Hoàng Tử Lạnh Lùng và Cô Nhóc Lanh Chanh Full / Chương 76 -- 80

A A A B

Chương 76 -- 80


Chơi Game Miễn Phí Cùng SanTruyen.com
iWin 436
Game bài online duy nhất hỗ trợ đa nền tảng trên cả Mobile và PC.
Biêng - Kết bạn Online
Sự kết hợp hoàn hảo giữa MXH, chuyên mục giải trí online.
iOnline 302
Game Đánh bài trực tuyến đỉnh cao nhất hiện nay với đồ hoạ đẹp, dễ chơi, hấp dẫn cực độ‎.

*Chap 76:

Nằm đó với nỗi tức tối,nó liên miên chìm vào giấc ngủ lúc nào không hay. Mấy tiếng đồng hồ sau, nó lờmở mở mắt. Nhìn ra ngoài cửa sổ thấy trời cũng đã gần tối rồi (Ngủ từ trưa tớigần tối ~_~!) 

Bước xuống giường và đi vào nhà vệ sinh. Hất nước lên mặt, cảm giác thật làsảng khoái và dễ chịu. Nó bước ra khỏi phòng, bụng lại kêu réo rồi, lò mò xuốngtủ lạnh tìm thức ăn. 

Lấy một hộp sữa, nó dốc vào miệng uống cứ như mấy bọn con trai. Cứ mải uống mànó không để ý rằng hắn đã đứng đó từ lúc nào, mặt lạnh như băng, xác khí tỏa radày đặc. Giật mình, nó buông hộp sữa xuống, một chút nữa thôi là sặc chếtrồi. 

-Anh làm gì vậy? Làm tôi chút nữa là sặc chết rồi! Đúng là đồ điên! 

Lầm bầm rủa mãi mà không thấy hắn nói gì, chợt nó cảm thấy rùng mình. Hắn vẫnnhìn nó, mặt vẫn không biến sắc. Xác khí tỏa ra khắp người, nó bất giác đưa sữacho hắn, miệng lắp bắp 

-Anh…. Muốn… muốn uống sữa sao? 

-3TK là gì? 

Nó giật mình, sao tự dưng hắn lại hỏi đến chuyện này? Không lẽ hắn đã biết gìrồi sao? Không được, có khi hắn chỉ là nghi ngờ thôi, vậy nên phải cẩnthận…… 

-Thì….. tôi đã nói rồi……là… Trung Tâm The King ấy…Anh quên rồi hả? 

-Nằm ở đâu? 

-Ở…….. ở……. ở trung tâm. Đúng rồi! Trung tâm The King thì phải nằm ở trungtâm!! 

-Tại sao tôi đi mỗi ngày mà lại không thấy? 

Hắn cứ hỏi liên tục làm cho nó rối, chẳng biết nói gì. Cứ bịa ra rồi nóiđại 

-Ờ……. chắc là….. Người ta dẹp rồi….. À, thời buổi bây giờ do ít nhân tài quá đómà! Hì hì 

-The Kinh hay THẦN KINH? 

Ôi thôi rồi, vậy là hắn biết rồi. Chết thật! Phải làm cái gì đây chứ? Xác khínhiều quá. Lần này thì tiêu chắc rồi!! Nhưng vẫn cố gắng để thoát tội, nó lạitiếp tục bạo biện 

-Này! Tôi không có nói là thần kinh nhé, là do anh tự nói đấy! Anh tự nói anhthàn kinh đấy nhé! 

Và lùi từng bước về phía sau, nó lấy đà chạy lên phòng trốn trước. Nói gì thìnói, trong tình thế này thì 36 kế chạy là thượng sách. Vội cắm đầu chạy thậtnhanh. Đóng xầm cửa. Nhưng lạ là nó chẳng nghe thấy tiếng hắn chạy theo hay gọilại gì cả!! 

Chợt điện thoại vang lên bài 3 con gấu. Là tin nhắn….. tin nhắn chứa xác khí(T_T) 

[Tôi cho cô 10s để trở xuống! Hậu quả khó lường!!] 

Không như những lần trước, hắn không hù dọa nữa mà đưa ra một câu cứ như là kếtcục luôn vậy. Ngậm ngùi mở cửa bước xuống, hắn đang ngồi cùng Duy vàLong. 

Đi đến đứng đằng sau với ý muốn rằng hắn không để ý thì coi như khỏi phải làmgì hết. Nhưng nào có được đâu!! Hắn buông ra một câu tỉnh bơ 

-Hai đưa bây muốn ăn hay uống gì không? 

Long, Duy nghe nói thì ngơ ngác hỏi 

-Mày lấy cho tao uống hả? Sao tốt đột xuất vậy? 

-Vậy bây giờ có uống không? 

Có cơ hội thì dại gì mà không tận dụng, vậy là hai tên đó lại nháo nhàolên 

-Tao uống pepsi 

-Tao uống café 

Dứt câu, hắn quay qua nó nói ngắn gọn 

-Suối, pepsi, café 

Hiểu luôn! Tức điên dại, nó ngậm ngùi đi lấy. Duy, Long mặt đơ ra vì nó răm rắplàm theo lời hắn. Một lát sau cầm lên những thứ hắn yêu cầu. Mà thật ra thì nóđâu có hiền mà để yên như vậy. Pepsi thì nó lắc lên cho đầy ga, cafe thì nó bỏmuối. Còn nước suối thì nó để im, mắc công lại chọc giận hắn thì hậu quả nóphải gánh chịu. 

Đặt từng thứ lên bàn, nó giả vờ ngồi xuống xem tivi. Thật ra thì nó đã cười sẵnlúc ở sau bếp rồi, lên đây chỉ việc ngồi giả vờ như không biết gì thôi. Vậy màvẫn không nhịn được. Tên Long thì bị nước bắn lên cả mặt và áo. Còn tên Duy thìphun ra hết, mặt nhăn như khỉ. Ôm bụng cười đến độ điên dại. 

Hắn cũng khẽ cười nhìn hai thằng bạn bị nó cho một vố. Long, Duy nhìn thôi cụngbiết là tại ai, hai tên mặt đỏ len vì giận. Nhìn nó đồng thanh hét to 

-BẢO NHI!!!!! 

Sau một hồi cười xong đã đời, nó bắt đầu lấy lại bình tĩnh, làm gương mặt thảnnhiên trả lời 

-Gì? 

-Cô biết đây là nước ngọt có ga? Sao cô lại lắc lên như vậy hả?????- Tên Longvừa đưa lon pepsi lên, vừa nhăn mặt. 

