Tùy Chỉnh
Đề cử

Chương 16 - 20

Chap 16: Hậu quả

-Làm gì?

-Mới…….. BẮT ĐƯỢC CON GIÁN NÀY NÈÈÈ

-Ááá…..

Vừa nhìn thấy con gián Duy đưa lên, mắt nó lập tức nhận thông tin và chuyển vềnão “Gián kìa, sợ quá, ngừng hoạt động đi”. Và như vậy, đi sau tiếng hét của nólà não ngừng hoạt động dẫn đến “bất tỉnh nhân sự”

Và cái hậu quả đó dẫn đến việc Duy và Long bị Quân tức giận quát vào mặt

-YA, hai đứa tụi bây có biết là Nhi sợ gián lắm không hả???

-Tụi tao…. chỉ định chọc nhỏ thôi…. không ngờ

Hắn thì lại nhường lại phần xử tội cho Quân, còn mình thì bế xốc nó lên và đưaxuống phòng y tế trong con mắt ngơ ngác chưa hiểu chuyện gì xảy ra của mọi người,đặc biệt là cô giáo

“Sao tụi nhỏ không xin phép mình mà làm càng nhỉ, Phong ga lăng thật, ước gì đólà…. mình (Cô mơ tưởng quá cô ơi ^.^!)”

Tại phòng y tế, sau khi chị trực phòng khám cho nó xong, hắn hỏi một câu cụtngủn

-Cô ta có sao không?

-Không sao, chỉ là hoảng quá nên ngất thôi, em vào đi, chị có việc đi chút.

Rồi chị y tá đi mất, để lại hắn với nó trong phòng

Ngồi kế bên nó, nhìn nó nằm ngủ, hắn khẽ vuốt những lọn tóc rối

-Đúng là ngốc, có con gián thôi cũng sợ- lẩm bẩm một mình, hắn nhìn nó chăm chú

-Sợ quá…. sợ quá…..- nó lại tiếp tục nhớ lại cái quá khứ

Hắn nắm lấy tay nó, hắn chưa bao giờ làm vậy với người con gái nào, phải chănghắn muốn giúp nó cảm thấy an toàn và xua đi sợ hãi.

-Ba mẹ ơi…. chị ơi….. đừng bỏ con….. đừng bỏ con mà…..- nó bỗng hét lên trongvô vọng và đâu đớn, chợt một giọt nước lăn dài trên khóe mắt.

Hắn bỗng dưng đau lòng, siết chặt tay nó hơn

Nó bật dậy, một giọt, hai giọt,…. nước mắt nó rơi, nó vẫn chưa quên được cáiquá khứ đó, khóc trong lặng thầm

Nó đã tự hứa với lòng mình là phải cứng rắn, phải vui vẻ để ba mẹ nó được vui ởthế giới khác. Nó đưa tay gạt đi dòng nước mắt

Nhưng…. “tay mình bị kẹt cái gì vậy nhỉ???”

Quay lại thì thấy hắn đang ngồi thù lù ở đó đang nắm bàn tay “ngọc ngà” củamình, nó giật mình, rút tay lại hét toáng lên

-Anh làm gì vậy hả? Bỏ tay tôi ra, cái đồ xàm xỡ

-Ơ….. xin lỗi- hắn nói lí nhí, mặt đỏ lên, vội bỏ ra ngoài

“Sao hắn lại ở đây? Tại sao hắn lại nhìn mình như vậy? không lẽ lúc nãy mình đãnói gì sao???”

Đi trên hành lang, hàng vạn câu hỏi, thắc mắc vây lấy hắn

“Tại sao cô ta lại như vậy, mọi chuyện là như thế nào? Ba mẹ cô ta đâu có bỏ côta, chỉ là cô ta chuyển qua nhà mình thôi mà! Có chuyện gì đó rất lạ, phải kêungười điều tra xem”

Rút điện thoại và gọi

Tít….. tít

-Alô- một giọng nói từ đầu dây vang lên

-Chú điều tra cho tôi về Nguyễn Hoàng Bảo Nhi, nhà ở…….. được chứ! Hãy báo chotôi nhanh nhất có thể- hắn cúp máy rồi về lớp

Vừa gặp hắn, Quân đã hỏi tới tập

-Bảo Nhi đâu rồi? Cô ấy có bị gì không? Đã tỉnh lại chưa? Trả lời đi!

-Rồi!

-Thế thì tốt

Quân vui mừng và hai tên kia cũng vậy, nhưng Quân vui là vì nó đã tỉnh còn Duyvà Long mừng là vì nó đã tỉnh và không bị Quân cho một tràng giáo huấn thứ hainào là “ không biết suy nghĩ…” nào là “ gây chết người” nào là “……..”

Trong khi Quân ngồi chờ sự xuất hiện của nó trên lớp thì nó lại lợi dụng cơhội, trốn luôn ở dưới.

Giờ về

Bốn tên cùng hai con bạn nó xuống tìm xem nó “chết” ở đâu rồi

-Hai đứa bây gây ra chuyện này nên sách cặp cho Nhi đi!- Quân quăng cái cặp choDuy với Long

-Ờ…..- thểu não

-Mỗi đứa sách một bên. OK!- Duy “chia sẻ” với Long

-OK!

Đi được một quãng thì hai tên lại chí chóe

-Ê thằng kia! mày sách hay là cầm cho có vậy hả?- Duy bực mình khi thấy Long đimà cứ khom khom để “nhẹ” bớt (có cái cặp mà cũng làm biếng ~_____~)

-Tại mày lấy con gián hù nhỏ, làm tao bị vạ lây nên mày sách đi

-Mày cũng có phần mà, muốn chối hả?

-Tao đâu có nghĩ là con gián giả mà nhỏ đó cũng sợ!

