Tùy Chỉnh
Đề cử
Hoa Thiên Cốt

Hoa Thiên Cốt

Chương 4 - Phần 3

“Hoa Thiên Cốt.”
“Ừm, thật là một đứa bé ngoan. Nào, nói cho Nho tôn nghe, sao ngươi biết thần khí Trường Lưu Sơn bảo vệ là đàn Phục Hi?”
Lưng Hoa Thiên Cốt mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, nàng thật hy vọng hắn có thể nghiêm khắc quát nàng giống như Ma Nghiêm Thế tôn, giọng điệu dỗ dành trẻ con như thế này quả thực khiến nàng không biết phải làm sao.
“Trong sách Thanh Hư đạo trưởng viết nói thế.” Hoa Thiên Cốt thành thật trả lời.
“Sách gì?” Ma Nghiêm nhíu mày, ánh mắt sắc bén như có thể xuyên qua tất cả.
“Sách ‘Lục giới toàn thư’ do Thanh Hư đạo trưởng viết.”
“Lão ta viết điều này vào trong sách? Làm sao lão ta biết được? Xem ra tên đạo sĩ thối đó cũng khá đấy!”
“Sư huynh!” Bạch Tử Họa mở miệng, giọng điệu lạnh nhạt, nhưng rõ ràng chỉ trích hắn bất kính với người đã chết.
Ma Nghiêm hừ lạnh: “Trong sách viết những gì?”
Hoa Thiên Cốt cũng hơi tức giận, đáp: “Viết những chuyện của Lục giới.”
“Có nhắc tới thần khí không?”
“Ngoài một số món không biết rơi xuống ở đâu, những thần khí khác đều có viết.”
Ma Nghiêm nheo mắt: “Những món khác ở trong tay phái nào đều nói?”
“Đúng vậy.”
Sênh Tiêu Mặc và Bạch Tử Họa nhìn nhau, thứ quan trọng như vậy nếu rơi vào tay bọn yêu ma…
“Mang lên đây.”
Hoa Thiên Cốt ngần ngừ, không cử động.
“Ta bảo ngươi mang lên đây.” Giọng điệu Ma Nghiêm nóng nảy, sặc mùi đe dọa, hắn không tin lại có đệ tử nào dám không nghe lệnh.
Hoa Thiên Cốt nhìn Bạch Tử Họa, trong lòng đắn đo, dù sao đây cũng là đồ của Mao Sơn, bên trong còn ghi lại rất nhiều chuyện lớn cơ mật của bổn môn, phải truyền cho đệ tử Mao Sơn. Nếu để người khác xem, có nghĩa là phụ sự nhờ vả của Thanh Hư đạo trưởng. Hơn nữa theo lời Ma Nghiêm, thì ra phái nào giữ thượng cổ thần khí nào bọn họ không hề hay. Chẳng biết Thanh Hư đạo trưởng tìm được chuyện đó ở đâu rồi viết toàn bộ vào “Lục giới toàn thư”. Các phái khác đều sợ thần khí xảy ra chuyện hoặc không muốn rơi vào cảnh bị thảm sát như Mao Sơn, đâu ai muốn người khác biết chuyện bổn môn có thần khí. Như vậy nếu bị Tam tôn xem, thần khí ở đâu, bọn họ sẽ biết hết.
Tuy rằng trong lòng tuyệt đối không có ý hoài nghi Tam tôn, nhưng nhiều người biết thì càng không an toàn. Hơn nữa cũng nên tuân theo di nguyện của Thanh Hư đạo trưởng.
Tiến thoái lưỡng nan, nàng chỉ có thể kiên định trả lời: “Mong Thế tôn thứ tội, ‘Lục giới toàn thư’ này là của phái Mao Sơn, trong đó có rất nhiều chuyện cơ mật quan trọng của phái Mao Sơn và các phái khác, thật sự không thể để người ngoài đọc.”
Sênh Tiêu Mặc nghe lại càng lúc càng hưng phấn, càng ngày càng có hứng thú với quyển sách kia và Hoa Thiên Cốt. Đây là lần đầu tiên hắn thấy có người dám trái lệnh sư huynh, có trò hay để xem rồi.
