Tùy Chỉnh
Đề cử

Chương 16: Đoạn Phím Trắng

- Anh sụp đổ rồi em à !

*Cộp*

*Cộp*

Rồi một bóng người đàn ông bỗng dừng lại trước mặt Shyz với khuôn mặt trầm ngâm lắc nhẹ đầu. Ông đã làm gì với đứa con trai ngốc nghếch này thế này?

- Ba xin lỗi ! Hại con phải mất đi con bé một lần nữa rồi. Nếu như có thể, thì ba vẫn mong con hãy theo đuổi con bé như cách mà con đã từng làm. Ba, tuyệt đối sẽ không như lúc đầu ngăn cản con nữa đâu.

Ba, câu nói này nếu là vào 9 năm trước thì có phải hay hơn rất nhiều không?

Duy Thần đứng trăn trối nhìn người đàn ông ở đối diện mà tim đau như dao cứa. Ông xuất hiện ở đây là để chúc phúc anh sao? Có muộn màng quá không?

***

“ Hộc Hộc ”

Khiết Như cúi người xuống thở dốc sau cuộc chạy đua không tưởng cố thoát khỏi Duy Thần. Dù nó có trốn tránh anh thì đã sao? Nó mãi mãi vẫn không thể trốn tránh trái tim mình, lý trí, và còn có cả sợi dây vô hình liên kết với câu nói 9 năm về trước của anh nữa. Người ta nói quả thật không hề sai: “ Trong lòng có hận, chắc chắn sẽ có yêu mà ”

Đing.. Đoong..

Đây là..

Chuông giáo đường lặng lẽ vang lên như đưa tâm trí nó quay trở về với thực tại. Khiết Như ngẩng đầu lên nhìn vào trong một lúc, sau đó nhanh chóng tiến sâu vào. Những hàng ghế dài bị bỏ trống không nhìn thấy một bóng người khiến nó an tâm hơn phần nào di chuyển đến đối diện thánh Ala chấp hai tay cầu nguyện.

*Cộp*

*Cộp*

...

Rồi tiếng bước chân của một con người khác cũng dần dần tiến đến đứng bên cạnh Khiết Như khép chặt mắt, khóe môi vô tri chợt nhếch lên. Anh đang tự hỏi đây có phải là một điều trùng hợp tình cờ chăng?

Cầu nguyện xong nó mỉm cười. Nhưng vừa mới quay đầu lại thì nụ cười tươi rói như một bông hoa tháng mời đã tắt hẳn. Người đứng bên cạnh nó nãy giờ không ai khác chính là “ NGƯỜI CẦM Ô ”. Khoảng cách rất gần nên cũng cho nó nhìn kĩ từng đường nét hoàn hảo trên khuôn mặt anh tuấn ấy. Nhất là nốt ruồi dưới mí mắt kia lại là điểm quyến rũ chết người. Quan sát người con trai trước mặt mình hồi lâu, nó cảm thấy quá hổ thẹn quay đầu đi nhưng chưa gì đã có một cánh tay không an phận giữ nó lại.

*Bạch*

Tiếng động phát ra khá lớn khiến nó giật mình đứng sững lại. Thy Nhật ở phía sau dùng một tay giữ chặt cánh tay nó, tay còn lại anh vẫn để yên trong túi quần, nhếch môi:

- Áo của tôi?

Ba chữ này mà anh ta cũng có thể nói ra ngay tại đây được sao? Nó trừng mắt quay đầu lại thầm mắng anh “ ĐÚNG LÀ ĐỒ KEO KIỆT ” Chỉ có một chiếc áo mà cũng đòi nó ngay lúc này được cơ à?

- Có cơ hội tôi sẽ trả cho anh. Còn bây giờ anh mau buông tay tôi ra đi. Ở trước mặt chúa mà anh dám động tay động chân như vậy à?

Không hiểu sao bây giờ anh lại không muốn buông nó ra. Nếu như anh buông nó ra thì cũng đồng nghĩa anh không còn có cớ giữ cô bé đặc biệt này ở bên cạnh rồi còn gì?

