Tùy Chỉnh
Đề cử

Chương 21: Ba Của Nó

Đưa mắt nhìn sang Korean, nó thở phào. Anh ta đang ngủ rất say hoàn toàn không để ý đến việc nó còn thức. Phải thừa nhận một điều rằng: Gương mặt khi ngủ của anh ta thật sự rất đẹp. Nhất là nốt ruồi nhỏ này ngay từ đầu đã rất thu hút nó rồi. Và còn có cả những câu nói mà anh ta thốt ra luôn khiến nó phải đầu hàng nữa chứ !

Phải ! Nó cực kỳ ghét loại cảm giác bị người khác nắm được lợi thế như thế này !

Rồi lấy hết can đảm rũ bỏ chăn, Tiêu Khiết Như đặt nhẹ hai bàn chân bé nhỏ xuống sàn nhà, sau đó cúi người xuống cầm lấy giày cẩn thận tiến nhanh về phía cửa rời khỏi. Đúng vậy, nó là đang muốn bỏ trốn a. Ra khỏi anh ta, ra khỏi nơi quá đổi vô vị này !

*Cạch*

Ra được rồi !

Cuối cùng nó cũng ra khỏi phòng anh ta rồi !

Khiết Như mừng quýnh muốn nhảy cẫng lên ăn mừng nhưng chợt thấy phòng khách có đèn ý nghĩ chợt ngưng lại. Bước xuống cầu thang, rồi đến nhìn phòng khách nó chau mày. Kỳ thật tại sao lại không có người ở đây trong khi đèn vẫn sáng chứ?

- Tiêu Khiết Như, mày may mắn rồi, cả ông trời cũng không phụ lòng mày !

Nói rồi nó nhanh chóng chạy ra ngoài một mạch.

“ Xào Xào ”

Gió đang thổi..

Bầu trời đêm u ám điên cuồng..

Bước chậm rãi ra vườn hoa, nó cũng khá giật mình khi bản thân chợt dừng lại ở đây trong vô thức. Nửa đêm 12 giờ tại sao lại chạy ra đây chứ? Rõ ràng nó muốn chạy khỏi tay anh kia mà?

Đưa tay xoa xoa thái dương một cái trước khi quay người đi, Khiết Như cũng không hiểu sao mình lại không thể đi mà đột ngột dừng lại một lần nữa. Hình như có thứ gì đó đang níu kéo nó thì phải?

Quay người lại, Angel bắt gặp vạt váy trắng dài của mình đang mắc vào gai của cành hoa hồng liền lắc đầu cúi xuống gỡ vạt váy ra khỏi ngọn gai nhưng lại sơ ý để gai nhọn của hoa hồng đâm vào làm chảy máu. Giật mình, nó nhăn mặt cảm thán:

- Đau quá !

Một giọt máu tươi rồi hai giọt chảy theo ra, khóe môi nó hoảng loạn.

- Ba ơi, chảy máu rồi ! Như vậy có chết không?

Một cô bé nhỏ nhắn ngước lên nhìn vào ba mếu máo hỏi khi bị gai nhọn của hoa hồng đâm vào. Người đàn ông trẻ chỉ biết nhìn vào đứa con gái quá đổi ngây ngô của mình cười xòa rồi cúi nhanh người xuống lấy vội mảnh khăn giấy lau sạch. Sau đó, ông lại tiếp tục dán lên chỗ bị thương một lớp băng keo cá nhân.

Máu ngừng chảy, cô bé nhìn daddy mỉm cười. Trong vô thức lại phong tặng cho ông là người hùng bậc nhất.

- Ba là người hùng số một trong lòng con. Thấy không? Máu hết chảy rồi !

Dáng vẻ ngây ngô này của cô bé khiến daddy lắc lắc đầu:

- Ba không phải người hùng duy nhất trong lòng con đâu. Sau này, nhất định sẽ có một người hùng thuộc về riêng con. Có khi, là còn rất nhiều người nữa đó con gái !

Nhìn ba, cô bé gái tròn mắt:

- Nhiều người hùng xuất hiện để bảo vệ con sao? Họ có giống như ba ngày hôm nay không?