“Buồn cười, nói nghe như kiểu ta nhòm ngó đạo pháp của lão ta vậy, cho dù có thêm mười phái Mao Sơn, Trường Lưu Sơn ta cũng không thèm để vào mắt. Lão ta có gan viết chuyện quan trọng của phái mình và các phái khác ra sách, sao ta không thể đọc? Mang lên đây cho ta!”
Hoa Thiên Cốt không ngừng kêu khổ trong lòng, cuối cùng vẫn đứng thẳng người, kiên định nói: “Xin Thế tôn thứ tội!”
Xong rồi, xong rồi, ngày đầu tiên đi học chẳng những đắc tội với Đào ông mà còn đắc tội với cả Thế tôn nữa, không biết sau này mình sẽ ra sao.
“Ngươi muốn làm phản phải không?” Ma Nghiêm đập bàn, làm Hoa Thiên Cốt thiếu chút nữa quỳ xuống trước bóng dáng uy nghiêm kia, nhưng nàng vẫn đứng im chịu áp lực thật lớn như mây đen dày đặc trên đầu.
Sênh Tiêu Mặc ngồi bên nhếch miệng cười xấu xa, ha ha, đại sư huynh bị chọc phát điên rồi.
“Sư huynh, sư đệ, hai người tạm thời lui xuống trước đi, nàng cũng có chỗ khó xử của mình, để ta nói chuyện với nàng.” Bạch Tử Họa nhìn ánh mắt đáng thương Hoa Thiên Cốt cầu cứu mình, bất đắc dĩ nói.
“Hừ, người là ngươi mang về, tự ngươi dạy dỗ đi.” Ma Nghiêm phẩy tay áo bỏ đi.
Sênh Tiêu Mặc thất vọng ngáp dài, xoay xoay ngân tiêu, tạo thành một vòng tròn bạc đẹp mắt, sau đó hậm hực đi ra ngoài. Hắn đang chờ xem kịch vui mà. Lần nào cũng như vậy, nhị sư huynh thật nhàm chán! Nhưng mà chỉ có nhị sư huynh mới có thể dùng cương vị chưởng môn lung lay được ý đại sư huynh. Bằng không bông hoa nhỏ cố gắng không run rẩy đang đứng trong đại điện giờ này có lẽ đã gặp chuyện không hay rồi.
Đột nhiên trong đại điện chỉ còn hai người họ, Hoa Thiên Cốt cầu trời phù hộ Tôn thượng không nghe thấy tiếng tim mình đang đập vào giờ phút này.
“Thập Nhất đã giúp ngươi sắp xếp mọi việc ổn thỏa rồi chứ? Ở đây thế nào? Đã quen chưa?”
Hoa Thiên Cốt có chút khó hiểu ngẩng đầu nhìn người, không hiểu vì sao ngữ điệu người lại ôn hòa đến vậy, khiến người ta có cảm giác vô cùng gần gũi và thân thiết.
“Vâng, tất cả đều rất tốt.” Nếu mỗi ngày đều có thể nhìn người thì còn tốt hơn, Hoa Thiên Cốt thầm bổ sung một câu trong lòng.
“Ngươi là thế tục phàm thai, số mệnh lại kì dị, không thể bằng các đệ tử có tiên tư trong núi, trước kia lại nhiều tà vật bám bên người, thể chất yếu kém, tu luyện tiên pháp đúng là miễn cưỡng. Cho nên càng phải chịu khổ cố gắng hơn người thường mới được.”
Trong lòng Hoa Thiên Cốt chợt ấm áp, lần đầu tiên Bạch Tử Họa nói nhiều với mình như vậy. Tiên tư không đủ, vậy lấy cần cù chăm chỉ mà bổ sung vào, cho dù thế nào, nàng cũng sẽ không phụ lời hẹn một năm của người.
“Đệ tử biết rồi.”
Nói xong bước lên bậc thang đứng trước mặt Bạch Tử Họa, tâm trạng cũng thấp thỏm theo mỗi bước chân. Nàng giơ hai tay lên, cúi đầu, đưa bản “Lục giới toàn thư” trình lên trước người.
Mặt Bạch Tử Họa không chút thay đổi: “Tại sao lại làm thế này?”
“Đệ tử mới gây ra đại họa ở lớp học, xin Tôn thượng trách tội.”