Tất nhiên là nó đã chuẩn bị sẵn tinh thần rồi, nên trả lời với vẻ mặt tỉnhbơ 

-Tôi không có lắc nhé! Lúc nãy cầm lên tôi sơ ý làm rơi thôi!! Vậy nên đó khôngphải là lỗi của tôi 

Duy thấy vậy cũng lợi dụng thời cơ lên tiếng 

-Vậy cái này chắc chắn là lỗi của cô!! Café sao cô lại bỏ muối? 

-Cái này có tới hai lý do: Thứ 1 là tôi không biết làm cafe, thứ 2 là….. chắctôi cầm nhầm hủ đường thành hủ muối. Vậy nên sorry nhé!! Hì hì 

Xong! Hai tên chẳng biết nói gì hơn, ngồi ngán ngẩm. Tên Long phải đứng lênthay đồ. Tên Duy thì tự đi rửa luôn cái ly, mắc công nhờ nó, nó lại đập thìkhốn. Và tiếp tục ngồi thản nhiên xem tivi. 

Mặc dù nó không làm gì hắn nhưng vẫn không bỏ qua cho nó dễ dàng như vậy. Nếubắt nó làm thì sao nhỉ? Hắn chẳng thấy vui, muốn nó quan tâm hắn, cứ như làngười yêu ấy. Nhưng mà làm sao mà bắt nó quan tâm hắn được! Haizzz, nếu cứ bắtép nó như vậy thì hắn chẳng lấy điểm được mà có khi nó sẽ ghét hắn. Thôi thì bỏqua vậy! 

Một ngày nữa lại trôi qua, thật ra nó có giận gì ai. Chút xíu là nó lại quên!Trận cười hả hê lúc nãy cũng chẳng làm nó giận gì ai nữa. Chỉ sợ hai tên Long, Duygiận nó thôi! 

6:45 Am 

Lại phải đi học, haiz. Tự dưng thấy nhớ ba mẹ quá. Chỉ gọi điện về hỏi thămthôi thì chẳng vơi đi thương nhớ được là mấy. Nhất định tuần sau nó sẽ về thămba mẹ! 

Vì lấn trước lúc thi bóng chuyền với bọn Thảo Trang nó đã hứa với ông thầy làsẽ suy nghĩ lại. Bây giờ Thảo Trang đột nhiên nghỉ học nên ông thầy đã năn nỉnó vào đội thay cho Thảo Trang đi thi. 

Sau hôm nó bị bắt về, nó nghe tin đâu là gia định Thảo Trang và gia đình Lâm bịphá sản vì một thế lực nào đó làm. Nó có hỏi thì hắn nói không phải do hắn làm.Hắn hiền hơn, chỉ đuổi học bọn đó thôi. Nếu hắn không đuổi học thì hai người đóvẫn có thể tiếp tục học vì học phí đều được thanh toán vào đầu năm học. Chỉ cóNguyệt Mỹ là vẫn còn có mặt ở trường, mấy lần nó thấy con bé. Nhưng hình nhưNguyệt Mỹ cố tránh mặt nó. Không biết tại sao tất cả đều bị đuổi học còn NguyệtMỹ thì không. Nhưng nó cũng không quan tâm lắm, thật ra thì nó thấy đuổi học làcó mạnh tay quá. 

Học hết buổi, nó thay đồ và đi đến nhà thi đấu. Nó đã xin ông thầy thay thếluôn cả Ly và Tuyết để cho Mi, Lam thi cùng nó. Vì Ly, Tuyết chẳng ưa gì nó,nếu thi chung mà hai người đó không hợp tác thì cũng chẳng làm được gì. 

Cả bốn tên kia cũng có mặt ở đó làm cho đám con gái lại nháo nhào lên. Thật sựlà không thể tin được vì bọn hắn đến mà cuộc thi lại bị hoãn lại trong khoảng15” người ta mới dẹp được hết đám hỗn loạn. Tin được không khi mà đội củatrường Sky cũng nhào đến chỗ bọn hắn! Thật là! Chắc trường Sky cũng có hotboychứ! Chỉ có đều không ai rãnh như bọn hắn mà thôi!

*Chap 77:

Đối thủ hôm nay của tụinó thật sự rất nặng kí, cả ba đều to con hơn tụi nó, chuyên nghiệp hơn cả tụinó, và nhìn mặt mày…… bặm trợn hơn tụi nó. 

Sau khi dẹp xong đám con gái mê trai, trận đấu được bắt đầu. Đội bên trường Skyđều ra những đòn rất mạnh làm cho tụi nó đỡ thôi cũng muốn hết sức, chẳng có cơhội phản công. Nhưng nhỏ con hơn đâu có nghĩa là thua, tuy bên kia mạnh nhưngdi chuyển chậm và dần dần tụi nó đã tận dụng được điều đó. Đánh theo kế hoạchlà, cho bọn bên kia “tập thể dục”, chạy qua chạy lại, nhưng không được để bóngra ngoài vạch. 

Kế hoạch thực hiện khá thành công, kết thúc hiệp một, tụi nó dẫn trước đội kia3 điểm. Bọn kia thì tức tối, trong khi đó tụi nó lại đang vui mừng với chiếnthắng tạm thời của mình. Mặc dù đang dẫn trước nhưng tụi nó không hề tỏ rakhinh địch, như vậy chẳng tốt tí nào. 

Đi đến chỗ bọn hắn, bọn hắn đang ngồi với cả lớp. Hôm nay cả lớp đều đến cỗ vũcho tụi nó, chưa gì hai tên Duy, Long đã “phóng” ra, miệng thì cứ khen khôngngừng “Mi giỏi quá!”….. “Lam hay quá!”, còn nó thì hai tên đó không dùng lờinói mà lại dùng hành động. Vừa bước đến, Quân đã chạy tới đưa cho nó chai nướcsuối miệng kèm theo một câu yêu cầu “Nhi uống đi!” rồi cười thật tươi. 

Cảm ơn Quân một cái rồi nó dốc hết gần nửa chai nước. Còn hắn thì lại đưa chonó cái khăn, chã thèm nói một tiếng. Vậy nên nó cũng cầm…. à không, nó giật lấycái khăn rồi đi tới chỗ cái ghế ngồi, không thèm cảm ơn lấy một tiếng. 

Bên đội Sky hiện giờ đang bàn một kế hoạch mới để có thể chiến thắng. Lúc mớigặp cả ba người đều không ưa tụi nó mặc dù tụi nó chẳng làm gì sai cả, nhưngbây giờ thì từ không ưa đã chuyển thành ghét. 

