Tùy Chỉnh
Đề cử
Hoa Thiên Cốt

Hoa Thiên Cốt

Chương 5 - Phần 1

Chương 5: Chơi xấu
Chuông vang lên, đã đến giờ tan học…
Nghê Mạn Thiên tức giận ném kiếm xuống rồi bỏ đi, mấy người hay bám theo nàng cũng đi theo. Lạc Thập Nhất vung tay, tất cả kiếm bay vào trong giá.
“Thiên Cốt, cậu đang nhìn gì thế?” Khinh Thủy hỏi.
“Không có gì. Chúng ta đi thôi.” Hoa Thiên Cốt quay mặt đi.
Đẩy cửa phòng ra, Đường Bảo bay vù lên mặt Hoa Thiên Cốt, ôm mũi nàng khóc nức nở.
“Sao mẹ nỡ bỏ con ở đây?”
“Ngươi ở đây có ổn không…”
“Con không biết, con không biết, mẹ Cốt Đầu đi đâu con cũng muốn theo đến đấy.”
“Được rồi, được rồi, ta thấy ngươi ngủ say quá mà chúng ta phải đi học rất sớm, chẳng lẽ lại gọi ngươi dậy sao?”
Khinh Thủy tìm một cái hộp đựng trang sức rất đẹp làm ổ cho Đường Bảo, sợ buổi tối nó ngủ với Hoa Thiên Cốt không cẩn thận bị đè chết. Hơn nữa nàng còn vô cùng vui vẻ khâu cho nó một cái gối nhỏ, một cái chăn be bé và một bộ quần áo.
Hoa Thiên Cốt cầm những thứ này mà dở khóc dở cười.
Đêm đến Khinh Thủy ngủ rất say, Hoa Thiên Cốt vẫn ngồi chong đèn đọc sách như mọi ngày. Thời gian không còn nhiều, nàng phải nhanh chóng bổ sung kiến thức bị hổng mới được.
Đường Bảo nằm trong ổ mới trên bàn, vui vẻ lăn qua lăn lại. Lúc ngủ dậy vẫn thấy Hoa Thiên Cốt đang học.
“Cốt Đầu ơi đi ngủ đi, muộn lắm rồi.” Đường Bảo ngáp một cái, dáng vẻ vẫn còn buồn ngủ, Hoa Thiên Cốt không nhịn được vươn ngón tay út ra vuốt ve nó.
“Ngươi ngủ trước đi, ngoan. Đúng rồi, quyển ‘Lục giới toàn thư’ kia ngươi đã đọc xong rồi đúng không?”
“Tất nhiên.”
“Vậy là được rồi, ta đã đưa quyển sách đó cho Tôn thượng.”
“Tại sao?”
“Ngươi cũng biết ta không thể bảo vệ được những vấn đề quan trọng viết trong đó, nhỡ bất cẩn thì chết, giao cho Tôn thượng là yên tâm nhất.”
“Làm vậy cũng tốt. Còn quyển ghi chép lại tất cả bí quyết và tinh túy của đạo thuật phái Mao Sơn mẹ giữ lấy rồi tu luyện đi. Về cơ bản Thanh Hư đạo trưởng đã truyền tất cả tiên lực và đạo hạnh ông ấy còn lại ẹ, nhưng mẹ chưa tu đạo bao giờ, cho nên không thể vận dụng. Bây giờ với một người phàm như mẹ mà muốn vượt qua những người khác nhất định phải cực kì cố gắng. Mẹ nhập môn đạo pháp của Mao Sơn trước, sau đó học đạo pháp của Trường Lưu Sơn thì sẽ dễ hơn nhiều.”
“Thì ra là vậy, đúng rồi Đường Bảo, ta phát hiện ra mình càng ngày càng tinh mắt, trí nhớ cũng ngày càng tốt, đây là vì người phàm tắm nước ao Tam Sinh, hay là vì Thanh Hư đạo trưởng?”
“Có lẽ do cả hai nguyên nhân trên, tiên lực truyền vào người mẹ dù không vận dụng được, nhưng vẫn khiến năm giác quan trở nên nhanh nhạy hơn.”
Những ngày sau vẫn bình thường như thế, Hoa Thiên Cốt mất mười mấy ngày thức khuya dậy sớm đọc hết sách rồi nhớ toàn bộ, trước hết phải xong lý thuyết đã.