Bạch Tử Họa dường như không ngờ nàng lại phản ứng nhanh tới vậy, không lâu sau đã nghĩ thông chuyện này, lắc đầu nói: “Ngươi mới tới Trường Lưu, còn nhiều điều chưa biết, việc này không thể trách ngươi.”
“Nhưng nếu để chuyện Trường Lưu Sơn bảo vệ thần khí đàn Phục Hi truyền ra ngoài, có thể sẽ gặp phải họa lớn như Mao Sơn.”
“Dựa vào thực lực của Trường Lưu, bảo vệ thần khí là việc tất nhiên, dù không ai nói Ma giới cũng có thể đoán ra được. Chẳng qua không biết là bảo vệ vật gì thôi. Hiện giờ cho dù chúng có xác thực được, nếu ngay cả Trường Lưu cũng không bảo vệ nổi thần khí, yêu ma dám đến cướp đoạt, vậy có nghĩa là Tiên giới không ai có thể bảo vệ nổi. Ngươi không cần quá lo.”
“Đệ tử hiểu rồi, xin Tôn thượng hãy nhận lấy ‘Lục giới toàn thư’.”
Bạch Tử Họa khó hiểu nhìn nàng, tại sao nàng lại nói một đằng làm một nẻo như thế.
“Trong này có ghi chép lại rất nhiều cách trừ ma diệt quỷ, bảo vệ thần khí phòng ngừa Yêu Thần xuất thế, sẽ rất có ích cho người lãnh đạo Tiên giới như Tôn thượng.”
Bạch Tử Họa suy nghĩ rồi nói: “Nhưng ngươi nói cũng rất có lý, đây là vật của Mao Sơn.”
“Con tin tưởng Tôn thượng. Hơn nữa Thanh Hư đạo trưởng nhất định cũng hy vọng nó có thể phát huy tác dụng. Tuy ông ấy phó thác cho con, nhưng con lại không biết làm gì, nhiều thứ đọc không hiểu. Tôn thượng thì khác, nếu có thể bảo vệ an toàn các thần khí còn lại, hơn nữa nghĩ ra cách đoạt lại xích Thuyên Thiên, con tin Thanh Hư đạo trưởng dưới suối vàng có biết cũng sẽ vui vẻ.”
Bạch Tử Họa không nói lời nào.
Hoa Thiên Cốt lại nói: “Huống hồ đã xảy ra chuyện ầm ĩ thế này, cuốn sách để ở chỗ con đã không còn an toàn. Bên trong lại ghi chép nhiều việc quan trọng như vậy, nếu bị kẻ khác cướp đi, hậu quả thật không thể tưởng tượng nổi. Mà hiện giờ Thiên Cốt không có năng lực bảo vệ cuốn sách này, sách ở chỗ Thiên Cốt tuyệt đối là họa chứ không phải phúc. Bởi vậy nếu Tôn thượng không ngại, xin ngài hãy thay đệ tử bảo quản đến khi Thiên Cốt cần thì trả lại, vậy được không?”
Con ngươi đen như mực của Bạch Tử Họa càng thêm thâm trầm, nhìn chăm chú Hoa Thiên Cốt khiến nàng bất ngờ, vội cúi đầu xuống.
Hắn thật không ngờ nhìn nàng còn nhỏ, yếu đuối, bình thường thế này mà xử lý công việc rất chu đáo cẩn thận, lại có phần thông minh và nhìn xa trông rộng hơn người.
“Rất tốt.” Bạch Tử Họa nhận sách. Ngón tay không cẩn thận đụng vào ngón tay nàng, Hoa Thiên Cốt hoảng sợ hít vào một hơi thật sâu, quả thực lạnh như băng.
Ngẩng đầu lên nhìn Bạch Tử Họa, nàng cảm thấy người quá đẹp, cái gì cũng đẹp, trên người không có lấy một chút nhân khí, trong lòng tự dưng cảm thấy xa cách và mất mát. Cũng khó trách, Tôn thượng vốn là một vị tiên giả xa tít trùng khơi.
“Nếu sau này có ai gợi chuyện muốn hỏi ngươi về thần khí, ngươi bảo Thập Nhất bẩm báo cho ta. Trường Lưu Sơn nhiều đệ tử như vậy, đương nhiên không thiếu người thích gây rối, sau này ngươi làm gì cũng phải cẩn thận.”