Dù như anh đã từng nói nó không có gì đặc biệt. Nhưng kỳ thật, khi đoạn nhạc kia phát lên lại khiến anh đâm ra hứng thú về cô gái đa tính cách này. Rất mãnh liệt tò mò là đằng khác !

- Tôi không phải là một người keo kiệt đòi em chỉ vì một chiếc áo. Nhưng mà tôi lại không muốn.. Có một người con gái cứ giữ khư giữ áo của mình thôi. Như vậy, thì rất khó coi đó !

Anh đáp, trong câu nói đầy vẻ ám chỉ nó có tình ý với anh ta. Nó còn tưởng tên này là một người tốt bụng, không ngờ anh ta cũng giống như mấy tên con trai vốn keo kiệt khác thôi. Được, coi như lần này nó có mắt như mù đi. Khiết Như bực dọc đưa tay nắm lấy cánh tay của Korean tháo ra nhưng bất lực. Tên này ăn gì mà khỏe đến cơ chứ?

- Tôi nói tôi sẽ trả mà. Anh như vậy là sao hả?

Nó cáu.

- Còn nữa, ở đây là đâu mà anh dám nắm tay tôi hả? Anh có biết như vậy là.. Ah !

Korean không đợi cho nó có cơ hội nói ra tiếp vế sau mà trực tiếp đem nó kéo sát gần người mình khiến cho Khiết Như sợ đến mức cứng họng.

- Là gì hả? Nói rõ ràng cho tôi biết. Nếu không, tôi tiếp tục làm những việc còn hơn cả như vậy !

Hạo Thy Nhật ở đối diện lên tiếng cảnh cáo. Khiết Như vẫn không nói nên lời ném cặp mắt hình viên đạn nhìn vào anh chằm chằm. Hồi lâu, Korean mới hướng mắt về thánh Ala nhếch môi rồi quay lại nó nhướng mày:

- Tôi nghĩ, chúa rất là không ngại nếu tôi làm gì em đâu ha !

***

- Ơ nè anh 2, anh đang làm gì vậy?

Ken im lặng trước câu hỏi ngớ ngẩn của em gái chăm chú nhìn vào hai con người được khắc bằng gỗ ở trên tay mình mỉm cười. Gương mặt bí hiểm của Vũ An khiến Anny đâm ra khó hiểu bước đến Sofa ngồi xuống cạnh anh trai. Tài tọc mạch khiến cô không chịu được đưa tay lấy nhanh con người gỗ trên tay Ken thích thú. Cha ! Thiết kế rất là tinh xảo nha. Nhưng mà sao lại rất giống với một người cô biết nhỉ?

- Con bé này trả cho anh !

Ken quay sang cô cau mày. Anny khẽ bĩu môi một cái rồi đưa lại chiến lợi phẩm vừa mới thu được cho ông anh đạo mạo nháy mắt:

- Là anh cho người làm sao? Rất giống với Angel đó. Đúng là đồ trọng sắc khinh em gái mà !

Phong Vũ Di trách móc. Ken ở bên cạnh cười tươi rồi đưa hai con người gỗ được điêu khắc tỉ mỉ lên trước mặt cô, nhướng mày:

- Thấy sao hả? Rất giống có đúng không?

- Đúng vậy ! Vậy còn của em đâu?

Vũ Di trẻ con xòe tay ra trước mặt Ken chờ đợi. Vũ An ngồi bên cạnh lắc nhẹ đầu hết cách đành lôi ở phía sau ra một con người gỗ khác rất giống với Anny đưa cho cô, phán một mớ đạo lý:

- Anh 2 em đâu keo kiệt đến mức đó. Tìm một người rộng lượng như vậy không có đâu !

Anh trai tự tin, em gái ôm đầu:

- Khoác lác quá đi ! Nhưng không sao. Cảm ơn anh vì món quà !

Cô hài lòng với món quà anh tặng cười tươi.

- Nè, con bé chưa về sao?

