Tùy Chỉnh
Đề cử

Chương 36 - 40 :

Chap 36: Anh/cô ấy là người yêu tôi!!

 

Long và Mi đi khỏi, mấycô gái liền nhanh nhảu chộp ngay cái ghế trông bên cạnh hắn.

 

Người kia ngồi xuống thìlại bị người này lôi ra, người này ngồi xuống thì lại bị người kia lôi ra. Lúcnày hắn bắt đầu thấy khó chịu, tại sao đám con gái cứ thấy “trai đẹp” là lạitươm tướp như vậy chứ? Tại sao hắn im lặng nhưng vẫn không chịu đi? Bây giờ thìhắn lại ước chi đám con gái đó cứ giống như nó, cứ gét hắn cho xong!

 

Còn nó lúc này lại khoáichí khi thấy hắn bị đám con gái cấu xé, nhưng lại hỗn độn chút gì đó khó chịu.Cảm xúc cứ rối cả lên, không biết nên vui hay nên giận nữa!!

 

Ngồi hoang mang với mấycái cảm xúc, cứ đấu tranh tư tưởng “thấy cảnh đó thì mình phải vui chứ..haha……….. nhưng con trai gì mà cứ để cho cả đám con gái xúm lại động chạm nhưvậy chứ?......... nhưng mà hắn bị như vậy thì cũng đáng đời mà……… nhưng sao mấybà chị lại hám trai như vậy chứ?.........”- điên đầu với mớ suy nghĩ

 

Bỗng!

 

“Sao tay mình ấm ấmnhỉ?” Cúi xuống tìm nguyên nhân khiến bàn tay “ngọc ngà” của mình thay đổinhiệt độ một cách bất thường

 

“Gì…..gì đây? Sao…..saolại nắm tay mình? Từ……từ đâu ra vậy chứ?”- Thì ra hung thủ không ai khác chínhlà hắn

 

Vì không chịu nổi cáiđám đó nữa, hắn quyết định liều mình đứng lên tiến qua chỗ nó, chộp lấy ngaycái tay đang chống trên ghế của nó rồi kéo về phía hắn

 

-Tôi có người yêu rồi!Cô ấy đây!- nói rồi hắn quay qua nhìn nó cười hiền

 

Đơ 3s………

 

“Làm…..Làm gì vậy chứ?”-mặt nó đỏ ửng, tim đập nhanh hơn một nhịp. Không hiểu sao nó lại để im. Bìnhthường thì có lẽ là hắn đã bị nó đạp rớt xuống ghế và chử-i xối xả rồi.Nhưng……có lẽ…… “say” rồi sao?

 

-Anh cũng vậyhả?......... có phải không vậy chứ?........ Lần này là em chắc chắn anh đanggiả vờ………. Đứng vậy, con nhỏ xấu xí này sao làm bạn gái anh được……..- cả đám cứlần lượt lên tiếng phản bác

 

Vốn dĩ nó đã định làm“khúc gỗ” rồi cứ ngồi im cho lành, nhưng mà “cây muốn lặng mà thằng gió nó cứgây sự” đã vậy! Không làm “gỗ” nữa, làm “bão cát” dập chết cả đám luôn

 

-Nè! Mấy chị nói đủchưa? Đúng vậy, anh ta là người yêu tôi. Người ta đã nói là có người yêu rồi màsao mấy chị cứ mặt dày bám theo vậy? Thử hỏi ra đường có “mấy ai” hám trai nhưmấy chị? Mà đây lại còn nhỏ tuổi hơn nữa chứ! Còn chị, chị xem lại cái mặt củachị đi, chị noi tôi xấu hả? Mặt của chị thì ít ra cũng cả kí phấn trên đó, xemmặt tôi nè, da trắng mặt láng, không bôi son trét phấn như mấy chị đây. Có thểtôi không đẹp, nhưng ít ra tôi cũng hơn được nhiều “người”. Cho nên mấy ngườilàm ơn có tự trọng một chút đi ha! Tôi chỉ nói ngắn gọn như vậy thôi (ngắn gọná hả?) mong mấy chị “thấm” dùm tôi. Mà trên xe con nhiều chỗ lắm, cần gì phảidành nhau một chỗ như vậy? Bộ “thiếu hơi” nhau hả? Mà thôi, không nói nữa, tựhiểu đi nhé!

