Tùy Chỉnh
Đề cử
Hoa Thiên Cốt

Hoa Thiên Cốt

Chương 5 - Phần 3

Y có thể phản bội sư môn, tự tay giết người mình gọi là sư phụ bao nhiêu năm, thậm chí có thể giết cả Mao Sơn lần nữa. Nhưng… nhưng y lại vĩnh viễn không thể vi phạm huyết thệ của mình, vĩnh viễn không thể thương tổn người y hận nhất kia! Bởi vì thương tổn kẻ đó chính là thương tổn mình! Giết kẻ đó chính là giết mình! Thậm chí ngay cả lợi dụng người khác thủ tiêu y hắn cũng không làm được, thân thể này sẽ hành động trước cả lý trí, bất chấp tất cả lao vào cứu hắn. Số mệnh này đã định ngay từ khi bọn họ sinh ra rồi. Mà tất cả những đau khổ đó chỉ vì hắn đến thế giới này trước y hai giây!
Hoa Thiên Cốt nhìn khuôn mặt vặn vẹo đáng sợ của y, cả người ớn lạnh. Tại sao không ai nói với nàng là Vân Ế lại giống hệt Vân Ẩn? Hai người chẳng những dung mạo mà ngay cả nét mặt cử chỉ cũng y như nhau. Nếu Hoa Thiên Cốt không dụ y để lộ ra dấu vết, thì nàng cũng không tin người này không phải Vân Ẩn.
“Ngươi đã nhận ra ta, vậy ta không cần phải khách khí với ngươi nữa! Chưởng môn Mao Sơn!”
Vân Ế đưa tay vào miệng cắn, một giọt máu rơi xuống.
Nàng cảm thấy Đoạn Niệm bên hông rung lên cực mạnh, phát ra tiếng rít sắc nhọn.
Vân Ế lại gắng sức kéo gì đó từ vết thương kia, một sợi dây đỏ như trùng máu bị hắn rút ra.
Hoa Thiên Cốt hít một hơi khí lạnh, vội vàng vung tay, Đoạn Niệm tuốt vỏ bay ra, theo ngón trỏ và ngón giữa của nàng lao tới tấn công Vân Ế.
Xong rồi, thuật điều khiển kiếm của nàng vốn đã chẳng ra sao, vừa thực chiến đã gặp ngay cường địch, Đường Bảo lại không ở đây, lần này chết chắc rồi!
Hoa Thiên Cốt hết trốn trái lại trốn phải, sợi tơ hồng kia vẫn không ngừng công kích, nó rõ ràng là do Vân Ế dùng máu tươi kết thành rồi khống chế, như thể có sinh mệnh, nhưng vì kiêng dè uy lực của Đoạn Niệm nên không dám tiến lên phía trước. Đột nhiên y rút ra càng nhiều tơ máu từ các ngón tay khác, mấy sợi tơ buộc chặt lấy chuôi kiếm. Hoa Thiên Cốt không điều khiển được kiếm nữa, tay kết ấn, ném một loạt cầu lửa ra. Vân Ế cười lạnh tránh thoát.
“Thì ra Mao Sơn chưởng môn cũng chỉ có chút năng lực ấy thôi.”
Vài sợi tơ máu không chút lưu tình quất lên mặt nàng như những sợi roi, sau đó trói chặt lấy nàng.
Khi Hoa Thiên Cốt sắp không thể thở được nữa, đầu xoay vòng tìm cách ngăn địch, đang cực kì lo lắng thì mấy sợi tơ máu kia lại bị ai đó dùng khí tước làm mấy đoạn, rơi xuống đất hóa thành vũng máu loãng.
Vân Ế cực kì hoảng sợ, phản ứng đầu tiên là đeo mặt nạ vào. Vốn tưởng cứu binh của Vân Ẩn, y ngẩng đầu trông lên, xa xa lại là một người áo tím tung bay như tiên nhân đứng trên cành cây. Thấy rõ mặt người tới, Vân Ế và Hoa Thiên Cốt đều đờ đẫn. Đó là một gương mặt đẹp như tiên, một nhan sắc vượt xa thế tục, khiến người ta không có cách nào tưởng tượng nổi.
