Tùy Chỉnh
Đề cử

Chương 14: Người Cầm Ô

-Con bé này! Mau nghe điện thoại cho anh! Có biết trời sắp mưa không hả? Thật là..

Đứng ngoài khuôn viên, Ken cau mày. Anh liên tục gọi điện cho nó nhiều lần, nhưng vô dụng.

Đứng từ trong nhìn ra, Anny thở dài bước đi lại phía Ken chạm nhẹ vào người anh. Quay sang cô, anh vội vàng tắt điện thoại.

-Anh 2! Hay chúng ta đi tìm nó đi, trời sắp mưa rồi kìa, nó lại không mang theo ô!

Cô cho ý kiến. Nhìn em gái, anh khẽ gật đầu.

____________________

ÀO ÀO

Mưa rồi sao?

Xiết lấy đôi bờ vai thon nhỏ nó nhăn mặt. Cả cơ thể hiện tại, đang là phát run lên. Lần nào cũng vậy. Lúc nào nó thê thảm nhất, cũng là trời mưa. Không muốn mang hai màu sắc kia, cũng không được.

Cắn chặt môi nó tìm kiếm điện thoại bên trong người. Nhưng ngốc thật, nó đâu mang theo chứ!

Xen kẽ giữa màn mưa, đôi chân nhỏ nhắn tiếp tục bước vội. Mỗi bước đi, lạnh lẽo đến điên người.

*Kítt*

*Cạch*

Mở nhẹ ô ra. Người con trai bên trong xe nhanh chóng bước xuống đường. Sau đó, từ từ đóng cửa lại. Khi thời điểm anh vừa quay đầu, thì:

*Bịch*

-Ah!

Nhìn xuống người con gái vừa đâm sầm vào mình. Người con trai kia, khẽ đưa bàn tay giữ chặt nó.

Cảm nhận hơi ấm kỳ lạ, nó giật mình từ từ lùi lại phía sau. Ngước nhìn anh, khuôn mặt nó đỏ bừng vì ngại. Anh ta thật sự có chút gì đó rất đẹp, nhưng lại rất lạnh lùng.

Người cầm ô tiến lại gần phía nó, rồi đưa ô ra che chắn tận tâm cho người con gái trước mặt mình. Nhìn vào anh, nó cười nhạt. Tên này bị điên rồi sao? Người đã ướt nhem thế kia, còn muốn che cho nó -_-

-Cầm lấy ô này rồi mau về nhà đi! Con gái mà lại ra ngoài giờ này sao? Còn dầm mưa nữa!

Người con trai kia nhắc nhở. Anh tận tâm cầm lấy bàn tay nó lên, rồi đặt nhẹ chiếc ô vào.

Giữ lấy ô, nó nhìn anh khẽ gật đầu. Nhưng chưa xong, chiếc áo trench coat màu đen kia cũng được người con trai đó cởi ra, rồi lạnh lùng khoác lên người nó. Chạm nhẹ khuôn mặt vào ngực anh ta, nó khẽ giật mình:

-Áo này em giữ lấy! Có cơ hội hãy trả cho tôi. Mau về nhà đi!

Anh nói, rồi lạnh lùng bước nhanh qua đường. Nhìn vào theo bóng dáng kia, nó bắt gặp anh ta ghé vào một căn nhà hàng sang trọng.

-Đúng là một con người kỳ lạ! Rốt cuộc anh là ai vậy? Thích thương hại người khác sao?

Nhìn lại chiếc áo choàng trên người mình, nó thở dài. Mùi hương này, thật sự rất đặc biệt.

-Khiết Như! Em đang ở đâu vậy?

-Angel! Mày đang ở đâu?

Là giọng của Ken và Anny. Quay về phía sau, nó bắt gặp hai con người kia đang tìm kiếm.

-Ken! Em ở đây!

Nhìn về phía cả hai, nó cười cười.

_____________________

Dầm cả một cơn mưa anh trở về nhà với bộ dạng say khướt. Cả cơ thể, điều ướt đẫm chẳng còn lấy chỗ khô.

Paul vừa nhìn thấy bộ dạng của Shyz, anh cau mày, rồi lập tức chạy nhanh lại.

-Shyz! Chú làm sao vậy?

-Không sao! Chỉ là tuyệt vọng một chút thôi!

Anh cười nhạt.

-Ý của chú là gì hả? Tuyệt vọng cái gì chứ? Chú có vợ đẹp con ngoan. Vậy mà tuyệt vọng sao?

Paul gắt.

-Nhưng đó không phải là vợ con của chú!-Anh hét lớn-Cô ta, không phải! Mãi mãi cũng không phải!-Giọng Shyz đau khổ đến tột độ. Người đối diện anh khó hiểu, khẽ nheo mày. Chú anh, đang nói gì vậy chứ?

Từ trên lầu nhìn thấy anh Đình Đình vội vàng chạy xuống. Bắt gặp người con gái trước mặt, anh cười khẩy:

-Anh say rồi, để em đưa anh lên phòng!

Cô nói, rồi đưa tay đỡ lấy anh nhưng bị Shyz gạt mạnh ra. Hành động của anh, khiến Paul có chút khó chịu:

-Cô đừng giả vờ mèo khóc chuột ở đây nữa! Tôi không thể sống trong lừa dối khi vợ con của tôi không phải là của tôi!