 

Sau khi xổ một tràng chohả giận, nó ngồi cười đắc thắng “Gì chứ dám đụng vào Bảo Nhi tôi thì mấy chịchỉ có nước độn thổ, hehe”. Mấy bà chị người thì mặt xanh lè vì xấu hổ và sợnó, người thì mặt đỏ ơi là đỏ (bớt nóng!!) vì bị một con ranh con….. vạchmặt. 

 

Không ngờ được rằng nó lạitu được một hơi dài như vậy, chử-i xối xả. Mấy bà chị muốn nhào tới cho nó mộttrận lắm, nhưng mà vì hắn ngồi ngay đó nên đánh ngậm tức bỏ đi.

 

Còn hắn thì bây giờ vẫncòn đang đơ toàn tập. Hối hận khi vác cái mặt qua ngồi cạnh nó để bây giờ nóđưa nguyên cái “loa phát thanh” vô thẳng tai hắn mà xả. Lỗ tai lùng bùng nhưngsao đầu óc hắn vẫn cứ văng vẳng câu: “Đúng vậy! anh ta là người yêu tôi” Bỗngchốc, hắn lại cười một mình

 

Nhìn vẻ mặt của hắn, cứcười rồi mỉm, cười rồi mỉm, chắc là do uống lộn thuốc. Nó quay qua tặng cho hắnmột câu nhỏ nhẹ (tại nói lớn sợ mấy bà chị kia nghe chứ không có hiền vậyđâu!!)

 

-Lợi dụng “nhan sắc” tôiđủ chưa? Cười đủ chưa? Bỏ tay ra!!

 

-Ờ……..- vội buông tay,mặt hắn lại đỏ như gấc

 

Mặc dù đã buông tay nóra nhưng hắn vẫn không quên được câu nói của nó. Còn nó lúc này thì bị lây“bệnh” của hắn rồi hay sao ý, bây giờ nó lại nhớ tới câu nói lúc nãy của hắn:“Tôi có người yêu rồi, cô ấy đây”……. Cứ như vậy, cả hai lại tủm tỉm cười.

 

Duy và Lam ngồi sau nãygiờ, cả 2 tiếc thay cho mấy bà chị kia, và thấy may mắn khi ngồi cũng nhau chứkhông thì đã chịu cảnh tương tự rồi

 

10” sau

 

-Hai người, bị gì vậy?Ma nhập hả?- tên Long hươ hươ tay trước mặt nó với hắn- đến nơi rồi, xuống đi,cười hoài……..

 

-Ờ……..

 

Cả hai thoát ra khỏi“mộng tưởng”. Bước xuống xe mà vẫn còn lâng lâng

 

-Oa…… nhà Phong á hả?

 

Mi, Lam mặc sù sốngtrong biệt thự không nhỏ, nhưng khi đến nàh hắn thì cũng không khỏi ngạc nhiênbởi cái vẻ “đồ sộ” của nó, cho nên cái hình ảnh của Mi, Lam lúc này như là saochép hình ảnh của nó lúc mới đến nhà hắn vậy.

 

Vào nhà, ai về phòng nấyđể lo thay đồ

 

-Khoan đã, còn tụi tôiđâu có đồ đâu mà thay?- Lam sực nhớ ra

 

-Thì lên phòng của Nhiấy, 3 người cao ngang nhau mà, Nhi cho 2 người mươn thay cũng được- Duy chỉ taylên phòng nó

 

Sao mà lúc này nó géttên Duy quá!!!! Cái tên dám làm bại lộ chuyện của nó rồi!! Điên thật

 

-Phòng…… Nhi……MÀY Ở ĐÂYHẢ CON KIA!!!!!- Mi nhìn nó bằng con mắt sắc lẽm

 

-Hì……Tao……Thôi lên phòngđi rồi nói

 

Nó lôi nhanh hai con bạnlên phòng, dù trong lòng không biết phải giải thích như thế nào, nhưng khôngthể đứng trước mặt hai tên kia mà nói được.

 

-CÁI GÌ???

 

Sao khi lên phòng vànghe nó giải thích, Mi, Lam như không còn tin vào tai mình nữa, hóa ra lí docủa nó là: “Tao tới đây ở vì để thuận tiện cho công việc trong công ty đá quýDiamond” Nó cứ nhắm mắt nhắm mũi nói đại ra cái câu nói của hắn. Nhưng mà càng“hóa ra hơn” khi mà mấy con bạn nó hét không phải vì nó làm trong công ty , màlà vì công ty đá quý Diamond lại là của nhà hắn.