Sau đấy, mỗi khi đêm khuya buông xuống, nàng đều vào rừng sau Hợi điện tu luyện đạo thuật của Mao Sơn, rồi sáng hôm sau lên lớp, thế nên ngày nào cũng ngủ gật trên lớp.
May mà Đường Bảo luôn nằm trong lỗ tai nàng, giúp nàng ứng phó tất cả rắc rối. Ví dụ như trước khi tôn sư đến thì gọi nàng dậy, nói nhỏ đáp án cho nàng khi bị hỏi bài.
Nhưng có vài vị tôn sư rất ngứa mắt nàng, cố ý làm khó, không làm khó được nàng lại bắt nàng trả lời đủ loại vấn đề.
Kết quả bỗng dưng Hoa Thiên Cốt trở nên nổi tiếng. Lớp khác cũng nghe ngóng được rằng lớp Quý có một đệ tử tên là Hoa Thiên Cốt, tuy tiên tư cực kém nhưng chuyện gì cũng biết.
Có điều Nghê Mạn Thiên vẫn khinh thường nàng như trước, Đại hội Kiếm Tiên so thực lực chứ không phải thi viết, nhưng nàng ta vẫn coi Hoa Thiên Cốt như cái gai trong mắt. Hơn nữa Nghê Mạn Thiên còn từ từ nhận ra Lạc Thập Nhất dường như vô cùng để ý đến Hoa Thiên Cốt, nhiều hôm đã tan học rồi mà vẫn ở lại dạy cho nàng, trong lòng lại càng khó chịu.

Ngũ hành là một trong những môn rất quan trọng, phân thành năm nhóm. Hủ Mộc Thanh Lưu phụ trách nhóm thủy, Vũ Thanh La phụ trách nhóm kim, Hỏa Tịch phụ trách nhóm hỏa, nhóm mộc do trưởng lão đức cao vọng trọng Khuất Mộc giảng dạy, người dạy nhóm thổ chính là nhị đệ tử của Thế tôn, Hồ Thanh Khâu.
Các môn như tiên dược, kỳ môn độn giáp nàng vẫn có thể theo kịp, hơn nữa còn khá hơn người khác rất nhiều. Nhưng môn ngũ hành nàng lại không biết phải làm sao, thể chất của nàng không thể hòa hợp với một nhân tố nào, dường như không thuộc hệ nào cả.
Nghê Mạn Thiên hình như luôn nhìn nàng chằm chằm. Có một lần Hỏa Tịch cố ý “lỡ tay” đốt rất nhiều tóc nàng trong giờ học. Cái tên Hỏa Tịch chết tiệt kia luôn trêu chọc nàng, không tính việc luôn giở trò rồi mắng nàng ngốc ngay trước mặt mọi người, hắn gây ra nhưng không bao giờ giúp dập lửa, chỉ lo ôm bụng cười. Thật là không có tí đạo đức nào, làm nàng tức gần chết!
Có điều ác nhân đã có ác ma trị, chỉ cần thấy sư muội Thanh La là y như rằng hắn hiền như bụt. Vì có mấy lần Hoa Thiên Cốt tình cờ thấy cảnh hắn bị xách tai, nên những ngày về sau Hỏa Tịch càng tra tấn nàng thảm thiết hơn. Nàng rất hay bị hắn bắt ở lại học thêm, vừa chạy bộ vừa chép sách, phạt đứng đun nước, thậm chí cả xoa bóp đấm lưng nữa, y hệt một nha hoàn.
Mà cứ hôm nào có tiết của Hủ Mộc Thanh Lưu thì y như rằng cả lớp hôm đấy sực nức mùi rượu. Đệ tử nào làm không tốt sẽ bị phạt uống nước, rồi lại uống nước, uống nước không ngừng. Kết quả mỗi lần Hoa Thiên Cốt học xong đều mang cái bụng to như có bầu về phòng.
Ông lão Khuất Mộc kia rõ ràng cùng một giuộc với Đào ông, bọn họ thông đồng, luân phiên thay đổi cách hành hạ nàng. Vừa đến đã bắt nàng vào rừng lấy tay chặt cây, chặt được rồi còn phải bổ thành từng khúc, sau đó lại phạt nàng chép sách bằng cách dùng móng tay viết lên mặt gỗ. Nàng không thể tụ khí nên mười đầu ngón tay đều đầm đìa máu chảy, lâu dần ngón tay nàng kết thành từng lớp sẹo, chai lại, lấy nước ao Tam Sinh gột hết đi, nhưng gột hết rồi lại kết. Đường Bảo đứng bên cạnh chứng kiến lòng đau như cắt, nước mắt đầm đìa hết lần này đến lần khác. Hoa Thiên Cốt cắn răng chịu đựng tiếp tục cố gắng.