-Nè Shyz, Chú uống nhiều quá rồi đúng không? Mau lên, Để cháu đưa chú lên phòng!

Anh đỡ lấy Shyz, rồi từ từ bỏ đi. Nhìn theo anh, Đình Đình khẽ thở dài:

*Cộp*

Một bóng người đàn ông từ ngoài bước vào trong. Đứng ở phía sau cô, người đàn ông lắng giọng:

-Hai đứa kết thúc đi! Đứa bé cần một người cha thật sự, chứ không phải là một người cha trên danh nghĩa. Nhà họ Hạo của tôi, đã bị cô làm hoen ố rồi!

_____________________

Sau khi tắm rửa xong. Nó liền chui tọt vô chăn, rồi chùm kín người lại. Lạnh sắp chết người ta rồi a.

Người vừa bước vào nhìn nó đanh mặt. Tiến lại cạnh giừơng, Ken ngồi xuống đối diện con người kia làm bộ mặt nghiêm túc:

-Nghe anh hỏi, chiếc áo choàng đó là của ai hả? Còn chiếc ô kia nữa?

-Em không biết! Anh ta rất kỳ lạ!-Nó đáp. Người đang run lên khiến anh bật cười-Anh thấy em lạnh vui lắm hả?-Nó hỏi. Anh nghe thấy, liền bất giác lắc đầu. Rồi đưa tay choàng qua cơ thể nó.

Dù cách một lớp chăn, nhưng anh vẫn ngửi được mùi hương dâu rất rõ. Trợn tròn mắt, nó đưa tay đẩy đẩy anh nhưng bất lực. Chết tiệt, ôm chặt thế muốn giết chết người sao?

Anh im lặng, giữ lấy con người trước mặt như một thói quen giữ chặt một vật vô giá của mình. Ừ thì, nó có đẩy hay đánh anh cũng được, miễn anh chưa chết là được rồi.

-Ken.. Em không thở được! Thả ra! Thả ra!

*Bịch*

*Bịch*

Vòng tay ra phía sau, nó liên tục đánh mạnh vào người anh. Mạnh với nó, riêng với Ken thì không hề có cảm giác. Đúng thật là con gái, yếu đuối đến đau lòng mà -_-

Xiết chặt hơn, anh không quan tâm ngày mai anh sẽ như thế nào. Đã mặt dày, thì phải dày cho trót.

*Bịch*

*Bịch*

Tiếp tục đánh anh, nó nhăn mặt. Con người này, từ lúc nào mặt dày đến vậy. Cả lương tâm, cũng tàn nhẫn vô cùng.

-Ken.. em không thở được! Ken..

-Được được! Anh thả lỏng có được không?

Không khí được quay trở lại, nó thở lấy thở để. Người con trai kia, vẫn tiếp tục nhiệm vụ sưởi ấm của mình.

-Thả em ra! Em muốn đi ngủ!

*Bịch*

*Bịch*

Màn đánh thứ ba trong ngày. Ken mặt dày, xiết chặt nó một lần nữa.

*Cạch*

*Oáp*

Tiếng ai đó ngáp dài ngáp ngắn đứng tựa cửa chau mày. Tiến đến phía Ken, cô kéo kéo áo anh:

-Anh 2! Làm ơn cho em ngủ! Đừng để em nửa đêm còn đi canh chừng anh chứ!

Cô dụi dụi mắt nói. Nghe thấy giọng cô, anh méo xệch miệng quay lại:

-Đi về phòng mau lên! Em thích làm bóng đèn đến vậy à?

Cô trầm mặt, tiếp tục kéo kéo áo Ken:

-Đi về phòng ngủ ngay cho em! Em không cho phép anh xiết chặt Angel như vậy. Chưa thấy ai mặt dày như anh vậy á!

Quay sang em gái, anh cau mày buông nó ra. Cô gái trong tay anh hiện tại, đang trong tình trạng ngủ ngon lành. Nó không thể chờ được anh buông ra, cho nên đành bất chấp ngủ thiếp.

Nhìn thấy khuôn mặt say ngủ này, Ken mỉm cười, còn miệng Anny méo xẹo:

-Anh 2! Đi về phòng cho Angel ngủ. Nó mệt cả ngày hôm nay rồi! Anh như vậy, là rất tàn ác!

-Được rồi! Đợi một chút!

Anh cau mày quay sang cô.

Quay lại nó là khuôn mặt đậm chất dịu dàng. Đặt nhẹ con người kia xuống giường, Ken tận tâm đắp chăn cẩn thận.

-Chưa thấy ông anh nào như anh. Chỉ biết lo cho người mình thích. Còn em gái, thì không ra cái gì hết!

Anny ganh tỵ.

-Vậy mau đi kiếm một anh đi! Ở đó mà càm ràm, hừ!

Anh hừ nhẹ, rồi đứng dậy quay đi. Nhìn lại nó, Anny nhanh chóng cúi thấp xuống:

-Baby ngủ ngon!

Bình luận truyện Hôn Thê Của Thiếu Gia (Baby Siêu Ngốc)

Nhấn Shift + Enter để xuống hàng. Nhấn Enter để đăng câu trả lời.

Bình luận Facebook

T Miu's K
đăng bởi T Miu's K

Theo dõi