Ông gật đầu, lấy kéo cắt nhẹ đi một cành hoa hồng đưa ra trước mặt nó rồi ôn tồn đáp:

- Hoa hồng tuy rất đẹp nhưng lại có rất nhiều gai nhọn. Chính xác, là để bảo vệ bản thân mình. Con vừa là loài hoa này, nhưng đồng thời lại mang một loài hoa khác.

Đưa tay cầm lấy cành hoa hồng trong tay ba, nó đứng dậy bước theo ông đến những loài hoa khác mỉm cười.

Dừng lại trước một đám hoa cánh trắng, nó cau mày. Trông chúng thật lạ làm sao a ! Chỉ một cái chạm tay của nó thôi cũng đã đủ làm chúng sợ hãi bay đi hết cả rồi.

Nhìn lại chỉ còn thân cây, quay sang ba nó cúi mặt biết lỗi.

- Đây là hoa bồ công anh. Nếu con không chạm, nó cũng sẽ bị gió cuốn đi thôi. Tuy là một loài hoa yếu ớt, nhưng linh hồn của nó thật sự rất mạnh mẽ. Khiết Như, đây là loài hoa tượng trưng cho tính cách thứ hai của con. Ba mong sau tất cả, con vẫn sẽ mãi là một Đồng Khiết Như mạnh mẽ.

Nhìn ba, nó ngước lên gật nhẹ đầu rồi đưa tay móc ngéo với ông. Một người phụ nữ đứng quan sát từ xa xa cau mày:

- Hai cha con các người ăn hoa mà sống hay sao? Yêu hoa hơn cái gia đình này hả?

Nhìn mẹ, rồi nhìn sang ba, nó và ông cùng mỉm cười.

Bà lúc nào cũng vậy ! Cũng hay cáu gắt với nó và ông như vậy hết !

TRỞ VỀ THỰC TẠI

*Bạch*

Một giọt nước trong suốt từ trên má nó rơi xuống thấm đẫm vào đất cát. Những hình ảnh trong tiềm thức lại từ quá khứ ùa về. Người đó là ba của nó và mẹ của nó sao? Nó cũng đã nhận biết được khuôn mặt của bà rồi. Bà thật sự rất đẹp như những gì nó đã từng mường tượng trong đầu. Mẹ, nó nhớ mẹ của nó quá !

- Đồng Khiết Như.. Là tên của mình sao? Sao mình không nhớ gì hết vậy? Đau đầu quá !

Hai tay ôm đầu, nó nhăn mặt. Cả mớ hổn độn bên trong hiện tại cứ theo nhau ùa về. Những hình ảnh không rõ ràng cứ hiện ra rồi vụt mất khiến cho Đồng Khiết Như càng trở nên khó chịu. Tại sao nó không nhớ gì hết chứ?

- Bồ công anh, hoa hồng đầy gai nhọn.. Mình không nhớ gì hết !

Vừa nói nó vừa liên tục đánh vào đầu nấc nghẹn:

- Sao mình lại vô dụng như vậy? Hức, tại sao mình lại vô dụng như vậy chứ? Hức hức..

Khiết Như tiếp tục oán trách. Rồi từ đâu một tiếng thở dài của ai đó ở đối diện vang lên. Nó hoảng hồn ngước khuôn mặt lấm lem đầy vết nước vừa mới khóc xong của mình lên nhìn thẳng vào Korean ngập ngừng.

Là anh ta..

Anh vờ ngủ để đánh lừa suy đoán của mình rằng nó sẽ không bỏ chạy. Nhưng cuối cùng thì câu trả lời cũng để anh biết được. Nó hoàn toàn không đặt niềm tin ở nơi anh.

Anh đã bao giờ tức giận và điên loạn vì một người đâu? Cũng đã bao phen dốc tâm chỉ để tìm kiếm một người lâu như vậy chứ? Chỉ có nó, chỉ duy nhất một người anh luôn luôn trằn trọc mà suy nghĩ đến không ai khác chính là nó. Vậy mà câu trả lời này là thế nào đây?

Mà thôi bỏ đi ! Anh trách nó thì có ích lợi gì?

Rồi khụy gối xuống, Thy Nhật đem nó kéo trực tiếp vào lòng mình rồi giữ chặt. Nếu như đổi lại là mọi khi thì nó nhất định sẽ sống chết với anh rồi. Nhưng mà bây giờ thì không, Khiết Như không đẩy anh ra mà để yên cho người con trai độc tài ấy bao bọc mình.

