Tùy Chỉnh
Đề cử
Hoa Thiên Cốt

Hoa Thiên Cốt

Chương 3 - Phần 3

“Đường Bảo, ta… ta đột nhiên có chút sợ hãi, nếu người là một ông già hiền từ ta còn cảm thấy gần gũi hơn một chút, liệu người có chịu nhận ta làm đồ đệ không?”
“Con cũng không biết. Mẹ đừng lo lắng, nếu Bạch Tử Họa không chịu, chúng ta sẽ bám theo đến khi nào người chịu mới thôi.”
“Ha ha, bây giờ mọi người đều tới đông đủ rồi, ta có nên nhảy xuống biến thân trở lại nói rõ mục đích không?”
“Đừng nóng vội, đợi đến lúc bọn họ bàn bạc chuyện này rồi tính sau.”
“Ừm.” Hoa Thiên Cốt chống cằm, hoàn toàn không nghe thấy mấy vị thần tiên khác thảo luận chuyện gì, ánh mắt chỉ nhìn chăm chú vào Bạch Tử Họa dưới tàng cây, một cái nhấc tay hay nghiêng đầu đều níu chặt lấy lòng nàng.
“Tất cả chúng tiên ở đây đều có thể phát biểu, Yêu Ma Minh giới cùng các thế lực tà ác ở nhân gian đã mở cổng nối liền, vì vậy xin nhờ hai mươi vị Chư Thiên mau chóng phong ấn. Nhưng lúc này Thanh Hư đạo trưởng vẫn chưa tới thật khiến người ta bất an.” Ngọc Đế vuốt chòm râu nhìn chúng tiên hy vọng có ai ra giải thích.
Hiện giờ tình thế hỗn loạn, không ngừng phân tranh, số tiên nhân vắng mặt không lý do đâu ít, sao chỉ hỏi mình chưởng môn phái Mao Sơn? Chúng tiên đều khó hiểu, chỉ số ít biết Thanh Hư đạo trưởng là một trong những người bảo vệ thần khí, nên ngay từ đầu tâm trạng đã thấp thỏm bất an.
Chưởng môn phái Lao Sơn đột nhiên lên tiếng: “Bẩm bệ hạ, trước kia thần có phái một đồ nhi tới đó truyền tin nhưng vẫn chưa trở về, liệu có phải Mao Sơn đã xảy ra chuyện gì không?”
“Vân Ẩn có tới chứ?” Ngọc Đế nhìn xung quanh.
“Không tới, trong thư nói rằng đang ở Xuyên Trung diệt yêu, không thể phân thân.” Vương Mẫu trả lời.
“Không có đệ tử nào của Mao Sơn tới sao?” Ngọc Đế nhíu mày, bình thường cho dù chưởng môn không thể tới được cũng sẽ phái đệ tử bản môn đến.
Đường Bảo đá Hoa Thiên Cốt đang si mê nhìn Bạch Tử Họa một cái.
“Mau lên! Mẹ ra mặt đi!”
Hoa Thiên Cốt càu nhàu lăn từ trên cây xuống, Đường Bảo mặc niệm hai câu, giữa không trung nàng biến lại thành hình người, vô cùng chật vật ngã xuống bàn của Bạch Tử Họa, thầm nhủ thất bại quá, nếu rơi vào lòng người ấy thì tốt biết bao!
Chúng tiên ai nấy đều kinh ngạc, sao bữa tiệc này lại có một phàm nhân ở đây? Nhưng bởi vì nàng rất bình thường, không có chút pháp lực nào nên không bị ai phát hiện ra.
Hoa Thiên Cốt luống cuống đỡ lấy chén rượu bị nghiêng, sợ không cẩn thận sẽ làm ướt áo người mặc áo trắng này.
Hôm nay có thật nhiều thứ từ trên trời rơi xuống, Bạch Tử Họa không nói được gì.
