tức, sao có thể không biết được!”
“Thật lợi hại.”
“Ha ha, đương nhiên.”
“Đúng rồi, nếu ta bái Bạch Tử Họa lão tiền bối làm thầy, nhỡ ông ấy muốn bắt ngươi thì phải làm thế nào? Ta có nên giấu ngươi đi không?”
“Không cần, con đâu phải là yêu tinh tà thuật, hơn nữa lại không có pháp lực. Tiểu yêu tinh tốt bụng như con sẽ khiến người ta thương yêu lắm, không tiên nhân nào nỡ bắt đâu. Cây cối, sông núi cũng có tinh linh bảo hộ của mình mà!”
“Thế thì tốt rồi, trước kia ta cứ nghĩ yêu ma quỷ quái đều là kẻ xấu.”
“Chỉ là hình thái tồn tại khác nhau thôi, sao có thể phân rõ thiện ác. Mẹ Cốt Đầu, con đói bụng!”
“Sao cả ngày cứ ăn rồi ngủ thế, rốt cuộc ngươi là sâu hay heo đấy?”
“Con mới sinh ra, cơ thể rất yếu ớt.”
Hoa Thiên Cốt tiện tay ngắt lấy một chiếc lá nhét vào bên tai trái: “Ôm lấy này!”
“Hê hê, vừa hay có thể làm giường ngủ cho con.”
Ngày hôm sau hai người tới chân núi.
“Đường Bảo, liệu lần này ta có bị cản lại giống ở Mao Sơn không?”
“Không phải mẹ có Thiên Thủy Tích đấy sao? Mẹ muốn tiến vào kết giới hay trận pháp nào cũng được.”
“Thật à? Nhưng lần trước ta và Lãng ca ca làm cách nào cũng không thể thoát khỏi trận đồ của con yêu quái kia!”
“Con cũng không biết, có thể vì kết giới chỉ dùng bùa chú cố định, còn trận pháp lại biến hóa không ngừng, cách vào khác cách ra, hiện tại Thiên Thủy Tích vẫn chưa đủ mạnh để phá bỏ tất cả. Hơn nữa trận pháp của Vương Bát Tinh là lợi hại nhất trong đám yêu quái.”
“À, thật phức tạp.”
Nàng từ từ đi lên núi, cảnh sắc nơi này khác hẳn với Mao Sơn. Núi non hùng vĩ uốn lượn mênh mông, có rất nhiều hồ, mỗi khoảnh hồ đều giống như một viên trân châu rơi xuống vậy. Nước hồ xanh biếc như nhuộm, trong vắt. Hình ảnh núi non trùng điệp đảo ngược dưới mặt hồ, giống như một bức tranh đang lăn tăn gợn sóng. Chim trời tụ họp, hoặc liệng trên mặt hồ hoặc đùa giỡn trong sóng nước. Xung quanh còn có mây trắng mờ mờ, huyền ảo như mơ, thật đúng là tiên cảnh. Gió nhẹ đìu hiu, không khí mát lành, trời trong mây rạng, hồng quang dịu dàng ấm áp, một cảnh sắc tràn ngập những điều tốt lành.
Mà đỉnh Ngọc Hư, Ngọc Châu kia cao sừng sững, tuyết phủ trắng xóa. Nơi núi cây trôi lượn lờ đó là thánh địa của bao nhiêu người hành hương tu luyện.
Đường Bảo thấy Hoa Thiên Cốt nhìn chăm chú không rời mắt, quên hẳn mình đang ở chỗ nào, bèn giục nàng đi mau.
