Tùy Chỉnh
Đề cử

Chương 23: Khái Niệm Tình Thương [ Khiết Như, Anh Không Muốn Rút Lui ]

- Cái gì? Anh dám làm như vậy sao?

Cả căn phòng khách bị Vũ Di và Đằng Diệp làm cho náo động lên sau khi nghe Paul kể lại toàn cầu diễn biến của câu chuyện. Tên này cũng hay lắm ! Thảo nào bạn cô lại hận anh như vậy !

*Cộp*

Cuối cùng thì nhân vật chính như anh đến giờ cũng đã chịu xuất hiện rồi sao? Bảy cặp mắt ngồi ở phòng khách đâm đâm hướng về phía Korean vừa bước xuống thở rõ một hơi dài. Anny chưa được sự ủng hộ của cả đám hổ báo:

- Nè tên gây chuyện, bạn tôi bị anh hại mà trở nên như vậy, bây giờ anh tính sao đây?

Diên Bảo ở phía sau lắc lắc đầu một cái trước khi bước đến kéo Anny sang một bên.

- Em bình tĩnh một chút có được không?

- Nhưng mà..

- Anh biết Angel là bạn thân của em, em lo lắng và muốn đòi lại công bằng là lẽ dĩ nhiên. Nhưng mà, chúng ta tự để người trong cuộc giải quyết đi !

Anh khuyên ngăn, cô nhìn EB mà máo dồn đến tận não. Nếu để người trong cuộc giải quyết thì không biết khi nào mới xong đây? Truyện này cũng đâu phải đến đây là kết thúc chứ?

Cả đám người hầu đứng chứng kiến cảnh tượng vừa diễn ra sợ đến độ không một ai dám mang nước bước ra ngoài.

*Cộp*

*Cộp*

Tiếng bước chân này..

- Khiết.. Haizzzz..

Tám con người nhìn ra ngoài cửa hét lên rồi đồng lượt thở dài trừ một người vừa xuất hiện ngây ngô nhìn cả đám. Cứ nghĩ anh sẽ được mọi người chào đón đấy chứ !

- Mọi người làm sao vậy?

Mạn Nam vọt miệng hỏi nhưng không nhận được câu trả lời chau chau mày. Chơi trò gì đây? Muốn cho anh ăn bơ tập thể à?

Rồi bước vào trong, anh quan sát cả đoàn thể người hầu đang run rẩy lắc lắc đầu :

- Đưa nước đây ! Các cô đúng là..

Nói rồi Mạn Nam giật lấy chiếc khay từ tay Đỗ Yên nhanh chóng bước ra ngoài phòng khách đăm chiêu dán mắt vào cả đám lần nữa. Chà ! Mâu thuẫn như vậy sao? Thế thì anh phải ra tay để thức tỉnh họ rồi !

Nói không bằng làm, Tôn Mạn Nam liền đặt mạnh chiếc khay nước xuống bàn nhưng vẫn không có động tĩnh gì. Oa, bọn họ thật bình thản đáng nể nha !

- Nè..

Anvert hét lớn. Đôi mày Ji khẽ chau lại quay sang anh khó coi.

- Nghe rồi sao cứ hét hoài vậy?

Nhìn cô, anh cười cười:

- Bọn họ làm sao vậy? Hình như thiếu thiếu một nữ nhân thì phải nha !

Ai kia xoa xoa cằm. Ji trầm mặt lấy vội mấy tách cafe đặt lên trước mặt mỗi người sau đó gật nhẹ đầu:

- Đúng rồi ! Thiếu Angel !

- Ờh !

Anh hờ hững đáp lại cô một tiếng, sau đó đưa mắt nhìn lại cả đám lắc lắc đầu. Cô bé bướng bỉnh đó có sức hút đến vậy sao? Nhưng tại sao anh không cảm nhận được cơ chứ?

Rồi một con người khác cũng trở về với bộ dạng suy sụp. Áo vest của anh đâu? Giày của anh đâu? Chắc hẳn cả đám ai nấy cũng đều thắc mắc khi anh mang cái bộ dạng này trở về !

Nike, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?

Vũ Khải Nguyên vừa bước vào đã ngồi phịch xuống dưới Sofa đưa tay với lấy tách cafe còn đang ấm uống sạch. Điều này càng làm 9 cặp mắt ở đấy dán vào anh chau mày.

- Con bé đâu, tại sao không theo em về hả?