-Bây giờ làm gì đây? Tụi nó chơi như vậy thì khả năng chúng ta thua cuộc rấtcao!- Cô gái tóc cột cao nhìn vào người kia nói 

-Ừ! Không ngờ tụi nó lại tìm ra khuyết điểm của chúng ta nhanh như vậy!- Vừalấy khăn lau đi mồ hôi, cô gái kia đáp trả lại bạn mình 

Nãy giờ chỉ có một người là không lên tiếng, đang trầm tư suy nghĩ gì đó. Mắtkhông rời khỏi tụi nó, chợt đôi môi nhếch lên một nụ cười. Phải! Vì một lí donào đó cô ta được chọn làm đội trưởng. Và bây giờ một kế hoạch đã được địnhra. 

-Chúng ta sẽ không thua đâu! Tôi đã có cách 

Vừa nghe cô đội trưởng của mình lên tiếng, hai người kia lại hớn hở 

-Sao? Cách gì? 

Nhìn theo hướng Lam đang đi, cô ta lại nhếch môi cười một cái 

-Đó là kế hoạch của tôi 

Sau đó đi đến nói nhỏ với một người khác. Gật đầu vài cái, cô gái đó bắt đầubước theo Lam. 

Lam đi vào nhà vệ sinh, sau khi nhỏ trở ra, chợt thấy một người đứng ngay trướccửa. Chẳng để tâm mấy, tâm bước ngang qua. Nhưng chưa kịp thì bị người kia chặnlại, khá ngạc nhiên, nhỏ hỏi 

-Có chuyện gì vậy bạn? 

-À… Lúc nãy có một người cần tìm bạn, người đó chờ ở chỗ kia? 

-Ai vậy? 

-Mình không biết, một người con trai 

Lam tự hỏi không biết người đó là ai, để giải đáp thì điều duy nhất bây giờ lànhỏ phải đi theo người kia. Bước theo đến một căn phòng, nhỏ bước vào trước đểxem mặt người kia, nhưng chẳng thấy ai. Vừa định quay lại hỏi, thì cánh cửaphòng đóng xầm lại 

-Này, bạn làm gì vậy? Thả tôi ra!! 

Đập cửa liên hồi nhưng không nghe tiếng động. Chắc là người kia đã bỏ đi rồi,Lam cứ tiếp tục đập cửa và kêu để mong tìm được một sự giúp đỡ. Nhưng vẫn khôngcó ai, điện thoại, đồ đạc nhỏ đều để ở chỗ bọn hắn hết rồi. Không có cách nàođể liên lạc với bên ngoài cả. Phòng thì chỉ toàn là sách, thất vọng, nhỏ ngồiphịch xuống. 

Bên ngoài, tụi nó bắt đầu nóng ruột. Trận đấu sắp tiếp tục mà chưa thấy Lamđâu. Chạy đến nhà vệ sinh tìm thì không thấy. Cuối cùng thì trận đấu tiếptục. 

Tụi nó phải chọn lựa, một là thi tiếp còn hai là bỏ cuộc. Quyết định thi tiếp,chỉ còn nó và Mi. Đội hình bị thiếu, cả 2 cho dù ăn ý như thế nào cũng khôngthể đánh lại. 

Trong khi đó cả đám bọn hắn thì chạy đi tìm Lam.

Bây giờ tụi nó muốn tậptrung cũng không được. Tụi nó đang lo cho Lam, điều đó càng khiến tụi nó khôngthể tập trung được và để cho đội kia ghi điểm nhiều hơn. 

Cho đến khi trận đấu kết thúc. Lam vẫn chưa xuất hiện, tụi nó thua nhưng chỉthua 4 điểm thôi, nếu có Lam thì đã thắng chắc rồi. Mặc dù thua nhưng tụi nóchẳng quan tâm tới điều đó. Chạy ngay đi tìm Lam mà không để ý thấy nụ cười đắcthắng của đội kia. Không biết nhỏ đi đâu, tìm mãi mà chẳng thấy, tụi nó đànhphải bước ra về. 

Đi đến một căn phòng ở đầu sảnh, nó nằm ở đằng sau nhà vệ sinh. Chợt nghe tiếngđạp cửa ở hướng đó kèm theo tiếng kêu cứu của Lam. Tụi nó vội chạy tới, cửa bịkhóa. Tránh xa ra một chút và chỉ với một cước, hắn đã đá sập cánh cửa. 

Vừa mới thấy tụi nó, Lam đã nhào ra khóc không ngừng, nhỏ sợ bị nhốt. Mãi lúcsau nhỏ mới kể được hết mọi chuyện. Trường Sky thật là quá đáng, không ngờ lạigiang xảo đến vậy. Nhốt Lam ở chỗ khuất như vậy có thể tránh được tìm thấy Lamtrong lúc đang thi đấu. Duy tức lắm đòi tìm bọn đó nói cho ra lẽ. Nhưng lại bị Longngăn lại. 

-Dù sao thì mọi chuyện cũng đã qua rồi, mày làm vậy thì có ích gì đâu. Đưa Lamvề nhà trước đi! 

Không nói gì, Duy kìm nén cơn giận, đi đến chỗ Lam và đưa nhỏ về. Hôm nay làmột ngày dài đối với mọi người cì phải lo lắng cho Lam. Và nó chợt nhớ ra mộtđiều rằng, nó đã hứa là sẽ trả lời cho Quân trong vòng một tuần và ngay mai làngày nó phải trả lời Quân. 

Cả đêm hôm đó nó ngủ không được vì mãi suy nghĩ. Quân là một người tốt, Quânđối với nó luôn quan tâm, nhưng thật sự thì cảm giác của nó đối với Quân làtình bạn hay tình yêu? Nó không rõ điều đó. 

6:30 Am 

Nó đến trường và hẹn Quân, ra về nó sẽ nói điều mà nó muốn nói. Mặc dù vẫn chưabiết nên trả lời như thế nào. Nhưng vì đã nói với Quân là một tuần thì đúng mộttuần nó phải trả lời 

Năm tiết học trôi qua nhanh chóng, cả năm tiết nó đều dùng để suy nghĩ về Quân,để có thể cảm nhận điều thật sự trong tim nó Quân là ai. Và nó đã có câu trảlời, sắp xếp hết tập vở, nó chuẩn bị đi gặp Quân ở nhà xe. 

*Chap 78:

Ngày trôi qua nhanhchóng, tiếng chuông hết giờ vang lên. Vội bỏ hết tập vở vào cặp, hôm nay nó sẽnói rõ mọi chuyện. Quân đã đi xuống trước rồi, lúc nó nói vói Quân rằng sẽ chocậu iết câu trả lời, mặt Quân có chút gì đó lo lắng, và hớn hở. Nhưng dù sao đinữa thì câu trả lời của nó đã rõ rồi, rất rõ! 