-Vậy mày sách đi- Duy quăng qua cho Long

-Mày xách đi- Long quăng lại cho Duy (=______=)

Cả hai cứ đẩy qua đẩy lại mà tới nơi rồi cũng không hay

-E hèm- nó đứng trước phòng y tế, khoanh tay trước ngực

-Hế lu Nhi dễ thương, hì hì

-Hai người định cưới giãn hòa à?

-Ờ…. tụi này xin lỗi vì đã làm vậy, tụi này không biết là “bạn” Nhi sợ gián…..-Long thành thẩn

-Và……- nó thúc

-Tụi này thật con nít- Duy thêm vào

-Và……

-Tụi này thật quá đáng- Long ráng “tìm từ” để nói

-Và……

-Tụi này….. tụi này……

-Để tôi nói dùm cho. Các anh thật ngu ngốc….. đáng gét….. dở hơi…… mất nhântính……- Mỗi chữ, mỗi câu nó nói ra là kèm theo một cú đánh “khuyến mãi”

-Ááááá…. tụi tôi biết lỗi rồi…. Đừng đánh nữa…aaaaa

Nó đuổi Long với Duy chạy vòng vòng quanh sân trường, cả đám đứng ôm bụng cườiha hả, cứ như vậy, cho tới khi hai cô bạn Mi, Lam bắt đầu đau lòng, nhào vô kéonó ra thì mới thôi (^-----^)

-Quân chở Nhi về nha- Quân đề nghị

-Ok, ok- mừng rỡ

“Thoát nạn rồi… ”

Không chần chừ, nó nhảy lên chiếc Nouvor của Quân

-Này…. này- hắn í ới gọi theo

Chap 17: Tôi sẽ theo đuổi cô ấy

Trên đường

-Bây giờ Nhi ở đâu đểQuân chở về?

-Ờ……

-Sao vậy??

-Ờ….. khu nhà riêng,biệt thự V…

-Sao?- ngạc nhiên O.O

-Ở nhờ thôi, không có gìđâu, hì

“Sao cái địa chỉ nghequen quen nhỉ?”- Quân đang cố năng óc nhớ ra

Đến nơi

“Phải nhanh thôi, hắn vềlà hỏng hết”- nghĩ rồi nó tìm cách để “tiễn” Quân về trước

-Thôi, Quân về đi, maigặp nha, bye- nó vẫy vẫy tay (đang xua đuổi ý mà!!)

Quân vừa quay đầu xethì…..

-Ủa, Quân tới nhà hả?Sao “bạn” Nhi không mời vào nhà?- hắn từ đâu bước ra, mặt gian tà kinh khủng

-Ax……- nó tức mà máumuốn tuôn trào

-Ủa? Nhi ở với…..- Quânngạc nhiên

“Thảo nào mình thấy địachỉ quen quen”

Nó không biết nói gì, tựdưng thấy có lỗi với Quân quá, nhưng nếu như cái tên Phong đáng gét đó khôngxuất hiện thì đâu có chuyện gì xảy ra, rồi nó quyết định kéo Quân lại tạ lỗi

-Xin lỗi Quân nha, Nhikhông cố ý giấu Quân đâu, chỉ là không biết nói như thế nào…..- nó cúi mặt

-Hơi thất vọng, nhưngkhông sao. Vào nhà đi – Quân cười tươi

Hắn bỏ vào nhà trướcrồi. Vào nhà gì mà nó phải leo lên xe cho Quân chở vào. Nghĩ lại thì thấy hắnbắt nó dọn dẹp nhà cửa là còn “hiền”, chứ hắn mà bắt ra cắt cỏ….. nó không dámnghĩ tới nữa.

Vào tới nơi thì thấy hắnngồi xem ti vi, hình như cái cuộc đời hắn ngoài xem ti vi với ăn hiếp nó thìkhông biết làm gì khác thì phải. Nó nhào tới

-Ê! Mở Cartoon Networkcoi đi- nhí nhố

-Không thích

-Xí….. đồ ích kỉ, khôngthèm.

Đứng lên bỏ đi, nhưng nóđâu phải là cái đứa dễ bỏ cuộc như vậy đâu, bỏ cuộc sớm thì đâu còn là nó nữa.Thế là nó vòng ra sau, chộp ngay cái điều khiển từ tay hắn.

-Đưa đây

-Không, ai lấy được làcủa người đó, plè plè- nó lè lưỡi

Được toại nguyện, nó híhửng hưởng thụ thành quả

“If only you could seethe tears in the world you left behind

If only you could healmy heart just one more time

Even when I close myeyes

There's an image of yourface

And once again I comeI'll realise

You're a loss I can'treplace”

Điện thoại hắn reo rồihắn bỏ ra ngoài. Nó thì con mắt cứ dán vô màn hình, có để ý gì đâu, cứ xem rồihồi hộp, hấp dẫn (~__~!)

-Nói đi- chính style củahắn, cụt ngũn như vậy

-Thưa cậu chủ, xong rồi,Nguyễn Hoàng Bảo Nhi là con nuôi của ông bà Trương. Năm 8 tuổi thì gia đình gặphỏa hoạn, sau đó thì được đưa vào trại trẻ mồ côi và ở với ông bà Trương tớibây giờ, trước đó thì không tìm được thông tin gì nữa.

-Được rồi- cúp máy

“Cô ta là con nuôi sao?Đúng rồi, ba cô ta họ Trương còn cô ta họ Nguyễn, sao mình không để ý nhỉ?Nhưng đã xảy ra chuyện gì? Tại sao cô ta lại bị chuyển vào trại trẻ mồ côi”

Hắn quay vào nhà, nhìnnó và Quân cười nói rôm rả, hắn cảm thấy khó chịu. “Sao không về đi chứ, ở đâylàm gì, rắc rối!!”- hắn muốn đuổi Quân đi cho khuất mắt, nhưng sợ nó lại giậnnên thôi

-À Quên, khách tới nhàmà không mời nước nhỉ, Quân uống gì không?- nó hỏi Quân

-Hì, cho Quân chai nướcsuối

-Ok, có liền

-Lấy tôi li nước cam-“chướng mắt, cho bỏ gét” hành động nói lên tất cả (~.~!)