Càng ngày độ khó càng cao, nàng phải vót và khắc trên gỗ Hải Hiên. Hoa Thiên Cốt đã học được cách tụ khí, ngày qua ngày, bất giác đôi tay trở nên vô cùng linh hoạt, bẻ vàng cắt ngọc, chém sắt như chém bùn, quá trình tu luyện xem ra có chút thành tựu.
Ba đệ tử của Thế tôn, Lạc Thập Nhất chín chắn, Thượng Thượng Phiêu ngây thơ, Hồ Thanh Khâu lại đúng là chân truyền của Thế tôn, một cô gái xinh đẹp, nhưng nghiêm túc và bảo thủ hệt như bà ni cô già. Mọi người đều không thích nàng, nàng lại càng không thích mọi người.
Nhưng Hồ Thanh Khâu lại đối xử hoàn toàn khác với những đệ tử có tư chất thông minh như Nghê Mạn Thiên và Sóc Phong, đôi khi còn có thể nở một nụ cười. Nàng chẳng thèm quan tâm đến lớp Quý, với Hoa Thiên Cốt thì càng không để ý, Hoa Thiên Cốt tất nhiên cũng không dám mơ mộng.
Tiết nàng thích nhất chính là tiết của Vũ Thanh La, tuy tính tình Vũ Thanh La nóng nảy, nhưng không ra vẻ bề trên, đi học tan học đều tụ tập với chúng đệ tử, ngứa mắt cũng lấy chân đá luôn. Hơn nữa khi giảng bài lại giảng vô cùng đơn giản, không chút dư thừa vô nghĩa. Phần lớn đệ tử học hệ kim thành tích đều rất tốt, Hoa Thiên Cốt cố gắng lắm cũng theo kịp tiến độ.
Nhập môn hơn năm tháng, các đệ tử khác đã sớm học được cách điều khiển kiếm bay, bọn Nghê Mạn Thiên và Sóc Phong còn có thể cưỡi mây cưỡi gió. Còn nàng chỉ có thể điều khiển kiếm bay không quá hai thước, cũng không thể để thân kiếm đứng thẳng hơn ba giây.

Đêm hôm nay Hoa Thiên Cốt lại vào rừng học cách điều khiển kiếm, nửa năm qua nàng đã nỗ lực rất nhiều, nàng phải cắn răng tiếp tục cố gắng hơn nữa. Chỉ cần nghĩ tới Đại hội Kiếm Tiên đang tới gần, nàng lại càng sốt ruột hấp tấp, không ngừng ép bản thân, tinh thần và thể trạng đã sớm vượt qua sức chịu đựng của người thường.
Sóc Phong ngồi trên cây cao ở phía xa tò mò nhìn nàng hết lần này đến lần khác ngã từ trên kiếm xuống. Kiếm bay càng cao, ngã càng đau. Trên người đâu đâu cũng có vết thương, xương chắc cũng gãy mấy cái, nhưng vẫn cố chấp không chịu từ bỏ.
Đường Bảo nằm úp sấp bên cạnh lá cây lặng lẽ khóc, mấy tháng nay Hoa Thiên Cốt ép mình đến phát điên rồi, lại cố chấp như trâu, nói gì cũng không chịu nghe, ngã nhiều tới mức nó cũng không nỡ nhìn, thật không biết vì cái gì mà mẹ Cốt Đầu phải liều mạng như vậy.
Hoa Thiên Cốt lại ngã từ trên cao xuống một lần nữa, dù đã cố gắng tụ khí quanh người, Đường Bảo cũng sử dụng pháp lực còn sót lại để giảm xóc, nhưng nàng vẫn bị va đập rất mạnh, rốt cuộc không thể di chuyển được nữa. Lau vết máu trên khóe miệng, nàng nằm trên cỏ ngửa đầu nhìn bầu trời đầy sao, nhìn cả Tuyệt Tình điện dưới những ngôi sao ấy, đột nhiên có chút chán nản.