Anny méo xệch miệng ra trước câu hỏi phải nói là vô cùng ngớ ngẩn của ông anh. Cô có nên nói nói là Ken đang giả ngốc không? Câu hỏi này anh hỏi bao nhiêu lần rồi?

- Chưa có về. Hay anh đi tìm nó đi. Chắc là bị anh nào bắt cóc rồi. Haizz.. Ken ơi Ken, anh mất vợ là cái chắc !

Cô đáp, trăm phần ngàn là đang chọc tức Ken. Còn ai kia cả tin đến độ vừa nghe cô nói xong đã cho ngay là thật cau mày rồi nhanh chóng trao lại hai con người gỗ cho Vũ Di với bộ dạng lúng túng:

- Anh mất vợ, em cũng sẽ không có chị dâu. Giữ kĩ cho anh đó !

- Anh 2, nè..

Cô chưa kịp nói gì hết anh đã chạy vụt đi. Cầm lấy 3 con người gỗ trong tay, Anny chợt cười trừ:

- Angel, Ken rất thật lòng với mày. Cho nên.. Mày phải yêu thương anh ấy có biết không? Vì anh ấy là một tên đại ngốc nghếch mà !

***

Hai con người không quen không biết lại vì một chiếc áo mà dính chặt vào nhau sao? Điều này với nó thật vô lý !

Khiết Như bị anh chèn ép bằng cái xiết chặt ở vòng eo đến độ không chịu được giãy giụa nhưng bất lực. Anh ta vẫn không thể bỏ được lòng tự trọng của một thằng đàn ông đem nó áp mạnh vào cái bờ tường vững chắc của giáo đường. Cái hành động ám muội này không ra một thể thống gì cả. Kinh nghiệm đọc H nhiều năm nên nó biết rõ màn tiếp theo sẽ diễn ra cảnh gì đưa tay đặt lên cánh tay anh đẩy ra.

- Cái tên này, tôi không quen biết anh. Anh đừng có làm càn đó !

Nó cảnh cáo.

- Hừ..

Người con trai ở đối diện hừ nhẹ rồi cúi khuôn mặt điển trai của mình xuống nhìn vào nó trừng mắt. Sao lại vậy chứ? Tại sao anh lại có hứng thú muốn thân mật với cô bé này? À không, là từ cái nhìn đầu tiên thì đúng hơn !

- Sức hấp dẫn của em đúng là có chút thu hút tôi. Kỳ thật, là ngay hôm trời mưa đó. Em nói có phải không?

Nòi rồi anh nhếch môi:

- Có một cô gái đã không biết nhìn đường mà đâm vào người tôi. Cũng bởi vì lẽ đó, cho nên tôi đã bị mùi hương dâu này quyến rũ. Không phải sao?

Khuôn mặt nó thì đỏ lên còn người con trai kia thì trong như không có gì quá đáng. Thậm chí anh không hề thấy ngại miệng nữa là.. Chắc một phần lớn cũng là do anh đã tiếp xúc với nhiều người. Thành thử việc tìm ra một người con gái có điểm thu hút mình cũng trở nên khắc khe chăng?

- Anh bị điên rồi đúng không? Cả những lời không biết xấu hổ này cũng nói ra được. Tôi nghĩ, anh đã tìm nhầm người rồi !

Nó cúi mặt xuống nói lí nhí. Hai cánh tay vẫn bám chặt tay áo anh chờ cơ hội đẩy ra. Còn chàng ta, vẫn đang chống hai tay lên phía tường chuẩn bị có cơ hội công kích nó.

Rồi nhìn lại tay áo mình bị người con gái kia giữ chặt, làn môi Korean bỗng dưng cười:

- Giữ chặt như vậy, là sợ tôi chạy mất sao?

Nó giật mình ngẩng mặt lên nhìn anh lắc lắc đầu. Không phải ! Rõ ràng nó không phải có ý đó !

- Anh hiểu lầm rồi. Tôi không có ý đó đâu !

