Tùy Chỉnh
Đề cử

Chương 28: Tay Cầm Bóng.. Tay Giữ Em..

Vì giờ đây tay em không thể nào níu lấy yêu thương anh trao về đây..

Gọi thầm tên anh trong bao nghĩ suy, nỗi nhớ như muốn vỡ òa..

Lặng thầm mình em nơi đây vẫn cứ mong chờ anh sẽ quay về..

Nhưng làm sao khi khoảng cách đã quá xa..

Cộp..

Anny vừa mới từ cầu thang bước xuống đã nhìn thấy Khiết Như một mình độc chiếm cái Sofa liền thở rõ một hơi dài. Cô có nên cắt đứt bệnh tự kỷ của nó hay không đây? Suốt ngày cắm đầu vào laptop, điện thoại, thậm chí là truyện tranh, và cuối cùng là ăn uống. Tiếp theo đó lại là ngồi một chỗ viết thiên tình sử bi đát nữa kia chứ ! Rốt cuộc kết quả là làm cả tập đoàn mỹ nam đạo mạo kia đều trở thành nạn nhân của nó nha ! Thật không ngờ !

- Angel, bớ Angel !

Khiết Như vẫn vậy không nói gì, tai dính chặt vào tai nghe, đồng thời điều này cũng làm cho Anny quả thật rất hiếu kỳ. Rốt cuộc thì bí mật được cất bên trong laptop của Angel là gì chứ?

Quả nhiên sau đó cô cũng đã khó coi hơn, tiến đến giật lấy tai nghe khỏi tai của nha đầu. Kết quả là bị ai đó ném cho mình cặp mắt hình viên đạn to đùng như quả cà, nó nhìn cô thần sắc quả khó coi:

- Nè, làm gì vậy?

Anny vừa nghe thấy đã ngồi xuống nhìn Khiết Như tỏ ra mình hiếu kỳ:

- Ủa? Mày nói chuyện được rồi hả?

Miệng người nào đó quả nhiên sau đó đã méo xệch không còn một chỗ chê, song, lại trực tiếp đặt tay lên trán của Vũ Di suy xét về bệnh tình của cô nàng. Mồ, quả nhiên là không nóng bằng trán của nó rồi !

Rồi cũng đáp lại cô:

- Tao có bị câm đâu mà không nói được kia chứ? Nếu muốn biết lý do tại sao, thì đừng nên hỏi sẽ tốt hơn ! Nếu không, tao cắn chết mày đó !

Quả nhiên Vũ Di nghe xong không hỏi gì, đại khái là cô cũng có nghe phong phanh là có người vì tức mà chịu oan uổng uống hết ly trà gừng rồi ! Cô còn đang nghĩ nó có linh nghiệm như vậy không? Không ngờ chỉ uống một chút mà ai kia đã nói chuyện lại được ! Nha, thật là hảo diệu kế mà !

- Tao hiểu mà, hihi..

“ Chị hiểu cưng mà, tất cả là phải cảm ơn tên mặt lạnh rất có khí chất kia rồi. Nhờ vậy thì chị mới biết được cưng vẫn còn có một đối thủ nha ”

Rồi nụ cười đó của cô cũng chợt dừng lại khi trông thấy bức tranh gia đình được tự phát họa trong laptop của nha đầu. Kia là.. Đó không phải là một gia đình ba người hạnh phúc hay sao chứ?

Quả nhiên đã bị Vũ Di nhìn thấy rồi !

Khiết Như sau đó cũng nhanh chóng giấu nhẹm đi, bộ dạng của người nào đó bây giờ quả thật rất bất thường. Bí mật đó của nó nhanh như vậy mà đã bị nhìn ra rồi hay sao?

Rốt cuộc thì Anny cũng không chịu được mà mở lời:

- Angel, đó là ba mẹ của mày sao? Trông họ và mày rất hạnh phúc !

Khiết Như quả thật nghe đến hai từ hạnh phúc đã đau lòng, hạnh phúc chỉ được đặt trên tranh vẽ đó hay sao?

- Tài vẽ phác họa của mày cũng rất tốt đó, sao không chọn làm một họa sĩ manga hả?

-..

Quả thật Khiết Như lúc này đã không nói nên lời, cổ họng có phần đông nghẹn lại. Anny thấy vậy liền nhanh chóng chuyển chủ đề:

- Chân mày đã đỡ hơn chưa vậy? Có muốn đi ra ngoài với tao không? Ji đang ở bệnh viện để chăm sóc Tyo, không biết tâm trạng nó bây giờ sao rồi nữa?