“Rất nhiều con sông ở nơi này bắt nguồn từ núi Côn Luân, sông cổ không chảy về hướng Nam, xích thủy chảy về Đông lại nhập nguồn cũ, dương thủy theo hướng Tây Nam rồi vào đầm lầy; hắc thủy theo hướng Tây Bắc chảy ra biển lớn. Truyền thuyết kể suối Côn Luân tháng Sáu có tuyết rơi, cũng là nơi Tây Vương Mẫu lấy nước để ủ rượu ngon. Chỗ chúng ta cần tới là Dao Trì, tuy đã không còn Tây Vương Mẫu nhưng vẫn còn hội bàn đào. Quần Tiên yến mỗi năm một lần, theo dân gian thì cử hành ở trong này. Lúc đó chúng tiên đều tới, Ngọc Đế và Vương Mẫu nương nương nhất định cũng đến, lần này hẳn sẽ bàn luận chuyện Yêu Thần xuất thế là chính. Chúng ta không có tiên thiếp, đi vào bằng cửa chính nhất định sẽ bị thiên binh thiên tướng chặn lại, Tứ đại thiên vương đều là những kẻ ngu ngốc, không hiểu lí lẽ, cho nên cách tốt nhất là trà trộn vào.”
“Hả? Trà trộn? Trà trộn bằng cách nào? Ngươi thì tốt rồi, bé xíu đâu ai chú ý, nhưng ta lớn thế này chắc chắn không thể vào được! Sao Thanh Hư đạo trưởng không đưa tiên thiếp cho ta?”
“Mẹ không có tiên tịch, nếu đưa thì mẹ cũng đâu vào được. Gần đây yêu ma hoành hành, trong tiên giới nơi nơi đều bảo vệ cực kì nghiêm ngặt, huống chi là sự kiện Quần Tiên yến hệ trọng để thương thảo đối sách của chúng tiên này. Nhưng chỉ cần đổi hình thái, trên người chúng ta không có tà khí, trà trộn vào chắc cũng dễ thôi. Núi Côn Luân này đâu đâu cũng có yêu thú quý hiếm, không bằng mẹ hóa sâu giống con rồi vào đi.”
“Biến thành sâu? Làm như thế nào? Ta có phải Tôn Ngộ Không đâu!”
“Con sẽ vào Bàn Đào viên trước, ở đó chắc hẳn có nhiều kì trân dị quả, con trộm ra một ít, mẹ ăn vào là biến thân được ngay.”
“Chờ ngươi đi ra thì Quần Tiên yến xong từ lâu rồi.”
“Chết mất, tuy thân sâu nhưng con cũng là linh trùng, trong cấp bậc của yêu quái cũng cao chứ bộ! Mẹ đừng xem thường con nữa có được không? Con không phải chỉ biết bò! Dùng nội lực tuy sẽ tổn hao nguyên khí, nhưng cũng chẳng đáng ngại. Được rồi, bây giờ chúng ta ở đây, thác nước có thể che mùi và tiếng, sẽ không dễ dàng bị phát hiện đâu. Dù sao bây giờ mẹ vẫn là người, một con người chạy tới tiên giới cực kì nguy hiểm. Con đi trộm quả, mẹ chờ ở đây nhé.”
Đường Bảo ôm một cái lá cây, miệng lẩm nhẩm gì đó, sau đó lá cây như một chiếc thuyền bay lên bầu trời.
Hoa Thiên Cốt ngồi chờ mà lòng nóng như lửa đốt, vừa sợ sâu nhỏ bị tiên nhân phát hiện, vừa sợ nó bị yêu thú ăn thịt.
Một nén nhang sau, Đường Bảo trở lại.
“Sao rồi? Sao rồi?” Nàng mở bàn tay làm bến đỗ cho chiếc thuyền lá của Đường Bảo.
“Hê hê, đương nhiên là không sao rồi. Chẳng những con hái được hoa Lục Tu, còn tiện thể trộm được quả Khai Minh, Phẩm Thảo và Sa Đường. Đáng tiếc Bàn Đào viên quá lớn, con mang nhiều, bay giữa không trung sợ người ta phát hiện.”
“Những thứ này là gì?” Hoa Thiên Cốt nhìn Đường Bảo đang cực kì đắc ý.
“Ăn hoa Lục Tu có thể biến thành bất cứ dáng vẻ nào mà mình muốn, thời gian duy trì phụ thuộc vào pháp lực của bản thân và mức độ khó của vật thể. Tuy mẹ không có pháp lực, nhưng làm một con sâu thì cũng có thể duy trì khá lâu. Nếu ăn quả Khai Minh, trong một thời gian nhất định có thể nhận biết đâu là lời nói dối. Phẩm Thảo ăn vào có thể giải trừ mỏi mệt. Sa Đường phòng được tai nạn liên quan đến nước, ăn vào có thể hô hấp dưới nước bình thường như trên cạn, lặn lâu cũng không chết. Tuy rằng tạm thời chưa cần dùng đến, nhưng tương lai không chừng lại có ích.”