Nhìn cô nhóc hai má đỏ ửng ngã chổng vó trước mặt mình, quần áo tả tơi, đầu tóc bù xù như tổ quạ, tuy rằng đã được một sức mạnh cường đại nào đó che giấu, hắn vẫn cảm thấy được trên người nàng có gì đó kì lạ không giống người thường. Vô cùng, vô cùng, không thích hợp.
Con ngươi cô nhóc đen láy tỏa sáng, giống như thủy tinh bao trọn toàn bộ sao trời. Lúc này nàng đang túng quẫn nhìn xung quanh, tuy rằng vô cùng căng thẳng, nhưng không hề sợ hãi trước những ánh mắt chăm chú của chúng tiên.
Nàng vội vội vàng vàng dọn dẹp lại đống hỗn độn trên bàn, giống như đang cố ý trốn tránh ánh mắt của ai đó, không dám ngẩng lên nhìn dù chỉ một chút.
“Phàm nhân chốn nào?” Lôi Âm đột nhiên hét lớn, bước tới đây, Đường Bảo sợ tới mức lộn xuống khỏi cây.
“Nguy rồi! Mẹ Cốt Đầu ơi! Mau nói đi!”
Hoa Thiên Cốt kinh ngạc ngẩng đầu nhìn hai cái đầu của gã, người này là tiên hay là yêu quái vậy?
Đột nhiên cả người nàng bay lên không trung, sau đó bị gã tóm lấy vạt áo sau lưng, xách lên như xách một con gà. Hoa Thiên Cốt cố gắng giãy giụa, lại giống như đang bơi trong không khí, tư thế cực kì buồn cười.
“To gan, dám tới đây quấy rối!” Hai cái miệng của hai cái đầu đồng thời quát.
“Ta… ta là người Thanh Hư đạo trưởng phái tới!” Hoa Thiên Cốt hét lớn.
“Thanh Hư lão đạo?” Người xung quanh ngây ngẩn, Lôi Âm cũng đờ người, “Ông ta ột đứa trẻ ranh như ngươi tới làm gì chứ?”
“Lôi m, mau thả đứa bé xuống, nghe nó nói.” Vương Mẫu trách cứ.
Lôi Âm lúc này mới ném Hoa Thiên Cốt xuống thảm cỏ, nàng xoa xoa chỗ đau phía sau lưng rồi đứng thẳng dậy. Thần tiên vẫn là thần tiên, dễ nói chuyện hơn quỷ nhiều.
“Mọi chuyện là như thế này…” Hoa Thiên Cốt kể lại chuyện mình gặp quỷ rồi lên Mao Sơn cầu đạo, nhưng không thể lên được nên tới Dị Hủ các xin Thiên Thủy Tích, sau khi tới nơi thì thấy cảnh diệt môn của Mao Sơn và nghe những lời trăng trối của Thanh Hư đạo trưởng. Khi nói đến đoạn xích Thuyên Thiên bị cướp đi, mọi người ở đây đều hít mạnh một hơi.
Bạch Tử Họa nhíu mày, xem ra hai giới Yêu, Ma vì muốn Yêu Thần xuất thế nên đã liên thủ.
“Ý là đồ trẻ ranh như ngươi bây giờ làm chưởng môn phái Mao Sơn?” Lôi Âm cực kì tức giận, ngửa đầu lên trời cười lớn.
“À…” Hoa Thiên Cốt ngại ngùng nhìn về phía Vương Mẫu hiền hậu, “Năng lực của thần có hạn, đành phải nhờ nương nương triệu tập đệ tử phái Mao Sơn giúp thần để chỉnh đốn lại giáo phái.”
