Tùy Chỉnh
Đề cử
Hoa Thiên Cốt

Hoa Thiên Cốt

Chương 6 - Phần 1

Chương 6: Phong Nhai Vô Biên
Mò mẫm đi tìm con đường nhỏ lần trước Vân Ế mang mình ra ngoài, chẳng biết vì sao tim nàng lại đập nhanh như vậy. Nàng chỉ đi gặp bạn thôi mà, đâu phải lén lút hẹn hò với người yêu, việc gì phải căng thẳng thế này chứ? Thật là!
Đêm đến gió trên đỉnh núi càng lớn, đường sâu hun hút, bốn phía tối đen, chân Hoa Thiên Cốt hơi lảo đảo, hối hận sao mình lại sốt ruột chuồn ra ngoài mà không đem theo cái áo khoác nào.
Đường Bảo nằm bò trên đầu nàng, hưng phấn nhìn khắp mọi nơi. Thân nó phát ra huỳnh quang, tuy yếu nhưng lại có thể chiếu xa, đường đi trước mặt cũng có thể xem như là rõ. Hoa Thiên Cốt cười bất đắc dĩ, nàng không biết Đường Bảo lại có nhiều công dụng như thế, còn làm cả đèn lồng được nữa.
Mãi đến lúc đi tới chỗ lần trước bị lừa xuống núi rồi gặp Vân Ẩn, hai người vẫn không thấy bóng dáng Đông Phương Úc Khanh đâu.
“Người đâu? Đường Bảo?”
“Đi tiếp về phía trước, ở gần đây thôi.”
Hoa Thiên Cốt tiến vào rừng rậm, thấy thân cây lần trước Hiên Viên Lãng bị treo. Nhớ tới dáng vẻ chật vật lại già mồm của hắn, nàng đột nhiên lại buồn cười. Chớp mắt nửa năm đã qua, ca ca ở nơi đâu, không biết có tới Mao Sơn tìm nàng không?
Đang thất thần, đột nhiên Hoa Thiên Cốt đụng vào ngực một người, sau đó bị đối phương ôm chặt.
Đường Bảo vội vàng che mắt, rồi lại cười trộm nhìn lén qua kẽ hở.
A ha, cha và mẹ đang ôm nhau.
Hoa Thiên Cốt ngửi thấy một mùi hương thanh nhã, nhìn bộ áo màu xanh lơ kia, không cần ngẩng đầu cũng biết chắc là Đông Phương Úc Khanh. Nàng bỗng thấy ngượng ngùng muốn đẩy hắn ra, lại bị hắn ôm chặt không thể cử động.
“Đông Phương?”
“Thiên Cốt, ta rất nhớ nàng.”
Đột nhiên nghe thấy lời thổ lộ vừa kích động vừa thâm tình, vừa cô đơn lại dịu dàng như nước, hoàn toàn khác dáng vẻ lưu manh lúc đầu đòi lấy nàng bằng được của hắn, Hoa Thiên Cốt có phần khó xử, đành để hắn ôm.
Thật ra trong lòng Hoa Thiên Cốt cũng rất nhớ hắn, dù sao trên đời này không có mấy người đối xử tốt với nàng. Hơn nữa lúc nào Đường Bảo cũng lải nhải cha thế này cha thế nọ bên tai nàng, muốn không nhớ hắn cũng khó.
Ngoài cha ra, đây là lần đầu tiên có người ôm nàng thân mật như thế, đương nhiên lần được Tôn thượng đón khi bị rơi xuống đất thì không tính rồi. Cái ôm của Đông Phương Úc Khanh thật ấm áp, khác hẳn với cảm giác lạnh như băng của Tôn thượng. Cái ôm vững vàng và thoải mái như thế, thật khiến một kẻ mệt mỏi rã rời lâu nay như nàng muốn tựa vào lòng hắn ngủ một giấc.
“Cha!” Đường Bảo vui vẻ gọi, vươn tay ra muốn Đông Phương Úc Khanh ôm, đừng chỉ để ý đến mẹ mà quên nó chứ!
Đông Phương Úc Khanh nhón tay bắt nó đến trước mặt hôn một cái.
“Bé cưng, có ngoan ngoãn nghe lời mẹ con không đấy?”