Mái tóc tím như thác phiêu diêu trong gió, bộ y phục tím uốn lượn tựa ảo mộng. Làn da trắng nõn trong suốt dưới ánh mặt trời, khẽ ẩn hiện đường cong duyên dáng của xương quai xanh. Mi tâm hắn có ấn ký đỏ sẫm lộng lẫy như hoa, đôi mắt màu đỏ trong veo không chút vẩn đục, bầu trời đầy sao cũng không thể sánh bằng.
“A, là Vân Ế hả, xem ra lần này ta lại tới chậm một bước rồi?”
Hoa Thiên Cốt thất thần nhìn người đó, hoàn toàn quên mất bản thân đang gặp nguy hiểm. Không ngờ người kia lại có giọng nói hay đến vậy, nàng vốn tưởng rằng Tôn thượng đã là tuyệt vời nhất rồi.
Mày Vân Ế nhíu chặt lại, trong lòng thầm mắng tên khốn Sát Thiên Mạch đáng chết cố tình xuất hiện đúng lúc này cướp người, y hừ lạnh một tiếng, không nói lời nào đột nhiên biến mất.
Hoa Thiên Cốt ngồi yên dưới đất, thấy người đó tao nhã bay từ trên cây xuống, đến bước đi cũng nhẹ nhàng, vòng eo uyển chuyển, nhanh nhẹn tới gần, vạt lụa màu tím lay động theo gió, mỗi hành động đều vô cùng quyến rũ, mị hoặc đảo điên, khiến người ta mất hồn mất vía.
“Nhóc chính là tân chưởng môn Mao Sơn mới nhậm chức?”
Sát Thiên Mạch cúi xuống nhìn nàng, dường như thấy cái đầu bánh bao của nàng thật đáng yêu, không nhịn được lấy tay chọc chọc.
“Đừng lo, đứng dậy đi, người xấu đã bị ta hù chạy rồi.” Mùi đàn hương từ Sát Thiên Mạch tỏa ra, hắn khẽ cười, hơi thở như lan, hàm răng như ngọc.
“Tỷ tỷ, tỷ thật đẹp, có điều ngực hơi nhỏ.” Hoa Thiên Cốt ngây ngô nhìn “tỷ tỷ” nói.
“Vớ vẩn!” Sát Thiên Mạch đảo đôi mắt màu đỏ, đánh nhẹ Hoa Thiên Cốt một cái, che miệng cười như đang làm nũng, mang một vẻ quyến rũ không nói nên lời. Hoa Thiên Cốt liều mạng kiềm chế máu mũi đang muốn phun ra ngoài.
“Đẹp thật à? Đẹp đến nhường nào?”
“Còn đẹp hơn cả tiên nữ.”
“Thật sao?” Sát Thiên Mạch mừng ra mặt, “Ngươi đã thấy những tiên nữ nào rồi?”
“Hằng Nga, Thất tiên nữ, Bắc Hải Long Vương, Cửu Thiên Huyền Nữ muội đều đã gặp, nhưng không đẹp bằng một nửa tỷ!” Hoa Thiên Cốt luyến tiếc quay đầu lại nhìn “tỷ tỷ”, thật thà nói.
Sát Thiên Mạch đắc ý tới cực điểm, đời này hắn thích nhất là nghe người khác khen mình đẹp, nhưng chưa ai nịnh khiến hắn sung sướng như Hoa Thiên Cốt.
“Không ngờ cái miệng nhỏ này của nhóc lại ngọt như thế.” Sát Thiên Mạch bóp khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng, cũng chẳng buồn đính chính lại mình là nam. “Tỷ tỷ” thì cứ là “tỷ tỷ” đi, nghe tiếng nàng gọi hay cực kì, trước nay chưa một kẻ nào dám gọi hắn như thế, ha ha.