-Tự lấy đi, anh mơ hả

-Hợp đồng, muốn không….-gương mặt đểu giả *tay móc túi tìm gì đó*

-ĐỢI CHÚT- nó hét vàomặt hắn “hở chút là hợp đồng, bực mình thật”

Quân ngồi ngơ ngác, mặtngu luôn, không hiểu chuyện gì xảy ra, lần đầu tiên Quân thấy con nhỏ ươngbướng như nó nghe lời người khác.

-NÈ!- Thả li nước lênbàn cái cạch

Rồi tới chỗ Quân nó lạiđổi mặt khác (người đa nhân cách)

-Của Quân nè- ngọt quá^_^

Rồi lại tiếp tục xem tivi, tiếp tục cười nói vui vẻ, xem như hắn là cục đất, không thèm quan tâm. Làmhắn khó chịu “day dứt” không yên

-Này đồ ngốc!- gây sự

-Gì?

-Ờ…… lấy tôi lon pepsi

-Anh mới uống li nướccam chưa đủ hay sao mà còn đời uống pepsi? Bộ muốn uống rồi “xả” luôn một lầnhả????

-Tôi thích, lấy đi

Hậm hực, nó bước đi màdậm chân rầm rầm xuống đất (tội nghiệp nền gạch, tôi tình chi !!!), đi xuốngbếp

Cùng lúc đó, tại phòngkhách

-Cậu đang ghen à?- Quânđang im lặng thì lên tiếng sau một hồi quan sát và đưa ra kết luận

-Gì?....... nói nhảm gìvậy- hắn giật mình, nhưng rồi lại lấy lại vẻ lạnh lùng của mình

-Không có gì! Tôi chỉhỏi thôi, chỉ là muốn biết cậu có thích Nhi hay không, nếu không thì tốt quá,từ giờ tôi sẽ THEO ĐUỔI NHI- Quân nhấn mạnh

Hắn biến sắc, định nóigì đó nhưng thây nó lên nên thôi

-Nè! Uống cho bể bụnganh đi. Đừng có mà kêu tôi lấy nữa!!- nó cầm lên cả chai pepsi bự để trước mặthắn.

-Tôi nói là lon pepsichứ có phải là chai pepsi đâu- hắn tức giận, từ lúc nghe Quân nói hắn bắt đầukhó chịu

-Thì uống chai đi cho nónhiều

-Không thích

“Bực mình thật, đúng làâm binh hiện hình”

Đành lê thân bước đi lầnnữa

-Thôi, Nhi ngồi đi, đểQuân lấy cho

-Thiệt hả, ở nhà bếp á,cái tủ lạnh to thiệt to á, xuống là thấy à- nó xổ một tràn

-Ok, Nhi ngồi đi

Nó chưa kịp đặt môngxuống ghế, thì cái âm thanh đáng gét đó lại vang lên

-Tôi muốn cô lấy

-Ax, anh quá đáng nó vừavừa thôi chứ!........ Haizzz, Quân ngồi đi để Nhi lấy

-Vậy hai đứa đi lấy!

-Ok ^-^

Hắn nhìn theo mà khóchịu lắm, muốn ăn tươi nuốt sống Quân luôn ý, nếu hắn là quỷ thì chắc Quân khósống 

Tại nhà bếp

-Trứa rồi, Nhi đi ănkhông?

Mắt nó sáng rỡ

-Ăn! Ở đâu?

-Ok, vậy thì đi tới nơirồi biết

Vừa đưa nước cho hắn, novà Quân kéo nhau đi (trốn trước đây mà)

-Đi đâu đó?- mặt hằm hằm

-Đi ăn, đi không?- đáplại khuôn mặt giận dữ của hắn thì nó cười tươi rói làm hắn tự dưng nguôi giậnmất tiêu

-Được thôi

Chap 18: Dị ứng

-Này, cất xe đi, đi xecủa tôi cho thoải mái- hắn đề nghị

-Ừ, cũng được

Khoảng 5” sau, một chiếcxe Lamborghini màu bạc láng bóng chạy tới. Chiếc xe dừng lại, người tài xếxuống xe chạy đền trước mặt hắn rồi cúi đầu chào

-Cậu chủ

-Ông về đi, tôi sẽ tựlái

-Vâng

Bác tài xế tới mở cửacho nó và Quân lên xe, nó ngồi vào xe mà khoái chí “Wow, hắn ta giàu thật, đisiêu xe của thế giới cơ, sướng quá”

Hắn phóng ga một phát làmnó giật mình thoát khỏi suy nghĩ

-Này, anh làm cái gì mànhư ăn cướp vậy hả. Đúng là……

-……….- im re

“Tôi nói mà anh khôngtrả lời à! Được thôi, tôi sẽ làm cho anh mở miệng mới thôi”- cái suy nghĩ đentối đó cứ nhảy vòng vòng trên đầu nó, thúc ép sự hớn hở và gian tà trong gươngmặt không mấy “ngây thơ”

-Sao tự dưng anh đuổibác tài về vậy? Bộ thích làm ôsin cho tôi hả- kèm theo câu nói của nó là gươngmặt gian không tả nổi

-Không! Chỉ là tôi khôngmuốn ông ấy thấy tôi cho con heo như cô lên xe, làm xấu xe thôi- mặt hắn lúcnày có thể nói là gian hơn cả mặt nó mà chẳng ai có thể thấy được bởi vẻ lạnhlùng của mình

Câu nói của hắn làm nótức mà máu muốn dâng trào

-Anh mới là con heo á

-Cô á!

-Anh á!

-Cô á!

-Anh á!