Cô đánh đúng trọng điểm, rốt cuộc thì Khiết Như cũng không giữ được lòng hiếu kỳ quay sang nhìn Vũ Di mà hỏi cô:

- Tyo là ai? Sao Ji lại phải chăm sóc anh ta chứ?

Vũ Di nghe xong cũng giải thích:

- Bạn trai của nó, muốn biết thì mau theo tao ra ngoài. Dù gì mấy tên này cũng bận việc ở công ty, chúng ta nhân cơ hội đi chơi thì có sao !

- Vậy còn Tiêu Nhiên, anh 2 của tao đâu?

Anny nhìn nó gãi gãi đầu. Không được nói ! Tuyệt đối không được nói, đây là bí mật quốc gia đó cơ mà !

- Ờ anh ấy hả? Chắc là đang đi đâu đó, có khi là.. Đi tìm một nửa của mình thì sao?

Cô nhướng mày, rốt cuộc Khiết Như cũng chịu cười..

***

BỆNH VIỆN ZEUS

Tại phòng bệnh của Tyo, rốt cuộc thì Đằng Diệp cũng lại khó khăn hơn khi nhìn thấy người con trai cô yêu thương vì mình mà nằm bất động ngay trên giường, bất đắc dĩ buộc miệng trấn an mình. Đồng thời cũng không quên đưa tay vuốt ve khuôn mặt anh, cổ họng cô quả nhiên đã nghẹn ngào:

- Tyo, anh ngủ lâu lắm rồi, anh dậy đi có được hay không? Chúng ta còn một lời hứa kia mà !

Rốt cuộc thì người con trai đó vẫn lại không nói gì, tình trạng ngày một xấu đi hơn. Rốt cuộc, cô cũng đã không kiềm được cầu xin anh:

- Định Thiên, anh dậy đi có được không?

Vừa nói cô vừa khóc, cũng cùng thời điểm này thì cửa phòng bệnh của anh cũng nhanh chóng được ai đó đẩy mạnh vào..

Cạch..

Đằng Diệp bất đắc dĩ quay lại nhìn, quả nhiên không ngoài dự đoán của cô, người vừa xuất hiện không ai khác ngoài Eun. Liên Tịnh Trúc - Hôn thê của Định Thiên ! Chả phải ngay bây giờ cô thật thừa thãi hay sao chứ?

Quả nhiên Eun vẫn lại không tỏ ra lo lắng gì, cô cẩn thận khép cửa phòng, đi về giường bệnh của Định Thiên, đồng thời cũng không quên chào hỏi ai đó đối diện mình:

- Em là Đằng Diệp, người mà Tyo rất yêu sao?

- Phải !

Ji gật đầu, rốt cuộc Tịnh Trúc cũng tiếp lời:

- Chắc em cũng biết rõ chị là ai rồi đúng chứ?

Quả nhiên lần này cô cũng lại gật nhẹ đầu, âm vực ở cổ đã nghẹn hơn:

- Ừm, em biết, chị là vợ tương lai của anh ấy có đúng không? Mẹ anh ấy cũng đã từng nói với em rồi !

Câu trả lời của cô thật khiến Liên Tịnh Trúc thỏa mãn ở trong lòng, từ đầu định sẵn Tyo chỉ thuộc về một mình cô, dù anh ta có yêu ai thì sao chứ?

Nhìn Tyo, rồi đến nhìn Đằng Diệp, cô nhếch môi:

- Nếu như em đã biết như vậy rồi, tại sao lại còn mặt dày ở lại đây nữa kia chứ? Không thấy nơi đây, không thích hợp cho kẻ thứ ba xuất hiện hay sao?

Lời lẽ nhẹ nhàng nhưng lại không khác gì con dao đâm sâu vào tim cô, quả thật cô nên cam bái hạ phong Liên Tịnh Trúc ngay từ đầu thì mới phải !

Cuối cùng, sự bất lực đó của Ji lại không thể chế ngự được khi nhìn thấy Eun chủ động cúi xuống hôn lên môi người đàn ông trước mặt mình, họ.. Họ quả nhiên mới thích hợp ở bên nhau hay sao đây?

Kết thúc màn đả kích Đằng Diệp xong, Liên Tịnh Trúc lại quay lại nhìn ai đó nhướng nhướng mày:

- Em cũng thích xem cảnh người khác ân ái lắm hay sao, Đằng Diệp?

Lần này quả nhiên Ji không còn trụ được nhìn Tịnh Trúc lắc lắc đầu, đồng thời cũng nhanh chóng chạy vụt đi..

Rốt cuộc, Eun cũng lại quay lại nhìn vào người con trai đang nằm ở trên giường nhếch môi vì trò đùa quá đáng của chính mình..

- Hàn Định Thiên, hãy chờ xem, người anh yêu nhất sẽ tuyệt vọng như thế nào? Sẽ đau khổ như thế nào?