 

Sau khi hết một loạt thôngtin “gây đơ”, hai con bạn nó cũng chịu chui vào wc để tắm rửa thay đồ……..

 

Chap 37: Sở thú

 

Đồ của nó cũng không cógì nhiều, chỉ có quần jean, áo pull,……. và thấy thứ khác. Nói chung là chỉ mangphong cách cá tính. Mi thì có vẻ ưng ý còn Lam thì lại thích mặc váy nên cônàng không chịu mặc. Tới khi nó buông một câu “Mày không mặc thì lấy đồ cũ màmặc nhá, sạch dơ gì thì cũng tự chịu đi!!”. Thà mặc đồ của nó còn hơn là mặc đồdơ

 

Cô nàng giật ngay mà mặcvào. Mi thì mặc chiếc áo lệch vai cùng một chiếc quần short ngắn. Quần đó làmama mua cho nó, mà nó không thích mấy cái quần ngắn ngắn đó, nên lấy mặc ở nhàcho mát thôi, từ khi chuyển qua nhà hắn thì nó không dám động vào cái quần đónữa. Mi mở tủ thấy nên chộp ngay. Mặc vào khoe chân dài trắng không tì vết

 

Còn nó thì vẫn vậy, áopull quần jean, tóc cột cao. Đơn giản vì nó thích style cá tính chứ không thíchmấy kiểu “yểu điệu thục nữ”. Điều đó đối với nó là “NEVER”

 

Khổ nổi nó không thíchmặc váy, nên mama nó không mua, nhiều lần thấy mấy cái váy xinh ơi là xinh,thích ơi là thích nhưng mà mua về thì nó lại bỏ xó nên thôi. Cho nên bây giờkhông hề có váy cho Lam. Cô nàng mặc quần jean, áo pull giống nó. Nhưng mái tócđược xỏa xuống kéo hai bên vai.

 

Cả ba bước xuống nhà làmtim ai xao xuyến.

 

-Thấy Mi mặc đồ vậy đượckhông?- Mi chạy đến chỗ tên Long đang đứng như trời trồng.

 

-Ơ……ờ……..đẹp…

 

Chắc lần đầu tiên chàngLong rung động trước con gái, nên khi thấy Mi mặc đồ có chút hở hang anh chànglại đỏ mặt. Chứ trước giờ tiếp xúc với con gái nhiều, nói mấy câu làm vừa lòngcon gái thì Long đâu thiếu, vậy mà bây giờ lại ngại nói ra một câu khen Mi.

 

Cô nàng nghe chàng khenkhoái chí lắm. Cứ cười cười. Trong khi đó thì Duy tự dưng buộc miệng nói ra mộtcâu mà anh chàng cũng không biết là mình đang nói gì

 

-Lam dễ thương quá!

 

-Ơ……Cảm ơn- cô nàng mặtđỏ lựng, chỉ biết buông ra một câu cảm ơn mà lại ngại ơi là ngại

 

Lúc này thì tên Duy mớitỉnh ra, không ngờ chính mình lại buông ra câu đó, anh chàng cũng đỏ mặt khôngbiết nói gì.

 

Còn hắn thì muôn thuởcũng vậy, cả đời chẳng biết khen ai bao giờ. Cái hình ảnh của nó lúc này hắncũng thấy nhiều rồi nên cũng không có cảm xúc gì nhiều. Nó thì cũng không cầnai khen cả, nhưng thấy Mi và Lam được khen thì nó lại muốn nghe hắn nói gì đó.Thật là khó chịu “Con người gì mà chẳng có cảm xúc, cứ như cục đá vậy!!”

 

-Bây giờ chúng ta đi sởthú đi!!- Nó đề xuất ý kiến

 

-Xem bạn của cô ở trongđó hả?- một lần nữa, không khen nó được một câu bây giờ lại còn đâm chọt

 

-Bạn của anh á!!!! Cáiđồ đáng gét này, này nào anh không chọc tôi thì anh ăn không ngon hả??

 

-Thôi! Hai cái ngườinày, Lam thấy được đó. Đi sở thú chơi. Lâu lắm rồi không đi sở thú, không biếtcó con gì mới không!!

 

Lam bịt miệng nó lại,kéo đi. Và như vậy, điểm dừng đầu tiên sẽ là sở thú thành phố.