“Có ạ!” Đường Bảo ôm lấy ngón cái của hắn cọ đi cọ lại vô cùng thân thiết.
“Sao huynh lại tới đây?” Hoa Thiên Cốt ngẩng đầu nhìn hắn, vẫn là gương mặt thư sinh thanh nhã ấy, nhưng mỗi khi cười sẽ khiến cả đất trời điên đảo, làm cho trong mắt đối phương chỉ có nụ cười dịu dàng của hắn. Hừ, thật không thể hiểu nổi, nửa năm nay nàng rõ ràng cao lên rất nhiều, sao vẫn lùn hơn hắn bao nhiêu như vậy?
Đông Phương Úc Khanh cúi đầu nhìn nàng, sắc mặt nàng tốt hơn nửa năm trước nhiều lắm, luồng khí màu đen dơ bẩn luôn quấn quanh cũng đã biến mất, đôi mắt to tròn đen láy sáng lấp lánh nhìn hắn, đôi môi nhỏ hơi chu lên. Nàng mặc trang phục nữ nhi, lại còn bới tóc thành hai chiếc bánh bao đáng yêu. Hắn không nhịn được vươn tay ra nghịch nghịch, cố ý xoa cho nó rối hết cả lên.
“Sao không nói gì cả? Huynh tới đây làm gì, còn tới lúc khuya khoắt thế này nữa? Một thư sinh như huynh nhỡ trên đường gặp chuyện gì nguy hiểm thì phải làm thế nào? Dù không bị đạo tặc cướp của thì trên núi này cũng còn thú dữ, huynh mà bị thương thì làm sao đây?”
Đông Phương Úc Khanh cười: “Đừng nói là Mao Sơn, chỉ cần được gặp nàng, núi đao biển lửa ta cũng nguyện đến.”
Hoa Thiên Cốt vội vàng cúi đầu, điều nàng ghét nhất chính là nụ cười của hắn, mỗi khi hắn cười nàng như bị mất hồn, ngay cả những lời ngon tiếng ngọt linh tinh vớ vẩn kia cũng không kiềm được mà tin là thật.
“Đừng đùa nữa, ta đang nói nghiêm túc đấy! Một mình huynh đi tới đây rất nguy hiểm, gần đây những khu vực cạnh Mao Sơn có nhiều yêu ma hoạt động, mau về đi!”
Đông Phương Úc Khanh bày ra vẻ mặt đáng thương: “Nửa năm không gặp, nàng không nhớ ta mà còn nằng nặc đuổi ta đi nữa.”
Hoa Thiên Cốt cúi đầu nói: “Đâu mà, thấy huynh ta rất vui.”
Đông Phương Úc Khanh cười sung sướng, giọng hắn trở nên dịu dàng hơn: “Đường Bảo vẫn thường liên lạc với ta, nó vừa bảo hai người về Mao Sơn, ta bèn vội vàng giải quyết xong mọi chuyện rồi chạy tới đây. Cũng may là nàng ra khỏi Trường Lưu Sơn ta mới có cơ hội gặp hai người, nếu không thì có chút phiền phức. Mao Sơn không thể sánh bằng Trường Lưu Sơn, hơn nữa thân phận của ta có nhiều chỗ bất tiện. Ta vốn muốn đến thăm nàng sớm hơn, nửa năm qua một mình ở Trường Lưu Sơn bái sư học nghệ nàng chắc chắn rất vất vả. Đường Bảo có kể lại tình hình của nàng với ta, cho nên ta mới an tâm để nàng ở lại nơi đó. Nếu nàng không muốn ở lại đó thêm một ngày nào nữa thì hãy nói với Đường Bảo, ta sẽ tự mình đến đưa nàng về. Biết chưa?”
“Yên tâm đi, ở Trường Lưu Sơn ta rất vui vẻ, không khổ tí nào. Ta còn học được rất nhiều thứ, điều khiển kiếm này, bay lên trời này, sau này có gặp hổ, cướp hay yêu ma huynh không phải sợ. Ta sẽ bảo vệ huynh!”