Bỗng nhiên nàng nghe thấy thanh âm đầy đau lòng của Đường Bảo: “Thiên Cốt, mẹ có nhớ lúc mình mới lên Mao Sơn không? Ước nguyện ban đầu khi mẹ cầu tiên là gì, chúng ta nhất định phải bái Bạch Tử Họa làm thầy mới được sao?”
Hoa Thiên Cốt nhất thời sửng sốt, mệt mỏi cười. Đúng vậy, từ đầu nàng chỉ muốn một cuộc sống đơn giản không tranh đấu, không bị quỷ ám, cũng không mang tai họa đến cho người khác, ăn no mặc ấm, chẳng cần bôn ba nơi này nơi nọ. Nhưng không biết bắt đầu từ khi nào, nàng một lòng liều mạng cố gắng để có thể bái Bạch Tử Họa làm thầy. Tại sao giờ đây lòng nàng lại có chấp niệm sâu đến vậy?
Nếu như ước nguyện vẫn như ban đầu, có lẽ mỗi ngày đều vô cùng đơn giản. Nàng sẽ sống những ngày mình muốn ở Trường Lưu Sơn, vừa vui vẻ lại nhàn nhã. Nàng tự hỏi, mọi chuyện nàng đều không muốn kém ai, muốn đứng hạng nhất, nhận lấy những ánh mắt ghen tị của người khác, không phải chỉ vì muốn bản thân trở nên mạnh mẽ, nếu người biết liệu có vui không?
Một khi nàng đã muốn gì, muốn làm chuyện gì, thật sự không có cách nào từ bỏ được.
Nàng muốn tới gần người hơn, gần hơn một chút, một chút. Chỉ cần có thể nhìn thấy người, ở bên cạnh người là nàng đã cảm thấy mãn nguyện lắm rồi, ít nhất cũng không phụ ân tình người đưa mình về Trường Lưu Sơn.
Nghĩ vậy nàng lại cố gắng đứng dậy, tiếp tục luyện tập.
Hôm sau là môn của Lạc Thập Nhất, Hoa Thiên Cốt vừa ngồi trên cỏ ngửa đầu nhìn chúng đệ tử quần áo đủ màu bay qua bay lại trên trời, vừa cố nắm cách giữ thăng bằng của người khác.
Khinh Thủy đã có thể bay rất tốt, đứng ở trên thân kiếm, lao về phía Hoa Thiên Cốt, sau đó nhẹ nhàng dừng lại, vươn tay ra.
“Thiên Cốt, tớ đưa cậu lên chơi.”
“Không cần đâu.” Hoa Thiên Cốt vội vàng xua tay, “Cậu cứ luyện tập đi.”
“Ngươi vẫn chưa biết điều khiển kiếm hả? Không phải ngươi rất giỏi sao? Ha ha ha!” Giữa không trung vọng đến một tiếng cười, Nghê Mạn Thiên đạp mây bay tới.
“Nếu sợ thân kiếm quá hẹp, ta đưa ngươi đi!” Nói xong vươn tay ra kéo Hoa Thiên Cốt lên mây, sau đó bay vụt lên cao.
“Đường Bảo!” Người Hoa Thiên Cốt vẫn chưa ổn định, Đường Bảo đang ngủ say trong tai lập tức trượt ra ngoài, rơi thẳng xuống dưới, mà vẫn ngủ say sưa không biết gì.
Lạc Thập Nhất kinh hãi bay qua, kịp thời đón được vào tay. Đường Bảo mơ mơ màng màng tỉnh lại, vừa mở mắt đã thấy đám mây dưới chân Nghê Mạn Thiên đột nhiên tan ra. Nàng ta cưỡi gió bay giữa không trung, giả bộ kéo Hoa Thiên Cốt nhưng thực ra không phải, Hoa Thiên Cốt liền rơi xuống.
Lạc Thập Nhất vừa đỡ Đường Bảo ở bên kia nên chắc chắn không kịp cứu nàng, Khinh Thủy cố gắng cưỡi kiếm bay qua nhưng tốc độ lại không đủ.
Kiếm của Sóc Phong đột nhiên rung lên, cậu cố kiềm nén thân thể đang giật giật muốn bay đi cứu Hoa Thiên Cốt, vẫn giữ vẻ lạnh lùng thờ ơ như trước.