“Ừm!” Hoa Thiên Cốt gật đầu, “Chắc ngươi mệt lắm, Đường Bảo!”
Đường Bảo uể oải nép vào lòng bàn tay nàng, lăn qua lộn lại.
“Đương nhiên rồi! Mệt chết đi mất! Sâu quen bò rồi, làm gì biết bay!”
“Chậc, Đông Phương Úc Khanh nói máu của ta có thể làm tăng linh lực cho ngươi, muốn uống thử xem thế nào không?”
Mắt Đường Bảo tức thì biến thành hình trái tim.
“Muốn!” Nói xong nó ôm lấy ngón tay cái của Hoa Thiên Cốt, cắn một lỗ nhỏ rồi mút giống như bú sữa.
“Mẹ Cốt Đầu, mẹ có đau không?”
“Không đau, hơi nhói thôi. Ngươi uống đi, uống no còn có sức đưa ta bay vào Dao Trì nữa!”
Đợi Đường Bảo ăn uống no đủ xong, bụng phình ra, Hoa Thiên Cốt không nhịn được chọc chọc cái bụng núc ních của nó, muốn bóp quá.
“Chúng ta vào trước đi, không lâu nữa yến hội sẽ bắt đầu, phải thừa dịp ít người để trà trộn. Mẹ ăn Phẩm Thảo và hoa Lục Tu đi!”
Hoa Thiên Cốt có chút luyến tiếc, cẩn thận cất quả Khai Minh và Sa Đường vào trong ngực, rồi cầm hoa Lục Tu và Phẩm Thảo đưa lên miệng, đây chính là tiên quả đấy!
Hoa Lục Tu thế mà chẳng thơm gì cả, Phẩm Thảo ăn lại giống hành tây. Nhưng quả thực nàng thấy thể lực sung mãn, không mệt mỏi chút nào!
“Nguy rồi!”
“Nguy cái gì?”
“Ta sắp biến thành sâu, mấy thứ này phải làm sao bây giờ? Còn quần áo nữa! Lúc biến trở lại liệu có trần như nhộng không?”
“Mấy thứ này để trong khư đỉnh của con là được. Quần áo bên ngoài cũng sẽ biến hóa theo nên mẹ đừng lo.”
“Khư đỉnh là cái gì?”
“Bình thường người tu đạo đều có một cái khư đỉnh, có thể biến hóa thành lớn hay nhỏ. Nó tồn tại trong suy nghĩ và tinh thần người sử dụng, dùng để cất bảo bối, người bình thường không thể trộm được. Mẹ xem đến cả tim phổi của Thanh Hư đạo trưởng đều bị moi ra đấy, chắc ông ta để xích Thuyên Thiên ở trong khư đỉnh, chết cũng không chịu giao ra. Yêu ma tà thuật cao cường có thể thông qua luyện hóa tâm phế lấy đồ trong khư đỉnh của người khác.”
“A, nói vậy Đường Bảo cũng có thể giấu ta trong khư đỉnh nhỉ?”
“Mẹ tưởng pháp lực của con cao lắm à?! Có thể giấu mấy thứ này đã rất khó rồi! Hơn nữa theo lời kể thì khư đỉnh thông với quy khư, nếu những sinh vật như con người vào có thể sẽ bị nhốt bên trong không thoát ra được. Cụ thể thế nào con cũng không rõ, con đã thử bao giờ đâu!”
“A! Cơ thể ta hình như đang thu nhỏ lại!”
Đến khi Hoa Thiên Cốt phục hồi lại tinh thần thì nàng đã biến thành một con sâu giống hệt Đường Bảo.
“Ôi! Chúng ta giống hệt nhau này!”