Đông Phương Úc Khanh nhìn Hoa Thiên Cốt bất giác nắm lấy Đoạn Niệm kiếm, vô cùng kinh ngạc, gương mặt bỗng cứng đờ, ánh mắt trở nên phức tạp và sâu xa, sâu xa đến mức Hoa Thiên Cốt không thể nhìn rõ được. So với Tôn thượng, Vân Ẩn tỷ tỷ hay Nho tôn, Lạc Thập Nhất sư huynh, hắn là người khiến nàng cảm thấy khó hiểu nhất.

Hắn rốt cuộc còn bao nhiêu bộ mặt mà nàng không biết? Hắn dịu dàng, hắn vô lại, hắn bảo thủ, hắn ngốc nghếch, hắn cơ trí, hắn rót mật vào tai nàng, hắn không gì không biết… Rốt cuộc ai mới là hắn thật sự?
Tuy rằng không rõ, nhưng nàng không thấy bất an một chút nào. Hắn có khả năng khiến người khác cảm thấy bình yên, sự quan tâm và trân trọng của hắn khiến nàng thấy chân thật và ấm áp, kìm lòng không được mà ngây ngô tin tưởng hắn như trước kia, cho dù hắn là ai chăng nữa.
“Thiên Cốt, ta hiểu trong lòng nàng có sự cố chấp và kiên trì riêng, nhưng ta cũng biết nơi nào mới là thích hợp nhất cho quá trình trưởng thành của nàng. Ta hy vọng sẽ không có ngày hối hận vì quyết định để nàng tới Trường Lưu Sơn.”
Hoa Thiên Cốt không hiểu hắn có ý gì, mông lung gật đầu.
Đông Phương Úc Khanh thở dài, đột nhiên khôi phục lại dáng vẻ vốn có, cười nói: “Đến khi nàng học thành tài, chúng ta phải chạy nhanh về bái đường thành thân đấy nhé! Ha ha!”
“Thành thân đi, thành thân đi!” Đường Bảo vui vẻ xoay đi xoay lại trong lòng bàn tay Đông Phương Úc Khanh.
Hoa Thiên Cốt đã quen, không thèm để ý đến trò vô liêm sỉ của hắn, nhìn trời than: “Không biết liệu ta có được như ước nguyện, bái Tôn thượng làm thầy không?” Nàng biết yêu cầu này đối với mình quả thực rất xa vời, nhưng không thử thì vĩnh viễn cũng không biết được.
“Huynh đi suốt đêm để tới đây chắc giờ mệt lắm rồi? Đường Bảo vẫn chưa nói cho huynh biết chuyện ta sẽ ở lại Mao Sơn thêm nửa tháng nữa sao, huynh đâu cần phải đến vội thế.”
“Ta chỉ muốn được nhìn thấy nàng sớm hơn một chút thôi.” Đông Phương Úc Khanh dựa vào gốc cây ngồi xuống, ôm Hoa Thiên Cốt vào lòng.
Hoa Thiên Cốt tựa lưng vào ngực hắn, ngáp một cái, thật khó cho nàng quá.
“Huynh liên lạc với Đường Bảo bằng cách nào? Ta chưa thấy nó viết thư bao giờ cả.”
“Ha ha, bí mật.” Đông Phương Úc Khanh và Đường Bảo liếc mắt nhìn nhau.
Trong cánh rừng rậm tối đen, Hoa Thiên Cốt từ từ chìm vào giấc ngủ trong lòng Đông Phương Úc Khanh, Đường Bảo cũng nằm trong lòng bàn tay hắn thiếp đi.
Đông Phương Úc Khanh giơ cánh tay còn lại lên, bàn tay vốn trống không nay lại xuất hiện một tấm lụa mỏng màu trắng, hắn đắp lên người Hoa Thiên Cốt. Nhìn gương mặt say ngủ ngây thơ của nàng và Đường Bảo, hắn khẽ bật cười, phải chăng đây chính là hạnh phúc?
Sáng sớm hôm sau, Hoa Thiên Cốt tỉnh lại trong lòng Đông Phương Úc Khanh, vừa mở mắt ra liền thấy hắn mỉm cười nhìn mình. Tim đập loạn nhịp, nàng cuống cuồng đứng lên, giả vờ vươn vai.
“Đè lên huynh sao? Tối qua ngủ có ngon không? Tay chân đau à? Tê hết rồi phải không? Ta đỡ huynh dậy.”