“Đó là đương nhiên, ngươi còn bé mà phải vất vả trèo đèo lội suối ngày qua ngày để đến đây truyền tin, công lao rất lớn, Thanh Hư đạo trưởng vì thần khí mà xả thân, thật sự khiến mọi người rất đau lòng. Chúng ta nhất định sẽ đoạt lại xích Thuyên Thiên, không để chúng đệ tử bỏ mạng vô ích. Còn những chuyện sau này ngươi không cần lo lắng, chúng ta sẽ thu xếp thỏa đáng.”
“Tạ ơn nương nương!” Hoa Thiên Cốt không ngờ lại dễ dàng như vậy, vội vàng đến trước mặt chưởng môn phái Lao Sơn, ngập ngừng nói: “Đạo trưởng, ta lên núi tình cờ gặp hồn phách đệ tử Lâm Tùy Ý của ngài, nhờ ta mang thư đến đây. Hắn đã bị Xuân Thu Bất Bại đánh tan linh thể, thứ ngài bảo hắn mang cũng bị đoạt đi rồi, hắn nói xin ngài tha thứ, hối hận trước kia không chăm chỉ học tập. Hồn phách của hắn bị nhốt trên núi Mao Sơn, hài cốt ở ven đường trên đỉnh Đại Mao. Xin ngài đưa hắn trở về Lao Sơn khâm liệm.”
Ông lão tóc bạc trước mặt đôi mắt ngấn lệ, khẽ than một tiếng. Ông cứ nghĩ rằng Lâm Tùy Ý lại ham chơi quên về núi, nhưng hôm nay khi nhìn thấy Thanh Hư lão đạo không tới liền biết có chuyện chẳng hay xảy ra.
“Cám ơn tiểu thí chủ.”
“Tên Xuân Thu Bất Bại này quả thực không để Tiên giới chúng ta vào mắt. Chuyện đoạt xích Thuyên Thiên hắn nhất định cũng tham dự. Bệ hạ, xin hãy hạ Tiên Tập lệnh!” Chưởng môn Vương Ốc Sơn mặt mày xanh mét.
Ngọc Đế gật đầu, lại thấy Thái Thượng Lão Quân nói: “Thần thấy mối họa lớn nhất bây giờ lại là Lưu Hỏa Phi Đồng Sát Thiên Mạch. Yêu nhân kia pháp lực cao cường, mấy lần vào điện Cửu Tiêu trộm tiên dược như chốn không người. Mấy lần đại chiến cũng không thể vây bắt được hắn, coi thiên binh thiên tướng như khỉ mà đùa giỡn. Hơn nữa hắn lại là kẻ đứng đầu chúng ma, nếu có thể diệt tên này trước, thực lực yêu ma chắc chắn sẽ giảm đi.”
“Ừm, có lý, các vị tiên nhân có thần khí còn lại, nhất định phải cẩn thận gấp bội, không thể lại xảy ra chuyện bi thảm như Mao Sơn. Yến hội này ta cũng không còn tâm trạng tiếp tục, nếu không có chuyện gì thì lần này dừng tại đây, mọi người trở về thắp cho Thanh Hư đạo trưởng nén hương đi. Tôn thượng, người có gì muốn nói không?” Ngọc Đế nhìn về phía Bạch Tử Họa, trong mắt là sự phó thác nặng nề.
Bạch Tử Họa bình tĩnh: “Không có.”
“Tốt lắm, vậy mọi người giải tán đi.”
Chúng tiên đều buồn bã, ai cũng hiểu việc ở Mao Sơn mới chỉ là bắt đầu. Vì tranh đoạt thượng cổ thần khí mà chém giết không ngừng, hiện giờ thế lực nào lớn mạnh mới là chính đạo.
Vương Mẫu ban cho Hoa Thiên Cốt một ít thần vật, an ủi nàng về Mao Sơn trước, sau đó có chuyện gì sẽ phái người đến báo.
Bên cạnh Dao Trì, chúng tiên đều vội vàng tản đi. Coi như vui vẻ mà đến, buồn bã mà về.