Bước nhanh xuống, mong cho ngày hôm nay sẽ trôi qua thật nhanh. 

-Này! 

Nghe giọng hắn gọi sau lưng, nó quay lại nhưng không lên tiếng, có lẽ nó đã mệtmỏi vì phải suy nghĩ. Nhìn hắn và chờ hắn nói tiếp 

-Hôm nay cô đi chơi với tôi được không? 

-Đi chơi? Tôi bận rồi! Để khi khác đi, vậy nhé! 

Rồi chạy luôn một mạch mà không chờ hắn nói gì cả. Nhà xe đã vắng, mà vốn dĩbình thường nó đã vắng rồi, vì học sinh trường này toàn được đưa rước mà! Kiarồi, Quân đang đứng đựa vào chiếc AB, có lẽ trong đầu Quân lúc này đang dự đoáncâu trả lời. Vì đối với Quân, nó có thể có tình cảm hoặc không! Lúc này lúckia, không thể đoán chắc được. 

Đến gần chỗ Quân, Quân thấy nó lại cười gượng gạo, rồi lên tiếng trước 

-Nhi khoan nói đã! Đi với Quân đến một nơi được không? 

Gật đầu, dù sao thì nó cũng chưa biết nên bắt đầu như thế nào. Ngồi lên xeQuân, lần này thì nó không hỏi đi đâu nữa! Chỉ im lặng để Quân chở nó đi thôi,gió thổi mơn man, nó muốn ngủ! Ngủ cho qua hết mọi chuyện. 

Kít!! 

Xe dừng lại ở khu vui chơi. Nó khá ngạc nhiên, đây là lần thứ 2 đến đâyrồi! 

-Quân muốn chơi tàu lượn siêu tốc nữa hả? 

Nhìn vẻ mặt ngơ ngác của nó, Quân cười một cái. Rồi lại chợt nghiêm mặt, nóimột cách cầu khẩn 

-Nhi cho Quân ngày hôm nay nhé! Hết ngày hôm nay thôi, được không? 

-Ừ! Được thôi! Đi chơi xả stress, vui mà! Hì hì! 

Chỉ chờ nó nói có vậy, Quân nắm tay nó kéo vào trong. Khá ngạc nhiên, nhưng nókhông rút tay lại. Hắn từng nắm tay nó, lúc trong bữa tiệc. Cảm giác của haingười không giống nhau, Quân nắm tay nó chặt, hắn cũng vậy. Nhưng cảm giác khácnhau, không biết khác ở điểm nào nữa, nhưng nó cảm thấy bàn tay hắn ấm áphơn!! 

Quân kéo nó đến chiếc đu quay, chiếc đu quay vì Nguyệt Mỹ mà nó không lên được.Quân nhìn nó cười 

-Lần trước đi rồi nhưng lại không được đi cùng Nhi, nên hôm nay đi lại một lầnnữa xem cảm giác ra sao? Có khác với lần trước không? Quân thật sự rất muốnbiết! 

Và nhanh chóng mua 2 vé, lần này thì nó vọt lên nhanh chóng, sợ nếu giống lầntrước nữa thì nó lại phải ngồi tự kỉ làm mặt khỉ một mình. 

Chiếc vòng được xoay từ từ len cao. Quân lấy chiếc ống nhòm đưa cho nó, rồi kêunó nhìn xuống dưới. Nó cũng cầm và cũng nhìn! Rồi lại chợt cười ha hả!! 

-Quân ơi! Bạn Quân ngồi ở dưới chờ kìa!! 

-Đâu? 

Mặt Quân ngơ ngác, không biết nói bạn nào. Đưa cái ống nhòm cho Quân rồi chỉtay xuống. Quân nhìn theo rồi chợt mặt méo xệch! Quay qua nhìn nó 

-Bộ mặt Quân giống vượn lắm hả? 

-Hè hè, cứ như hai anh em song sinh ấy!! 

Rồi lại thấy Quân không nói gì, măt cứ ủ rũ! Làm nó vội đính chính 

-Nhi chỉ nói đùa thôi! Đừng tưởng thật đó nha!! 

-………….- im re

-Nè! Giận thậthả?? 

Nó từ ngồi đối diện nhảy qua ngồi cạnh Quân, cúi xuống để nhìn biểu hiện trênmặt Quân! Chợt Quân đứng lên một phát làm nó giật mình! Miệng lại cười toetét 

-Nhi là đồng loại của Quân nhé! Vậy Nhi cũng là vượn!! Hehehe!! 

-Yà! Thì ra nãy giờ Quân giả vờ sao? Làm Nhi giật mình! 

Và ngay sau có là nó nhào tới với một hành động là cù Quân, một hành động vôthức, như lúc nhỏ nó và Quân thường đùa với nhau. Vì nó nhào tới cộng thêm tácđộng mạnh, hai người dồn qua một bên và hậu quả là cái lồng chao đảo. Làm nó sợlồng rớt nhào tới ôm Quân cứng ngắt. 

-Này! Hết vòng rồi! Hai cô cậu làm ơn xuống dùm tôi! 

Mãi lo giỡn mà vòng xoay kết thúc lúc nào chẳng hay, và nghe tiếng ông soát véquát nó với Quân mới sực tỉnh. Quân vội đứng dậy, nó với Quân đi ra ngoài. Cơnhoảng lúc nãy làm tim nó nhói lên, cố gắng đứng đi thẳng như không có chuyệngì. 

-Quân ơi, Nhi khát nước, mua giúp cho Nhi chai nước đi! 

Quân gật đầu, để nó đứng đó rồi chạy đi mua nước. Vội lôi trong túi ra vỉthuốc, từ lúc biết mình bị bệnh đến giờ, nó chỉ biết uống thuốc để giảm đi cơnđau thôi, còn việc bệnh sẽ phát tác thì nó không còn quan tâm nữa. Tách ra mộtviên bỏ vào miệng, điều này đối với nó thật là khó khăn, nó sợ uống thuốc màbây giờ lại không có nước. Cố gắng nuốt trôi viên thuốc xuống cổ họng. 

-Nước đây, Nhi uống đi 

Chộp lấy chai nước, nó uống như muốn xua đi vị đắng trong miệng, thật là khóchịu, sao lại không có thuốc nào ngọt một chút cơ chứ? Nếu có thì lúc đó nó sẽuống thuốc như ăn kẹo, nhai rôm rốp rồi nuốt ực một phát mà không cầnnước. 