“Không sao, nàng chỉ nhẹ như cọng lông chim thôi.” Đông Phương Úc Khanh vẫn nhìn nàng, cả đêm qua hắn không ngủ, chỉ nhìn nàng như thế. Hôm nay phải từ biệt, thật không biết bao lâu nữa mới được gặp lại.
“Ta phải quay về, nếu không Vân Ẩn tới, không thấy ta sẽ sốt ruột lắm.”
“Ừ.” Đông Phương Úc Khanh gật đầu, gương mặt khó nén được buồn bã.
“Huynh phải chăm chỉ đọc sách đấy, học rộng tài cao như huynh nhất định có thể đỗ Trạng Nguyên.”
Đông Phương Úc Khanh không nhịn được bật cười, ra sức gật đầu.
“Đường Bảo, cha đi rồi, phải chăm sóc mẹ cho tốt nghe không? Có chuyện gì phải nói luôn với cha. Phải nghe lời mẹ con nữa.”
Đường Bảo ôm chặt lấy Đông Phương Úc Khanh khóc nức nở không chịu buông: “Đường Bảo không muốn xa cha, Đường Bảo không muốn cha đi!”
Hoa Thiên Cốt dở khóc dở cười túm lấy nó đặt lên vai. Đông Phương Úc Khanh hôn nhẹ Đường Bảo, xoa đầu Hoa Thiên Cốt, dặn đi dặn lại mấy chuyện vặt vãnh, nào là phải ngoan ngoãn ăn cơm, khi ngủ không được đá chăn, lèo nhèo hồi lâu mới xoay người đi.
Hoa Thiên Cốt lưu luyến dõi theo bóng lưng của hắn, mãi đến khi không nhìn thấy nữa, mới buồn bã trở về. Đường Bảo vừa khóc vừa bò lên lỗ tai nàng ngủ. Hoa Thiên Cốt nghiêng đầu lắc lắc, một tay che lỗ tai lại, mở hé một kẽ để nước trong tại chảy ra, Đường Bảo lộn mấy vòng ở bên trong, rồi lăn quay ra ngủ như heo.
Lúc nàng về phòng ngủ may mà Vân Ẩn vẫn chưa tới. Dù có đệ tử khác hầu hạ nhưng Vân Ẩn vẫn muốn tự tay mình làm, từ việc chủ trì hội nghị đến việc ăn, mặc, ở, đi lại của Hoa Thiên Cốt, hắn đều sắp xếp đâu ra đấy.
Có thể Vân Ẩn thấy Hoa Thiên Cốt ban ngày luyện tập quá vất vả, cạn hết sức lực, nên muốn cho nàng ngủ thêm một lát.
Nàng cởi áo khoác chui vào ổ chăn, bỗng cảm thấy chiếc chăn lụa mềm mại này không thoải mái ấm áp bằng vòng tay của Đông Phương Úc Khanh.
Cuối cùng cũng đến ngày về Trường Lưu Sơn. Dù sao nàng cũng đã chính thức trở thành chưởng môn, không thể đơn giản như lúc đến được, để tránh biến cố có thể xảy ra trên đường, ngoài Vân Ẩn còn có Tứ Sát trong Thất Sát của Mao Sơn đi theo bảo vệ nàng.
Lúc này khả năng điều khiển kiếm của Hoa Thiên Cốt đã khá hơn trước rất nhiều, đạo hạnh và pháp lực còn có điểm tiến bộ hơn. Vừa nghĩ đến việc sắp về Trường Lưu Sơn, lòng nàng lại thấy hưng phấn và vui sướng.
Dọc đường đi cũng bình an, hiện giờ thần khí Mao Sơn bảo hộ đã bị cướp, nên so ra an toàn hơn các phái khác rất nhiều.
Khi nhìn thấy Trường Lưu tiên sơn trên biển, bỗng nàng có cảm giác khó thốt nên lời. Lạc Thập Nhất đang đứng chờ ở ngoài vách sáng, thấy bọn họ liền đón vào.
Đường Bảo vui vẻ bò lên bờ vai hắn, phấn khích kể lại những chuyện hay ho khi đi cho hắn nghe.