Hoa Thiên Cốt ngại ngần đi đến chỗ Bạch Tử Họa, không thể nói lưu loát như vừa nãy đứng trước mặt chúng tiên, hay tự nhiên đối mặt với các chất vấn liên quan đến Dị Hủ các.
“Bạch, Bạch…” Gọi là gì bây giờ? Bạch lão tiền bối? Bạch sư phụ? Bạch tiên nhân?
“Thanh Hư đạo trưởng bảo vật này rất quan trọng, dặn ta đưa cho ngài… và… và mong ngài nhận ta làm đồ đệ.”
A, cuối cùng cũng nói được rồi! Hoa Thiên Cốt đưa con ốc truyền tin cho Bạch Tử Họa, sau đó cúi người xuống.
Bạch Tử Họa nhíu mày, càng có vẻ tiên tư tú dật, cao ngạo lạnh lùng. Nhưng đuôi lông mày di chuyển chỉ trong thoáng chốc, lạnh nhạt và nghiêm nghị, khác hẳn ánh mắt mang theo ý cười khi nhìn hình lốt con sâu của nàng.
“Ta không nhận đồ đệ.” Bạch Tử Họa cầm ốc truyền âm, xoay người phẩy tay áo bỏ đi.
“Bạch, Bạch…” Hoa Thiên Cốt chạy chầm chậm theo sau hắn. Đường Bảo cũng vội vàng lái thuyền lá bay lại đỗ trên vai Hoa Thiên Cốt.
“Cầu xin ngài, ta không có chỗ để đi, Thanh Hư đạo trưởng nói ta có thể bái ngài làm thầy.”
“Thanh Hư đạo trưởng?” Bạch Tử Họa dừng bước, Hoa Thiên Cốt chỉ chỉ về phía con ốc truyền âm kia.
Tay Bạch Tử Họa đặt trên đỉnh con ốc, đầu tiên là tiếng sư tử gầm của Lạc Hà Đông truyền tới, sau đó lại nghe thấy di ngôn trước lúc lâm chung của Thanh Hư đạo trưởng, còn có bí mật về xích Thuyên Thiên, cuối cùng hết lần này đến lần khác nhờ người nhận đứa trẻ cao đến hông này làm đệ tử.
“Lạc Hà Đông, Thanh Hư đạo trưởng, sau đó lại đến ta, thật đúng là một người lại đẩy một người.” Bạch Tử Họa bất đắc dĩ, đánh giá Hoa Thiên Cốt một lượt, sinh ra có vận mệnh này, hơn nữa lại là một bé gái.
“Ngươi tên là gì?”
“Hoa Thiên Cốt!” Hoa Thiên Cốt vui vẻ cười với hắn, lộ ra hàm răng trắng nhỏ nhỏ.
“Ngay cả tên cũng mang sát khí như vậy…”
“Thầy bói nói phải lấy sát chế sát, phụ thân cũng từng tìm người sửa tên hoán mệnh cho ta nhưng họ đều chết thảm, không có cách nào. Vì vậy ta mới muốn bái sư học nghệ, ta không muốn liên lụy tới người bên cạnh nữa.”
Bạch Tử Họa trầm mặc một lúc mới nói: “Sau này ta gọi ngươi là Tiểu Cốt.”
Nói xong xoay người đi về phía trước, tay áo tung bay, phóng khoáng không nói nên lời.
Hoa Thiên Cốt sững sờ, rất lâu không thể định thần lại, Đường Bảo bấm mạnh nàng, nàng mới mừng như điên chạy theo.
“Cám ơn sư phụ!!”
“Ta chưa nói nhận ngươi làm đệ tử.” Bạch Tử Họa không thèm nhìn nàng.
“Vậy…”
“Ngươi có thể theo ta về Trường Lưu Sơn, làm một đệ tử bình thường, về phần bái sư thì phải có quy củ. Trong vòng một năm, nếu ngươi có thể học thành tài, biểu hiện xuất sắc trong Đại hội Kiếm Tiên, làm ta vừa lòng, ta sẽ suy nghĩ lại.”