“Bởi vì lúc biến thành sâu mẹ tưởng tượng đến con đấy mà. Được rồi, mau lên đây, chúng ta xuất phát thôi.” Đường Bảo vươn cái chân nho nhỏ kéo Hoa Thiên Cốt lên lá cây, hành trang đều đặt bên trong khư đỉnh.
“Đi thôi.”
Chiếc lá bay lên, Hoa Thiên Cốt reo hò tung tăng. Thân mình con sâu béo múp míp cứ đưa qua đưa lại, đây là lần đầu tiên nàng được bay! Dù trong lốt một con sâu cũng thật thích!
Nàng nhìn xuống dòng thác bên cạnh, những giọt nước bắn lên đọng trên lá, thiếu chút nữa làm nghiêng chiếc thuyền lá nhỏ, xa xa ngoài kia, bầu trời xanh có cầu vồng bảy sắc vắt qua.
Chỉ chốc lát sau, lá cây bắt đầy lướt qua nhưng đám mây. Hoa Thiên Cốt vươn cái chân bé tí ra bắt, không ngờ mây lại mềm hệt như kẹo bông.
Đang chơi vui vẻ, đột nhiên Đường Bảo hét lên: “Không ổn rồi!”
Một bóng ma thật lớn bao trùm hai người.
Cái gì vậy? Hoa Thiên Cốt ngẩng đầu nhìn, một con chim to giống hệt như ong bắp cày đang bay nhanh về phía bọn họ!
Hu hu hu, chim ăn sâu!
“Giữ chặt vào!”
Đường Bảo tập trung tinh thần điều khiển chiếc lá lên cao xuống thấp trong làn gió, tránh sự tập kích của con chim. Nhưng con chim đó lại rất lợi hại, miệng thét lên the thé, trên đuôi còn có một cây kim cực lớn. Nó vỗ cánh lao về phía này, chờ bọn họ ngã xuống là sẽ há miệng ăn luôn.
“Cốt Đầu! Nắm lấy!” Mắt thấy Hoa Thiên Cốt dần dần trượt xuống, Đường Bảo vội vàng lái lá cây vào mây.
Bỗng nhiên một tiếng kêu du dương vang lên, nghe như tiếng phượng ngâm. Hoa Thiên Cốt và Đường Bảo ngẩng đầu, thấy phía chân trời có con chim lớn bay đến, lông màu lửa đỏ tỏa sáng lấp lánh dưới ánh mặt trời.
“Thuần Điểu! Được cứu rồi!” Đường Bảo cười đắc ý.
Hoa Thiên Cốt trợn mắt há mồm nhìn con chim vừa đuổi theo bọn họ giờ lại cắp đít chạy trốn, thế nhưng tốc độ không nhanh bằng Thuần Điểu, liền bị nó tợp mất.
Con chim đỏ rực như lửa liếc mắt nhìn bọn họ, kêu một tiếng, sau đó nghiêng người bay đi.
Hoa Thiên Cốt vẫn chưa hoàn hồn, ngửa mặt nằm trên lá cây, tất cả những chân sâu trên mình đều cứng ngắc.
Làm sâu cũng thật khổ, không những bị chim bắt nạt, suýt tí nữa còn bị ăn luôn. Hu hu hu…
“Nguy hiểm thật!” Đường Bảo lau đống mồ hôi vã như tắm, “Loài chim đuổi theo chúng ta tên là Khâm Nguyên, bình thường chim chóc bị nó để ý đều không có cách nào thoát chết, nếu thích cây cối nào thì loài cây đó cũng lập tức chết héo, người gặp phải nó lành ít dữ nhiều. Còn con chim to đỏ rực như Phượng Hoàng đã cứu chúng ta kia tên là Thuần Điểu, thiên địch của Khâm Nguyên!”
Lúc này nàng mới phát hiện một nơi tựa tiên cảnh như Côn Luân hóa ra cũng đầy rẫy nguy hiểm.
“Tới rồi!” Đường Bảo hưng phấn hô to.