Biết Lạc Thập Nhất muốn đưa bọn họ tới gặp Tôn thượng, Hoa Thiên Cốt có chút lo lắng. Tới đại điện, Bạch Tử Họa vẫn mang dáng vẻ như thiên tiên đó, lạnh lùng và hờ hững, chỉ hỏi vài câu đơn giản về chuyện sau khi đến Mao Sơn.
Vân Ẩn kể lại tỉ mỉ, ngay cả chuyện Hoa Thiên Cốt bị bắt cóc, chuyện gương mặt Vân Ế giống hắn như đúc đều kể lại rõ ràng rành mạch, còn dặn sau này nếu có người giống hắn như đúc muốn vào Trường Lưu Sơn, nếu không đưa ra được vật chứng minh thân phận thì đừng có tin.
Bởi vì sợ ở bên ngoài quá lâu, Mao Sơn không có người làm chủ, mấy người Vân Ẩn vội vàng từ biệt. Bạch Tử Họa cũng không giữ lại, bảo Lạc Thập Nhất đưa bọn họ ra ngoài.
Trong đại điện đột nhiên chỉ còn nàng và Tôn thượng, tim Hoa Thiên Cốt đập thình thịch, vội vàng cúi người muốn xin lui.
Bạch Tử Họa chậm rãi đi từ ghế xuống dưới, quan sát kiểu đầu bánh bao của Hoa Thiên Cốt, khóe miệng hơi nhếch lên.
“Xem ra chuyến đi tới Mao Sơn này làm ngươi tiến bộ không ít, có dùng được Đoạn Niệm không? Nếu nó thật sự không chịu nghe lời, ta sẽ sai người chế tạo thanh kiếm khác.”
“Đa tạ Tôn thượng, con rất thích Đoạn Niệm, dần dần sẽ điều khiển được nó.”
“Thích?... Thích, cũng không phải là chuyện tốt, kiếm này tuy có linh tính, không phải vật chết, nhưng chung quy vẫn là vật ngoài thân, nếu có chút cảm tình, không thể phát huy hết khả năng của kiếm chỉ là chuyện nhỏ, quan trọng là khi đối đầu với kẻ thù, nó sẽ trở thành vật cản.”
“Nhưng nếu không có tình cảm thì sao có thể cùng kiếm tương thông, hòa thành một với nó? Vậy chẳng phải càng không thể phát huy uy lực của nó sao?”
“Tiểu Cốt, ngươi phải biết, điều tối kị khi tu tiên chính là thất tình lục dục, bao nhiêu người đều vì tình niệm mà gặp khó khăn, đạo hạnh không có cách nào tăng lên. Tuy tiên giới nhiều năm trước vì nhiều chuyện nên Ngọc Đế đã đại xá thiên quy, hiện giờ những người thành tiên yêu đương lập gia đình đã là quá bình thường, nhưng đệ tử chưa thành tiên vẫn không được vọng động phàm tâm. Trường Lưu Sơn sở dĩ xây Tam điện này, cốt là để nhắc nhở các đệ tử phải tuyệt tham, tuyệt dục, tuyệt tình. Nếu ngươi không thể ngộ ra điều này, thì vĩnh viễn không thể tu thành chính quả. Mạng ngươi mang số mệnh kỳ lạ, suy vận liên tục, hoa đào đoạn tuyệt, hơn nữa còn không ngừng mang bất hạnh đến cho người bên cạnh. Những thứ như tình cảm, đối với ngươi cũng như người khác là một gánh nặng. Ngươi phải đạt đến cảnh giới trong lòng không có tình cảm riêng tư. Với kiếm hay với người đều tuyệt đối không thể có chấp niệm. Ta tặng Đoạn Niệm cho ngươi, thứ nhất là vì nó có thể giúp đỡ ngươi, thứ hai là để lúc nào cũng nhắc ngươi nhớ phải tuyệt tình đoạn niệm. Ngươi phải biết, dù vật trong tay ngươi là gì, là Đoạn Niệm hay một thanh kiếm bình thường, là binh khí hay cây cỏ đều không quan trọng, quan trọng là người, là lựa chọn và năng lực của ngươi. Tiểu Cốt, đến một ngày ngươi có thể nhìn mọi vật trên thế gian này bình đẳng như nhau, không có chấp niệm, không có ràng buộc, không có yêu hận, thì đó chính là lúc ngươi có thể chân chính thoát khỏi số mệnh, tu thành chính quả. Ngươi hiểu không?”