Nhìn Bin, Nike cười nhạt.

TRƯỚC ĐÓ

Anh ta đang nói cái gì vậy cơ chứ? Sao nó nghe mà không hiểu gì hết !

Khiết Như nửa tỉnh nửa quay cuồng dùng tay đẩy mạnh người đang ôm lấy mình là Vũ Khải Nguyên ra xa.

- Ba tôi mãi mãi chờ tôi về. Ông ấy tuyệt đối không bỏ rơi tôi, anh nghe rõ chưa?

Nó vừa khóc vừa nói khiến cho Nike không khỏi không đau lòng. Chả nhẽ nó muốn anh phải nói trắng ra sao?

- Còn việc xin lỗi tôi, anh đừng phí công nữa. Vũ Khải Nguyên, không phải anh rất kiêu ngạo hay sao? Đường đường là nhị thiếu gia, tại sao điều này anh không biết chứ? Chín năm trước đã là như thế thì hôm nay cũng như vậy !

Từng lời lẽ mà con bé này thốt ra hầu như đều muốn thêu cháy anh thì phải nhỉ? Đúng vậy ! Anh thừa nhận anh là một người rất kiêu ngạo, là người không khuất phục trước ai. Nhưng sao bây giờ anh lại yếu đuối như một đứa con gái vậy chứ? Khiết Như, đứng trước em anh lại mất phương hướng nữa rồi !

Vũ Khải Nguyên lại im lặng nhường cho Đồng Khiết Như nói tiếp:

- Tôi với anh là hai thế giới khác nhau, mối quan hệ tình cảm cũng không, gia đình cũng không. Thì đừng bao giờ dùng sự thương hại rẻ tiền của anh đi quan tâm người khác. Đồng Khiết Như tôi dù có chết ở ngoài đường cũng không nhận bất cứ thứ gì từ anh đâu !

Nói rồi Khiết Như nhanh chóng quay người đi với bàn chân non mềm đang chà xát với sỏi đá. Chết tiệt ! Tại sao nó lại lâm vào tình cảnh này? Không ! Nó phải là một Đồng Khiết Như mạnh mẽ như lời ba. Chắc chắn ông ấy đang ở nhà đợi nó. Ba, Khiết Như của ba sẽ trở về với ba thật nhanh thôi !

“ Ba, con về rồi, chỉ một chút nữa thôi ”

A, đau quá !

Khiết Như khựng lại nuốt nước mắt nhìn xuống dưới mặt đường từng dấu tích ướt sũng mình để lại. Là máu ư? Là máu từ chân nó sao chứ?

- Không được ! Mày phải mạnh mẽ lên, không được để anh ta nhìn thấy mày yếu đuối. Con gái của ba, tuyệt đối không được yếu đuối !

Khiết Như cắn chặt răng cố gắng bước đi mặc cho người dõi theo là Vũ Khải Nguyên như kim đâm từng chút. Con bé ngốc nghếch này, khi nào em mới gạt bỏ lòng tự tôn của mình đây?

Ba, đợi con, con sắp về với ba rồi ! Lúc nhỏ là dùng đôi chân này chạy đi thì bây giờ con sẽ trở về với nguyên trạng như vậy. Dù là không một ai cần con nhưng ba sẽ mãi mãi không bỏ rơi đứa con gái ngốc nghếch này đúng không?

Đúng vậy ! Tuyệt đối không từ bỏ !

Khiết Như, anh rất muốn như lúc nhỏ có thể lớn tiếng để mắng em. Em đúng là một con người ngốc đến mức hết thuốc chữa, em không biết bản thân là đứa cứng đầu thế nào sao? Tiêu cực thế nào sao hả Khiết Như? Bị tổn thương lại đem bản thân ra chút giận, rốt cuộc anh nên vui hay nên buồn đây hả?

- Ah !

Ấm ! Ấm quá đi mất ! Sao đến lúc này anh mới cảm nhận được điều này cơ chứ?

Khiết Như bỗng kêu lên một tiếng “ Ah ” sau khi được Vũ Khải Nguyên từ phía sau ôm chặt mình. Cái quái? Anh ta là dùng tư cách gì ôm nó đây?

Anh đau lòng buông nhanh lời xin lỗi:

- Đừng tự hành hạ bản thân em có được không? Anh thừa nhận anh là một tên kiêu ngạo. Anh thừa nhận lúc nhỏ anh rất ghét em. Anh thừa nhận lúc đó anh muốn em biến mất. Anh thừa nhận là anh sai, là anh sai có được không? Hức..