“Tạ ơn tỷ tỷ đã cứu Thiên Cốt!” Hoa Thiên Cốt bái Sát Thiên Mạch. Mới làm chưởng môn ngày đầu đã bị kẻ xấu bắt đi, Vân Ẩn nhất định đang rất lo lắng! Nàng phải về thật nhanh mới được!
Nhưng chị gái này là thần thánh phương nào? Mạnh đến mức nào mà chỉ cần lộ mặt đã dọa Vân Ế phải chạy mất?
“Xin hỏi, quý tính đại danh của tỷ là?”
“Ta tên Sát Thiên Mạch, ngươi là Hoa Thiên Cốt đúng không? Người năm ngoái xông vào thiên yến, gây rối khiến Quần Tiên yến chỉ mới tổ chức được một nửa đã giải tán là ngươi? Chưởng môn đương nhiệm của Mao Sơn?”
Chợt thấy cái tên Sát Thiên Mạch này thật quen, Hoa Thiên Cốt cắn tay nghĩ rất lâu, đột nhiên nhớ tới hôm ở Quần Tiên yến, Ngọc Đế hạ lệnh đuổi bắt một người, hình như đó là Lưu Hỏa Phi Đồng Sát Thiên Mạch.
Hoa Thiên Cốt trợn tròn mắt, nhìn dung mạo dáng vẻ của hắn nàng còn tưởng tiên, không ngờ lại là yêu nhân của Ma giới. Vậy mục đích hắn tới nơi này hẳn cũng giống Vân Ế, muốn bắt nàng? Vòng vo nửa ngày tránh vỏ dưa lại gặp vỏ dừa!
Sát Thiên Mạch nhìn nàng cười, mắt cong cong thành hình trăng lưỡi liềm tuyệt đẹp: “Ha ha, ngươi biết ta là ai đúng không? Ta là người trong Ma giới, nhóc có sợ ta không?”
Hoa Thiên Cốt suýt ngất dưới nụ cười khuynh thành của hắn, cảm giác như toàn bộ thân thể và tâm linh đều bị đôi mắt đó hút vào. Nhưng trên người “tỷ tỷ” chỉ thấy ấm áp và mùi thơm dịu, không có chút yêu khí hay sát khí nào, nếu không biết hắn là ai thì dựa vào dung mạo này có nhìn kiểu gì cũng chẳng thấy giống người xấu, người xấu cũng đẹp thế sao? Ài, nếu thật sự phải chết, chết trong tay một bà chị đẹp như thế này còn hạnh phúc chán so với chết dưới mấy sợi tơ máu ghê tởm của Vân Ế.
Hoa Thiên Cốt gãi đầu, thành thật hỏi: “Muội không sợ tỷ, tỷ muốn bắt muội đi đâu?”
Mắt Sát Thiên Mạch ánh lên một tia lấp lánh: “Ngươi đã từng nghe ác danh của tỷ tỷ chưa? Thật sự không sợ?”
“Tỷ tỷ không xấu, hơn nữa còn rất dịu dàng.”
Sát Thiên Mạch khẽ thở dài: “Trên đời này chưa có ai nói không sợ ta, còn nói ta dịu dàng.”
Bàn tay trắng nõn nắm lấy tay Hoa Thiên Cốt, thấp giọng nói: “Yêu Thần sắp xuất thế, Ma giới vốn đã chia năm xẻ bảy từ lâu, sức ta có hạn, rất khó để có thể chỉ huy trên dưới. Lần trước ta tới chậm, khiến Xuân Thu Bất Bại giết cả Mao Sơn. Thanh Hư đạo trưởng từng có ân cứu mạng ta, ta lại không cứu được ông ấy. Ngươi được ông ấy lựa chọn, ta sẽ bảo vệ, không để bọn Vân Ế có cơ hội hại ngươi, ngươi cứ yên tâm!”
Hoa Thiên Cốt để mặc hắn nắm tay, ngây ngô gật đầu.
“Ngươi chịu tin ta?”
“Tin.”