Hoa Thiên Cốt ngây thơ gật đầu, nhìn đôi mắt huyền ảo như xuyên thấu hết tương lai kia, con tim không khỏi rung động.
Bạch Tử Họa khẽ thở dài, xoay người đưa lưng về phía nàng nói: “Tiểu Cốt, chúng thần không thể tan biến, người nào nắm giữ vận mệnh của người đó, đó chính là thế giới của thần… Nhưng thần, chỉ làm chuyện mình nên làm mà không phải chuyện mình muốn làm.”
Vậy làm thần còn ý nghĩa gì nữa? Hoa Thiên Cốt muốn hỏi, nhưng không dám mở miệng. Đây là lần đầu tiên nàng thấy Tôn thượng nói nhiều như vậy, nhưng chẳng hiểu được mấy, chỉ có thể ghi nhớ trong lòng.
“Được rồi, ngươi lui đi, quay về nghỉ ngơi cho tốt.”
“Dạ, đệ tử xin cáo lui.”
Hoa Thiên Cốt mới đi được vài bước, đã thấy Bạch Tử Họa gọi lại: “Khoan đã.”
Nàng quay đầu lại, đột nhiên thấy Bạch Tử Họa đứng trước mặt mình vung tay lên, ngón tay giữa điểm chỉ lên trán nàng. Hoa Thiên Cốt giật mình, vội vàng lui ra phía sau mấy bước.
“Dù sao ngươi cũng là đệ tử mới nhập môn của Trường Lưu Sơn, ấn tín Mao Sơn chưởng môn này ẩn đi vẫn tốt hơn. Chỉ còn ba tháng nữa là đến Đại hội Kiếm Tiên, ngươi phải chuẩn bị cho tốt, nếu có chỗ nào không hiểu thì đi hỏi Thập Nhất hoặc Thanh Lưu.”
“Đệ tử đã rõ, tạ ơn Tôn thượng.”
Hoa Thiên Cốt đi thẳng về Hợi điện, Khinh Thủy vẫn đang đi học, Đường Bảo bám theo Lạc Thập Nhất tiễn bọn Vân Ẩn vẫn chưa trở về. Nàng ngồi trước bàn gương đánh giá kiểu đầu bánh bao của mình, bỗng cảm thấy lòng lạnh buốt.
Khi Tôn thượng tặng bội kiếm bên người cho nàng, nàng vui sướng biết bao. Nhưng bây giờ xem ra, cho dù có là kiếm quý như Đoạn Niệm được Tôn thượng mang theo sớm chiều, đối với người mà nói, vẫn chẳng khác gì những thanh kiếm bình thường khác. Cho nên đừng nói là tặng cho người khác, dù có ném luôn đi, sợ là trong lòng người cũng chẳng thấy có gì tiếc nuối.
Nhưng không thể nói là Tôn thượng bạc tình, từ trước tới nay người vô tình. Giống như việc người có thể thẳng tay ném Đoạn Niệm đi, liệu ở trong mắt Tôn thượng, nàng cũng chẳng khác gì những đệ tử khác?
Cho nên nàng phải cố gắng nhiều hơn nữa! Phải cố gắng để trở thành đồ đệ của người! Dù cho sau này, trong mắt người, nàng chỉ có một chút khác biệt với mọi người cũng tốt rồi.
Mấy tháng sau, Hoa Thiên Cốt càng nỗ lực luyện tập, tinh thần phấn đấu quên mình kia thường làm Đường Bảo sợ nhưng không ngăn được, đành ở bên coi sóc nàng cả ngày lẫn đêm, trông mà thắt ruột thắt gan.
Hoa Thiên Cốt dần dần phối hợp nhịp nhàng được với Đoạn Niệm, trên cơ bản việc phòng thủ không còn là vấn đề, mà quan trọng chính là thuật ngũ hành, cho nên lực công kích rất yếu. Vì sợ rắc rối nên bình thường nàng không mang theo Đoạn Niệm, chỉ tối mới luyện tập cùng nó trong rừng.