-THÔI- Quân lên tiếngcắt dứt cái điệp khúc “á” của tụi nó, đồng thời để bảo vệ cái màng nhĩ của mình

Nó nhìn Quân tìm một sự“đồng minh”, mắt long lanh “lừa tình”

-Hắn mới là con heo phảikhông Quân?

Quân nhìn mặt nó mà bỗngchốc đỏ mặt “Sao lại nhìn mình như vậy chứ???”, bối rối Quân quay đi

-Ờ….. không ai là heohết, tới nơi rồi, Nhi có định ăn hay không? hay muốn ngồi đây cãi nhau??

-Ăn chớ

Nó nhanh chóng bướcxuống xe, gì chứ ăn thì không thể bỏ qua được. Cái câu châm ngôn của nó là “cóthực mới vực được đạo”, cho nên ăn là trên hết

Trước mặt nó hiện giờ làmột cái nhà hàng hải sản với cái bảng hiệu to đùng “Restaurant In The Lake”. Sởdĩ có tên đó là vì cái nhà hàng nằm ngay giữa cái hồ và được nối với đất liềnnhờ một cây cầu với hàng người đang ngồi câu cá

Nó hớn hở chạy tới chạylui, cứ như đứa con nít lần đầu thấy người ta câu cá vậy

-Quân ơi, tí ăn xong đicâu cá nha!!- hí hửng

-Ừ- Quân mỉm cười

Quân lúc nào cũng vậy,lúc nào cũng vui vẻ mỉm cười với nó trong khi đó thì cái tên Phong đó chỉ thíchchọc nó thì mới vui được

-Đầu heo sao mà biết câucá!

-Nè, không chọc tôi thìanh khó chịu trong người hả cái đồ đáng gét

Cuộc chiến của tụi nó cứnhư vậy, bắt đầu vì những lí do thật là củ chuối và cũng kết thúc bằng cái sựtức giận của nó 

Người quản lí đưa tụi nóđến cái bàn ngay bên cạnh thành hồ. Nó ngồi ngay giữa, hai bên là Quân và hắn(cho tác giả ngồi giữa đi ^.^)không khí mát mẻ, những đợt gió lùa vào làm tócnó bay bay, thưởng thức cuộc sống, yên bình mà hạnh phúc

Quân kêu thức ăn dọn đầycả bàn

Vừa thấy thức ăn là mắtnó sáng rỡ, cầm đũa và gắp gắp gắp…… Đang ăn thì Quân gắp thức ăn cho nó

-Nhi ăn cái này đi

Là người lịch sự thìngười khác gắp cho mình thì mình phải biết gắp lại, nó cũng là một người lịchsự nên cũng gắp bỏ vào chén Quân

-Ừ, Quân ăn cái này đi-cười tươi

“Ăn thì ăn đi, cứ gắpqua gắp lại, con heo như cô mà cũng biết gắp đồ cho người khác sao? Mà đã gắpthì phải gắp cho đều chứ!!”- hắn ngồi nhìn mà sởn gai ốc, khó chịu muốn “bứctóc, móc mắt” (kinh khủng thật)

-Anh ăn đi, làm gì mànhìn hoài vậy? Bộ anh ăn bằng mắt hả???

-………- không nói gì “Cầngì cô chứ, tôi tự gắp cũng được” rồi bắt đầu cầm đũa

Một lúc sau

-Aaaaa, món gì mà cayquá vậy?- nó lè cưỡi, nhăn mặt

-Đồ ngốc- trong khi nóđang cay muốn xè khói mà hắn lại phun ra một từ ngắn gọn như vậy

Nó cứ gắp, món nào cũnggắp, gắp đến nỗi gắp luôn ớt người ta để trang trí mà không biết, và hậu quả lànhư vầy đây, lè lưỡi nước mắt chảy ròng ròng…… (~___~!)

-Cái đó là ớt, có phảilà đồ ăn đâu- Quân lắc đầu thua luôn với nó rồi đưa cho nó chai nước.

-Không ăn món đó nữa, ăncái khác. 

Kèm theo lời nói là hànhđộng, nó lại gắp thức ăn lia lịa trừ “món đó”

Chợt

Rầm

Nó đập tay xuống bàn mộtphát

-Quân à… trong…. mấy mónnày…. có rong biển không vậy?

-Có, Nhi bị gì vậy

-Chết rồi…… Nhi bị dịứng, khó thở quá, tí nữa sẽ nổi ngứa đầy người thôi…..

Từ nhỏ nó đã bị dị ứngvới rong biển, khổ nỗi trong món ăn lại trộn chung một ít nên nó không biết,thành ra hậu quả là dị ứng “hoành hành”

-Thanh toán đi, tôi đilấy xe, nhanh lên, dị ứng của cô ta thuộc dạng nặng, không nhanh thì không đượcđâu

Để lại Quân với nó, hắnchạy đi

“Cô ta cũng bị dị ứngvới rong biển?... triệu chứng cũng giống mình? Sao giống…..?”- hắn không tinvào suy nghĩ của mình. Lấy xe thật nhanh

Nó được đưa đến mộtphòng mạch gần đó

-Phải chích thuốc mớigiảm được sao?- Quân hét

-Sao? Cháu không chíchđâu….. cho cháu uống thuốc đi ạ- nó khó nhọc nói

-Thuốc không đủ khả nănglàm giảm dị ứng của cháu!- bác sĩ giải thích

-Không! vậy thôi cháukhông chích đâu

Nó đứng dậy định bỏ đinhưng hắn lại đẩy nó ngồi xuống

-Chích thuốc đi

Quân kéo tay hắn, Quânbiết điều nó sợ sau con gián là chích thuốc vì lúc nhỏ có lần vì đang chíchthuốc mà ống chích lại bị gãy nữa chừng, đã đau càng đau hơn, nó bị bác sĩ bópvào vết thương để ép cái cây kim ra, cho nên nó tởn tới già, cho tiền nó cũngkhông dám cho ông, bà nào chích nữa

-Không có cách khác sao?