 

Cái sở thú lớn cực, màcũng không phải là sở thú. Ở đây là khu bảo tồn động vật quí hiếm với quy môlớn. Nhiều động vật có nguy cơ bị tuyệt chủng đều được hội về ở đây. Khách thamquan du lịch, cả du khách nước ngoài đến đây rất đông.

 

Ở đây, chỉ có những convật nguy hiểm thì mới được nhốt trong những khu vực riêng, còn những con vật vôhại thì được thả cho tự do chạy nhảy. Khu vực đầu tiên mà tụi nó đi qua là khuvực các con vật trên cạn. Ở đây khỉ có, gấu trúc có, hổ trắng có, …….. nhữngcon thú quí hiếm đều có mặt ở đây.

 

Khỉ ở đây đều được thảtự do, con thì đu cây, con thì chạy rong vòng. Nó nhìn mà khoái chí. Nó cứ nhưlà lần đầu được đi sở thú vậy. 

 

Còn hắn thì không xemthú mà……..xem nó. Lúc nó cười khi được chạm vào mấy con thú, lúc nó nhăn mặtkhi chưa kịp động vào mà con thù đã bỏ chạy toán loạn……. nhìn nó sao mà dễthương quá!!! Đôi khi hắn cũng không biết được rằng trái tim mình đang nghĩ gìnữa.

 

-Áááá………

 

Tiếng nó hét rần trời.hắn vội quay qua tìm lý do. Trời đất, không biết nó chọc phá mấy con khỉ nhưthế nào mà bị con khỉ nắm tóc nó kéo. Gỡ mãi không ra. Đã vây còn khỉ lại càngnắm mạnh hơn.

 

-Cái con khỉ đáng gétkiaaaaa. Thả ra mau….á á á

 

Tìm đủ mọi cách mà conkhỉ cứ như trêu ngươi nó vậy. Nó càng hét con khỉ lại càng khoái chí, cười khẹtkhẹt. Mi, Long, Duy, Lam chẳng có ai dám nhào vào kéo con khỉ ra, sợ cũng bịhậu quả giống nó.

 

Hắn kiếm ở đâu một cáicây. Đi đến gần nó, vừa vung cái cây lên con khỉ đã buông tóc nó ra mà bỏ chạy(hic, bạo lực quá)

 

Lúc này nó mới thấy biếtơn hắn quá trời! Hắn mà không tới thì chắc con khỉ giật nó hói luôn quá. Sợ chỗnày rồi, cả đám kéo nhau qua khu vực các loài vật trên không.

 

Chim gì cũng có, tất cảđều được thả bay lượn khắp nơi. Nó muốn bắt một con, nhưng đến gần con nào làcon đó lại chạy hết. Tìm đủ mọi cách, dụ dỗ, cho đồ ăn, lén lút bắt từ đằngsau…….. nhưng cho dù cố gắng thế nào thì nó cũng không chộp được.

 

Vậy mà hắn lại huýt giómột chút, mấy con chim lại đậu xuống trên vai hắn, nhìn thích chết đi được. Vậymà hắn chẳng chịu cho nó con nào. Nó chạy tới thì hắn lại thả cho bay hết. Bựcmình thật!

 

Mi thì cùng với tên Longnói chuyện rôm rả. Lam với Duy thì lại đi mua thức ăn cho mấy con chim. 

 

-Áááá………..

 

Lại tiếng hét thấtthanh…. Nhưng lần này chủ nhân của tiếng hét đó không phải là nó mà là …….củaMi. Trời đất! Con nhện bự ơi là bự đang bò trên vai Mi. Con nhỏ đang trong tìnhtrạng “chết lâm sàn”. Hét xong đứng như trời trồng, không dám cử động.

 

Tên Long không biết nênlàm gì, bởi vì con nhện này thuộc loài cực độc. Bị nó cắn cho một phát là chỉcó “chuyển hộ khẩu vào nhà xác”. Cả đám đang hoang mang, không biết nên làm gìthì chợt!

 

Một con chim đại bàng từđâu xà xuống, chộp ngay con nhện. Phù! May quá, cả đám nhẹ nhõm. Quyết định rútkhỏi đây, không dám đi tiếp nữa. Ở đây nguy hiểm quá!