Nó bối rối giải thích, hai cánh tay lúc này cũng nhanh chóng rời ra thả lỏng xuống theo ý anh. Nếu có thể nó rất muốn chạy khỏi nơi đáng sợ có sự xuất hiện của người con trai kỳ lạ này. Nhưng mà làm sao đây? Khi đến thì rầt dễ nhưng khi về thì thật sự rất khó là đằng khác. Ở đối diện quan sát cô bé ở trước mặt mình không nói gì, Hạo Thy Nhật cười nhếch rồi từ từ cúi đầu xuống cạnh khuôn mặt đầy xinh đẹp của nó khẽ tặc lưỡi. Va chạm nhiều người nhưng lần này lại có gì đó rất thú vị a.

Hai chiếc mũi thanh cao không hẹn mà cùng chạm vào nhau một lúc khiến Khiết Như giật mình trợn mắt lên. Tự bao giờ gương mặt nó lại nóng ran đến vậy chứ?

- Anh..

- Hừ, bất cứ người con gái nào cũng đều nói như vậy. Nhưng sau khi cảm nhận được khoái cảm đó, họ cũng đều muốn mình tận hưởng nhiều hơn. Tôi nghĩ, em cũng không hề khác họ lắm !

Lời lẽ sắc bén của anh không khác gì như một lưỡi dao cứa sâu vào tim nó. Rất đau, thật sự là rất đau. Tên hỗn đản này anh ta luôn nghĩ tiêu cực đến thế sao?

- Anh.. Đồ hạ lưu ! Sao anh cũng giống như Nike vậy? Tôi cứ nghĩ anh là một người tốt. Là người rất tốt bụng khi nhắc tôi dưới mưa. Là một người biết thương xót người khác. Nhưng mà tôi thật không ngờ, anh cũng là hạng người đó. Rất hạ lưu và đốn mạt !

Nó hét, kèm theo chút nước mắt nặng trịch nơi khóe mắt. Chàng ta lần này không nói gì thêm chỉ trừng trừng đôi mắt đầy giận dữ ném thẳng vào người vừa mới cả gan dám mắng mình. Nếu như là một cô gái khác thì có thể anh đã giết chết cô ta ngay lập tức rồi. Nhưng tại sao chỉ riêng với cô bé này, anh lại muốn hưởng thụ cái khoái cảm chết người đó chứ?

- Quên chuyện đó đi cô bé, tôi đảm bảo những giây phút tiếp theo mà em trải qua, sẽ khiến em nhớ đến suốt cả cuộc đời này. Lúc đó, em sẽ chỉ có việc đến mà cầu xin tôi cho em thêm thôi !

Nó còn chưa kịp tiêu hóa cái câu nói ám muội của Korean thì đã bị anh trực tiếp phủ lên môi một nụ hôn. Hành động mạnh bạo này của anh không khác gì một con hổ đã đói từ rất lâu vồ lấy một miếng thịt ngon mà mình vừa mới chiếm được từ một cuộc đi săn về. Khiết Như không thể chịu đựng được liền di chuyển hai cánh tay ra phía sau lưng anh liên tục đánh mạnh vào. Đánh đến rất nhiều lần nhưng vẫn không thể làm gì được. Người con trai ấy vẫn rất kỹ xảo trong việc đả kích lẫn trong kỹ thuật hôn của mình. Anh cho chiếc lưỡi dài của anh lấn sâu vào khoang miệng nó hút đi hết những ngọt ngào ở trong đấy. Đôi mắt vẫn khép hờ không có ý định buông bỏ Khiết Như ra.

Kiệt sức, Khiết Như bất lực thả lỏng hai cánh tay xuống lặng lẽ để nước mắt trong hốc mắt tuôn trào. Nó không phản kháng nữa, mặc cho anh ta muốn làm gì thì làm cho đến khi cả hai không còn chút không khí để thở thì anh mới chịu thả nó ra.

- Hừ, thật sự rất ngọt !