“Một năm?” Sư phụ đang thử thách nàng sao? “Được! Quân tử nhất ngôn! Con nhất định sẽ cố gắng làm tốt!”
Hoa Thiên Cốt mãn nguyện thề, nàng nhất định, nhất định phải trở thành đồ đệ của Bạch Tử Họa.
Bạch Tử Họa vốn muốn bay thẳng về, đột nhiên nhớ ra còn một người ở cạnh mình. Nghe thấy Hoa Thiên Cốt lẩm bẩm như đang độc thoại, Bạch Tử Họa quay sang nhìn, không biết từ khi nào trên vai nàng xuất hiện chú sâu vừa nãy rơi vào chén rượu của mình.
“Bạch, Bạch… Đây là Đường Bảo.” Hoa Thiên Cốt giới thiệu.
“Tên ta không phải là Bạch Bạch.” Bạch Tử Họa thở dài nói.
Mặt nàng lập tức đỏ bừng, không biết sao tật xấu hễ cứ hồi hộp là lại nói lắp mãi không sửa được! Nàng không biết nên gọi Bạch Tử Họa là gì, hiện tại không thể gọi người là sư phụ, gọi là đại thúc càng không được.
“Gọi Tôn thượng là được rồi.” Bạch Tử Họa nhìn Đường Bảo khom lưng chào mình, bỗng thấy buồn cười.
Người phẩy tay, một đám mây từ trên trời bay xuống.
Trong tiếng tấm tắc của Hoa Thiên Cốt, Bạch Tử Họa đã đứng trong đám mây, xoay người lại nhìn nàng.
Nàng túm lấy một phần mây mềm mềm cố gắng leo lên, Bạch Tử Họa không thèm để ý nàng vất vả lắm mới lên được, còn chưa ngồi vững, mây đã bay vút vào không trung.
Hoa Thiên Cốt sợ hãi ôm chặt lấy đám mây không buông, liếc mắt nhìn xuống, vì mây bay rất nhanh, rất cao nên nàng không rõ thứ gì, toàn mây là mây.
Nhưng thế này vẫn thoải mái vững vàng hơn lái thuyền lá trong gió nhiều. Tuy rằng tốc độ kinh người, nhưng lại giống như đang trượt tuyết trong biển mây vậy. Hơn nữa duỗi tay ra là có thể chạm đến những đám mây trôi lững lờ bên cạnh, không có hình thái cố định như đám mây nàng đang cưỡi này.
Có lẽ đó là dùng pháp lực tạo thành, không biết có thể ăn được không. Hoa Thiên Cốt nhất thời tò mò, nhịn không được lặng lẽ cắn một miếng, thật mềm mại, ăn vào miệng như hóa thành từng giọt Cam Lộ.
Ha ha ha, ngon thật đấy!
Cắn một miếng, lại cắn một miếng, rồi thêm một miếng nữa…
“Ngươi định ăn hết cả đám mây này đấy à?” Dọc đường đi Bạch Tử Họa đều im lặng, đột ngột mở miệng khiến Hoa Thiên Cốt sợ gần chết, suýt nữa bị sặc mây.
“Ha ha.” Nàng xấu hổ cười, không biết tại sao mình vốn mau miệng, bây giờ dù có rất nhiều câu hỏi nhưng lại không biết nói thế nào. Nàng ngồi ngay ngắn lại trên mây, nhìn bóng dáng cao lớn của Bạch Tử Họa, không thốt nên lời.
Nhưng Đường Bảo lại không nhịn được, mở miệng hỏi hắn.
“Tôn thượng, Trường Lưu Sơn còn xa không?”
“Chúng ta hiện tại đang ở cực Tây Côn Luân, Trường Lưu Sơn ở phía Đông của biển Đông, vẫn còn xa.” Huống hồ hắn không cưỡi gió đi, mà trên mây lại có thêm “hành lý”.