Sát Thiên Mạch vui vẻ ôm nàng vào lòng, đứa bé này thật dễ lừa, sao có thể tùy tiện tin một người xa lạ như thế? Ha ha, may mà hắn là người tốt, hơn nữa còn là người tốt đẹp nhất trong lũ người tốt, người tốt nhất trong đám người đẹp.
“Đau không?” Sát Thiên Mạch nhìn mấy vết máu trên khuôn mặt nhỏ nhắn của Hoa Thiên Cốt, thầm mắng tên Vân Ế chẳng biết thương hoa tiếc ngọc gì cả, lần sau gặp lại phải rút hai sợi gân của gã ra đánh con quay mới được.
“Không đau.” Hoa Thiên Cốt thấy hắn ép sát vào mình như thế, cảm thấy không quen, khẽ dịch về phía sau.
Tay phải Sát Thiên Mạch tụ khí phát ra một ánh sáng màu tím nhạt, nhẹ nhàng mân mê khuôn mặt Hoa Thiên Cốt, vết thương nháy mắt biến mất. Sau đó hắn lại kéo hai ông tay áo Hoa Thiên Cốt lên, khẽ vuốt theo cánh tay nàng, giúp nàng trị thương.
“Còn chỗ nào nữa?”
“Hết rồi, hết rồi.” Hoa Thiên Cốt vội vàng buông ống tay áo xuống. Tuy rằng bên hông, trên đùi cũng có vài vết bầm, nhưng dù cùng là nữ đi chăng nữa cũng đâu thể để người ta tùy tiện động chạm như thế.
Sát Thiên Mạch cười khanh khách ngoắc ngón tay, Đoạn Niệm kiếm từ đằng xa bay trở về, tự động chui vào vỏ bên hông Hoa Thiên Cốt. Khi nhìn rõ Sát Thiên Mạch vô cùng ngạc nhiên.
“Đoạn Niệm kiếm?”
Sát Thiên Mạch vươn tay muốn rút kiếm ra, không ngờ vừa đụng vào, lại bị đẩy rất xa. Hắn lảo đảo vài bước ổn định lại cơ thể, khẽ cười một tiếng, miệng mắng: “Bạch Tử Họa chết tiệt!”
“Tỷ tỷ, không sao chứ?” Hoa Thiên Cốt không hiểu đột nhiên xảy ra chuyện gì.
“Thanh kiếm này sao ngươi lại có? Nó rõ ràng là bội kiếm tùy thân của Bạch Tử Họa, lần trước giao chiến với tên khốn đó ta không cẩn thận bị chém một nhát, bao lâu rồi mà vẫn chưa khép miệng được, suýt chút nữa thì hủy hoại dung nhan tuyệt mĩ của ta, hại ta phải lên Thiên Cung xuống Đông Hải trộm linh dược.”
“Là Tôn thượng tặng uội đấy!”
“Cái gì? Bạch Tử Họa tặng cho ngươi? Đó là thanh kiếm tuyệt thế từ thời thượng cổ đấy, thế mà hắn lại cho ngươi? Ta hỏi mượn hắn đàn Phục Hy, muốn tìm hiểu huyền cơ trong mười sáu món thần khí sao không thấy hắn rộng rãi như thế, còn suýt đâm thủng một lỗ vào mắt ta nữa. Đời này có ai gặp ta mà không bị mê hoặc điên đảo đâu, chỉ có hắn chả biết thương hoa tiếc ngọc là gì cả! Ta không biết đâu, ngươi ném Đoạn Niệm kiếm xuống đất đi, ta muốn giẫm nó vài cái để hả mối hận trong lòng!”
Hoa Thiên Cốt cười to: “Đàn Phục Hy kia quan trọng như thế, Tôn thượng sao có thể tùy tiện cho tỷ mượn được?”
“Hừ, nghe bảo hắn là Bạch Tử Họa siêu phàm thoát tục, trong lòng ta cũng kính nể hai phần, ai ngờ hắn cũng giống mấy lão đạo sĩ đã già rồi còn hồ đồ ngu xuẩn! Ta không biết, ta phải giẫm nó!”
