Tùy Chỉnh
Đề cử

Chương 110: Cả Anh, Lẫn Họ Đều Không Vui?

“ Mình muốn trở về những ngày trước ”

“ Mình muốn mỗi giây mỗi phút đều không cần phải suy nghĩ mà sống ”

“ Mình muốn ở bên cạnh anh và ông, mình muốn mãi mãi là một đứa không biết mình là ai. Tại sao cái mơ ước này lại không thể nào thực hiện được chứ? Ngày mai mình rời khỏi rồi, tại sao bây giờ mình lại không cam tâm? Ở nơi đây rốt cuộc có thứ gì khiến mình phải lưu luyến chứ? Đồng Khiết Như, mày thật ra bị sao vậy? Làm ơn tỉnh táo một chút có được không? ”

Khiết Như mãi mãi cũng không thể dứt ra được nội tâm thầm kín ở trong lòng, rốt cuộc cũng lại nhốt mình ở trên sân thượng cô quạnh này, mãi đến khi có người xuất hiện kéo đem vật nhỏ quay về thực tại với chính mình.

- Anh họ nói sức khỏe em không được tốt, tại sao em lại không ở trong phòng nghỉ ngơi mà ra đây một mình chứ? Em biết như vậy là không nên không Khiết Như?

Không nhầm, giọng nói này, không phải là của Paul hay sao chứ?

Người nào đó quả thật đã nghe thấy lời quan tâm của anh liền lúi húi che đi gương mặt đang khó coi lên của mình, đồng thời cũng không quên quay lại dè chừng anh:

- Paul, anh đừng bước tới có được không?

Rốt cuộc là muốn tránh mặt anh cả đời hay sao đây?

Paul vừa nghe thấy đã gật đầu, giọng nói của anh đã thật sự đã nhạt đi, đồng ý đứng xa đối diện với nha đầu:

- Được rồi anh không bước đến có được không? Nhưng mà Khiết Như này, nếu cứ đứng ở một khoảng cách xa như vậy để nói chuyện với em, anh thật sự rất không quen đó !

Không quen? Câu này nó đã nghe bao nhiêu lần rồi nhỉ? Tên nào cũng muốn đến gần để lợi dụng nó hết ! Thật chất có tên nào là không ma mãnh một trăm phần trăm đâu kia chứ ! Đáng ghét !

Rốt cuộc người nào đó cũng bị anh chọc cho đến buồn cười, mở miệng nói ra những gì mình suy nghĩ ở trong lòng:

- Có một người đã từng nói với tôi rằng: Nếu như cuộc đối thoại giữa hai người diễn ra, nhưng nếu họ không đối mặt lại với nhau, thì chắc chắn một trong hai người đó sẽ có một người rất khó chịu. Cũng tương tự việc, họ buông bỏ thói quen được tiếp xúc bằng cự ly gần với một ai đó vậy. Dù ban đầu họ có không vui, rất khó chấp nhận. Nhưng mà, rồi thời gian cũng sẽ làm họ quên hẳn người đó đã từng xuất hiện trước mặt mình, anh có hiểu hay không?

Vừa nói, nó vừa bước đến gần hơn với Khánh Huy, đồng thời cũng để anh cảm nhận được sự suy nghĩ quá đổi ranh ma của cô nhóc đáng yêu này !

Nhỏ tuổi, lại hiểu biết và thấu đáo đến vậy sao?

- Có thể là anh đã hiểu, chỉ là đang cố gắng xua đuổi chúng đi thôi đúng không? Cho dù ở chương này có nhạt, nhưng mà đó cũng chỉ là một cái diễn biến để đúc kết thành một tác phẩm hoàn thiện hơn. Con người là như vậy. Khi anh biết được câu trả lời, thì cũng đồng nghĩa anh không muốn tiếp nhận nó. Bởi vì sự thật, thường luôn luôn rất đau lòng mà. Anh nói có đúng không?

Quả nhiên rất trơn tru, cô bé này đang ở đây nhắc khéo anh nên quên đi nó hay sao chứ? Khiết Như, quả nhiên em thật sự rất đặc biệt !