***

SÁNG HÔM SAU

- Xấu xa !

Korean thầm cảm thán một câu sau khi nghiêng người nhìn sang cô nhóc đang gối đầu trên tay mình. Nó bây giờ thật sự đáng yêu làm sao a. Anh thật muốn cắn vào nó một cái quá ! Vì nó mà hôm nay anh phải bỏ cả công việc quan trọng rồi.

Thôi nghĩ nhiều, anh từ từ kéo Khiết Như vào sát cơ thể mình, vừa đủ để môi anh và trán nó chạm nhau. Hai bàn tay của Korean cũng ngày một bao trọn thân hình bé nhỏ ở trước mặt không an phận.

Nó cũng vậy !

Nhưng lại trong mờ hồ xiết chặt anh, đầu liên tục dụi dụi vào cơ thể Korean tìm hơi ấm. Hạo Thy Nhật vừa mới định chợt mắt một lúc thì đã bị hành động này của nó kích thích cau mày, phát ngôn ra một câu:

- Tiêu Khiết Như, em thật xấu tính !

Nó mơ màng nghe thấy nhăn mặt liền rụt nhanh cánh tay lại. Hành động này lần nữa khiến cho Hạo Thy Nhật chau mày. Không phải anh không phản đối khi nó ôm anh sao? Con bé này sao cứ thích nghe lời phiến diện của anh vậy?

Đưa tay nắm lấy cánh tay nó đặt lại chỗ eo mình, anh nhìn xuống nó cười nhếch môi.

- Mẹ ơi, hôm nay là sinh nhật của con, mẹ không muốn ở nhà ăn mừng sao?

Cô bé ấy vừa nắm lấy vạt áo của mami vừa tròn mắt đặt ra câu hỏi này. Hôm nay là sinh nhật lần thứ 6 của nó, ngày nó tròn 6 tuổi, sang năm sau nó sẽ được đến trường rồi.

Người phụ nữ vừa nhìn thấy hành động đó của nó tức giận:

- Có cha mày được rồi. Nói với tao làm gì? Mau bỏ bàn tay mày ra khỏi áo tao !

Nó nhìn mẹ cười gượng rồi nhanh chóng buông ngay vạt áo đắt tiền của bà ra, trong lòng buồn bã.

Nó luôn đặt câu hỏi: Tại sao bà lại luôn tỏ ra rất lạnh lùng khi nhìn thấy nó chứ? Và từ khi nó hiểu chuyện đến giờ, hầu như bà chưa bao giờ yêu thương nó một lần nào. Là mẹ con tại sao lại khác biệt đến vậy chứ?

Trước khi đi, Ngọc Anh vẫn không quên ném cho nó cặp mắt hình viên đạn rồi nhanh chóng bước lên một chiếc xe lạ đắt tiền. So với thu nhập của gia đình nó thì không bao giờ có được. Nhưng nó lại không hiểu được tại sao bà lại bước lên chiếc xe đắt tiền này? Còn người đàn ông đang ngồi bên cạnh của mẹ nó kia nữa, ông ta là ai vậy?

Khiết Như nhìn theo sau chiếc xe bóng loáng vừa rời đi bất lực.

*Cộp*

- Con gái, con đang làm gì ở đây vậy?

Quay lại ba nó cười nhạt:

- Không có gì đâu ba !

Ông ở trong đã chứng kiến hết toàn bộ sự việc đưa tay xoa đầu nó cười trừ.

Làm sao đây?

Ông phải nói sao đây?

Nói với nó nó không có mẹ. Người đàn bà kia hoàn toàn không xứng đáng với cương vị làm mẹ nó của mình?

Ông phải nói sao đây?

Hay là nói với nó cuộc hôn nhân của ba mẹ nó đã hoàn toàn tách ra? Nói cả hai chỉ là trên danh nghĩa? Sắp tới nó chỉ có ba thôi hả?

- Khiết Như, ba hỏi con: Nếu giữa ba và mẹ con phải chọn một, con sẽ chọn ai hả?

Câu hỏi này..

Nhìn ba, Khiết Như lắc lắc đầu:

- Khiết Như chọn cả hai. Vì ba và mẹ là người Khiết Như yêu nhất. Sao có thể chọn lựa được chứ. Đúng không ba?