Hoa Thiên Cốt không dám để “tỷ tỷ” làm nhục bội kiếm của Bạch Tử Họa, vội vàng làm bộ cực kì tức giận đấm thanh kiếm kia hai cái: “Nhìn đi, dù ngươi có là kiếm, thì cũng phải mở to hai mắt ra chứ, tỷ tỷ xinh đẹp như thế, sao ngươi lại nỡ đánh nàng hả? Mau chạy ra giải thích đi, nói ngươi sai rồi, sau này không dám nữa. Gì cơ? Ta không nghe được, nói to lên đi. Được rồi, lần sau phải nhớ rõ đấy, nhưng chuyện này vẫn không thể bỏ qua, lúc về không cho chui vào trong vỏ nữa, lột trần phơi nắng đi, phải phơi ngươi đến đen thui mới giải tỏa được nỗi bất mãn trong lòng tỷ tỷ của ta!”
Sát Thiên Mạch thấy nàng nghiêm túc nói chuyện với kiếm thì bật cười, bất đắc dĩ phẩy tay: “Quên đi, ta bao dung độ lượng, sau này tính sổ với Bạch Tử Họa, không thèm chấp nhặt với một thanh kiếm cùn! Đúng rồi, nhóc có quan hệ gì với Bạch Tử Họa, sao hắn lại tặng Đoạn Niệm kiếm cho nhóc?”
“Sau khi Quần Tiên yến kết thúc, muội theo Tôn thượng về nhập môn Trường Lưu Sơn. Tôn thượng sợ lần này Thiên Cốt đi sẽ gặp chuyện nguy hiểm, nên uội thanh Đoạn Niệm làm vũ khí tùy thân.”
“Hừ, không thể tưởng tượng tên đó lại có lòng tốt như thế, ngươi mang theo Đoạn Niệm kiếm này cho dù cách chân trời góc bể hắn cũng có thể cảm nhận được ngươi có bình yên vô sự hay không. Nếu lần này ngươi bị Vân Ế mang đi, thì chả mấy chốc hắn sẽ phái người tới cứu thôi. Cái tên Vân Ẩn kia quả ngốc, khinh địch đến mức để Vân Ế trà trộn được vào núi.”
“Việc này không thể trách hắn, ai bảo Vân Ế có khuôn mặt giống hệt Vân Ẩn, hắn cũng chưa từng thấy bộ mặt thật của y, những người khác chắc chắn đều tưởng nhầm y là Vân Ẩn.”
“Giống hệt nhau?” Sát Thiên Mạch lắp bắp kinh hãi, hắn cũng chưa từng nhìn thấy khuôn mặt thật của Vân Ế, thảo nào bọn chúng làm việc lại thuận lợi như thế.
“Muội phải cố gắng, không thể dựa dẫm vào sự bảo vệ của bọn họ mãi được!” Hoa Thiên Cốt cầm chặt kiếm trong tay.
“Linh khí của Đoạn Niệm quá mạnh, chỉ Bạch Tử Họa mới có thể chế ngự, sao nó chịu nghe lời của một đứa nhóc như ngươi được? Ngươi phải từ từ tìm hiểu nó, chỉ khi bản thân ngươi đủ mạnh, Đoạn Niệm mới có thể xem ngươi là chủ nhân thật sự. Bây giờ đối với ngươi mà nói, nó chẳng qua chỉ là một thanh sắt vụn bình thường, thật không hiểu Bạch Tử Họa nghĩ thế nào.”
Sát Thiên Mạch đang nói thì Đoạn Niệm phát ra tiếng gầm gừ bất mãn trong vỏ. Nó không phải là sắt vụn đâu nhé!
Sát Thiên Mạch nhìn lên núi nói: “Bọn Vân Ẩn sắp đến rồi, ta phải đi. Lần đầu tiên gặp, ngươi lại đáng yêu như thế, ta rất thích, cho ngươi cái lễ gặp mặt này.” Hắn vung tay lên, chặt đứt ngón tay út bên bàn tay trái của mình.