Hoa Thiên Cốt quá sợ hãi quên không tụ khí, rơi cực nhanh xuống dưới, nàng vội vàng nhắm chặt mắt, nghĩ bụng, xong rồi, xong rồi, lần này gãy tay gãy chân là cái chắc.
Đột nhiên nàng cảm thấy mình ngừng rơi, được ai đó ôm vào lòng.
Thân thể lạnh như băng, không có chút cảm giác nào giống như đang được ôm, khi ngửi thấy mùi thơm quen thuộc kia đầu óc nàng lập tức đờ ra.
Rất lâu sau Hoa Thiên Cốt mới dám mở mắt, quả thật là Tôn thượng nửa năm không gặp.
Người một thân trắng như tuyết, vẻ mặt bình thản ôm nàng bay từ trên không xuống, còn tưởng Hoa Thiên Cốt quá sợ hãi nên cơ thể mới run bần bật như vậy.
Bạch Tử Họa nhẹ nhàng buông nàng ra, Hoa Thiên Cốt tay chân mềm nhũn, quỳ xuống trước mặt hắn, rất lâu không dám ngẩng đầu lên.
Nghê Mạn Thiên cũng vội vàng bay xuống, quỳ rạp dưới đất. Mọi người phía sau lúc này mới kịp phản ứng, nhốn nháo cùng quỳ xuống, miệng hô: “Tham kiến Tôn thượng!”
Bạch Tử Họa khẽ nhíu mày, có chút khó hiểu, rõ ràng mình có thể định Hoa Thiên Cốt lại trên không rồi từ từ hạ xuống, nhưng sao trong lòng lại sợ hãi, đến khi tỉnh táo lại đã ôm nàng bay xuống rồi.
“Là đệ tử sai, vốn định dạy Thiên Cốt sư muội bay trên kiếm, lại không đủ sức, nhất thời mắc lỗi, mong Tôn thượng trách phạt!” Nghê Mạn Thiên không ngờ đột nhiên Tôn thượng lại xuất hiện, sợ đến trắng bệch mặt.
Bạch Tử Họa tuy không vui nhưng cũng không nói gì, thấy Hoa Thiên Cốt trước mặt cao hơn hồi xưa nhiều, mái tóc rối bù xù cũng được búi lại thành hai búi xinh xinh, giống dáng vẻ một thiếu nữ hơn trước nhiều. Nhưng vẻ mặt nàng lại tái nhợt tiều tụy, khi ôm vào lòng nhẹ như một cọng lông chim, hơn nữa vừa chạm vào đã thấy hết nội thương, ngoại thương trên người, không biết vì sao lại thế. Nếu hôm nay hắn không dẫn người đến gặp Hoa Thiên Cốt, chẳng phải nàng lại bị thương nặng thêm một chỗ nữa sao? Huống chi lại ngay trước mặt người này, thật sự là khiến Trường Lưu mất hết thể diện.
“Đệ tử bái kiến chưởng môn!” Đột nhiên có một người quỳ xuống, cũng hướng về phía Bạch Tử Họa. Mọi người đều ngạc nhiên tròn mắt nhìn, thấy người đó mặc bộ quần áo màu xanh lơ, diện mạo tuấn nhã, vẻ mặt cực kì kích động, nhưng lại quỳ trước mặt Hoa Thiên Cốt, cảnh tượng này thật buồn cười.
Hoa Thiên Cốt căng thẳng ngẩng đầu, người đứng trước mặt nàng như đang mỉm cười, dung mạo xuất trần, quanh thân dường như có ráng mây ngũ sắc bao quanh, khiến người ta có cảm giác thật ấm áp.
Hoa Thiên Cốt đờ đẫn, ngẩng đầu nhìn Bạch Tử Họa, Bạch Tử Họa gật đầu ý bảo nàng đứng dậy.
Nàng cố gắng chống người thẳng dậy, chân vẫn hơi run, người trước mặt vẫn chưa chịu thu lễ. Nàng vội vàng chạy sang một bên, nhất định là người kia quỳ sai hướng rồi, nàng đâu nhận nổi cái vái này.
“Mao Sơn đệ tử Vân Ẩn bái kiến chưởng môn!” Không ngờ người đó lại xoay về phía nàng, cúi người thật thấp xuống hành lễ.
Nhất thời mặt Hoa Thiên Cốt cứng ngắc, vội vàng vươn tay đỡ người đó dậy, vừa tới gần đã ngửi thấy một mùi hương tao nhã.
