Tùy Chỉnh
Đề cử

Chương 55: Ba Kí Tự !

-Đồng Khiết Như! Em nghĩ là em trốn đến đây, tôi sẽ không tìm ra em hay sao?

Gương mặt người con trai biến đổi theo câu nói vừa rồi. Nơi khóe mắt anh, khẽ ánh lên tia giận dữ. Nếu là ở một nơi khác, có khi, anh còn mòn mỏi đi tìm. Nhưng ở đây, anh vốn dĩ đã quá quen thuộc. Muốn thoát khỏi giác quan của anh, trừ khi là một người anh không đặt ở vị trí quan trọng. Còn riêng về phần nó, ở hiện tại đã khắc sâu thành:

Ba kí tự anh giữ vững ở một nơi không ai biết. Ba kí tự mỗi khi nhắc đến khiến anh phải đau đầu. Ba kí tự cho anh nhiều rối ren khó gỡ. Và ba kí tự, được định sẵn chỉ có ở hoàng hôn.

...

Không màng lời nói của ai kia, nó vẫn im lặng rồi nhìn ra về phía biển. Đôi chân trắng ngần ấy, cũng đang hòa lẫn vào làn nước lạnh tanh. Quần áo chạm lên những hạt cát nhỏ cũng thay nhau lem vội. Về mặt tiêu cực, có lẽ nó là kẻ đứng đầu.

Luôn đặt ra câu hỏi nhỏ rằng: " Nếu nơi bạn đến khiến người khác dễ tìm ra, có phải là bản thân vốn dĩ rất ngu ngốc? "

...

Cảm nhận từng bước chân đang tiến về phía mình, nó thở dài quay sang bên cạnh cầm lấy giày. Sau đó đứng dậy, quay mặt về phía anh:

-Sau này.. nếu tôi có bỏ chạy, tôi tuyệt đối không cho anh tìm ra. Hạo Thy Nhật! Những gì anh nói, tôi không dám tin một lời nào nữa hết! Từ nay trở về sau, mọi chuyện giữa tôi và anh chấm dứt tại đây. Sau khi nói rõ với ba, tôi sẽ cùng Tiêu Nhiên trở về Pháp. Nhưng mà lần này.. tôi hứa với anh, sẽ không cho anh có cơ hội làm phiền đến cuộc sống của tôi đâu. Cho nên, anh đừng lãng phí thời gian vì tôi nữa!

Dứt tình, nó tuôn ra một số biện luận. Điệu bộ nghiêm túc hơn bao giờ. Riêng về phần anh, chỉ khẽ khàng chớp mắt. Nó dám nói, nhưng anh không dám nghe.

Nó không hiểu thế nào là chịu đựng khi mất đi một người hay sao? Không hiểu cảm giác mất ăn mất ngủ vì một người. Sau đó đứng trước mặt tất cả mọi người, nói rằng bản thân người rời đi, hoàn toàn không ảnh hưởng đến mình! Không hiểu nói dối cũng là một cách rất khó khăn hay sao? Những gì anh làm cho nó, chỉ thiếu từ " yêu " được thốt ra thôi. Anh không nói trực tiếp, nhưng qua hành động, tại sao nó không hiểu?

-Tôi không cho phép!

-Ah!

Buông vội giày trên nền cát trắng, nó không ngừng đưa tay ra phía sau lưng anh đẩy ra. Nhưng phương pháp này, đều hoàn toàn vô dụng. Nếu như nó vẫn cương quyết rời bỏ anh. Thì về phần anh, lại cương quyết sẽ giữ vững lập trường. Có phải mọi thứ sẽ đi quá xa không? Do vậy, dù không quen với việc nhu mì, anh cũng phải học cách nhẫn nại. Không sướt mướt, nhưng lại có phần sướt mướt.

-Tôi không cho phép em biến mất một lần nữa, thời gian 2 tháng chưa đủ hay sao? Còn 9 năm về trước, cũng chưa đủ hay sao? Đồng Khiết Như! Không phải tôi đã từng nói với em rồi sao? Dù 1 tuần, 1 tháng, thậm chí là 1 năm, tôi cũng sẽ tìm ra em. Nhưng mà.. tôi lại không chịu được, nếu phải ngụy trang cho mình thành một người cứng coỉơ. Tôi cũng là một con người, cũng biết trân trọng những thứ mình đang có. Cho nên.. tôi không muốn mất đi em!-Từ từ để nó ra xa, anh giữ chặt hai cánh tay nhỏ bé-Một phần cuộc sống.. của tôi!-Trợn tròn mắt nhìn vào anh. Nó như một con diều đang rơi từ trên cao xuống. Không phải thứ anh ta quan trọng, là lòng kiêu ngạo đó sao? Lý nào lại là người cứng đầu như nó chứ?

-..

-Bởi vì, tôi..

*Hắc xì*

Gạt tay anh ra, nó chau mày đưa tay lên xoa mũi. Đáng ghét! Ở đây chỉ một lúc, mà bị cảm rồi sao?

Bước đến gần con người kia, anh di chuyển bàn tay lên trán nó đanh mặt. Đúng là thân nhiệt của nó có phần nóng hơn mức bình thường.

-Em bị cảm rồi, theo tôi về nhà đi!