Hoa Thiên Cốt sợ tới mức ôm chặt miệng, vội vàng chạy lên cầm máu giúp hắn.
“Ha ha, nhóc con, đừng sợ.” Vừa nói xong da thịt trên ngón tay út mảnh khảnh tuyệt đẹp nhanh chóng bốc hơi, cuối cùng chỉ còn lại một mẩu xương đáng yêu màu trắng. Sát Thiên Mạch nhổ một sợi tóc màu tím xuống, lúc chặt ngón út hắn không hề cau mày tí nào, nhưng khi nhổ sợi tóc kia xuống lại làm tim hắn đau gần chết.
Sợi tóc luồn qua khe hở trên áo Hoa Thiên Cốt, sau đó thắt lại trên cổ nàng.
“Đây là một phần cơ thể của ta, mang theo nó thì cho dù nhóc ở đâu ta cũng biết. Khi nào gặp nguy hiểm hãy thổi nó lên, ta sẽ chạy nhanh tới cứu, hiểu chưa?”
Hoa Thiên Cốt sớm đã bị dọa đến choáng váng, đau lòng nhìn ngón tay út bên bàn tay trái của “tỷ tỷ”, nó không chảy chút máu nào, xương thịt dài ra với tốc độ rất nhanh, chẳng mấy chốc đã khôi phục như lúc đầu.
Sát Thiên Mạch vỗ đầu Hoa Thiên Cốt: “Sợ gì chứ, ta là ma mà. Được rồi, đi đây, ta chả muốn có xung đột gì với bọn Vân Ẩn đâu. Chờ ta tìm được món thần khí tiếp theo thì sẽ đến Trường Lưu Sơn tìm nhóc chơi.”
Nói xong hắn ôm Hoa Thiên Cốt, hôn một cái thật mạnh lên mặt nàng, cười mờ ám, vèo một cái đã không thấy tăm hơi đâu nữa. Trong lòng nàng vui vẻ, có tỷ tỷ thật tốt! Ha ha!
Hoa Thiên Cốt nhìn mẩu xương đáng yêu trước ngực kia mà vạch đen chảy dài trên đầu, lễ vật này thật quá đặc biệt, dù tên nàng là Thiên Cốt cũng đừng tặng xương cho nàng chứ, còn bảo nàng thổi nó như thổi còi, nàng không thèm!
Nàng giật sợi tóc kia, chắc thật đấy, trông thế nhưng không dễ đứt được đâu.
Thiên Thủy Tích, câu ngọc, xương ngón út, dạo này sao nhiều người thích tặng vòng thế nhỉ? Nàng sắp đeo đầy cổ rồi.
Một lát sau quả nhiên thấy Vân Ẩn mang theo một tốp đệ tử chạy nhanh như chớp, thấy Hoa Thiên Cốt vội vàng quỳ rạp xuống đất, xin chịu phạt vì thất trách. Hoa Thiên Cốt uất ức nhìn Vân Ẩn:
“Cháo củ sen của ta đâu? Sắp chết đói rồi này.”
Đầu Vân Ẩn chảy đầy vạch dài đen sì.
Trở lại Vạn Phúc cung, Hoa Thiên Cốt như lang như hổ vồ lấy bữa sáng, không nói một lời. Vân Ẩn đứng bên cạnh lau mồ hôi, giải thích mình đi tới bếp, sau đó phát hiện kẻ khả nghi bèn đuổi theo, không ngờ rằng lại trúng kế điệu hổ ly sơn, sau đó bị bọn thuộc hạ của Xuân Thu Bất Bại bao vây không trở mình ra được. Khi hắn vội vã quay về thì phát hiện không thấy Hoa Thiên Cốt đâu nữa, Đường Bảo ngủ mê man lại chẳng hay biết gì.
Hoa Thiên Cốt ăn bảy, tám phần no, lúc này mới trở lại bình thường kể từ chuyện bị Vân Ế đưa xuống núi tới chuyện được Sát Thiên Mạch cứu.