“Vân Ẩn, ngươi làm nàng sợ, có chuyện gì vào đại điện rồi nói.” Bạch Tử Họa mở miệng.
Vân Ẩn lúc này mới vịn tay nàng đứng dậy, ánh mắt trong veo vui sướng dừng lại trên người nàng như có rất nhiều điều muốn nói, rồi lại lập tức nhận ra mình thất lễ bèn cúi đầu, cung kính làm một động tác mời.
“Mẹ Cốt Đầu!!!” Lúc này Đường Bảo mới bay ra từ trong tay Lạc Thập Nhất, khóc lóc ầm ĩ bám chặt lấy vai Hoa Thiên Cốt, thật hù chết nó.
Hoa Thiên Cốt cười chọc người nó, lặng lẽ làm một dấu tay ý bảo Khinh Thủy đừng lo lắng. Sau đó nàng đi theo Bạch Tử Họa và Vân Ẩn vào nội điện.
Mọi người bắt đầu xôn xao, kẻ phàm nhân thoạt nhìn vô cùng bình thường, không có chút pháp lực cùng gia thế kia, chẳng ngờ lại là chưởng môn một phái.
Nghê Mạn Thiên nắm chặt tay đến nỗi vang lên tiếng răng rắc, xem ra nàng đã quá coi thường con nhóc đó, càng lúc càng cảm thấy đây là một mối họa lớn.
Vào đại điện rồi Hoa Thiên Cốt mới nhận ra Thế tôn, Nho tôn đều có mặt, Đường Bảo vội vàng chui vào trong lỗ tai của nàng. Bởi vì có người ngoài ở đây nên Sênh Tiêu Mặc phá lệ ngồi nghiêm chỉnh, nhưng vẻ mặt vẫn lười nhác như thế. Còn Ma Nghiêm xem ra vẫn canh cánh trong lòng chuyện lần trước, không chút hòa nhã nhìn nàng.
“Đệ tử bái kiến Thế tôn, Nho tôn.” Hoa Thiên Cốt quỳ xuống cung kính cúi đầu.
Bỗng nghe thấy Ma Nghiêm hừ lạnh một tiếng: “Chúng ta sao nhận nổi, chưởng môn phái Mao Sơn.” Mỗi từ đều mang ý châm chọc.
Hoa Thiên Cốt sửng sốt, mặt đỏ bừng như lửa đốt.
Sênh Tiêu Mặc bất đắc dĩ nói: “Đại sư huynh, Hoa Thiên Cốt chẳng qua bị người nhờ vả lúc lâm nguy.”
Ma Nghiêm phất tay đáp: “Thân là đệ tử Trường Lưu, còn làm chưởng môn của phái khác, thật nực cười. Trường Lưu chúng ta không thể chứa nổi vị quý nhân này đâu. Ngươi nên sớm về Mao Sơn làm chưởng môn của người ta đi!”
Hoa Thiên Cốt vừa nghe thấy thế lòng chùng hẳn xuống, nàng vội vàng ngẩng đầu nhìn Bạch Tử Họa, người hờ hững buông tách trà trong tay nhưng không nói gì.
Vân Ẩn nhíu chặt mày, cũng thuận thế nói: “Sau khi nhận được tin báo từ Thanh Điểu, sứ giả của Tây Vương Mẫu, đệ tử lập tức quay về Mao Sơn xử lý mọi chuyện. Bởi vì biết chưởng môn đi theo Tôn thượng về Trường Lưu nên tương đối yên tâm, trong phái lại có quá nhiều chuyện cần giải quyết gấp, đệ tử cũng không muốn đưa chưởng môn về ngay lúc đó để đối mặt với bao sự phức tạp và phiền toái. Huống chi nghe nói chưởng môn đã bái nhập Trường Lưu môn, ngày ngày chăm chỉ rèn luyện, cho nên không dám quấy rầy. Nửa năm qua đệ tử vẫn nghe ngóng tin tức của chưởng môn qua Tôn thượng. Hiện tại mọi việc trong phái đã chấn chỉnh xong, chỉ chờ chưởng môn về chủ trì đại cục. Cho nên lần này Vân Ẩn đặc biệt tới để đón chưởng môn về núi!”