Hoa Thiên Cốt ngẩng đầu, Dao Trì rộng lớn, nơi nơi tràn ngập ánh sáng, nước ngũ sắc lọt vào tầm mắt, tỏa ánh sáng màu sắc rực rỡ, đẹp đến nao lòng. Phía Đông Dao Trì là rừng đào ngàn năm, hoa nở sum suê tươi tốt, nặng trĩu níu cành nghiêng nghiêng, tầng tầng lớp lớp nối thành một mảng phấn hồng kéo dài đến tận chân trời, cánh hoa chao liệng như mây, tạo nên từng lớp sóng lớn trong làn gió nhẹ.

“Đẹp, đẹp quá!” Đường Bảo để thuyền lá dừng trên một đóa đào. Hoa Thiên Cốt ngẩng đầu nhìn bầu trời màu hồng phấn, còn có cả trận mưa hoa không ngừng rơi xuống, vui vẻ ôm lấy Đường Bảo. Đường Bảo lấy một cánh hoa bắt đầu gặm, đưa một cái khác cho nàng.
“Cốt Đầu, mẹ cũng nếm thử đi.”
Hoa Thiên Cốt cắn cánh hoa giờ trông to hơn bao nhiêu lần so với trước kia, chợt cảm thấy vô cùng thơm mát, dòng nước ngọt lành thấm vào yết hầu, ngon hơn hẳn bánh hoa đào.
Cúi đầu nhìn về phía tiên tỳ đã sắp đặt xong bàn ghế, ai cũng hoạt bát, dung mạo đoan trang.
Đường Bảo đột nhiên nghe thấy từng hồi chuông vang lên, gió thổi tiếng cười của chúng tiên bên tai.
Quần Tiên yến sắp bắt đầu rồi
“A! Đường Bảo, ta vừa phát hiện ra một vấn đề rất nghiêm trọng!” Hoa Thiên Cốt đột nhiên kinh ngạc nhìn đóa hoa mình đang ôm trong tay, kích động đến mức suýt nữa nước mắt chảy thành sông…
“Hả, gì cơ?” Đường Bảo bò vào trong nhụy liếm nước mật của đóa hoa đào, vị ngọt say đắm lòng người.
“Ta có thể chạm vào hoa! Ta có thể chạm vào hoa! Hoa không tàn, không tàn một chút nào!” Hoa Thiên Cốt bỗng nhiên nhận ra, hai tay run rẩy ôm lấy đóa hoa còn to hơn cái mình núc ních đầy thịt, cọ đi cọ lại lên mặt, cánh hoa đào mềm mại, óng ả đẹp như tơ lụa. Nàng sung sướng lăn qua lăn lại, coi cánh hoa như chăn mà vùi mình vào, thơm quá, thật là thoải mái.
“Trước kia mẹ không thể chạm vào hoa sao?”
“Đương nhiên, bằng không sao lại có cái tên Hoa Thiên Cốt được, từ nhỏ ta đã là khắc tinh của hoa rồi. Chưa từng có một đóa hoa nào bình an trong tay ta. Tại sao? Tại sao chứ?”
“Con nghĩ điều này chắc có liên quan đến Thiên Thủy Tích hoặc câu ngọc. Đặc biệt là câu ngọc, thoạt nhìn có vẻ bình thường, nhưng linh lực lại mạnh hơn Thiên Thủy Tích rất nhiều lần. Trên người mẹ vốn có một mùi cực kì hấp dẫn yêu quái, nhưng đều đã bị miếng ngọc ấy che lấp hết rồi.”
“Thảo nào từ lúc từ biệt Lãng ca ca đến nay, không còn nhiều tiểu quỷ đáng ghét đến bám lấy tay ta như trước đây nữa.” Hoa Thiên Cốt sung sướng bò hết đóa hoa này đến đóa hoa khác.
Trong rừng người tới dần nhiều hơn, trên bàn bày đầy rượu ngon, cao lương mĩ vị, tiên quả, Đường Bảo nhìn mà nước miếng ròng ròng.
“Mẹ nói xem nếu con thả người bay xuống đúng mâm đào trên bàn, liệu có thể bị phát hiện không?”
“Chẳng những sẽ bị phát hiện, nói không chừng còn bị chúng tiên ăn vào bụng ý.” Hoa Thiên Cốt cười ngặt nghẽo, “Không biết có bao nhiêu tiên nhân tới nhỉ? Sao lại đặt nhiều chỗ ngồi như thế?”