-Nếu để lâu thì dị ứngsẽ tăng và hại tới tính mạng

-Thật sao

“Xin lỗi Nhi, nhưng vìtốt cho Nhi thôi” Quân biết là nói thì không thể nào thành công được nên chạyđến giữ tay nó. Nhưng nó lại dùng hết sức mình mà vùng vẫy, miệng không ngừnghét

-Không, đừng……

Bốp

-Cậu làm gì vậy hả?-Quân gắt

-Nếu tôi không làm vậythì cho dù mười người cũng không giữ im cô ta để chích cho đúng được

Nó ngất đi sau khi đượchắn “tặng” cho một cú vào gáy

Bốn giờ sau, nó tỉnhlại, với cái đầu quay vòng, đến khi trái đất đã ngừng quay và cái đầu nó cũngngừng theo thì nó mới thấy Quân đang ngồi gục mặt cạnh giường, còn hắn thì đangngồi ở góc phòng

“Đang ăn mà? sao mìnhlại ở đây? Bị gì vậy nhỉ? Ax, sao đau đầu quá, chẳng nhớ được gì (nhưng ăn thìnhớ)”

(Chắc là bị đánh mạnhquá nên quên luôn òi)

Nó lay Quân dậy để giảiđáp thắc mắc của mình

-Nhi tỉnh rồi hả?

-Sao Nhi lại ở đây? Đangăn mà!!!

-Nhi không nhớ gì hả?

-Không nhớ thật sao?

-Ừ- Nó lắc đầu, thật sựlà chẳng nhớ gì hết chỉ nhớ là ăn trúng miếng ớt thôi (!-!)

-Không lẽ đánh mạnh nhưvậy sao?

Quân kể cho nó nghe, từđầu đến cuối, không sót một chi tiết và cái chi tiết cuối cùng cũng là cái làmcho nó bực mình vì cái chi tiết đó mà đầu nó vẫn còn quay vòng vòng. Nó sấn tớichỗ hắn

-Ya- Đá vào chân hắn

Hắn mở mắt ra, nhìn nócó thoáng gì đó vui vui nhưng không ai thấy được. Đứng lên và nhìn chằm chằm nó(bị gì vậy nhỉ?)

-Sao anh dám đánh tôihả?

-Muốn đánh lại à? Đánhđi

Nó giơ tay lên, nhưng…..nhìn mắt hắn sợ quá, lại nhớ tới chuyện lần trước, đánh không lại hắn, lần nàythua mà Quân thấy thì tiêu…..

-Hứ, vì tốt cho tôinên….. tha cho anh đó

Rời khỏi phòng khám vớisự luyến tiếc của nó (không phải tiếc phòng khám đâu)

-Không được câu cá rồi=_= 

-Thôi để bữa khác, bâygiờ Quân dẫn Nhi đi hội chợ chịu không? gần đây mới mở cái hội chợ

-Đi, chắc vui lắm đây,hehe- nó cười khoái chí tại lâu rồi có đi đâu chơi đâu, mà lần đi chơi gần đâynhất là cái lần nó “được” hai con bạn dụ ra gặp hắn và “được” hắn cho tập thểdục

Chap 19: Hội chợ

Chiếc xe chạy vào bãi,mọi ánh nhìn đều hướng vào nó, chiếc siêu xe của thế giới, có thể nói hắn làmột trong số ít ỏi những người có được chiếc xe này ở Việt Nam.

Các anh mắt tò mò lạicàng tăng lên khi cái cửa xe bật ra, ai cũng muốn biết chủ nhân của chiếc xe làai, người có giống xe không (người sao giống xe được trời), và quả nhiên. Hắnvà Quân vừa bước xuống xe là những ánh nhìn hâm mộ trầm trồ của các cô gái.

Không ít lời bàn tán xônxao, nó nhận được những ánh mắt khác nhau, hâm mộ có, thù gét có, hình viên đạncó,…….Nhưng một đứa lanh chanh lóc chóc như nó thì để ý gì đến mấy điều đó, nóchỉ nhìn mấy gian hàng trò chơi mà nhày tưng tưng

Chạy tới nắm tay Quânkéo đi mà nó không để ý mặt Quân đang đỏ lên.

Nó kéo Quân tới một gianhàng có tên là “Monter attack”. Nơi có các tấm bìa mang hình những con quái vậtchạy qua chạy lại. Nó từng chơi trò này trên mạng rồi nên nghĩ “dễ ẹt, mình sẽhạ hết cả đám tụi nó khakha (tự kĩ)”

-Chơi trò này đi Quân

-Ok

5….4….3….2….1…. một loạtquái vật chạy ngang qua

Đoàng…. đoàng

Nó cầm súng “nả” liêntục vào mấy con quái vật, mà khổ nổi, có 15 viên đạn thôi mà nó nhắm một conbắn hoài hổng trúng viên nào

-Ax, trò này chẳng giốngtrên mạng gì cả, chơi ăn gian thật, tụi bây không đứng yên thì sao mà bắn hả-nó bực mình nhìn mấy con quái vật bằng ánh mắt hình viên đạn

-Cho Nhi nè!- Quân bắntrúng đến 12 phát được ông chủ cho cái túi xách (hình như túi khuyến mãi ổngđem ra làm quà tặng á ~_~ nhưng mà nhìn cũng dễ thương lắm!). Cái túi có dâybắt chéo một bên

Nó chộp lấy và đeo vào

-Thanks Quân, hihi

Rồi chạy qua chạy lại,nó lại phát hiện ra mục tiêu mới….

-A, chơi cái kia điQuân, cái kia nhìn vui quá

-Cái nào?…….. Nhi là congái mà thích chơi cái đó hả?- Quân sửng sốt khi thấy nó chỉ vào trò chơi “Thửxem bạn mạnh bao nhiêu?”