Hoa Thiên Cốt khó hiểu nhìn Vân Ẩn, đáng nhẽ ra hắn phải biết nàng chỉ là một người phàm chứ? Trước lúc lâm chung Thanh Hư đạo trưởng bất đắc dĩ mới nhờ vả, chuyện trước đây không hề liên quan đến nàng. Hoa Thiên Cốt hiểu rõ mình không thể giúp hắn được gì, nếu làm chưởng môn ở Mao Sơn, cho dù tất cả quyền lực vẫn nằm trong tay hắn, trên hình thức vẫn phải xin chỉ thị từ nàng, tất nhiên sẽ có nhiều điều không tiện. Hơn nữa, Hoa Thiên Cốt không có năng lực tự bảo vệ mình, lỡ có gì bất trắc, Mao Sơn vốn đã bị tổn hại nặng nề, chưởng môn lại xảy ra chuyện, đương nhiên không thể gượng dậy nổi, tình thế vô cùng bất lợi. Mặt khác nếu để nàng trong phạm vi Trường Lưu, hắn muốn làm gì cũng dễ dàng hơn nhiều.
Nếu hiện giờ phái Mao Sơn đã tu chỉnh xong, thì nàng trả ấn tín của chưởng môn và cung vũ cho hắn là được, đâu cần quay về Mao Sơn làm gì cho rách việc. Hơn nữa thời gian ngày càng gấp gáp, dựa vào trình độ kém cỏi của nàng bây giờ, sợ rằng đến đài tỉ thí của Đại hội Kiếm Tiên cũng không trèo lên được. Nàng toàn tâm toàn ý muốn làm đồ đệ của Bạch Tử Họa, đâu muốn làm chưởng môn phái Mao Sơn gì đó.
“Ta ngu dốt, không biết làm chưởng môn thế nào. Ngươi đến đúng lúc lắm, ta truyền lại chức chưởng môn cho ngươi, vừa khéo hoàn thành lời nhờ vả trước lúc lâm chung của Thanh Hư đạo trưởng.”
Vân Ẩn lắc đầu: “Đệ tử hiểu ý của gia sư, cũng biết thân phận hiện tại làm chưởng môn khó xử. Nhưng hiện nay phái Mao Sơn thù trong giặc ngoài, nếu đệ tử nhậm chức chưởng môn, tư cách xử lý mọi chuyện không những không thay đổi, mà thậm chí một số kẻ xem đệ tử như cái gai trong mắt còn có thể nhân cơ hội làm loạn, cho nên chỉ có thể tiếp tục nhờ Thiên Cốt cô nương đảm nhận vị trí chưởng môn. Cô nương được gia sư chính miệng nhờ vả, lại có đại ân với phái Mao Sơn, thế mới được mọi người kính phục. Đợi đến khi thời cơ chín muồi, nếu cô nương không muốn làm chưởng môn nữa, chúng ta sẽ nghĩ cách khác, được không?”
Tâm trạng Hoa Thiên Cốt chùng xuống, dù sao thì nàng vẫn còn nhỏ, lại chỉ là một người phàm, không đủ năng lực. Ý của Vân Ẩn là để Hoa Thiên Cốt làm con rối sau màn, hắn sẽ đứng đằng trước thao túng hết thảy, như vậy mới có thể giải quyết mối nguy của Mao Sơn. Hoa Thiên Cốt không khỏi bội phục hắn.
Vân Ẩn nói hợp tình hợp lí như thế, nàng há có thể không giúp. Vì thế nàng gật đầu, sau cùng bỏ thêm một câu nữa, “Nhưng dù thế nào ta vẫn là đệ tử của Trường Lưu Sơn.”
“Đệ tử hiểu.” Vân Ẩn cúi người nói, “Mấy ngày nữa là đại lễ của Mao Sơn, tất cả đệ tử đi ngao du đây đó đều quay về núi, chưởng môn buộc phải tham dự, nếu không sẽ là một đả kích cực lớn đối với sĩ khí, đệ tử đến đây chủ yếu là vì chuyện này. Chỉ vài ngày thôi, sau đó đệ tử nhất định sẽ đưa chưởng môn về Trường Lưu Sơn.”
Hoa Thiên Cốt ngẩng đầu nhìn Bạch Tử Họa, người khẽ gật đầu tỏ vẻ ngầm đồng ý.
“Được, ta về Mao Sơn một chuyến với ngươi.”