Người nào đó rốt cuộc sau một lúc im lặng cũng chịu cười, thời gian 15 phút mà Korean đặt ra cho anh quả thật đã trôi qua đi rất nhanh. Nếu như anh không biết tận dụng thời cơ thì chính anh là một tên đại ngốc rồi !

Nghĩ là làm, đích thị người nào đó cũng đã không chế ngự được bản thân, đưa tay kéo đem vật nhỏ ở đối diện kéo sát vào người mình, âm vực ở cổ lúc này đã nghẹn đi:

- Khiết Như, nếu như cứ sống trong ảo tưởng mà hạnh phúc, anh nhất định sẽ không bao giờ muốn đấu tranh với hiện thực thêm một lần nào nữa đâu. Nhưng mà một câu chuyện nếu quá dài, bố cục sẽ cũng vì những chi tiết quá lập dị mà lặp đi lặp lại đến rời rạc. Cho nên từ bây giờ trở về sau, anh sẽ làm theo những gì mà em nói. Coi như kiếp này, anh vì thuận theo ý của em mà tồn tại đi. Khiết Như, bất kể là sau này em có muốn ở bên ai đi chăng nữa. Thì anh vẫn muốn nói với em một điều rằng..

Cổ họng người nào đó đang nói đến đây thì nghẹn lại, vòng tay đan chặt lấy Khiết Như cũng ngày một xiết chặt hơn. Quả nhiên, anh đã khóc:

- Em nhất định phải hạnh phúc, hạnh phúc thay cả phần của anh, có được không?

***

- Sao giờ này vẫn còn chưa nói chuyện xong nữa kia chứ? Tên đó định định cư ở trên đó luôn à?

Người ta nói quả thật không sai mà ! Cô gái này thích lo chuyện bao đồng đến thế sao? Khổ chủ như anh còn không tỏ thái độ gì, huống chi là một người không liên quan như cô chứ !

Người nào đó quả nhiên không vui khi nhìn Vũ Di lượn qua lượn lại trước mặt mình, rốt cuộc cũng không chịu được bỏ đi ngay lên phòng..

Cô ức quá hỏi với theo:

- Nè, anh đi đâu vậy hả?

- Phòng sách !

Ai đó quay lại đáp, lập tức nhận được cặp mắt to đùng từ chỗ của Anny. Cô nheo mày gặng hỏi anh:

- Thế còn Angel thì sao? Anh không lên đó xem nó như thế nào rồi hả? Đồ..

Cô định nắng anh, nhưng lại không muốn mình chết đi rất khó coi liền giở giọng cười hiền từ:

- Nếu anh bận thì tôi tự đi coi nó vậy ! Hihi..

Rốt cuộc cũng lại bị anh phán:

- Thần kinh !

Lần này quả nhiên anh nói xong là đi ngay..

***

“ Bịch ”

Một quả bóng tròn tròn từ đâu lao thẳng đến chân của Khiết Như, trong lúc còn đang phân vân có nên nhặt hay không thì nha đầu cũng đã trông thấy một đám trẻ con tầm 6 tuổi chạy nhanh về phía mình, cúi xuống nhặt lấy bóng rồi chạy đi. Quả nhiên cảnh tượng đó lại lần nữa xoáy sâu vào tâm trí của nha đầu, rốt cuộc, một giọng nam trầm cũng lẳng lặng vang lên ở bên tai:

- Anh biết là em vẫn còn để chuyện cũ ở trong lòng, nhưng mà cũng đừng vì vậy, mà em khiến những người quan tâm em phải ôm hỗn độn khi em quyết định đưa ra một cách lựa chọn tiêu cực là rời bỏ mọi người chứ ! Khiết Như, làm như vậy không vui một chút nào đâu em !

Bình luận truyện Hôn Thê Của Thiếu Gia (Baby Siêu Ngốc)

Nhấn Shift + Enter để xuống hàng. Nhấn Enter để đăng câu trả lời.

Bình luận Facebook

T Miu's K
đăng bởi T Miu's K

Theo dõi

Danh sách chương