*Bạch*

Một giọt nước mắt nóng ran chạm nhẹ vào làn môi nó khiến Khiết Như giật mình, đầu óc chìm trong sự hỗn loạn. Tiếng nấc của anh, cảm giác mặn mặn ở đầu lưỡi của nó không đâu khác là nước mắt. Vũ Khải Nguyên, anh đang khóc hay sao?

Angel không muốn bị phân tâm vùng vẫy nhưng bị Nike kiên định xiết chặt hơn.

Anh nói:

- Anh rất sợ địa vị của mình trong lòng ba mẹ bị lung lay. Anh sợ mất đi một thứ gì đó rất quý giá ở trên đời khi em xuất hiện. Anh rất sợ bản thân là một người quan trọng lại bị một cô bé từ đâu xuất hiện cướp mất. Cho nên, anh luôn luôn cáu gắt với em. Thậm chí anh chưa từng nghĩ, mình.. Lại yêu em nhiều đến như vậy đó Khiết Như !

Không ! Không thể nào !

Khiết Như như không tin vào tai mình để nước mắt trong vô thức rơi lã chã. Phải không? Anh ta thật sự đang yêu nó?

- Khiết Như, dù em không cần anh nhưng đừng xa lánh anh được không? Mọi thứ trước kia không quan trọng. Dù em là Tiêu Khiết Như hay Đồng Khiết Như, anh vẫn yêu em. Dù em là một lọ lem hay là một công chúa, anh cũng vẫn sẽ yêu em !

Khiết Như giờ phút này hoàn toàn giữ im lặng cho đến khi Vũ Khải Nguyên đem nó xoay lại đối diện mình.

- Anh mặt dày lắm đúng không? Là một con người hoàn toàn khác trong kí ức của em đúng không?Vũ Khải Nguyên xấu xa trong mắt em thay đổi lắm đúng không?

Khiết Như lại lần nữa không nói gì gạt bỏ đi tay Vũ Khải Nguyên rồi quay người bỏ đi.

*Bịch*

- Ah !

Đau quá ! Sao nó lại đáng thương đến mức này?

Khiết Như đau đớn khụy gối xuống mặt đường nhăn mặt sau những bước tiến không vững. Nike ở sau vừa nhìn thấy nó ngã đã không an tâm cúi xuống bế chặt Đồng Khiết Như đến chỗ băng ghế đá gần đó.

- Khiết Như, có đau không?

Một câu hỏi thừa thãi ! Tất nhiên là nó rất đau là đằng khác rồi ! Nếu không đau tại sao nó lại khụy gối xuống mặt đường đầy sỏi đá kia chứ?

Khiết Như cứng đầu giẫy giụa:

- Thả tôi xuống ! Tôi là đứa chịu đau rất giỏi, anh lo lắng cái gì chứ?

Nó cười khẩy:

- Cái tát của anh mạnh như vậy tôi còn chịu được, huống hồ là bàn chân đầy vết xước có đúng không? Cả xe tôi cũng dám đâm đầu vào tôi còn sợ bản thân bị đau sao chứ?

Anh đang so độ ngoan cố với nó sao?

Vũ Khải Nguyên mặc kệ lời khích bác của Khiết Như đặt nó cẩn thận ngồi xuống dưới ghế đá rồi cúi xuống tự tay cởi giày mình. Hành động này của Nike càng làm cho Khiết Như thêm bực tức.

- Vũ Khải Nguyên, anh đừng giả vờ nữa có được không? Tôi không cần sự thương hại giả dối của anh, tôi cũng có lòng tự trọng của mình !

Nó gắt, nhìn lên nó Nike lắc đầu:

- Anh không phải thương hại em. Mà là anh thật lòng khi biết cảm giác lo lắng cho một người, yêu thương một người là như thế nào, đau đớn vì người đó là như thế nào. Và cũng chính người đó, khiến anh hạnh phúc như thế nào. Cho anh cơ hội chăm sóc em có được không?

- Không đời nào !

Khiết Như không chần chừ buông ra ba từ khiến cho người sỉ diện như anh không khỏi không đau lòng. Nhưng mà không sao ! Để nó chút ra thì có khi lại còn tốt hơn nữa !

Vũ Khải Nguyên cười nhạt mặt dày mang giày vào chân của Khiết Như.