Trăng sáng nhô lên cao, trong rừng, Hoa Thiên Cốt thắp hương, đốt giấy, bái hai bái, sau đó ngồi yên dưới tàng cây ngẩn người nhìn ngọn lửa. Trường Lưu Sơn chẳng những thừa thãi ngọc thạch, đến cả hương liệu cũng quá nhiều. Mùi hương này không biết pha thêm gì mà mang đến một cảm giác khác biệt so với các loại hương khác. Nó chứa đựng một mùi lo âu và bi ai nồng đậm. Sương khói lượn lờ, khiến con người chìm đắm mê say.
Nàng nửa đêm lén trốn ra ngoài, bởi vì hôm nay là sinh nhật của nàng, cũng là ngày giỗ của mẹ.
Người bình thường vào sinh nhật hẳn sẽ vui vẻ vô cùng, chỉ có nàng coi ngày này là ngày đau thương nhất.
Luôn mang đến bất hạnh cho người bên cạnh, vậy nên vĩnh viễn nàng chỉ có thể ở một mình. Cô đơn, lạnh lẽo.
Ngày mai sẽ phải về Mao Sơn với Vân Ẩn, đã cáo biệt nhân gian nửa năm, không biết khi trở về có khác gì hay chăng?
“Một mình ở đây làm gì?”
Giọng nói đột nhiên vang lên khiến cái mạng nhỏ này của nàng bị dọa chỉ còn một nửa, chưa kịp ngẩng đầu nhìn người tới đã vội vàng quỳ xuống.
“Bái kiến Tôn thượng!”
Đầu cúi thấp, chỉ nhìn thấy vạt áo màu trắng của người trên mặt đất, vương vài chiếc lá vàng, đột nhiên nàng muốn vươn tay phủi cho người.
“Ta đến Hợi điện tìm ngươi nhưng không thấy, bỗng ngửi thấy mùi hương ở bên này nên thử qua tìm, quả nhiên là ngươi ở đây. Sao lại đốt vàng mã thế này? Hôm nay là ngày giỗ của ai?”
“Của mẹ con.” Hoa Thiên Cốt buồn bã nói.
“Hóa ra là thế, hãy nén đau buồn…” Bạch Tử Họa trước nay không nói nhiều, càng không biết an ủi người khác như thế nào, chỉ nhìn thân hình gầy guộc của Hoa Thiên Cốt run rẩy quỳ trong gió thu.
Đứa bé này, sao lại sợ hắn như vậy?
“Ngươi đứng lên đã rồi nói.”
Hoa Thiên Cốt đứng dậy, vẫn không dám ngẩng đầu nhìn hắn.
“Tôn thượng tìm con là vì chuyện ngày mai trở về Mao Sơn sao?”
Bạch Tử Họa gật đầu đáp: “Ngày mai ngươi trở về nhất định sẽ có muôn vàn gian truân, phải chuẩn bị tâm lý thật tốt.”
“Vì sao? Không phải chỉ là tham gia một đại lễ thôi?” Cũng đâu phải quay về đó đánh giặc?
“Đám người Vân Ế và Xuân Thu Bất Bại có thể sẽ tìm đến hại ngươi. Mao Sơn vốn đã tổn thất nặng nề sẽ càng thêm không gượng dậy nổi. Số người muốn tranh đoạt chức chưởng môn phái Mao Sơn lại không phải là ít, đương nhiên sẽ không dễ dàng để ngươi trở về. Dù Vân Ẩn có cố hết sức bảo vệ, nhưng chắc chắn sẽ có lúc không trở tay kịp. Ta vốn định đi cùng các ngươi, nhưng lại có quá nhiều chuyện ràng buộc, hơn nữa thân phận không tiện lộ diện. Cho nên ngươi phải toàn sức ứng phó, chớ để mất mặt Trường Lưu Sơn cũng như Mao Sơn.”
“Đệ tử đã rõ.”
Bạch Tử Họa ngừng một lát rồi hỏi: “Ngươi vẫn chưa biết điều khiển kiếm?”
Hoa Thiên Cốt kinh ngạc, vừa bất an lại vừa xấu hổ gật đầu. Nàng thầm nghĩ chắc Tôn thượng thất vọng về mình lắm, không khỏi phiền muộn khó chịu.

Bình luận truyện Hoa Thiên Cốt

Nhấn Shift + Enter để xuống hàng. Nhấn Enter để đăng câu trả lời.

Bình luận Facebook

Tiểu Hàn Tuyết
đăng bởi Tiểu Hàn Tuyết

Theo dõi