Lúc nghe thấy bộ dạng của mình và Vân Ế giống nhau như đúc, Vân Ẩn cực kì kinh hãi.
“Sao lại như vậy được? Bao nhiêu năm nay đệ tử và sư huynh cũng xem như sớm chiều ở cạnh nhau, nhưng cho tới bây giờ sư huynh vẫn dùng mặt nạ che mặt, còn nói dung mạo trước đây bị hủy, sao có thể giống hệt đệ tử được?”
“Chính xác, rất kỳ quái đúng không? Ngươi về hỏi phụ thân mình thử xem, có phải khi còn trẻ… ấy ấy ý?”
“Không thể nào, dòng họ Thanh Châu Mộng đời đời đều độc đinh.”
“Ha ha, không thể biết được, ngươi về tranh thủ nhân cơ hội điều tra một chút. Mặt khác phải bảo các đệ tử khác đặc biệt cẩn thận, nếu Vân Ế lại dùng gương mặt của ngươi để hành động thì thật là phòng cũng như không.”
“Đệ tử biết. Nhưng còn Lưu Hỏa Phi Đồng Sát Thiên Mạch, xin chưởng môn sau này đừng tiếp tục dây dưa nữa.”
“Tại sao chứ? Tỷ ấy đã cứu ta mà!”
“Hả… tỷ?” Vân Ẩn khó hiểu, đột nhiên ngộ ra Hoa Thiên Cốt thấy Sát Thiên Mạch xinh đẹp mỹ miều như thế chắc chắn đã tưởng nhầm là nữ rồi, hắn không nhịn được cười thầm trong lòng, nhưng cũng không muốn giải thích rõ ràng cho nàng.
“Chúng ta là tiên, kẻ đó là ma, chính tà không đội trời chung. Thân là chưởng môn Mao Sơn nếu có quan hệ không rõ ràng với yêu ma, chắc chắn sẽ có lời ra tiếng vào. Nhất là khi chưởng môn về núi, quy định của Trường Lưu Sơn còn nghiêm khắc hơn nữa, tuyệt đối không thể qua lại với yêu ma. Hơn nữa lần trước hắn mưu toan lấy trộm thần khí nên đã kết thù không nhỏ với Trường Lưu Sơn. Sát Thiên Mạch và các yêu nhân khác một lòng muốn để Yêu Thần xuất thế, lần này hắn cứu chưởng môn nhất định là có ý đồ khác!”
“Nhưng tỷ ấy không giống người xấu!” Nghe Vân Ẩn nói như thế, Hoa Thiên Cốt không dám nói đến chuyện Sát Thiên Mạch chặt đứt ngón út làm quà tặng ình.
“Chưởng môn, người còn quá nhỏ, lòng người tốt xấu không phải chỉ nhìn bề ngoài là thấy được. Sát Thiên Mạch kia tuy có gương mặt xinh đẹp nhưng lòng dạ hiểm ác như bò cạp, phàm là những kẻ đã từng đắc tội hắn, phản bội hắn, thậm chí chỉ hơi vô lễ với hắn, đều bị hắn dùng những thủ đoạn không có nhân tính tra tấn đến sống không được, chết cũng không xong. Hắn hành xử tùy hứng, không có chút quy tắc nào, đừng nói là tiên nhân, ngay cả yêu ma nhìn thấy hắn cũng phải kiêng kị ba phần. Tóm lại sau này chưởng môn cố gắng đừng có dính líu gì đến hắn nữa là được.”
“À…” Hoa Thiên Cốt hơi chu miệng, nhưng tỷ tỷ thật sự rất tốt với nàng mà, “Khi nào thì ta mới được quay về Trường Lưu Sơn?”
“Mới đó mà đã muốn về rồi? Không ở thêm vài ngày nữa được sao?” Vân Ẩn nhìn cái đầu bánh bao của nàng, biết nàng chắc chắn còn rất sợ, rất muốn vỗ về an ủi nhưng không dám phạm thượng. Chuyện vừa nãy thật khiến hắn sắp điên lên, nếu không tìm thấy nàng có lẽ hắn sẽ áy náy tới chết.