-Chúng ta đi tiếp thôi!! 

Rồi lại đi tiếp, hơn mấy giờ đồng hồ liền nò với Quân chơi gần hết các trò ởđây. Ăn uống đủ thứ, nhưng điều tệ hơn là nó phải uống đến 3 viên thuốc giảmđau. Chẳng hiểu tại sao cơn đau lại ập đến liên tục. Nó phải kìm nén nhiều lắm,thuốc hầu như không có tác dụng, đau thắt. Nhưng nếu không có thuốc thì chắc lànó đã ngất từ lâu rồi. 

-Hết trò chơi rồi, bây giờ đi sở thú nhé! 

Quân dắt nó vào cái sở thú nhỏ cạnh khu vui chơi. Ở đây không lớn như cái khusinh thái trước, mấy con thú đều bị nhốt lại. Nhưng bù lại thì nó được xem mấycon thú, mà không phải chạy nhanh như lần trước nữa! 

Rồi lại đi xem phim, đi dạo mát, mọi nơi Quân đưa nó đi đàu có cùng một điềulà, hình bong hắn luôn hiện về trong đầu nó. Trời cũng chập tối nhanh, Quân đưanó về nhà, dừng lại cách nhà hắn một đoạn, đã đến lúc rồi. Bước xuống xe, nó imlặng hồi lâu, rồi lên tiếng 

-Cảm ơn Quân vì hôm nay nhé! Hôm nay Nhi vui lắm!! Cảm giác….. rất giống khixưa! Giống như khi còn bé! Giống như chúng mình đã từng nói......... Mãi mãi làbạn thân! 

Câu nói của nó như vết dao cứa vào tim Quân, Quân cố gắng níu kéo một ngày vớinó chỉ để mong thay đổi được suy nghĩ và câu trả lời của nó thôi, nhưng rốtcuộc thì cũng chẳng ích gì. Phải! Đối với nó Quân chỉ là bạn, mãi mãi là vậy,vì tim nó chỉ cho phép giới hạn ở đây thôi. 

Khẽ hít một hơi thật sâu, Quân cố gắng cười rồi nhìn nó 

-Chúng ta sẽ mãi là bạn, bạn thân nhé! Cho dù có chuyện gì xảy ra, thì Nhi hãygọi cho Quân, Quân luôn sẵn sàng ở bên cạnh Nhi. Nhi đừng lo cho Quân, ngườiđẹp trai lịch lãm như Quân thì không ế đâu! Hehe, có khi Quân sẽ lấy vợ trướcNhi đấy! Lúc đó thì Quân sẽ mời Nhi làm Phù dâu!! 

Nó bật cười vì câu nói của Quân, điều đó làm nó cảm thấy dễ chịu phần nào 

-Được thôi! Quân nhớ đấy nhé! K mời là Nhi đốt tan nhà thờ và phá lễ cưới củaQuân luôn đấy! 

Rồi chợt, một cảm giác gì đó len lỏi trong long nó, nó thấy có lỗi với Quân.Bất giác tiến tới ôm lấy Quân, nó nghĩ đây là điều duy nhất mà nó có thể làmcho Quân thôi, làm cho một người bạn. Bỏ Quân ra rồi nhìn Quân một lát 

-Thôi! Quân về đi nhé, tối rồi! Tạm biệt! 

Quân khẽ gật đầu rồi leo lên xe phóng vút đi. Nó biết là Quân đang buồn lắm,nhưng phải chấp nhận thôi. Mong là Quân sẽ tìm được người khác tốt hơn nó. Quayđầu bước về nhà.

*Chap 79:

-Anh vừa đi đâu vềhả? 

Vừa tới trước cửa, nó đã thấy hắn đang đứng bấm mật khẩu mở cửa 

Nghe giọng nói, ngừng lại vài giây rồi quay qua nó, tuông ra một câu với vẻ bấtcần không ăn nhập 

-Hóa ra cô không đi với tôi là vì dành thời gian đi với cậu ta sao? 

-Tôi đi với Quân thì có sao? Chẳng qua là vì tôi đã có hẹn trước với Quân rồinên mới không đi với anh được! 

-Hẹn gì? Hẹn đi chơi hay hẹn đi ôm ấp? 

Im lặng một chút, thì ra hắn đã thấy nó ôm Quân. Mọi chuyện lúc nào cũng phiềnphức cả, nó cảm thấy mệt, mệt vì chuyện này, mệt vì hắn cứ như vậy. Khó chịu!Nhưng có gì đó nó cảm thấy muốn thanh minh cho chính mình, nó không muốn hắn hiểulầm. 

-Thật ra tôi với Quân chỉ đi chơi để nói rõ mọi chuyện thôi! 

-Chuyện gì? Chuyện tình yêu?.... Nhưng dù sao thì tôi chẳng quan tâm 

Cánh cửa mở ra, hắn bước thẳng, cảm thấy tức giận khi hắn luôn suy diễn mọichuyện khi những gì hắn thấy. Phải! Nó đã xác định được vị trí của Quân trongtim nó và một điều nữa, nó cũng đã xác định được vị trí của hắn 

Chạy đến chắn trước mặt hắn 

-Rốt cuộc thì anh chỉ suy diễn mọi chuyện theo ý mình thôi. Anh có nghe tôi nóikhông chứ? Không quan tâm sao? Cho dù anh không muốn nghe nhưng tôi vẫn sẽnói!............. Tôi đi với Quân là vì…. 

-Vì cô yêu cậu ta phải không? Vậy thì đi với cậu ta đi! Biến đi là tốt nhất!Hợp đồng cũng chấm dứt rồi đấy! 

Rồi hắn lại nhích qua và bước tiếp. Bây giờ nó đã hiểu cảm giác bị tổn thươnglà như thế nào. Thật sự những lời nói đó làm tim nó đau lắm, đau hơn cả lúcbệnh phát tác nữa. Trời không mây nhưng mưa lại rơi, mưa rơi chính lúc này, tựhỏi tại sao mưa chỉ rơi khi người ta buồn thôi chứ! 

Nó đứng im, mặc cho mưa xối vào mặt. Hắn bỗng đi chậm lại, nó đang đứng ngoàimưa, nó sẽ bị cảm lạnh mất! Nhưng hắn phải dứt thôi, chân tiếp tục bước! 