“Thế gian này có rất nhiều tiên nhân kể cả nổi tiếng hay vô danh, nhưng số có thể tham dự yến tiệc này không nhiều. Ngoại trừ chưởng môn các tiên phái nhất định phải tới, Tây Vương Mẫu cũng đã gửi thiệp mời một số tán tiên danh tiếng vang dội. Hiện giờ ở Côn Luân, tất cả mọi người bao gồm cả Tây Vương Mẫu, có lẽ là bốn, năm trăm người.”
Chốc lát sau tiếng chuông càng dồn dập, tiên nhạc nổi lên, dòng chúng tiên dài dằng dặc bắt đầu tiến vào chỗ ngồi.
Tiên nhân dáng vẻ nào cũng có, có siêu phàm thoát tục, có xinh đẹp tuyệt trần, có tiên phong đạo cốt, có già yếu lọm khọm, có hung ác dữ tợn, nhất thời Hoa Thiên Cốt nhìn đến hoa cả mắt. Ngoài Ngọc Hoàng và Vương Mẫu ngồi cao nhất có thể phân biệt được, thì những người khác nàng không biết một ai.
Đường Bảo giới thiệu từng người cho nàng.
“Ngồi bên kia là Bồng Lai tam tiên, Phúc Lộc Thọ tam tinh. Kẻ mặc đồ đỏ, để ria mép, bản mặt háo sắc chỉ nhìn chằm chằm chúng tiên nữ, cười đến là dâm đãng kia là Thần Tài, người say mèm vùi đầu vào bầu rượu kia là Phúc Thần, râu tóc bạc phơ, bên cạnh có một đồng tử là thọ tinh Nam Cực tiên ông.”
“Bên kia lần lượt là chưởng môn các phái Lao Sơn, Thiên Sơn, Thái Bạch Sơn, Vương Ốc Sơn. Tiếc là Thanh Hư đạo trưởng của Mao Sơn đã mất rồi…”
“Người nào là chưởng môn Lao Sơn?” Hoa Thiên Cốt vươn cổ nhìn, đột nhiên nhớ ra phải chuyển lời giúp Lâm Tùy Ý tới sư phụ hắn.
“Dưới gốc cây kia kìa, người tóc bạc, mày nhíu chặt, đang nhắm mắt ngồi yên đấy, mẹ thấy không?”
“Ừm, thấy rồi.”
“Bên kia nên biết kĩ hơn, phần lớn là các vị bồ tát của Phật môn, mặc áo trắng, đầu bóng lưỡng là mười tám vị La Hán, phía sau là mười tám chùa Mỹ m, Phạm m, Thiên Cổ, Tụng Đức, Quảng Mục… Mẹ chú ý nhìn Diệu Thán kia kìa, nàng là tiên nữ xinh đẹp nhất ở đây, giống như Hằng Nga vậy, kẻ có dáng vẻ kỳ quái nhất kia là Lôi m.”
“Mấy bàn ở phía Đông kia là Nhị Thập Chư Thiên, Nhật Thiên, Nguyệt Thiên, Đại Phạm Thiên, Đế Thích Thiên, Diêm Ma La Vương… tiên pháp của bọn họ đều thuộc hàng lợi hại bậc nhất, tính tình cũng vô cùng nóng nảy, người thường không dám trêu chọc.”
“Đang đánh cờ ở bên kia chính là sáu Nam Đẩu Tinh Quân và bảy Bắc Đẩu Tinh Quân. Mười ba người này mà có dịp tụ hội là lại chơi cờ chẳng quản ngày đêm, hơn nữa còn liên minh lại đo hơn thua rất ác liệt. Mỗi quân cờ của họ đều là một vì tinh tú trên bầu trời, có thể rèn ra binh khí tốt nhất thế gian.”

Bình luận truyện Hoa Thiên Cốt

Nhấn Shift + Enter để xuống hàng. Nhấn Enter để đăng câu trả lời.

Bình luận Facebook

Tiểu Hàn Tuyết
đăng bởi Tiểu Hàn Tuyết

Theo dõi