Tùy Chỉnh
Đề cử

Chương 42: Người Đó.. Chính Là Em !

05:00 am

RENG.. RENG.. RENG

Khiết Như vừa mò mẫm tìm đồng hồ trên đầu giường vừa lẩm nhẩm thầm trù dập ai đó vì không có nguyên tắc. Là tên nào không có khái niệm về thời gian như vậy chừ? Hắn không biết chưa qua 6 giờ thì không được tính là sáng hay sao?

- Đừng có reo nữa ! Ồn ào quá đi !

Angel cầm lấy đồng hồ báo thức gắt lớn rồi nhanh chóng tắt đi trước khi nghĩ về hình ảnh dõng dạc của Korean. Đồ cái tên không biết điều thích hành xác người khác !

- Hạo Thy Nhật, tôi sẽ nghiền nát rồi quăng anh cho cá ăn. Hãy đợi đấy !

A, mà không được ! Sao nó có thể đành lòng vứt đi cái báo thức đáng yêu này cơ chứ !

Khiết Như ngậm ngùi đành tạm không ném đồng hồ báo thức trên tay mình.

RUNG.. RUNG.. RUNG

Điện thoại? Điện thoại?

Vì để tránh bị làm phiền khi ngủ cho nên nó đã chuyển sang thành chế độ im lặng ^^!

Mà tên này thật là.. Vừa mới nhắc đã gọi điện nhanh vậy sao?

Đồng Khiết Như cắn chặt môi nhấc máy, đầu dây bên kia đã có một giọng oai hùng khiến Khiết Như nheo mày.

- Sao đây? Nhấc máy nhanh như vậy, em là đang nhớ tôi sao? Hay nói một cách khó nghe là em đang phát điên vì đồng hồ báo thức ở bên cạnh, hại em không thể ngủ ngon được đúng không? Tiếp sau đó là nghĩ xem mắng tôi như thế nào? Đúng chứ?

Cũng biết nội tâm của nó lắm ! Tên này xem ra đi làm thầy bói thì vô cùng hợp đó a.

- Korean, anh đang ở biển hả?

Khiết Như chuyển chủ đề, khẽ ngồi dậy tựa lưng vào thành giường ôm chặt gấu teddy hỏi Thy Nhật. Anh cũng không dối nó trả lời:

- Ừm. Tôi tò mò về cảnh hoàng hôn vào buổi chiều. Để xem, nó có gì đặc biệt. Tại sao em lại thích như vậy?

- Vậy.. Anh đã hiểu ra vấn đề chưa? Tôi nghĩ, một con người lạnh lùng như anh, chắc không biết thế nào là lãng mạn đâu !

Nó tự tin cảm thán. Chưa gì mà cứ như ăn đứt anh rồi ! Đồng Khiết Như, tính cách ủy mị của em thường ngày đâu?

Anh cười, di chuyển từng bước chân của mình nhẹ nhàng đi lên làn cát trắng dài đặc. Anh đúng là không thích biển. Nói một cách khác chỉ vì không có nó lải nhải, cho nên tâm trạng có một chút không quen. Hơn nữa nếu bằng lòng thích một cô bé trẻ con, thì chúng ta phải học cách yêu luôn sở thích của họ mà.

- Vậy sao? Tôi lại không nghĩ vậy !

Korean phủ nhận.

- Đôi lúc em nên hiểu một điều. Hai từ lãng mạn, không nhất thiết nằm ở vẻ bề ngoài, hoặc qua sở thích của một người. Cái em cần quan tâm, chính là.. Cảm giác khi ở bên họ. Cách họ chăm sóc em, và không muốn làm tổn thương em hiểu không?

Anh triết lý.

- Nhóc con à? Em ngốc thật !

Nhóc con?

Anh ta gọi nó là nhóc con sao?

Cái tên biến thái đó gọi nó là nhóc con à?

Khiết Như ở đầu dây bên đây mất vài giây để tiêu hóa hai từ nhóc con của Korean.

- Được rồi ! Tôi phải trở về biệt thự đây, em..

- Tôi biết rồi ! Hôm nay tôi sẽ chạy bộ cùng với mọi người. Điều này anh không cần phải nhắc !

Từ bao giờ cô bé anh quen biết hiểu anh như vậy? Nhưng cũng tốt, đó là lý do anh phá hoại thời gian ngủ của nó mà. Nhưng nếu là ở bên cạnh anh có lẽ anh sẽ không làm vậy rồi !