“Đệ tử biết rồi.”
“Lui ra đi.”
“Vâng.”
Hoa Thiên Cốt đi đến bên cạnh cửa, đột nhiên quay đầu lại cười với Bạch Tử Họa: “Tôn thượng, có phải sau này con sẽ rất khó có cơ hội gặp ngài không?”
Giọng điệu nàng không còn chín chắn như vừa rồi, mà lại có vẻ ngây thơ lương thiện.
Bạch Tử Họa giật mình.
“Mặc dù các ngươi rất ít khi được gặp ta, nhưng phải luôn nhớ rằng ta lúc nào cũng dõi theo các ngươi từ trên điện cao.”
Hoa Thiên Cốt gật mạnh đầu, nàng biết rằng, tuy rằng một năm này nàng sẽ rất khó có cơ hội nhìn thấy người, nhưng người luôn ở trên cao nhìn mình, chú ý đến mình như chú ý đến sự trưởng thành của chúng đệ tử. Nàng nhất định sẽ không để người phải thất vọng.
Bóng dáng nhỏ bé ấy rời khỏi đại điện, đại môn lại ầm ầm khép kín, xung quanh cực kì yên tĩnh.
Bạch Tử Họa giở “Lục giới toàn thư” từ từ đọc, cuối cùng khép sách lại, không nhịn được thở dài.
Nàng về phòng học đúng lúc đang có giờ khác, Hoa Thiên Cốt cảm thấy hai chân như nhũn ra, vội vã quay lại chỗ ngồi, Khinh Thủy sốt ruột hỏi nàng thế nào, nghe Hoa Thiên Cốt trả lời bị đưa đi gặp Tam tôn thì mặt trắng bệch.
“Sao lại biến thành cuộc hội thẩm của Tam tôn thế, không phải chỉ là trả lời vài câu hỏi thôi sao, có cần thiết phải làm lớn chuyện như vậy không?! Lão già này thật nhỏ mọn!” Khinh Thủy bất bình, vỗ vỗ lưng Hoa Thiên Cốt, “Chắc làm cậu sợ chết khiếp rồi hả? Lần đầu tiên gặp Thế tôn và Nho tôn có cảm tưởng gì?”
Vạch đen chảy dài đầy đầu Hoa Thiên Cốt: “Hu hu hu, chẳng có cảm tưởng gì hết, hình như tớ lỡ đắc tội với Thế tôn rồi.”
Khinh Thủy trợn mắt: “Cậu xong rồi, Thế tôn mà thù dai thì… Bọn họ có trừng phạt cậu không? Pháp hình của Trường Lưu Sơn khủng khiếp lắm đấy!”
“Không có, hỏi chút rồi cho về thôi.”
“May đấy, không sao rồi, tất cả đều do Đào ông chuyện bé xé ra to. Này này, cậu thấy Nho tôn thế nào?” Khinh Thủy nháy mắt nói.
“Nho tôn?” Hoa Thiên Cốt chống cằm nghiêng đầu suy nghĩ, “Cũng được, không có ấn tượng sâu sắc lắm. Nhưng thật sự không giống dáng vẻ của một Nho tôn chút nào, mà có điểm giống…”
“Giống cái gì?”
“Giống một con cáo, cả nụ cười xấu xa kia nữa, khiến tớ nổi hết cả da gà…”
“Ha ha, tớ nói cho cậu nghe, Thế tôn rất nghiêm khắc, Tôn thượng rất lạnh lùng, chỉ có Nho tôn dễ gần nhất. Hơn nữa lại đẹp trai như thế, tao nhã ân cần, phóng khoáng phong lưu, vẻ đẹp kiểu đó đang thịnh với các cô gái trẻ đấy! Cả Trường Lưu Sơn ai ai cũng xem người như thần tượng. Không tin khi nào về tớ dẫn cậu sang phòng đệ tử khác chơi, ở đâu cũng dán hình vẽ của người. Ngay cả bản nháp người viết hỏng, tiếng tiêu được ghi lại trong ốc truyền tin đều có thể bán được với giá rất cao.”
“Hả?” Hoa Thiên Cốt trợn tròn mắt.
“Vậy Tôn thượng thì sao?”