Đúng vậy, đó là cái tròmà người ta cầm cái búa bự khổng lồ đập một phát và phần thưởng tăng lên theotừng cấp độ khác nhau

-Cái đó vui mà, chơi đi:D

Nó kéo tay Quân lại rồisắn tay áo lên như kiểu sắp đi đánh nhau vậy. Cầm búa lên dùng hết sức….

-Hây……. Bụp

Ting…………Ting………….Ting……………………….

-Sao? Đập mạnh như vậymà chỉ lên 3 nấc thôi hả? Cái máy kia, đồ lừa đảo, mày có biết chấm điểm khôngvậy hả……..- miệng nói, chân không ngừng đá vào cái máy vì “chấm điểm” cho nó3/15 như vậy làm nó không vừa lòng và hậu quả là cái máy đang chịu tội (+_+)

Quân phải nhào tới kéonó ra trước khi ông chủ nổi đóa lên vì nó phá hoại tài sản của mình rồi cầm búađập đầu nó (Amen)

Đáng ra thì nó đượcthưởng mấy…… cục kẹo. Nhưng cái thành tích phá hoại tài sản của công ngườikhác, có cho đồ ăn thì nó cũng không dám quay lại lấy mấy cục kẹo

-Thôi, chơi phóng phitiêu đi Nhi

Quân kéo nó tới gianhàng phóng phi tiêu

-Ok

Nhưng, cảm thấy thiếuthiếu gì ấy nhỉ? À, thiếu hắn, nó quay qua hỏi hắn tức nhiên là không thể thiếuyếu tố mỉa mai và chọc cho tăng nhiệt độ.

-Anh chơi không? Sao cứđi vòng vòng không vậy? không chừng người ta tưởng anh ăn trộm đó- mặt gian tà

-Không thích- ngắn gọn

Nó bĩu môi, phí lời làmgì với một tên lạnh lùng và đáng gét như hắn. Bắt đầu tiếp niềm vui của riêngmình, nó lấy mấy cái phi tiêu, nhiệm vụ của nó bây giờ là phải phóng trúng vàocác lá bài được đặt thưa thớt trên tường

“Ax, để cách xa như vậythì làm sao mà trúng được chứ……. A, hay là mình làm giống trên phim nhỉ? (phimMr.Bean ý) Lấy lá bài gắn vô rồi ném là thắng chắc thôi,hehe”

Nó cười gian xảo nhưnglại được dập tắt nhanh chóng khi phát hiện ra là mình thiếu một yếu tố quantrọng

-Bài đâu mà gắn???- hétlên tức tối

-Bài ở kia kìa- Quân chỉ

-Ờ…..

Chuẩn bị tinh thần, tạodáng(=_=), tập trung cao độ, vào thế phóng

Phập…. phập

Kết quả: HỤT…..

-Hụt hết rồi, còn mộtcái à, liều ăn nhiều vậy……

Nó nhắm mắt lại và phóngtheo quán tính

Tập trung cao độ, cảmgiác bằng tay, tai, não,…… nói chung là gì cũng được ngoại trừ mắt

Phập

-Aaaa….. trúng rồi…….Yeah, yeah- nó nắm tay Quân, nhảy tưng tưng mà nào có biết đâu lúc nó nhắm mắtlại Quân đã lấy một cái phi tiêu khác phóng trúng, chứ thiệt ra cái của nó“theo quán tính” đi đâu luôn rồi (~^-^~)

“Ngốc thật”- hắn chỉbiết lắc đầu vì sự ngu ngơ của nó, nghĩ lại thì cảm thấy, tại sao nó có thể vuitrước gia đình như vậy, còn hắn thì không?

Và phần thưởng của nó(vì nhắm mắt) là một con vịt nhựa để cho nó chơi lúc đi tắm (~_~)

-Haizzz…, cái bác nàythật là, làm như mình con nít không bằng….

-Cô nghĩ là mình lớn lắmsao hả đồ ngốc?- lại móc

-Hứ, kệ tôi, anh ném…. àquên, anh phi được như tôi không mà nói

-Rõ ngốc- xúc tích

“Cái tên đáng gét này,giỏi như tôi đi rồi hãy nói chứ(tưởng bở), không được nên gây sự chứ gì”- nómuốn nhào vô đập vào đầu hắn mà đâu có dám, vì hắn cao hơn nó một cái đầu vàhắn “võ công thâm hậu” hơn nó.

Phát hiện mục tiêu, nóliền lên tiếng thách đấu. Mục tiêu của nó là trò ném lon. Nơi có 3 cái lonchồng lên nhau làm sao trong 3 lần chơi mà phải đổ được cả 3 và vấn để ở đây làmấy cái lon được chồng thẳng đứng chứ không chồng theo kim tự tháp. Cho nên cóthể thấy, để đổ được thì rất khó

-Tôi thách anh thắngđược trò đó

-Được thôi, mở mắt to ramà nhìn

Hắn tới lấy 3 trái banh,tạo dáng (~_~), tập trung cao độ,…..

Vụt….. vụt…..vụt……. 

Không gian bỗng im lặngbất thường

Ào……..ào……..ào

Nó há hốc mồm, theo sautiếng những cái lon đổ là…..

-Hú….hú….hú “anh đó giỏiquá”….”Đã đẹp trai mà còn chơi giỏi”….. “người đâu mà hoàn hảo thấy sợ”……..-một thứ tạp âm

Nó giật mình nhìn lại,trời đất, chỗ này đã bị vây kín lại, mọi người nhào tới để xem hắn ném, hắn cứnhư người nổi tiếng vậy, nhưng câu nó nghe được nhiều nhất đó là “vừa lạnhlùng, manly, hấp dẫn”……

Đúng vậy, đám con gái bịcuốn hút bởi vẻ bề ngoài của hắn, bởi vẻ lạnh lùng bên ngoài. Còn Quân thì ấmáp quá nên ít cô bám theo.