- Em biết như vậy là quá tốt. Tôi không cần thiết phải nói nhiều lời với em. Đồng Khiết Như, tạm biệt !

- Tạm biệt !

*Tút Tút*

Cuộc gọi đã kết thúc~

***

*Huỵch Huỵch*

Tiếng ai đó đang chạy..

- Anh Bin, có muốn đua không?

Đua với nó à? Sao anh đành lòng chứ?

Vũ Thiên Minh vừa chạy song hành với Khiết Như cười cười lắc lắc đầu:

- Anh không đua với nhóc con em đâu. Vì anh biết, em sẽ thua !

- Hứ ! Lại là trò này ! Lần nào Tiêu Nhiên cũng nói như vậy hết. Bây giờ cả anh cũng nói như vậy nữa, hai người chê khả năng chạy của em hay sao?

- Không phải ! Mà là.. Anh sợ em mệt thôi, như thế không phải tốt hơn sao? Đúng không?

Anh nhướng mày. Nhìn Bin, nó ngoan ngoãn gật nhẹ đầu.

***

- Ah ! Là bánh Gato sao?

Khiết Như hào hứng đến độ tròn xoe hai mắt như hai hòn bi to chăm chú vào chiếc bánh Gato mà Huy Bảo vừa mới đặt lên bàn. Là ai đã nói muốn ăn bánh Gato do anh làm chứ?

Tiêu Khiết Như, em đãng trí hơn cả anh rồi à?

- Là ai nói với anh muốn đến đây ăn bánh miễn phí hả? Giờ lại dở bộ mặt ngây ngô này nhìn anh. Tiêu Khiết Như, em..

Huy Bảo vừa nói vừa chống hai tay lên bàn nhìn chằm chằm vào Khiết Như nghiêm giọng.

Nó cười:

- Em làm sao chứ? Anh là bạn của Shyz, cũng như là bạn của em. Hơn nữa, là ai nói em có thể đến ăn miễn phí bất kỳ lúc nào hả?

Khiết Như nghịch ngợm lè lưỡi trêu Endy khiến anh tức đỏ mặt. May mắn ở đây là trong bếp nha, nếu không anh đã rất ê trề rồi !

- Aiss.. Con bé này..

- Endy, khi anh giận đáng yêu ghê đó !

*Chớp Chớp Mắt*

- Em..

- Em biết rồi ! Em sẽ ăn miễn phí từ đây đến cuối đời. Cho nên, anh phải biết giữ chân một khách hàng quan trọng như em có biết không?

Cách nói này là nó học theo Korean nha, đúng lúc có thể sử dụng trong trường hợp này rồi. Hehe Endy, em sẽ làm cho anh sạt nghiệp luôn !

- Em..

- Ông chủ, ở bên ngoài có hai cô bé muốn đòi người. Có nên.. Cho bọn họ vào hay không?

Lại là trò này sao? Mà không đúng ! Bọn nhóc này đã chuẩn bị âm mưu tấn công tiệm bánh anh từ trước rồi. Lần nào cũng dùng đúng một chiêu. Còn anh lúc nào cũng xiêu lòng là sao chứ?

Hết nhìn cậu nhân viên đến nhìn nó anh chau mày:

- Được rồi ! Cho bọn họ vào đi !

Endy quay lại trả lời câu hỏi của Thiện Nguyên.

- Dạ !

Nói rồi cậu nhanh chóng bỏ đi. Khiết Như thấy Endy không nói gì liền tiến lại nắm tay anh nũng nịu:

- Endy, em làm anh giận hả?

*Chớp Chớp Mắt*

Huy Bảo thở dài, hướng mắt vào cô bé đang làm nũng với mình lắc lắc đầu:

- Không có ! Anh là đang chịu một chút áp lực từ gia đình thôi. Họ muốn anh trong vòng một tuần, phải cho họ một câu trả lời !

*Trợn Mắt*

- Không lẽ.. Họ muốn anh kết hôn? Nhưng với ai mới được chứ?

Khiết Như dường như biết trước chộp lấy thời cơ một cách nhanh chóng. Huy Bảo cũng bình thản trả lời, ánh mắt nghiêm chỉnh tự bao giờ đổ dồn vào Khiết Như.

- Người đó.. Chính là em !

Bình luận truyện Hôn Thê Của Thiếu Gia (Baby Siêu Ngốc)

Nhấn Shift + Enter để xuống hàng. Nhấn Enter để đăng câu trả lời.

Bình luận Facebook

T Miu's K
đăng bởi T Miu's K

Theo dõi

Danh sách chương