“Con có thể ở lại bên cạnh mẹ Cốt Đầu không?”
Mẹ Cốt Đầu? Bạch Tử Họa liếc mắt nhìn Hoa Thiên Cốt, Hoa Thiên Cốt xấu hổ cúi đầu.
“Có thể.”
“Thật sao? Tốt quá!” Đường Bảo tiếp tục say giấc nồng trong lỗ tai Hoa Thiên Cốt, ha ha, có thể vô tư rồi. Đây là núi tiên, sau này dù ai ngứa mắt với tiểu yêu tinh nó đây cũng sẽ không dám làm gì, bởi vì nó được đích thân Tôn thượng phê chuẩn cơ mà. Hê!
Tới Trường Lưu Sơn trời đã ngả bóng hoàng hôn. Nếu chỉ dựa vào đôi chân của Hoa Thiên Cốt, muốn tới đây e rằng phải mất mấy năm.
Nghe thấy tiếng hét phấn khích của Đường Bảo, Hoa Thiên Cốt đang buồn ngủ cũng ngẩng đầu lên.
Bốn phía đằng xa đều mờ mịt một màu nước xanh thăm thẳm, bọn họ đang ở trên biển Đông. Gió biển thổi qua, tỉnh ngủ hơn hẳn. Nhìn phía trước, Hoa Thiên Cốt trợn mắt há mồm, to đến mức có thể nhét cả nắm đấm vào, nàng nhìn chằm chằm ảo cảnh Trường Lưu tiên sơn.
Ánh nắng chiều tỏa rực rỡ, từng luồng sáng vàng chiếu nghiêng sang một bên, hình ảnh phản chiếu ngược trên dòng nước dập dờn, bồng bềnh lóe sáng.
Bên người thỉnh thoảng có vài chú chim mang hoa văn tuyệt đẹp bay qua, tiếng hót lanh lảnh như nhạc cụ hòa âm. Hoa Thiên Cốt dụi dụi mắt, không thể tin được nhìn đào nguyên tiên sơn trước mắt. Vốn tưởng rằng Dao Trì Côn Luân đã là lộng lẫy, không ngờ Trường Lưu Sơn lại kinh diễm tuyệt luân thế này.
Chính đảo rộng hơn ngàn dặm, mang hình dạng bát quái kỳ lạ không theo quy tắc nào, cả đảo bồng bềnh giữa không trung. Chếch sang phía trên có ba đảo nhỏ, giống như mặt trăng xoay xung quanh chính đảo. Đồng thời cả ba đảo đó đều có thác đổ ầm ầm, nước Cửu Thiên chảy từ Ngân Hà trút hết xuống đảo chủ, rồi lại từ khắp mọi hướng trên đảo chủ chảy xuống biển, tạo nên một màn nước đồ sộ giữa không trung. Dưới ánh tà dương, tiên cảnh đẹp đến mức tựa như ảo giác.
Mà phía không trung xa xa, còn rải rác tiên sơn, tiên đảo to nhỏ. Có đẹp, có uốn lượn, dưới ánh sáng mặt trời và màu nước biển, vẻ đẹp lung linh hiện lên vô cùng nổi bật.
Sau này mình sẽ sống ở nơi tiên cảnh này sao? Hoa Thiên Cốt hơi choáng váng.
“Chính đảo ở giữa là Trường Lưu Sơn, có tám ngàn đệ tử. Một năm đầu luyện tập xong sẽ căn cứ vào thể chất và năng lực, chọn một trong ngũ hành: Kim, mộc, thủy, hỏa, thổ tiến hành tu luyện, sau Đại hội Kiếm Tiên mới có thể bái sư, do sư phụ tự thu nhận. Ba đảo nhỏ kia tên là Tham Lam điện, Tiêu Hồn điện, Tuyệt Tình điện, bình thường không thể tùy tiện đi lên. Trên đảo có rất nhiều quy định, sau này sẽ có người nói rõ cho ngươi.”