Chợt nước mắt lăn dài trên má, nó chưa từng nói yêu người khác, điều này đốivới nó rất khó nói, thật sự rất khó. Chấm dứt, chấm dứt thôi! Tay nắm thật chặtnó quay lại dồn hết sức hét 

-ĐỒ CHẾT TIỆT! TÔI ĐI VỚI QUÂN LÀ ĐỂ NÓI RÕ VỚI CẬU ẤY! VÌ TÔI VỚI CẬU ẤY LÀBẠN VÀ VÌ……… người tôi yêu là anh!! 

Giọng nó nhỏ dần, nó không biết hắn có nghe hay không nhưng nó đã nói rồi, nósẽ không phải hối hận về sau nữa. Hắn dừng lại vài giây như để chắc rằng mìnhkhông nghe nhầm. Rồi hắn quay lại tiến thật chậm đến chỗ nó 

-Vừa nói gì vậy? 

-Tôi không nói lại lần thứ hai đâu đồ đáng ghét! 

-Yêu tôi thật sao? 

Gật nhẹ rồi nó cúi hẳn đầu xuống đất, thật sự nó rất ngượng khi phải nói nhữnglời đó, tại sao nó lại phải ngỏ lời trước chứ? À không! Hắn mới là kẻ ngỏ lờitrước, xem như đây là nó trả lời!! 

Khẽ cười một cái, hắn ôm lấy nó, cúi xuống nói nhỏ 

-Heo ngốc cũng biết yêu nữa sao? Nhưng dù sao thì đã nói rồi nhé! Từ nay cô làcủa tôi rồi đấy! 

-Anh………… không thấy lạnh sao? 

Tự dưng nghe nó nói một câu không ăn nhập, hắn cũng hơi bị hố. Nhưng nhận rarằng bây giờ đang đứng dưới mưa. Nắm tay nó lôi một mạch vào nhà. 

Thấy nó với hắn đi vào, hai tên Long và Duy từ cửa nhảy lên trên ghế như đangxem tivi. Đợi hắn với nó lên phòng, hai tên lập tức lôi điện thoại ra gọi haisố khác nhau nhưng lại cùng một chủ đề. 

-Alo Mi hả, vừa có một chuyện tình lạm li bi đát lắm………… bla….. bla…..bla 

-Lam đang làm gì vậy? Vừa xảy ra một sự kiện vĩ đại…… bô lô…… ba la…….. 

Trước cửa phòng nó 

-Mau đi tắm đi, nhớ sấy tóc cho khô đấy! Không lại bị cảm thì tôi không lođâu 

Không thể tin được, mới vì một câu thôi mà bây giờ thái độ của hắn đã thay đối180 độ như vậy rồi. Không ngờ mới một câu thôi mà hắn lại quan tâm nó đến độnhư vậy! 

-Ờ……. 

Trả lời ngắn gọn, nó vội chạy vào trong thay bộ quần áo ướt ra. Mới dầm mưa mộtchút mà nó đã cảm thấy chóng mặt rồi. Sấy khô tóc, chợt! Một bong đèn 120V hiệnlên trên đầu nó kèm theo một nụ cười đầy ẩn ý, miệng lẩm bẩm 

-Có cơ hội trả thù rồi! Haha 

Vội mở cửa phòng, hí hửng. Nó tung tăng xuống ngồi xem tivi. Hắn đã ngồi sẵn ởđó! 
Chạy đến chỗ……. kế bên Long (tức là hắn ngồi đầu ghế và nó ngồi cuối ghế). Thậtra thì nó vẫn chưa đủ can đảm để cho mọi người biết và đặc biệt là ba mẹ nónữa. Họ mà biết thì chắc thời kì sống của nó sẽ được rút ngắn.

-E hèm, mày đang làm kìđà cản mũi đấy Duy ạ 

Tên Long quay qua nói với tên Duy rồi cả hai lại dung dăng dung dẻ nắm tay nhauđi chỗ khác. Nó vẫn còn ngây thơ lắm nên chẳng hiểu hai tên kia nói gì. Nhưnghắn thì lại hiểu, hai tên kia đã rình mò gì rồi nên mới như vậy. Nhếch môi cườimột cái rồi hắn lại quay qua chỗ nó hỏi một giọng rất chi là thân mật 

-Bảo Nhi à, cô đã ăn tối chưa vậy? 

-Ăn tối í hả? Chưa ăn gì hết, bụng tôi đang đói meo rồi này! 

Ngây thơ trả lời câu hỏi của hắn mà không nhận thấy sự khác lạ. Chợt hắn quayqua Long, Duy nói bằng giọng tỉnh bơ 

-Này! Tụi bây xuống nấu ăn đi!! 

-Gì? Sao mày không kêu Nhi ấy! Bình thường là cô ta làm mà! 

-Mỗi lúc mỗi khác, hôm nay tao thích nhờ tụi bây được không? Cũng như tụi bây ởnhờ nhà của tao ấy!! 

Duy, Long hiểu ý trong câu nói của hắn, biết rằng mình đã đắc tội nên đành ngậmngùi xuống nấu ăn. Thật ra thì sau cái lần nấu cùng Quân thì nó đã biết nấu khakhá. Ít ra thì cũng ăn được!! 

Đợi Long, Duy đi khuất hắn liền xích lại gần chỗ nó. Không ngờ hắn lại thay đổiđến vậy! Nhưng nó thì vẫn ngồi im xem tivi!! Thấy vẻ ngu ngơ của nó, hắn lạikhẽ nhíu mày! Tìm cách bắt chuyện 

-Đang làm gì vậy? 

Hắn không thể ngờ rằng bản thân lại đưa ra một câu hỏi ngớ ngẩn khi mà lại rõrành rành ra như vậy, vậy mà nó vẫn trả lời một cách thờ ơ 

-Xem tivi! 

Rồi lại im lặng một lát, nhìn cái thái độ của nó thật là khó chịu, cứ như làchưa có gì xảy ra vậy 

-Này, cô đã là của tôi rồi nhé! Vậy yêu nhau mà không lẽ cứ gọi tôi với cô mãinhư vậy? 

-Ừ nhỉ? Tự hỏi tại sao bằng tuổi mà tôi lại kêu anh bằng anh nhỉ? Đáng lí rathì phải kêu bằng bạn mới đúng, à không, kêu bằng mày tao hay hơn í!! 

-Ya! Cái gì mà mày tao chứ? Cô đang đùa đó hả? 

-Chứ sao nữa? Nếu không muốn như vậy thì tốt nhất là cứ giữ nguyên như bìnhthường đi, vậy nhé! 

Đang nói thì tên Long lại nhào tới, chen vào giữa, mặt hí hửng 

-Xuống ăn đi này! 

-Mấy anh!!! Nấu theo phong cách siu nhân hả? Mới 5” mà nấu xong rồi?? 