***

Bịch..

- Ah !

Một màn đụng độ giữa ba người, quả nhiên sau đó cả ba người nào đó liền ngã xuống không biết gì, trong đó người khó coi nhất không ai khác ngoài Anny. Cô vừa lúi húi đứng lên vừa hét mắng người nào đó không biết điều:

- Nè, ai lại..

Huh? Đó không phải là Ji hay sao chứ?

Giọng cô quả nhiên sau đó đã nghẹn lại, đồng thời cũng lại cùng Khiết Như nhìn Đằng Diệp thất thểu nheo nheo mày. Nó rốt cuộc cũng hỏi Ji:

- Ji, tại sao mày khóc vậy? Không phải có chuyện gì xảy ra chứ?

Quả nhiên Đằng Diệp đã lắc đầu, Vũ Di thấy tâm trạng người nào đó quả thật đang không tốt liền đưa tay kéo Ji ngồi xuống ghế bên cạnh mình.

Anny nhìn Đằng Diệp quả quyết:

- Chắc chắn là có chuyện rồi, mau lên, nói tao biết là ai ăn hiếp mày? Tao sẽ giết chết người đó cho mày xem !

- Là..

Tại sao phải nói cách xa mỗi người một phương?

Vùi trôn tất cả những dấu yêu đã không còn vương..

Từng giọt nước mắt thấm mi cay..

Người đâu biết em đây..

Vẫn yêu vẫn ngóng trông hoài nơi đây..

Cùng lúc này điện thoại từ chỗ của Đằng Diệp cũng reo lên, màn hình hiển thị là số điện thoại của Diên Bảo, cô sau đó cũng đã đưa cho Anny nghe thay mình:

- Nghe đi !

- Điện thoại là của mày mà, sao bảo tao nghe chứ?

Lần nữa Đằng Diệp lại nhướng mày:

- Là của EB đó, nghe đi !

- Thật sao?

Quả nhiên là thấy trăng quên đèn mà, Đằng Diệp thầm cảm thán một câu trước khi giao lại toàn bộ điện thoại của người nào đó bên cạnh không biết điều. Đoạn, cô lại đứng dậy quan sát tìm Khiết Như, miệng lầm bầm:

- Kỳ lạ, rõ ràng mới ở đây kia mà !

***

Ở một nơi khác..

- Anh ta sao lại bước ra từ phòng này vậy kia chứ?

Khiết Như quả nhiên vừa nhìn thấy Nike đã trực tiếp đi theo anh, đúng lúc lại nhìn thấy người nào đó quả thật đã đi ra từ khoa tim của bệnh viện liền hiếu kỳ. Chả nhẽ tên đó có vấn đề về tim ư?

Rốt cuộc, nó cũng chờ được anh trở ra, trên tay còn giữ đinh ninh một xấp tài liệu được bọc với vỏ ngoài có màu vàng. Tò mò, Khiết Như đã chủ động bước đến hỏi người nào đó rốt cuộc đang bị gì?

- Vũ Khải Nguyên, anh làm gì ở đây vậy?

Nike vừa nghe thấy đã lắc đầu, tay giữ chặt hồ sơ bệnh án của mình hơn, đồng thời cũng lại hỏi nha đầu:

- Anh mới là người phải hỏi em đó Khiết Như, tại sao em lại ở đây vậy?

- Tôi hỏi trước, anh mau trả lời câu hỏi của tôi đi !

- Anh..

Nike quả thật đã không thể thốt một lời nào, cổ họng của anh có phần đông cứng lại ngay sau khi nhìn thấy vật nhỏ quan tâm mình. Nó là đang hại anh hay sao chứ?

Khiết Như vẫn còn không rõ câu trả lời của anh liền nhìn lại bệnh án người nào đó đang cầm tỏ hiếu kỳ:

- Nike, anh có vấn đề về tim mạch hay sao chứ? Sao lại bước ra từ nơi này?

Quả nhiên anh lắc đầu:

- Không phải là của anh, hồ sơ bệnh án này là của bạn anh. Vì nó bận, cho nên muốn anh đến lấy giùm. Trả lời cho anh biết đi, tại sao em lại ở đây chứ?

- Tại sao tôi phải nói cho anh biết chứ !

Nó vênh mặt, quả thật tính vô lý cũng tăng lên:

- Hơn nữa nhìn vẻ mặt của anh rất lạ đó, tôi không tin là không có chuyện gì. Mau đưa cho tôi xem, rốt cuộc có phải là anh..