Hắn thắng được phầnthưởng “lớn” nhất của trò chơi. Phần thưởng là một……. con thỏ bông “bự” bằnghai gang tay (~^-^~ giải nhất đây ư, keo quá xá). Hắn cầm con thỏ bỏ đi mộtmạch

Nó chạy theo

-Oa…. Cho tôi đi…..(thách cho đã rồi xin)

-Không- hắn thốt lên mộttừ mà nó như vỡ thành từng mảnh

“Tôi phải có được nó”

Nó chạy tới nắm lấy tayhắn lay lay

-Cho tôi đi mà…….đimà…….đi mà……..

Hắn thoáng đỏ mặt, nhìnmặt nó dễ thương quá

-Cầm lấy đi và tránh xatôi ra

-Hehehe, iu quá iuquá……… iu bé thỏ bông ^-^

Nó cầm con thỏ mà híhửng, vừa đi vừa cười nhưng……mấy cô gái xung quanh cứ nhìn chằm chằm con thỏcủa nó như muốn cướp vậy. Không được, nó liền lấy cất vào cái túi của Quân…..

Cứ mải chơi mà loay hoaymột lúc, nó biến đâu mất tiêu…..

-Bảo Nhi đâu rồi?- Quânhỏi hắn

-Cô ta đi với cậu mà!

-Nhưng đi đâu mất rồi…..

Nghĩ rồi Quân lấy điệnthoại ra gọi….

Tít……. “Thuê bao quikhách vừa gọi hiện……” chưa nói hết câu, Quân tắt máy (chắc thuộc rồi :)))

-Tôi với cậu chia nhaura tìm đi, cô ta vừa giảm dị ứng nên vẫn còn yếu, tìm mau đi

Rồi mỗi người chia nhaumột hướng……..

Chap 20: Đầu gấu

Còn nó lúc đó

 

-Aaaa.. kem- nó thấy xekem và chạy theo(~_~!)

 

Mua mấy cây kem với vẻhí ha hí hửng (người ta lo còn bả đi ăn kem), nó thật ra cũng đâu có tham ănlắm đâu, nó mua cho cả hắn và Quân, Chỉ là mỗi người 1 cây còn nó hai cây thôi(!_!). Nhưng cuộc đời mà, đâu có chuyện gì xảy ra mà êm xuôi trót lọt hết đâu,đặc biệt là cái đứa nhí nha nhí nhố nha nó

 

Vừa quay lại thì mộtngười va vào nó

 

-Ối- rớt hết kem 

 

-Ya, anh đi đứng cáikiểu gì vậy hả?

 

Nó ngước lên, một tênmặt mày bặm trợn, xăm mình tùm lum, gắn khuyên ngay mũi (ngưu ma vương tái xuấtgiang hồ chăng *cười nham nhở*)

 

-Này cô em, làm gì căngquá vậy?- Tên đó vừa nói vừa đưa tay vuốt mặt nó

 

-Bỏ tay ra

 

Nó kiềm nén sự tức giận,hất tay tên đó ra. Nhưng con người mà, có cái tính thích trêu ngươi ngườikhác(như nó với hắn), càng cấm lại càng làm. Tên đó lại tiếp tục vuốt má nó.

 

-Sao cưng nóng vậy? Nhìncũng được đó chứ, đi với anh không cưng- mặt đê tiện

 

-Đồ chết dẫm, CHẾT ĐI

 

Và lên cơn giận lên đếnđỉnh điểm, vừa mất đồ ăn lại vừa bị sàm sỡ, nó dồn hết sức đạp cho tên đó mộtcú trời giáng, và hậu quả là hắn ngồi ôm bụng. Nhưng cái thứ người như vậy thìchắc chắn là không hề hiền lành gì

 

-Con kia, mày dám đánhanh hai tao à!- một tên từ đâu chạy tới đỡ thằng kia đứng dậy.

 

-Tại hắn ta gây sựtrước, đừng có mà đụng đến tôi!

 

-Mày gan nhỉ, để xem màygiỏi tới đâu!!!

 

Lời nói thường kèm theoviệc làm, tên đó không nhào vô đánh nó mà đưa tay lên miệng huýt một hơi dài

 

Cứ như còi triệu hồivậy, sau tiếng huýt của hắn là cả đám người mặt mày bặm trợn từ đâu xuất hiện,có tên còn cầm gậy

 

-Ó, Ồ- “tiêu rồi, làmsao đây?”- nó nuốt nước bọt- “liều thôi”

 

Con người thường thì cólợi cho mình thì mới tham gia còn không thì ít ai tự nguyện, trong hoàn cảnhnày cũng vậy, tất cả những người xung quanh thấy “bạn” đầu gấu tới thì ai nấyôm đồ chạy hết, cả bác bán kem cũng vậy “Con mua cho bác mà sao bác nỡ làm vậyT_T”

 

Một tên nhào tới, nóchuẩn bị thế để bay lên đá vào đầu thằng đó một phát

 

Bốp

 

Một lực khác, xuất pháttừ con người khác làm cho tên đó đã nhào, lực rất mạnh. Nó ngơ ngác quay lại,là hắn!

 

Tất nhiên là bọn kia khithấy đồng bọn của mình bị đánh thì không thể đứng im được, không thằng nào bảothằng nào, cả đám nhào vô

 

-Chạy thôi!- hắn nắm taynó kéo đi

 

-Sao phải chạy, tôi xửđược bọn chúng mà (Xạo quá!!!!)

 

-Tôi biết cô giỏi rồi,nhưng ở đây là địa bàn của bọn chúng, ở đây lâu bọn chúng kéo đông thêm thì rắcrối.