-Tôi có biết nấu đâu, hì hì, hôm nay ăn mì gói nhé!! Có trách thì trách đâynày!!- Vừa nói Long vừa chỉ tay vào hắn 

Thật sự thì hắn cũng quên béng mất là hai tên kia không biết nấu ăn. Vậy là hômnay phải ăn mì gói một cách oan uổng. 

-Ăn mì gói sao? Vậy thì hai người nhịn đi! Một mình tôi ăn hai gòi mới đủ 

-Tao cũng vậy!! 

Vậy là nó với hắn chạy xuống cướp cả 4 phần, để cho tên Duy và tên Long méo mặtđi nấu nước để làm phần khác…

*Chap 80:

5:45 Am 

-Này! Heo à, mau dậy đi!! Dậy mau, dậy mau! Sáng rồi 

Nghe tiếng đập rầm rầm vào cửa nó lồm cồm bò dậy. Chụp cái đồng hồ, muốn tá hỏavới tên này. Sao hôm nay hứng lên lại kêu dậy sớm như vậy chứ? Còn cái cách nóichuyện của hắn nữa, thật là kinh khủng! Giả vờ như không có gì xảy ra, nó vùiđầu vào gối ngủ tiếp 

Rầm! Rầm! 

Âm thanh không ngừng vang vọng nhờ “tên giặc” kia! Giờ có muốn ngủ cũng khôngngủ được. Tức tối ném cái gối vào cửa, nó nhăn nhó quát 

-YA, CÁI ĐỒ ĐIÊN KIA!! 7h MỚI HỌC CƠ MÀ!! ĐỪNG CÓ PHÁ RỐI GIẤC NGỦ CỦATÔI!!! 

-Ngủ hoài vậy, cô thành heo thật thì tôi không yêu nữa đâu, dậy ăn sang đi đồham ngủ!! 

Ôi trời ơi!! Coi cái cách nói chuyện của hắn kìa, hắn thay đổi một cách trắngtrợn, nó nghe mà muốn rợn mình. Biết vậy nó đã không nói ra thì hắn đâu có nhưvậy. Đúng là quan tâm thái quá!! Thôi thì lếch xác dậy để được yên thân, vừavào nhà vệ sinh nó vừa báo cho hắn 

-Tôi dậy rồi, đợi 15” đi!! 

Vào đánh răng mà nó cứ gục lên gục xuống, ngủ thêm được 15” cũng bớt được phầnnào chứ! “Đúng là cái đồ chết dẩm, điên, khùng…………..” 

Đi xuống nhà với cái mặt chưa tỉnh ngủ là mấy, hắn ngồi ở chiếc ghế salong đọcbáo trong lúc chờ. Nhìn hắn chẳng khác một ông lão là mấy 

-Này! Long, Duy đâu? 

-Chưa ngủ dậy! Chúng ta đi thôi!! 

-Ơ! Vậy còn hai người đó thì sao? 

-Tụi nó sẽ đi sau! 

Đi tò tò theo sau hắn ra ngoài, nó quay qua quay lại tìm tìm, kiếm kiếm. Nhưngcũng không thấy chiếc ô tô nằm đâu, chỉ thấy con mô tô đen của hắn nằm chìnhình ở kia. Cảm giác bất an trỗi dậy, nó vội hỏi hắn 

-Ô tô đâu? Hay là đi xe bus? 

-Ô tô bị hư rồi! Hôm nay đi tạm chiếc này đi nhé!! 

-Nhưng tôi thấy anh nâng niu nó dữ lắm mà? Có bao giờ thấy anh chở aiđâu? 

-Tùy người thôi, nhưng cô là người đầu tiên, vậy nên hãy tự cảm thấy hạnh phúcđi!! 

Vừa nói hắn vừa leo lên xe, thôi thì đi! Sợ gì, chỉ là mô tô thôi, nó đi tàulượn siêu tốc vù vù thì sợ gì chiếc này, lượn cỡ nào cũng đâu bằng tàu lượnsiêu tốc. 

-Ôm chặt vào nhé!! 

-Đừng có mơ!! 

-Vậy thì lọt xe đừng có trách tôi đấy! 

Vừa dứt câu hắn rồ ga vọt một phát, làm nó chút nữa là trở thành diễn viên nhàolộn ra khỏi xe. Nhất quyết không chịu ôm hắn, nó bám vào phía sau xe. Vận tốchắn tăng mỗi lúc một nhanh, nhất quyết không sợ! Không ÔM!! 

-YA, YA, CỘT ĐIỆN KÌA, YAAAAA!!!! 

Hắn đúng là một tên đểu thứ thiệt, tìm đủ mọi cách để cho nó sợ, lạng lách đánhvõng, bây giờ thì hắn lại chơi cả chiêu nhắm thẳng vào cột điện, mặc cho nó laó điên cuồng, hắn vẫn nhắm vào hướng đó 

-CHẠY CHẬM LẠI ĐI!!!! YAAAAA!!!! 

-CÔ KHÔNG SỢ CHẾT SAO? VẬY THÌ ÔM TÔI ĐI! NẾU KHÔNG CHÚNG TA CHẾT CHUNGĐẤY!! 

-KHÔNG LẼ VÌ CÁI ÔM THÔI MÀ ANH MUỐN GẶP BÁC VƯƠNG HẢ ĐỒ CHẾT TIỆT!!!! 

Hét xong câu đó nó vội buông tay ôm lấy hắn, lúc đó hắn với chịu hạ ga và đổihướng lái. Nó thở phào nhẹ nhõm, mặt vẫn còn tái vì sợ, tim khẽ nhói lên. Nhưngnó lại không cảm thấy đau. Nó cảm thấy ấm áp khi ở bên cạnh hắn. 

Đỗ xe trước một nhà hang lớn, không ngờ hôm nay hắn lại ga lăng mời nó đi ăn màkhông có điều kiện. Mọi khi đều ăn ở trường, hôm nay lại được ăn nhà hàng. Bướcvào trong nhìn xung quanh. Lạ thật, nhà hàng gì mà không thấy một bóng người,vắng tanh như chùa bà đanh. 

Một chị phục vụ đi đến dẫn nó vào bàn mà không nói gì cả. 

Một lúc sau hắn bước vào, mặt gian gian. Nó khẽ rùng mình.

-Sao…. ở đây không có aivậy? Bộ nhà hàng này thức ăn dở lắm hả? 

-Tôi bao hết rồi!! 