Khinh Thủy lườm nàng một cái: “Cậu thấy có ai gặp Tôn thượng rồi mà dám nảy sinh suy nghĩ bậy bạ chưa? Mỗi lần thấy ngài ấy tớ còn chả dám ngẩng đầu. Ngài ấy ở vị trí quá cao nên không thể gần gũi, cho dù nghĩ thầm trong lòng cũng khiến người ta có cảm giác tội lỗi. Bằng không dựa vào vẻ ngoài của Tôn thượng, chắc chắn không chỉ Trường Lưu Sơn, có khi ngay cả Tiên giới cũng phát cuồng lên rồi ấy chứ! Tham Lam điện và Tiêu Hồn điện ngoài Thế tôn và Nho tôn thì còn có đệ tử của bọn họ cùng vài người chuyên hầu hạ, nhưng Tôn thượng bao năm qua vẫn ở một mình trong Tuyệt Tình điện, lạnh lẽo cô độc. Chuyện lớn nhỏ ở Trường Lưu Sơn hầu như đều do Thế tôn xử lý, Tôn thượng rất ít khi lộ diện. Chỉ khi nào có chuyện quan trọng cần bàn bạc hay nghi lễ trọng đại thì ngài ấy mới rời núi, hoặc là xuống Trường Lưu điện.”
“Một mình sao?” Hoa Thiên Cốt nhớ lại Bạch Tử Họa như băng tuyết ngàn năm không tan chảy, bỗng dưng thấy hơi đau lòng. Muốn sau này ở bên người là thứ cảm giác gì?
“Học thôi, mau ngồi xuống đi, lần này tớ thề cậu sẽ không thấy buồn ngủ.”
“Ai dạy thế?”
“Thập Nhất sư huynh.”
“Hả?”
“Huynh ấy là đại đệ tử Trường Lưu Sơn, làm việc gì cũng cẩn trọng, được Tam tôn quý mến, giảng bài cũng rất hay, là một trong năm người được yêu thích nhất đấy!”
“Hả? Còn xếp hạng sao?”
“Đương nhiên, nhưng nó vẫn chưa được chính thức lưu hành trong núi, theo thống kê bình chọn của Tiên nhân chí[6] lén lưu truyền thì Nho tôn được yêu thích nhất, sau đấy là Thập Nhất sư huynh, thứ ba là Tôn thượng, thứ tư là đệ tử của Nho tôn - Hỏa Tịch, thứ năm là Thế tôn.”
[6] Tiên nhân chí: Tạp chí dành cho Tiên nhân.
“Đùa không trời, ngay cả Thế tôn mà cũng có người hâm mộ sao? Mắt mọi người có vấn đề hết rồi hả?” Hoa Thiên Cốt nhìn trời thở dài.
“Hừ, có người thích nam biến thái, có người lại thích các đại thúc lớn tuổi! Huống chi Thế tôn lại uy nghi như thế, thật giống thần mà. Rất nhiều người thích thần phục dưới tính cách nghiêm khắc đó.”
Mày Hoa Thiên Cốt nhíu chặt như viền của chiếc bánh chẻo, nói không nên lời.
Chợt trông thấy Lạc Thập Nhất tao nhã thong dong lên lớp mà không cầm thứ gì, nhìn thấy Hoa Thiên Cốt thì khẽ gật đầu, sau đó nói: “Hôm nay thực hành ngoài trời, mọi người ra sân tập hợp.”
Mọi người xung quanh hoan hô nhảy nhót, ùn ùn kéo nhau ra ngoài.
“Thập Nhất sư huynh dạy cái gì?”
“Bước cơ bản nhất trong thuật bay trên không - thuật điều khiển kiếm. Cậu đã bỏ lỡ rất nhiều buổi học, không có nền tảng căn bản nên buổi học đầu tiên hôm nay nhất định phải cố gắng hết sức.”
Hoa Thiên Cốt đi theo mọi người xếp hàng giữa sân, Thập Nhất chỉ vào cái giá bên cạnh treo đầy kiếm gỗ: “Vẫn như lần trước, mỗi người chọn một cây.”
Hoa Thiên Cốt vừa không chú ý nhìn đông nhìn tây, vừa vươn tay lấy kiếm, không ngờ kiếm gỗ nhưng lại nặng vô cùng, rơi thẳng xuống đất, khiến nàng phải cúi gập người.