Người đàn ông trước mặt nó cười nhạt gật gật đầu. Hôm nay là sinh nhật của nó. Dù cả thế giới không cần đứa trẻ này, nhưng riêng ông thì việc không thể được !

Rồi khép chặt cổng lại, Khiết Như cùng daddy bước nhanh vào trong nhà. Cả căn phòng bé nhỏ của nó được Khởi Minh trang trí rất bắt mắt. Có hoa, còn có cả những phụ kiện rất đáng yêu. Đặt chiếc bánh kem sôcôla lên bàn, ông từ từ kéo đứa con gái bé bỏng của mình ngồi xuống ghế. Đối diện ba, nó thích thú nhìn vào chiếc bánh sôcôla trên bàn mỉm cười. Nó biết, để có được một chiếc bánh kem to như thế thì ba nó đã rất vất vả khi chăm sóc vườn hoa, sau đó là chào mời khách nữa. Nghĩ lại, đôi mắt nó ươn ướt, cổ họng như nghẹn lại.

- Con gái, sinh nhật vui vẻ !

- Cảm ơn ba !

Nó cười tươi rồi chắp hai tay cầu nguyện. Cầu nguyện xong, Khiết Như thổi hết nến sau đó quay sang ba mỉm cười:

- Con gái, con đã cầu nguyện gì vậy? Nói cho ba biết có được không?

Ông dò xét, nhìn ba nó khẽ lắc đầu:

- Con không nói có được không?Sau này, ba nhất định sẽ biết. Lúc đó..

*Cộp*

*Cộp*

- Chủ nhà đâu, mau ra đây cho tôi !

Tiếng gọi của ai đó làm cuộc đối thoại giữa Khiết Như và daddy đứt quãng. Ở bên ngoài hình như là có tiếng nói của rất nhiều người thì phải?

- Khiết Như, con đừng sợ. Để ba ra xem sao !

Ông trấn an đứa con gái bé nhỏ của mình sau đó đẩy cửa bước ra bên ngoài. Không an tâm, nó cũng bước sau ba với điệu bộ lén lút.

BÊN NGOÀI

- Cô muốn gì đây? Không biết xấu hổ còn dám đưa tình nhân của cô về đây sao?

Ông vừa bước ra phòng khách đã lớn tiếng quát tháo vợ mình khi biết bà đi cùng một người đàn ông lạ mặt về nhà. Ở bên cạnh còn có thêm một đám người áo đen nữa chứ.

Ngọc Anh ở đối diện cười cười rồi lôi trong từ phía sau ra một số giấy tờ và bút đặt nhẹ lên bàn trước mặt Đồng Khởi Minh.

“ Đơn li dị ”

- Đồng Khởi Minh, tôi chịu đựng cũng anh đã quá đủ rồi. Sớm muộn cũng cần một kết thúc. Tại sao không phải là bây giờ chứ? Tôi đi đường tôi, anh đi đường anh !

- Như vậy, còn Khiết Như thì sao? Con bé cần một gia đình hoàn chỉnh, cô không thể vì con bé hay sao?

Ông gắt.

Người phụ nữ kia cười khẩy, bước đến trước mặt ông khẽ lắc lắc đầu:

- Tôi sẽ mang con bé đi, cho con bé một gia đình hoàn chỉnh, anh không cần phải lo. Việc của anh bây giờ, chính là mau kí tên vào đơn li dị này !

Khởi Minh nhìn vợ cười lớn, ông có điên mới làm như vậy.

- Tôi có thể kí tên lên đây, nhưng con bé tôi tuyệt đối không giao cho cô. Người như cô, không xứng đáng để làm mẹ người khác !

Khởi Minh gắt lớn sau đó cúi xuống kí vào đơn li dị được đặt trên bàn thuận theo ý Ngọc Anh. Đứng chứng kiến toàn bộ câu chuyện đang diễn ra, nó bật khóc chạy đến phía ông lắc đầu:

- Ba.. Đừng kí mà ! Đừng kí ! Hức hức..

Nhìn thấy đứa con gái yêu dấu của mình đang khóc, Đồng Khởi Minh bất lực cười nhạt rồi cầm lấy đơn li dị đứng dậy quay sang đưa cho vợ:

- Tôi đã làm theo lời cô kí chúng rồi. Bây giờ, tôi muốn cô cùng đám người này rời khỏi nhà của tôi. Sau này, chúng ta cắt đứt quan hệ !