Chả mấy chốc nữa là đến Đại hội Kiếm Tiên, trong giờ thực chiến của Lạc Thập Nhất, bọn họ phân thành mấy nhóm so tài điều khiển kiếm. Cuối cùng loại đi chỉ còn tám người, Hoa Thiên Cốt và Nghê Mạn Thiên bị chia thành một nhóm.
Đó là lần xung đột trực tiếp đầu tiên giữa hai nàng, Khinh Thủy đứng bên cạnh lo lắng, Lạc Thập Nhất lại vô cùng tò mò muốn xem thành quả bao công cố gắng của Hoa Thiên Cốt liệu có thể so với Nghê Mạn Thiên hay không.
Hoa Thiên Cốt biết đây được xem là vòng đấu thử trước Đại hội Kiếm Tiên, mà Nghê Mạn Thiên chính là trở ngại lớn nhất, dựa vào gia cảnh và tiên tư của nàng ta, nàng quả thật không có tư cách cạnh tranh.
Đứng trên cây kiếm làm bằng gỗ Hải Hiên bay trên không trung, Hoa Thiên Cốt thoắt ẩn thoắt hiện tránh những chiêu thức ác liệt của Nghê Mạn Thiên. Rõ ràng chỉ là cuộc thử sức giữa đồng môn, vậy mà nàng ta lại ra tay độc ác như vậy, mỗi chiêu đều là đòn chí mạng.
Nghê Mạn Thiên am hiểu pháp thuật hệ thủy, hơi nước trong không khí liên tục bị nàng ta ngưng kết thành băng, bắn về phía Hoa Thiên Cốt như ám khí. Hoa Thiên Cốt dựa vào khả năng điều khiển kiếm, chỉ có thể gắng hết sức né tránh, tranh thủ sơ hở lúc nàng ta tấn công mà đánh trả.
Ngươi công ta thủ, hai người đánh nhau liên tục hai canh giờ mà vẫn bất phân thắng bại.
Pháp thuật của Nghê Mạn Thiên tuy mạnh, nhưng Hoa Thiên Cốt liên tục né, kéo dài thời gian chiến đấu. Dù gì Nghê Mạn Thiên cũng là lá ngọc cành vàng, không giống nàng phải chịu nhiều khổ sở, sức lực từ từ tiêu hao hết, tốc độ chậm đi rất nhiều.
Hoa Thiên Cốt nhân cơ hội phản công, cũng dùng lực đánh bay nàng ta khỏi thân kiếm, sau đó tập trung kết ấn. Một thân cây lớn phát triển cực nhanh như cái hòm trói chặt Nghê Mạn Thiên lại bên trong, dù nàng ta có dùng hỏa công hay thủy công, đấm đá thế nào cũng không thể thoát ra được.
Sóc Phong đứng một bên nhìn mà buồn cười, xem ra kẻ quyết chiến trong Đại hội Kiếm Tiên, sẽ là cậu ta và Hoa Thiên Cốt.
Hoa Thiên Cốt vốn nghĩ bình thường mình phải chịu bao khổ sở uất ức, nay phải giam nàng ta thật lâu, nhưng dù sao cũng là đồng môn, nàng không muốn kết oán quá sâu, vì thế chẳng mấy chốc đã thả nàng ta ra.
Nghê Mạn Thiên tức giận đến mức mặt mày xanh lét, thấy Lạc Thập Nhất tán dương nhìn Hoa Thiên Cốt lại càng hận đến nghiến răng nghiến lợi. Nàng chưa bao giờ ngờ một Hoa Thiên Cốt nho nhỏ mà pháp lực lại tiến bộ nhanh như thế. Quả nhiên là mối họa lớn nhất cản nàng bái Tôn thượng làm thầy. Sớm biết thế đã loại bỏ nó trước, nếu trong Đại hội Kiếm Tiên nàng lại bị mất thể diện như thế này thì còn mặt mũi nào gặp cha mẹ nữa!
Oán niệm trong lòng sóng sau vỗ mạnh hơn sóng trước, thanh kiếm Hải Hiên lại bị nàng bẻ gãy.

Bình luận truyện Hoa Thiên Cốt

Nhấn Shift + Enter để xuống hàng. Nhấn Enter để đăng câu trả lời.

Bình luận Facebook