Nhất thời xung quanh rộ lên những tiếng cười mỉa.
Hoa Thiên Cốt giật mình nói: “Sao lại nặng vậy nhỉ, rõ ràng là gỗ mà.”
“Đây là gỗ Hải Hiên, không mọc trên đất mà chỉ mọc trên biển, nên còn nặng hơn sắt thép nhiều.” Khinh Thủy cũng đang cố gắng quơ quơ kiếm.
“Tớ chết mất, nặng thế này mà cũng có thể bay lên, thật kỳ lạ.”
Đang nói thì đột nhiên có vật gì đó bay qua đầu nàng. Xung quanh vang lên tiếng hoan hô khen ngợi.
Hoa Thiên Cốt ngẩng đầu lên nhìn, là cô gái mặc xiêm y rực rỡ Nghê Mạn Thiên.
Trước khi Nghê Mạn Thiên vào Trường Lưu Sơn đã học xong cách điều khiển kiếm, cố ý khoe khoang điều khiển cây kiếm gỗ bay lên cao xuống thấp, sang trái sang phải, kỹ thuật lại tốt, Hoa Thiên Cốt và những người khác xem đều há hốc mồm.
Lạc Thập Nhất giảng lại tâm pháp và bí quyết một lần nữa ọi người, nhưng Hoa Thiên Cốt không hiểu tí gì. Nàng ngồi xổm xuống đất ngẩn tò te nhìn chằm chằm vào cây kiếm gỗ ngay cả nâng nàng cũng không nâng lên được.
Rất nhiều người trong lớp Giáp đã có thể tạm thời làm kiếm bay giữa không trung, nhưng không có cách gì để điều khiển chúng tự do bay lượn như Nghê Mạn Thiên.
Mà phần lớn lớp nàng vẫn đang lẩm nhẩm niệm chú cây kiếm kia, tìm đủ mọi cách mà nó vẫn không nhúc nhích tí nào.
Khinh Thủy có vẻ rất giỏi, kiếm đã có thể bay lên bay xuống trong vòng một thước dưới sự chỉ huy của nàng.
Bốn phía không ngừng vang lên tiếng đệ tử ngã từ trên kiếm xuống, kêu oai oái, Hoa Thiên Cốt và Khinh Thủy nhìn đám người vừa ngã chổng vó, không nhịn được che miệng cười trộm.
Hoa Thiên Cốt nhảy đến bên cây kiếm trên mặt đất, giẫm lên, mau bay đi bay đi. Kiếm gỗ rộng hơn hai ngón tay so với kiếm thường, nhưng vẫn không đủ rộng cho bàn chân, sở dĩ dùng kiếm mộc nặng như thế luyện tập, có thể bởi vì trọng tâm ổn định, không dễ làm người bị thương, nhưng rất khó đứng thẳng trên đấy được.
Lạc Thập Nhất nói một vài mẹo nhỏ cho Hoa Thiên Cốt, để Hoa Thiên Cốt đứng một bên nhớ kĩ. Dù sao bay trên kiếm cũng là một trong những tiên pháp bậc cao, không thể luyện thành chỉ trong một sớm một chiều, tuy hiện giờ nàng đã có rất nhiều tiên khí, nhưng sức lực không đủ để điều khiển kiếm, cần luyện tập nhiều.
Hoa Thiên Cốt liên tục gật đầu, Nghê Mạn Thiên đang thoải mái xoay tròn trên không trung, khiến nam sinh phía dưới si mê choáng váng, giống như cầu vồng bảy sắc lung linh và tuyệt đẹp.
Nàng âm thầm quyết tâm, phải học bay thật nhanh, như vậy mới có thể tới gần bầu trời hơn, tới gần Tuyệt Tình điện hơn, tới gần Tôn thượng cách xa muôn trùng hơn.
Tuyệt Tình điện lờ lững ở phía Đông bầu trời, so với chính đảo Trường Lưu Sơn có vẻ hơi nhỏ bé. Thác nước từ phía trên đổ xuống như một sợi dây xích màu bạc, nối liền Tuyệt Tình điện với Trường Lưu Sơn, như níu giữ lại để không bị gió thổi đi. Mà Tôn thượng, cả ngày lẫn đêm chỉ ở một mình trên nơi cao vút lạnh lẽo đó.