Ông tức giận khẳng định. Nhìn sang đám người bên cạnh, bà nhướng mày rồi nhanh chóng bỏ đi.

- Mẹ.. Đừng đi có được không?

Bám chặt tay bà nó lắc đầu. Ngọc Anh thở dài, quay lại nhìn đứa con gái cười giả lả:

- Khiết Như, mẹ cũng rất muốn mang con đi, nhưng ba con cương quyết không đồng ý. Mẹ cũng đâu còn cách nào khác !

- Mẹ có thể ở lại đây với Khiết Như mà !

Nó ngây ngô nhìn vào bà nói.

- Con gái, con muốn mẹ sống trong ngôi nhà mục nát cùng một con người chỉ biết yêu hoa hay sao?

Nhìn mẹ, nó run rẩy. Bà lại tiếp tục nói:

- Buông tay mẹ ra mau lên !

Giọng nói của người phụ nữ ngày một nhạt dần. Khiết Như vẫn cố chấp bám víu mẹ.

- Mẹ.. Đừng đi mà !

- Buông ra, sao mày cứng đầu quá vậy?

*Bịch*

- Ah !

Khiết Như nhăn mặt ngã quỵ xuống sàn nhà sau cái hất tay của Ngọc Anh. Đỡ lấy nó, Đồng Khởi Minh chua xót:

- Khiết Như, để mẹ con đi đi !

Ông bất lực khuyên nhủ. Ngẩng mặt lên nhìn ba, nó cắn chặt môi lắc lắc đầu:

- Ba ơi ba, con xin lỗi !

Một lần nữa người đàn ông ấy lại bất lực nhìn theo bóng dáng của đứa con gái khờ khạo mình chạy đi bám víu mẹ. Khiết Như, sao con lại cố chấp đến vậy?

- Mẹ ơi mẹ, đừng đi mà mẹ ! Hức hức..

*Bịch*

- Ah ! Hức..

Ngồi vào xe Ngọc Anh im bặt sau khi nhìn thấy đứa con gái bé nhỏ của mình đang ngã quỵ. Không giống như cái hất tay lúc nãy của bà, lần này hình như còn có cả những vết trầy xước nữa chứ. Nhưng tại sao bà lại chẳng thể bước xuống xe đỡ nó?

Người đàn ông đang ngồi bên cạnh nhìn sang bà cười cười:

- Con gái của em đang ngã kìa, sao không đến đỡ nó đi? Trông con bé rất thương mẹ thì phải?

- Chúng ta đi thôi, mặc kệ nó !

Bà lạnh lùng lên tiếng. Người đàn ông kia hướng mắt lên tài xế gật đầu.

Chiếc xe BMW màu xanh bóng loáng cũng ngày một lăng bánh khỏi tầm nhìn bất lực của Khiết Như. Nó lại một lần nữa cố chấp gượng dậy lao theo sau chiếc xe vừa rời khỏi. Nó biết đây là cơ hội cuối cùng có thể khiến bà quay lại, dù chân rất đau nhưng nó cũng vẫn cố đuổi theo.

TRÊN XE

Nhìn qua kính chiếu hậu, vị tài xế cau mày:

- Chủ tịch, con bé vẫn đang cố đuổi theo xe chúng ta thì phải?

Vị tài xế nói. Nghe xong, người đàn ông kia cười khẩy:

- Con gái em cũng thật kiên cường nhỉ?

Ông nói móc.

- Tài xế, cho xe chạy nhanh hơn đi !

Một lần nữa bà lạnh lùng lên tiếng. Người tài xế gật nhẹ đầu cho xe chạy với vận tốc cao.

- Mẹ ơi mẹ..

*Bịch*

- Ah ! Hức hức..

Sụp đổ hoàn toàn, nó dừng lại rồi khụy gối xuống mặt đường đầy đau đớn.

Đau ! Nó thật sự rất đau !

- Mẹ à, chúc mừng sinh nhật Khiết Như đi. Hức, hôm nay là sinh nhật của con mà mẹ !

Bình luận truyện Hôn Thê Của Thiếu Gia (Baby Siêu Ngốc)

Nhấn Shift + Enter để xuống hàng. Nhấn Enter để đăng câu trả lời.

Bình luận Facebook

T Miu's K
đăng bởi T Miu's K

Theo dõi

Danh sách chương