 

Mặc dù có chút luyếntiếc. Nhưng vụ con khỉ với con nhện thì nó cũng không dám ở đây thêm nữa. Và nónhận ra một điều là: khỉ không thân thiện như nó tưởng

 

Chap 38: Tỏ tình

 

-Vậy bây giờ đi đâuđây?- Mi chán nản, trong lòng vẫn còn hình ảnh của con nhện “đáng yêu” lúc nãy

 

-Giờ này…….A, mặt trờisặp lặn rồi, Long biết chỗ này có thể ngắm được mặt trời lặn, đẹp lắm

 

Long nói rồi không đợimọi người phản ứng, chạy đi lấy xe. Cả đám vừa yên vị trên ghế thì tên Long đãphóng vút đi

 

Đến một ngọn đồi caothật cao, gió thổi vi vu mát rượi, cỏ mọc xanh rờn. Gần 6h rồi, ông mặt trờichuẩn bị “đi ngủ” rồi đây.

 

Cả đám háo hức chờ ngắmcảnh mặt trời lặn

 

Kia rồi, hoàng hôn dầnbuông xuống, màu cam chói lòa lan tỏa khắp nơi. Đẹp thật! chưa bao giờ nó đượcngắm cảnh hoàng hôn đẹp như vậy!

 

Cảm giác thật ấm áp. Mặttrời gần đến độ như có thể chạm vào vậy. Bây giờ trong đầu nó chỉ có hình ảnhmặt trời thôi

 

Hạnh phúc quá, vui thật!Ước chi cứ được cùng mọi người ngắm cảnh hoàng hôn như vậy. Bất giác, nó nghĩđến hắn, quay qua lén nhìn biểu hiện trên gương mặt hắn

 

Trời xui đất khiến thếnào, cả hai đều quay qua, bốn mắt nhìn nhau

 

Thình thịch! thìnhthịch!

 

Tin bắt đầu đập mạnh, cảhai đều bị loạn nhịp, cùng một hành động: cả hai đỏ mặt quay đi.

 

Thời gian trôi nhanh,mặt trời cuối cùng cũng mất dạng. Mặc dù luyến tiếc nhưng trên đời này thìkhông có thứ gì là tồn tại mãi mãi được, rảo bước trở về xe.

 

-Mi à……Long…….muốn…….-Long bỗng nắm tay Mi kéo lại, ngập ngừng

 

-Sao?

 

-Ờ……Long…..Mi đi vớiLong đến chỗ này

 

Vừa dứt lời, Long kéo Miđi mà không để Mi kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra. Kéo Mi đến chỗ một cánh đồngcỏ cách đó không xa

 

Trước mắt Mi hiện giờ làmột trái tim thật to được thắp bằng nến dưới đất. Chính giữa là một cái bánhkem lớn. Màu đen của buổi tối càng làm cho ánh nến thêm lung linh.

 

Mi đang ngỡ ngàng bởikhung cảnh này, Long bước tới cùng với một chiếc hộp trên nay. Nảo trình trệ,ngừng hoạt động, Mi đứng như trời trồng

 

Tên Long hít một hơi dàirồi tuôn ra một lèo

 

-Mi à, hôm nay là sinhnhật Mi, Long có điều muốn nói, ngay lần đầu gặp Mi thì Long đã thích Mi rồi,trước đây Long từng nói thích Mi, nhưng bay giờ Long muốn hỏi Mi: Mi làm bạngái Long nha? (học mấy ngày mới thuộc được như vậy)

 

-Ơ…..Mi……Sao Long lạibiết hôm nay là sinh nhật Mi?

 

Nó cùng Lam đứng sau cáicây to, nghe Long nói, tụi nó tự đưa tay vỗ trán

 

“Ax, hôm nay là sinhnhật Mi, vậy mà mình quên mất”

 

Thật ra thì không phảichỉ có mình nó quên mà ngay cả Lam và bản thân Mi cũng không nhớ được rằng hômnay là sinh nhật mình.

 

Tên Long điều tra đượcvà cũng chính là người đưa ra ý kiến đi sở thú, nhân cơ hội đó để tỏ tình vàchúc mừng sinh nhật Mi. Nhưng cây nến và bánh kem đã được chuẩn bị từ trước.Bây giờ bị Mi hỏi, anh chàng lại lùng túng không biết trả lời như thế nào.

 

-Ờ…….Thật ra…….Ờ…….Nhi,Lam nói cho Long biết (nói dối trắng trợn >_

Bình luận truyện Hoàng Tử Lạnh Lùng và Cô Nhóc Lanh Chanh Full

Nhấn Shift + Enter để xuống hàng. Nhấn Enter để đăng câu trả lời.

Bình luận Facebook

Admin
đăng bởi Admin

Theo dõi