“Ta sợ nghỉ nhiều quá sẽ không theo kịp các bạn, sắp tới Đại hội Kiếm Tiên rồi.”
“Đại hội Kiếm Tiên? Lúc đó Mao Sơn cũng sẽ phái người tới tham gia, đệ tử sẽ tới cổ vũ chưởng môn!”
“Hả? Không phải chứ?” Thì ra toàn bộ tiên giới đều phái người tới tham gia? Vậy chẳng phải càng bẽ mặt sao?
“Vậy thế này đi, chưởng môn ở lại thêm mấy ngày, đệ tử sẽ dạy đạo pháp Mao Sơn một cách hệ thống cho người. Thân là Mao Sơn chưởng môn lại không biết tí Mao Sơn thuật nào thì thật không được.”
“Ha ha, ta có tập mà. Thanh Hư đạo trưởng để lại bản tâm pháp bí tịch cho ta, Đường Bảo có dạy ta tập. Khi ta quay về Trường Lưu Sơn, huynh giữ lấy bản bí tịch đi. Còn một quyển ‘Lục giới toàn thư’ nữa nhưng ta đã nhờ Tôn thượng trông coi hộ rồi, vì có nhiều chuyện quan trọng nên chờ khi thế cục yên ổn, ta sẽ lấy lại.”
“Xin nghe theo sự sắp xếp của chưởng môn.”
“Ừm… Vân Ẩn này, chúng ta cũng khá thân, lúc không có người ngoài gọi ta là Thiên Cốt đi, cứ chưởng môn chưởng môn thật không tự nhiên chút nào!”
“Vâng, chưởng… Thiên Cốt.” Vân Ẩn thấy nàng vui vẻ bèn gật đầu. Nửa năm này áp lực trên vai hắn quá lớn, thường có cảm giác không chịu nổi nữa. Mao Sơn gặp đại nạn, đệ tử chết thảm, người có thể gánh vác đại cục lại ít ỏi. Hắn sợ phụ sự kì vọng của sư phụ, sợ cơ nghiệp trăm năm của Mao Sơn sẽ sụp đổ. Lần này thấy tiểu chưởng môn, chẳng biết tại sao lòng Vân Ẩn lại vững vàng bình yên như thế.
Tuy nàng còn nhỏ, nhưng dù đứng trước hắn chấp chưởng Mao Sơn, hay đứng sau hắn hỗ trợ đều khiến hắn cảm thấy vô cùng an tâm, giống như có một hậu thuẫn vững chắc vậy. Tình hình này, Mao Sơn có hy vọng rồi.
Vì thế sau khi giải quyết thỏa đáng mọi chuyện, Hoa Thiên Cốt ở lại Mao Sơn lâu hơn mười ngày. Khác với các môn phái một lòng muốn tu tiên, Mao Sơn đề cao pháp lực bản thân, chú trọng tới khả năng thực chiến, cho nên đệ tử thường xuống núi trừ ma diệt quỷ. Mấy ngày nay dưới sự dạy bảo và đốc thúc của Vân Ẩn, khả năng điều khiển kiếm và kiến thức về ngũ hành của Hoa Thiên Cốt nâng cao rõ rệt.
Đêm nay Vân Ẩn vẫn đến hầu nàng ngủ rồi mới rời đi, Đường Bảo lén lút bò lên mặt Hoa Thiên Cốt giờ đã mệt đến mơ màng, ngả người xuống là muốn ngủ luôn, nói: “Cốt Đầu, Cốt Đầu, đừng ngủ, cha đến đây, chúng ta đi gặp cha!”

Bình luận truyện Hoa Thiên Cốt

Nhấn Shift + Enter để xuống hàng. Nhấn Enter để đăng câu trả lời.

Bình luận Facebook

Tiểu Hàn Tuyết
đăng bởi Tiểu Hàn Tuyết

Theo dõi