“Ngài là thuộc tính gì?” Hoa Thiên Cốt ngẩng đầu lên nhìn hắn, thật lâu mới rời mắt.
“Thủy.” Bạch Tử Họa thản nhiên đáp, thanh âm trong trẻo nhưng lạnh đến thấu xương.
“Vâng.” Hoa Thiên Cốt hạ quyết tâm phải học pháp thuật hệ thủy để Đại hội Kiếm Tiên năm sau có thể bái người làm thầy.
Nàng loáng thoáng thấy ba đảo nhỏ như một bức tường lớn bao phủ lấy chính đảo, nhưng khi đi theo Bạch Tử Họa xuyên qua lại không cảm thấy gì.
Trên núi có quảng trường và đại điện. Hoa Thiên Cốt nhìn thấy rất nhiều người mặc áo choàng ở quảng trường như đang luyện võ. Bạch Tử Họa bay qua tiền điện, đáp thẳng xuống giữa hậu điện.
“Cung nghênh Tôn thượng về núi…” Bốn phía ào ào quỳ xuống.
Hoa Thiên Cốt luống cuống nhảy khỏi mây, đi theo Bạch Tử Họa vào đại điện, thấy mọi người đang lặng lẽ quan sát mình, không khỏi mất tự nhiên.
Nàng nhìn xung quanh, đại điện uy nghiêm hùng vĩ, lớp lớp màn hoa, bốn phía đều thoang thoảng mùi trầm hương quý giá.
“Thập Nhất.” Bạch Tử Họa gọi.
“Có đệ tử, Tôn thượng có gì cần sai bảo?”
Hoa Thiên Cốt ngẩng đầu nhìn người bước tới, tóc đen như mực, mắt to tròn, dáng người cao gầy tôn thêm sự thanh nhã của màu áo xanh.
“Đây là đệ tử mới nhập sư môn, ngươi sắp xếp cho nàng một chút, có gì không biết thì hỏi ta.” Nói xong xoay người bỏ đi. Bỗng Bạch Tử Họa bị gì đó giữ chặt, quay đầu lại thì thấy Hoa Thiên Cốt bất an níu lấy góc áo của mình.
“Không sao, ngươi có gì không hiểu cứ hỏi Thập Nhất, hắn sẽ giúp ngươi làm quen với mọi người ở đây trước. Từ hôm nay trở đi, ngươi chính thức là đệ tử của Trường Lưu Sơn.”
Hoa Thiên Cốt nhìn Bạch Tử Họa không quay đầu lại từ từ đi xa, xa đến nỗi nàng cảm thấy đừng nói một năm, ngay cả một đời nàng cũng không thể đuổi kịp người.
Thiếu niên mặc áo màu xanh phía trước vẻ mặt hờ hững, hai tay đút trong túi áo, thong thả bước đến.
“Huynh tên Lạc Thập Nhất, đại đệ tử của Ma Nghiêm, người là sư huynh Tôn thượng.”
“Muội, muội là Hoa Thiên Cốt.”
“Ta là Đường Bảo.” Đường Bảo nhô đầu ra khỏi lỗ tai Hoa Thiên Cốt, quả nhiên pháp lực của nó quá yếu, ở Dao Trì thì không sao, nhưng đến gần Trường Lưu Sơn thấy choáng đầu không chịu được.
Mắt Lạc Thập Nhất sáng lên, ngay sau đó giấu nhẹm đi sự yêu thích và kinh ngạc, đôi mắt phượng dài toát ra ý cười mà người khác không thể nhận thấy.

Bình luận truyện Hoa Thiên Cốt

Nhấn Shift + Enter để xuống hàng. Nhấn Enter để đăng câu trả lời.

Bình luận Facebook