- Em im ngay cho anh ! Sao lúc nào em cũng muốn biết chuyện không liên quan đến mình vậy kia chứ? Em rõ ràng không tha thứ cho anh, tại sao cứ muốn biết đến việc riêng của anh? Đồng Khiết Như, em như vậy là sao đây?

Nike quát, những lời khó nghe không nên thốt ra cũng thốt ra, rốt cuộc, cũng lại nhìn thấy người nào đó quả nhiên khóc vì mình. Nó đồng thời cũng hét lên:

- Là tôi nhiều chuyện có được chưa? Là tôi rảnh đến mức đi theo anh để bản thân bị anh nói khó nghe như vậy ! Là tôi ngốc nghếch, được chưa hả?

Nói rồi nó nhanh chóng chạy vụt đi..

Lần nữa anh lại như rơi từ 18 tầng địa ngục áp sát lưng vào vách tường..

- Khiết Như, xin lỗi em ! Xin lỗi em nhiều lắm !

***

Tối đó trên sân thượng tại biệt thự của Korean..

Người nào đó đang một mình giấu mình trong màn đêm thì đúng lúc có một người không biết điều đến ngáng đường, anh vừa nghe nhạc vừa cong môi:

- Chân còn đau thì đừng ở đó mà đi lung tung, không biết bây giờ là mấy giờ rồi hay sao?

Khiết Như vừa nghe thấy đã giật mình, quả thật trong lòng đã cam bái hạ phong người nào đó quả nhiên rất gian thần. Vừa nghe nhạc mà vẫn cảm nhận được có người xuất hiện ở sau lưng hay sao chứ?

Rốt cuộc Khiết Như cũng không chịu được lôi từ phía sau mình ra một chùm bóng bay rất xảo kiều, vạn bất đắc dĩ tiến đến bên cạnh anh. Quả nhiên người nào đó vẫn không đoái hoài gì đến vật nhỏ bên cạnh mình bỏ ngay đi..

Khiết Như quay lại nhìn theo nói với anh:

- Thả bóng bay với tôi đi !

Lúc này người nào đó cũng đã dừng, khóe môi quả nhiên đã cong lên, Khiết Như lại chủ động dụ dỗ anh:

- Thả bóng bay với tôi đi !

Rốt cuộc người nào đó cũng lại không nói gì mà bỏ đi, sự kiên trì bấy lâu nay của Khiết Như cũng sụp đổ hoàn toàn với con người lưu manh này, bất đắc dĩ quay lại nhìn lên trời, miệng mắng Korean quá xấu xa:

- Đồ đáng ghét ! Tôi cực kỳ ghét anh ! Cái tên xem người khác không ra gì hết !

Sau đó cũng nhanh chóng thả ngay chùm bóng bay trên tay mình, rốt cuộc, người nào đó cũng lại xuất hiện giữ chặt chùm bóng bay vừa mới buông của nha đầu, sau đó bất giác nhếch môi lên.

Quả nhiên dưới ánh đèn mờ ảo này càng tôn lên nét đẹp của người nào đó quá xảo kiều ! Yêu nghiệt, anh ta thật sự rất yêu nghiệt !

Khiết Như lúc này quả thật đã lung lay, người nào đó quay sang nó có ý cười:

- Đồng Khiết Như, tôi chỉ thử lòng kiên nhẫn của em một lúc thôi, vậy mà em đã lên tiếng mắng thậm tệ như thế rồi. Có phải, tôi nên phạt em không?

Vật nhỏ vừa nghe thấy đã ngập ngừng, cố gắng né tránh anh nhưng bất lực, rốt cuộc cũng lại bị người nào đó quả nhiên rất lưu manh đưa tay kéo sát vào người mình. Anh đồng thời cũng cong môi trêu chọc Đồng Khiết Như:

- Không phải em muốn thả bóng bay với tôi hay sao chứ? Mau lên, lấy bóng từ tay tôi, có khi tôi sẽ không làm gì em !

- Tôi không muốn thả nữa. Anh mau buông tôi ra, nhanh lên, buông ra !

Nó giẫy giụa, rốt cuộc cũng vì hành động này của Khiết Như mà Korean cũng có thể dễ dàng kéo đem nó vào trong lòng, cuối cùng, áp sát vào lang cang, đầu hơi nghiêng xuống cạnh môi của vật nhỏ trước khi thốt ra những lời này:

- Cơ hội cuối rồi, muốn tôi làm gì em, hay là muốn tôi và em cùng thả bóng bay đây Khiết Như?

Bình luận truyện Hôn Thê Của Thiếu Gia (Baby Siêu Ngốc)

Nhấn Shift + Enter để xuống hàng. Nhấn Enter để đăng câu trả lời.

Bình luận Facebook

T Miu's K
đăng bởi T Miu's K

Theo dõi

Danh sách chương