Trong không trung, Tam điện hình thành một bức tường trong suốt cực lớn, che phủ cả Trường Lưu. Cho nên phía chân trời xanh thẳm xa xa thỉnh thoảng sẽ có một luồng phản quang chuyển động cực nhanh tạo thành cầu vồng. Chiều tà, mặt trời xuống núi, đôi khi có thể nhìn thấy hình ảnh đảo ngược của cả Trường Lưu Sơn trên bầu trời, ảo ảnh mà lộng lẫy, hòa lẫn với hình ảnh phản chiếu dưới biển, thế là có ba Trường Lưu Sơn.
Hoa Thiên Cốt nằm lên bãi cỏ mơ màng nhìn bầu trời, đột nhiên nghe thấy bên kia có chuyện gì xôn xao. Khinh Thủy đang ở bên cạnh bất khuất chiến đấu với kiếm gỗ cũng bật người dậy kéo Hoa Thiên Cốt đi qua.
Nghê Mạn Thiên mặt mày hớn hở đang khiêu khích muốn so tài điều khiển kiếm với Sóc Phong.
Hoa Thiên Cốt nhìn gương mặt bị che lại của cậu ta, đôi mắt lạnh lùng, cảm giác không nên đụng vào. Nàng nhìn sang Khinh Thủy, Khinh Thủy thầm thì: “Chàng trai kia tên là Sóc Phong, vô cùng lợi hại, nhưng cũng rất thần bí, mọi người không ai biết lai lịch của cậu ta. Cho dù là môn gì cậu ta đều rất xuất sắc, ở lớp Giáp hai người họ luôn tranh nhau vị trí thứ nhất, cho nên Nghê Mạn Thiên rất ghét cậu ta, coi cậu ta là địch thủ nặng kí nhất trong Đại hội Kiếm Tiên. Thế mà đối phương không thèm quan tâm, lại không dễ động vào, Nghê Mạn Thiên chỉ có thể thay đổi cách phân chia cao thấp với cậu ta.”
Xung quanh bắt đầu trở nên ồn ào, Hoa Thiên Cốt nhìn khắp nơi tìm Lạc Thập Nhất, lại thấy hắn đứng tựa phía đằng xa dáng vẻ lơ đãng không thèm quan tâm.
Sóc Phong vừa nãy không làm kiếm bay lên lần nào, nhìn Nghê Mạn Thiên hừ lạnh một tiếng, chẳng buồn chơi trò phân cao thấp nhàm chán với nàng, đột nhiên người và kiếm cùng nhau bay lên trời, không đợi mọi người kịp phản ứng đã chẳng thấy tăm hơi đâu nữa. Mọi người anh nhìn tôi, tôi nhìn anh, sau đó trông khắp bầu trời chẳng có dấu vết nào của cậu ta.
Tốc độ nhanh như vậy, thật sự là đệ tử mới nhập môn sao? Hoa Thiên Cốt há hốc mồm, nhìn về phía đỉnh nóc Trường Lưu đại điện. Cũng không biết tại sao, có lẽ là nhờ đạo hạnh và công lực mà Thanh Hư đạo trưởng truyền cho, có lẽ càng ở lâu trong Trường Lưu Sơn càng trở nên minh mẫn, nàng thấy mình nhìn mọi thứ ngày càng rõ ràng.
Cho nên khi mọi người còn nháo nhác đi tìm, rất nhanh nàng đã thấy thân ảnh Sóc Phong bay về phía nóc đại điện. Tuy rằng khoảng cách rất xa nhưng lại rõ hắn đang nhàn nhã nằm trên nóc nhà, miệng không biết từ khi nào còn ngậm thêm một nhánh cỏ đuôi chó. Sau đó hình như nhận ra có người đang nhìn mình, ánh mắt sắc bén xa xôi của cậu ta nhìn xoáy vào Hoa Thiên Cốt.
Ánh mắt hai người tóe lửa trong không trung, tách tách tách tách, cuối cùng Hoa Thiên Cốt rõ ràng đánh không lại, bại trận cúi đầu xuống.

Bình luận truyện Hoa Thiên Cốt

Nhấn Shift + Enter để xuống hàng. Nhấn Enter để đăng câu trả lời.

Bình luận Facebook