- Xong rồi ! Đây là lần đầu tiên anh mang giày cho một người. Khiết Như, nói anh biết, em có còn đau không?

Anh ngước lên hỏi. Khiết Như vẫn không chịu nói gì ương bướng cúi xuống định tháo giày anh ra nhưng bị Nike ngăn cản. Cầm chặt bàn tay nó, Vũ Khải Nguyên lắc lắc đầu:

- Đừng tháo nó ra có được không Khiết Như? Em cứ xem nó là anh có được không? Cứ mặc xác chà đạp nó cho hả giận, chứ đừng hành hạ chính mình có được không?

Khiết Như không hứa rụt nhanh bàn tay lại rồi bước xuống đối diện Vũ Khải Nguyên.

- Đã đủ rồi anh đi được rồi đó ! Sau này tôi và các người mãi mãi không gặp lại. Tôi muốn trở về là chính mình. Nói một cách khác là bắt đầu một cuộc sống mới. Tôi không cần thứ gì nữa hết, tôi chỉ cần ba tôi thôi !

- Nhưng ông ấy..

- Anh lại muốn nói ông ấy không cần tôi nữa sao? Anh thật bỉ ổi đó ! Ba tôi mãi mãi cần tôi, tôi phải nói bao nhiêu lần nữa đây?

Nike hết cách để nó cắt ngang lời của mình gật nhẹ đầu:

- Khiết Như, em muốn sao cũng được, anh sẽ để em về gặp ba của mình. Nhưng với một điều kiện, để anh đưa em về đó có được không?

Khải Nguyên thành khẩn, hai cánh tay giữ chặt hai bên cánh tay nó nhưng nhanh chóng bị Khiết Như từ chối gạt mạnh ra.

- Không cần ! Tôi tự đi được !

- Được ! Anh tôn trọng quyết định đó của em. Nhưng mà, còn một điều nữa anh mong em sẽ không từ chối !

Khiết Như không nhân nhượng gật đầu. Nike cười tươi cởi vội chiếc áo vest đang mặc trên người mình bước đến choàng qua người Khiết Như.

- Hứa với anh, dù như thế nào em cũng phải thật mạnh mẽ có biết không?

- Tôi không cần phải hứa với anh !

Tự bao giờ mỗi câu nói thốt ra từ miệng nó đều khiến anh đau lòng đến vậy chứ?

Đồng Khiết Như, em khiến anh càng không muốn rút lui !

...

TRỞ VỀ THỰC TẠI

Nghe xong cả đám nhìn nhau thở rõ một hơi dài vì hết cách. Hết nói luôn với Đồng Khiết Như rồi !

- Ủa? Mà Korean với lại Shyz đâu rồi?

Anny hoảng hốt nhìn quanh tìm kiếm Thy Nhật và Duy Thần nhưng không thấy một ai. Mà không phải chứ? Cả Ken, Paul và Bin cũng không thấy đâu nữa ! Hừm.. Muốn đi cũng phải thông báo một tiếng chứ !

- Bọn họ, không phải như vậy chứ?

Anvert hét lên. Năm người còn lại nhìn nhau mà dở khóc dở cười.

***

*Cộp*

Cửa hàng bán hoa, Khiết Như nhờ sự giúp đỡ của Khải Nguyên cuối cùng cũng tìm được đường về nhà dừng lại đây mỉm cười:

- Chắc chắn là ba đang ở bên trong chờ mình !

Vừa mới nói xong thì..

*Ào*

Một làn nước lạnh từ đâu ập đến khiến cả người Khiết Như ướt sũng không còn một chỗ khô. Nhìn lại trên người mình, nó trừng mắt. Cái quái đang xảy ra vậy?

Hung thủ vừa nhìn thấy nó đã hối hả buông nhanh cái vật vừa gây án xuống chờ Khiết Như ngẩng mặt lên.

- Anh..

- Xin lỗi cô bé, em có làm sao không?

- Anh..

Khiết Như vẫn cứng họng nhìn người con trai đó không thể cất nên lời. Quá quắt ! Về nhà cũng phải chọn ngày hay sao chứ?

Bình luận truyện Hôn Thê Của Thiếu Gia (Baby Siêu Ngốc)

Nhấn Shift + Enter để xuống hàng. Nhấn Enter để đăng câu trả lời.

Bình luận Facebook

T Miu's K
đăng bởi T Miu's K

Theo dõi

Danh sách chương