Hắn nói với giọng tỉnh bơ, nó vẫn chưa hiểu chuyện gì xảy ra ở đây. Một lát sauthức ăn được bày ra, nó ngồi đợi hắn dùng trước vì nó đang đề phòng cảnh giác.Thấy hắn ăn như không có gì nó mới chịu bắt đầu. 

Suốt bữa ăn hắn chẳng nói gì, nhìn đồng hồ thấy gần trễ giờ, nó vội sách cặpđứng lên 

-Anh thanh toán đi nhé! Tôi ra ngoài đợi trước đây!! 

-Khoan đã! Chưa xong mà! 

Ngồi lại xuống ghế, nó nhìn hắn hỏi 

-Vậy còn cái gì nữa? 

Chợt hắn búng tay một phát, chị phục vụ bước ra cùng một cái đĩa trên tay đượcđậy lại. Nó tò mò không biết có gì bên trong, nhưng lại sợ hắn lại giở trò chọctức nó vậy nên nó cứ nhìn chằm chằm như muốn nhìn xuyên qua bên trong 

-Cô mở ra đi! 

-Cái gì ở trong đó vậy? 

-Mở rồi sẽ biết 

-Anh….. có bỏ con gián vào trong đó không vậy? 

Quạ…. quạ…. quạ….. 

Một đàn quả bay ngang qua đầu hắn, câu nói của nó làm hắn quê ghê gớm. Suốtngày nó chỉ biết nghỉ xấu cho hắn thôi, nhìn là biết nó không chịu mở, hắn đànhđưa tay dở cái nắp lên 

Trong đó có một chiếc đồng hồ hình con heo và một mảnh giấy với chữ “HappyBirthday”. Cầm tờ giấy lên đọc rồi mặt nó lại đần ra, hỏi một câu làm hắn muốnlọt khỏi ghế 

-Sinh nhật anh hả?? 

Lấy lại tinh thần, hắn nhìn nó với nửa con mắt rồi lên giọng 

-IQ của cô bao nhiu vậy đồ heo ngốc, sinh nhật cô đấy!! 

-Sinh nhật tôi???? Sinh nhật tôi á?? 

Nó ngồi lẩm bẩm gì đó rồi lại lôi cái điện thoại ra nhìn vào màn hình. Ngày25/11, rồi chợt ngớ mặt ra như vẫn chưa nhớ rồi lại “Ờ há” một cái, miệng cườitoe toét 

-Hôm nay sinh nhật tôi mà!! Nhưng sao anh lại biết??? 

-Bí mật 

-Lam nó nói cho anh biết chứ gì? 

-Sao cô biết? 

Khỏi nói thì nó cũng đoán được, chỉ có Lam mới nhớ rõ ngày sinh của người khácthôi. Cái vụ sinh nhật của Mi nhỏ cũng nhớ nhưng bữa đó lại ham chơi quá nênlại quên. 

Nó cầm cái đồng hồ lên xít xoa. Cái đồng hồ nhìn cứ như con nít, nguyên cái mặtcon heo màu hồng, sợi dậy cũng hồng nốt, hai cái lỗ mũi là chỗ hiện giờ. Khẽnhăn mặt nhìn hắn 

-Này! Anh tặng cái này sao tôi dám đeo cơ chứ? Với lại con heo này chã dễthương gì hết, nhìn nó cứ như đang cười chọc tức tôi vậy! 

-Chọc tức đâu mà chọc tức, nhìn nó giống cô không? Cái này còn giúp cho cô cóthể xem được ngày tháng và hẹn giờ nữa nhé. Được đặt làm riêng đấy, không cócái thứ hai đâu!! 

Nó thử bấm cái nút kế bên chiếc đồng hồ và để lên tai nghe thử 

-HEO NGỐC, HEO NGỐC! DẬY MAU! DẬY MAU! 

Nó muốn quăng luôn cái đồng hồ, cứ tưởng rằng nó kêu nhỏ lắm ai ngờ đâu kêumuốn điếc tai mà lại là cái giọng của hắn nữa chứ!! Hắn cười toe toét, thật làhết chỗ nói, lườm hắn một cái sắc lẽm rồi nó cho cái đồng hồ vào cặp 

-Này! Sao lại bỏ vào cặp? Đeo lên tay đi!! 

-Không! Đeo cái này cho người ta cưởi tôi hả? Xấu hổ chết 

-Tôi không cười cô là được rồi!!! Cần gì những người khác!! 

Thế là ngồi cãi qua cãi lại, cuối cùng nó vẫn phải đeo vào. Chị phục vụ nhìn nókhẽ cười khúc khích. 

Tới trường 

Nó tung tăng bước vào, chợt hắn phóng tới nắm lấy tay nó làm nó giật mình 

-Anh đang làm gì vậy? Bỏ tay ra đi!! 

-Cô là của tôi rồi, còn sợ gì nữa! Bạn gái thì phải có bạn trai đi cùngchứ!! 

-Yà!! Anh bớt con nít dùm tôi chút đi!! 

Mặc kệ nó cằn nhằn, hắn vẫn nắm tay nó dung dăng dung dẻ đi như chốn khôngngười, còn bọn con gái thì mắt đăm đăm nhìn nó mà hắn. Có tiếng hét thất thanhrằng “Trời ơi, không thể như vậy được!!!!!!” Và sau đó là tiếng mấy đứa kiachụm lại kéo con nhỏ vào y tế. Nó chỉ lo bước cho nhanh nếu không thì sợ phòngy tế hôm nay không đủ chỗ chứa vì “đông khách”


Prev Next

Bình luận

Bạn còn lại 250 ký tự
Anh Như

Anh Như

hì, đoạn cuối không được hay cho lắm!nhưng kết thúc có hậu là vui r

Gửi lúc 3:14 PM 19/12/2014

taichelsea

taichelsea

hay vãi ♡♥♡♥

Gửi lúc 1:35 PM 16/11/2014

jolly2001

jolly2001

Bài hát tên là "Safe And Sound" của Taylor Swift nha pạn PrincessMiku

Gửi lúc 9:31 PM 21/10/2014

PrincessMiku

PrincessMiku

cho mình hỏi tí là bài hát mà Sam ngân nga trong chap 96 - 97 này nè tên là j zậy?

Gửi lúc 9:32 AM 15/09/2014

Kotori

Kotori

Hay hết sẩy!! Ước j đc đọc nữa nhỉ!? Mình đọc đi đọc lại mà ko chán!! Hay chết đi đc!!!! Hết sẩy!!

Gửi lúc 8:50 AM 11/09/2014

peuyen_2000

peuyen_2000

hay chet di dk

Gửi lúc 1:55 PM 05/09/2014

Bình luận facebook