Anh bá đạo khẳng định. Sau khi nụ hôn kết thúc, Angel như hoàn toàn bị chết lặng bởi sự cuồng bá của Korean. Khiết Như vẫn không nói nên lời di chuyển bàn tay chạm nhẹ vào khóe môi vừa mới bị Korean cưỡng hôn xong thì bị anh đưa tay kéo mạnh xuống, tiếp tục buông lời nói giễu cợt:

- Hình như, tôi đã quá mạnh bạo thì phải? Làm thiên thần nhỏ như em phải một phen sợ hãi rồi !

- Hức hức, tôi ghét anh ! Anh là đồ bỉ ổi ! Hành động của anh không khác nào một tên cường đạo. Anh không thấy quá đáng hả?

*Bịch*

*Bịch*

Khiết Như vừa khóc vừa không ngừng dùng tay đánh thẳng vào khuôn ngực rắn chắc của Korean. Người con trai kia hừ lên một tiếng, rồi đưa tay giữ chặt hai bên cổ tay nó áp mạnh vào vách tường giáo đường một lần nữa.

- Anh muốn gì tôi nữa đây?

Nó gắt.

- Chúng ta tiếp tục đi !

- Đừng mà.. Ưm.. Ưm..

Angel chưa kịp buông ra lời cầu xin thì ngay lập tức đã bị người con trai ở trước mặt giễu cợt. Anh cho nhẹ làn môi mình mím chặt cánh môi nó tầm 10 giây rồi nhanh chóng lấy ra. Cứ vậy hành động đó được lặp đi lặp lại nhiều lần. Con người này khiến anh có chút muốn chiếm hữu nhưng lại không đành lòng ra tay. Chỉ muốn đùa bỡn, sao anh lại chỉ thích bỡn cợt nó thế này?

Màn khóa môi kết thúc, Korean chủ động nới lỏng hai cổ tay nó ra rồi kéo xuống áp nhẹ vào bên dưới của vách tường, buông ra câu trả cảnh báo:

- Em là người đầu tiên dám lớn tiếng mắng tôi. Nụ hôn này, chính là hình phạt cho kẻ không biết phép tắc có biết không?

Anh nhướng mày, nó nhìn anh bằng đôi mắt ngấn lệ căm phẫn khóc lớn. Korean không đợi cho nó có cơ hội trả lời đưa tay lau sạch nước mắt trên mặt nó rồi lạnh lùng quay người bỏ đi. Vừa ra đến cửa thì anh đã bắt gặp Ken từ bên ngoài bước vào đối diện mình. Nhìn Ken, Thy Nhật khẽ chau mày.

- Mày đi đâu đây thằng kia?

Ken hỏi.

- Chúng ta cùng một mục tiêu !

Thy Nhật trước khi rời khỏi giáo đường không quên đáp lại Ken bằng một câu nói khó hiểu. Mặt Ken trầm ngâm đi một lúc lâu, sau đó chạy nhanh đi vào bên trong giáo đường.

- Ken, hức hức..

Khiết Như vừa mới nhìn thấy Ken đã nước mắt ngắn nước mắt dài bật khóc. Lao nhanh về chỗ mà Khiết Như đang ngồi, Phong Vũ An lấy làm cuống cuồng lên:

- Nói anh nghe đã có chuyện gì xảy ra với em vậy? Sao em lại khóc nhiều đến như vậy hả?

Anh luống cuống hỏi, nhìn anh nó càng khóc to hơn.

- Em muốn trở về Pháp. Em không muốn ở đây nữa. Em không muốn, hức hức..

- Được rồi được rồi. Anh đưa em trở về Pháp có được không?

Đem Khiết Như kéo vào lòng, Ken khẽ đưa tay vuốt nhẹ lên tóc nó dỗ dành. Đôi mắt nổi lên vài tia máu đỏ rực.

“ Korean.. ”

Bình luận truyện Hôn Thê Của Thiếu Gia (Baby Siêu Ngốc)

Nhấn Shift + Enter để xuống hàng. Nhấn Enter để đăng câu trả lời.

Bình luận Facebook

T Miu's K
đăng bởi T Miu's K

Theo dõi

Danh sách chương