 

Tụi nó chạy, cả đám đuổitheo, nhìn từ xa cứ tưởng thiếu nợ bị người ta đuổi đánh vậy. Chuyện gì tới rồicũng tới, hắn chạy đâu không chạy, lại kéo nó chạy ngay đúng vào hẽm cụt

 

-Đối mặt thôi!- hắn nói

 

-Tụi bây hết đường chạyrồi nhé!- tên “ngưu ma vương” hét to- TỤI BÂY NHÀO VÔ

 

Hắn tiến lên trước rađòn, những đòn đánh điêu luyện, hắn thật sự né và ra đòn rất nhanh. Một chiêuhắn đưa ra là đủ để làm cho mấy thằng kia không đủ sức đứng dậy mà chỉ có thểlăn lộn dưới đất

 

“Thào nào hắn lại nhanhnhư vậy, làm mình không đánh trúng cái nào”- nó đứng nhìn mà rùng mình

 

Chợt, có tên đánh lénnó, cúi người và đạp một cú ngược ra sau, nó chính thức vô trận, nó ra nhữngđòn đánh nhưng chỉ đủ làm mấy tên kia ngã nhào rồi lại đứng lên.

 

Phải ít nhất chừng 4phát nó mới có thể hạ được một tên.

 

Một tên bị nó đánh mấyphát, cứ ngã rồi đứng ngã rồi đứng nên tức quá rút ra con dao trong người, nhắmnó mà chém

 

-Ya, chơi ăn gian quá,chơi dao hả?

 

Nó hơi hoảng nhưng sauđó thì lấy lại bình tĩnh và né, con dao chém ngang qua trúng vào cái giỏ củaQuân và làm văng con thỏ của hắn ra. Tức giận, tức giận quá

 

-Ya, đáng gét….- nó huơchân đạp tên đó ngã rồi chạy tới nhặt con thỏ

 

Nào ngờ đâu, tên đó nhưcó thù với nó ở kiếp trước nên cứ bị đánh một phát lại đứng lên và lần này cũngvậy, đứng phắt dậy nhào tới chém nó

 

Nó quay người lại, hoảngquá, nhìn thấy con dao đang lia xuống từ từ, hoảng! nó đơ người, nhắm mắt,đợi…..

 

Phập

 

Xuống rồi, con dao đãchạm đích, tiếng cắt vào da nghe rát tai. Nhưng, nó không đau, tại sao khôngđau? nó mở mắt ra

 

-Phong!

 

Nó không đau vì người bịchém trúng là hắn, không phải nó. Hắn không biết từ đâu nhào ra, chạy đến vàđưa tay đỡ cho nó, tức giận, hắn cho tên kia một phát chí mạng, nằm im bất động

 

-Sao cô ngốc quá vậy, cócon thỏ thôi mà, có biết là đang nguy hiểm không?- hắn gắt

 

-Tôi….. tôi xim lỗi…..tay anh…..- nó muốn khóc lắm, sao tự nhiên đau lòng quá, tại nó mà hắn mới bịnhư vậy

 

Vẫn còn 7 tên nữa.

 

-Cô đứng im đi

 

-Nhưng, anh bị thươngrồi, để tôi giúp cho

 

-TÔI NÓI ĐỨNG IM 

 

Hắn hét lên rồi nhàotới, đánh, đánh mạnh lắm, hắn như rất tức giận, dồn hết sức mình mà đánh.

 

Và không tốn nhiều thờigian, tất cả đều nằm lăn lộn dưới đất.

 

-Mau đi thôi- hắn kéotay nó lôi đi

 

Nó nhìn vào tay hắn, máuvẫn chảy, chảy liên tục. Kéo hắn lại ngồi xuống ghế đá bên đường, nó chạy đếnhiệu thuốc gần đó, mua bông băng và thuốc

 

-Để tôi băng lại.

 

-Không cần- hắn đứng dậybỏ đi

 

-Ya, dù gì thì cũng dotôi mà anh mới bị như vậy, ít ra anh cũng phải để tôi băng lại thì tôi mới bớtcảm thấy tội lỗi chứ!

 

Hắn do dự một lúc rồiquay lại ngồi xuống.

 

Lấy bông và thuốc ra sáttrùng

 

-Anh chịu đau một chútnha- nó đổ thuốc lên “Đúng là không phải con người mà, đau như vậy mà mặt vẫnkhông biến sắc”

 

“If only you could seethe tears in the world you left behind

 

If only you could healmy heart just one more time

 

Even when I close myeyes

 

There's an image of yourface

 

And once again I comeI'll realise

 

You're a loss I can'treplace”

 

Điện thoại hắn vang lên

 

-Quân gọi, nghe đi

 

-Alô,Quân hả

 

-………..

 

-Ừ, đợi tí Nhi tới liền

 

Cúp máy

 

-Quân đang đợi ở nhà xe,đi thôi

 

-Mà sao điện thoại côkhông liên lạc được?- hắn hỏi

 

-Không biết nữa…….. Ủa,hết pin rồi… haizzzz

 

Vừa tới nhà xe gặp nó,Quân đã xổ ra một tràn.

 

-Nhi vừa đi đâu vậy hả?Có biết Quân lo lắm không? Chạy lung tung mà không nói ai hết…… @#$%^&*….-một bài thuyết giáo cứ thế bay ra

 

-Nhi xin lỗi, định đimua kem thôi, không ngờ gặp bọn du côn gây sự

 

-Vậy có bị gì không?

 

-Nhi không sao hết, cònanh ta thì bị thương ở tay rồi

 

Rồi không nói khôngrằng, hắn chạy tới xe kéo hắn ra sau ngồi, Quân vào lái

 

-Để tôi lái cho, tay cậubị thương rồi, ra sau ngồi với Nhi đi

Bình luận truyện Hoàng Tử Lạnh Lùng và Cô Nhóc Lanh Chanh Full

Nhấn Shift + Enter để xuống hàng. Nhấn Enter để đăng câu trả lời.

Bình luận Facebook

Admin
đăng bởi Admin

Theo dõi