-Không muốn!-Nó hét lớn-Nếu tôi phải về cùng anh, tôi sẽ ở lại đây ngắm biển. Anh không phải là một người tốt, tôi sẽ.. không..

Khụy xuống nền cát kia, đầu nó ngày một như nặng trĩu. Cả cơ thể, hầu như cũng không còn sức nào. Cũng không đủ khả năng, có thể phản kháng người đang xiết chặt mình.

-Về nhà thôi!

________________________

BIỆT THỰ PINK

06:00 pm

Giữ chặt cô gái nhỏ trong lòng, anh tựa lưng vào thành giường im lặng. Đôi mắt biết cười, vẫn luôn nhìn về một hướng:

-Đồng Khiết Như ! Ba kí tự này, thật sự rất đặc biệt đúng không? Ngoài em ra, tôi không muốn, gọi thân mật với bất kỳ một người nào khác! Nhưng.. tại sao trong mắt em, tôi luôn là một kẻ xấu xa?-Chạm nhẹ làn môi lên mái tóc ai kia, anh rời ra rồi di chuyển xuống vùng cổ nó cắn nhẹ. Người anh cả đời không muốn tổn thương, có lẽ chỉ có nó. Nhưng cách thân mật này, lại vượt xa lời đã hứa. Cảm nhận có chút đau, nó chau mày mở vội mắt. Khung cảnh quen thuộc, và mùi hương người xiết chặt bao trùm-Khiết Như! Em dậy rồi sao?-Âm thanh vang bên tai làm nó giật mình. Nhìn nơi eo mình đang bị giữ, nó vô cùng lo lắng. Anh ta lại muốn gì nữa đây?-Đừng cử động! Tôi không làm tổn thương em đẩu. Chỉ cần.. em ở yên là được!-Thôi phản kháng, nó im lặng tựa vào nơi ngực anh, nhịp tim đập loạn xạ.

-Anh muốn gì đây?

-Ở bên cạnh em!

-Được! Nhưng anh phải buông tôi ra. Tôi có thể để anh ở đây. Nhưng anh không được chạm vào người tôi. Không được, dùng hành động này!

-Không! Tôi không muốn!

-Anh..

-Em đang bị cảm, tốt nhất đừng nói nhiều. Tôi tự biết điều chỉnh hành vi của mình. Đồng Khiết Như! Tôi chỉ muốn chiếm thời gian của em một chút. Sau đó.. sẽ cố gắng để em tự do! Tôi như vậy, thì không tốt hay sao? Em còn điều gì mà không hài lòng chứ?

Rõ ràng hôm nay nó muốn tạo bất ngờ cho ba. Nhưng không hiểu sao, mỗi lần như vậy điều xảy ra chuyện. Nó ít gặp ba hơn, cũng cảm thấy ông rất xa lạ. Bây giờ điều nó muốn nhất, là có thể đến đó ăn tối cùng ông. Nhưng mà.. bây giờ..

-Tôi muốn gặp ba! Nếu không phải tại anh, tôi làm sao chạy ra biển chứ? Còn làm tới bản thân bị cảm, tôi thật sự rất ghét anh! Thật sự rất ghét anh, hức hức!

Xiết chặt ai hơn, anh gục đầu xuống cạnh chiếc cổ nó thở dài. Nếu không phải nó cướp lời của anh, làm sao có việc nó chạy ra ngoài chứ ? Đầu óc nó, tại sao lại suy nghĩ tiêu cực như vậy? Anh đã hôn nó, từng ôm nó, chỉ là chưa kịp nói thích nó thôi. Nhưng không biết nó đã nghĩ gì, khi luôn luôn nói anh không khác nào " MỘT TÊN ĐẠO TẶC "

-Được rồi! Đừng khóc nữa, ba lúc nào mà không gặp được. Ông ấy vẫn ở bên cạnh em. Chỉ cần em muốn, vẫn sẽ có thời gian gặp mặt. Nhưng mà.. tôi cũng đã từng nói. Nếu sức khỏe của em như hôm nay đứng trước mặt ông ấy, ông ấy có vui không? Hay sẽ đau lòng hả? Em nói, ông ấy có vui không?

-Nhưng mà.. tôi..

-Khiết Như! Tôi nói ít, mong em sẽ hiểu nhiều. Cái gì là muốn tốt cho em, không muốn em tổn thương, đều là sự thật. Có thể cách thể hiện của mọi người là khác nhau, không một ai giống ai. Nhưng mà xuất phát điểm, vẫn là muốn em được hạnh phúc. Đương nhiên, tôi cũng như vậy! Đôi lúc, chỉ để biết nước mắt như thế nào, nó có mùi vị ra sao thôi! Nhưng.. khi đã khóc xong, em phải biết lau đi, và loại bỏ nó ra một nơi nào khác. Người từng cho rằng em là đối thủ cạnh tranh, có khi, họ cũng rất cần em. Nếu họ làm em khóc, cũng đồng nghĩa, họ cũng đã từng khóc!

Bình luận truyện Hôn Thê Của Thiếu Gia (Baby Siêu Ngốc)

Nhấn Shift + Enter để xuống hàng. Nhấn Enter để đăng câu trả lời.

Bình luận Facebook

T Miu's K
đăng bởi T Miu's K

Theo dõi

Danh sách chương