Tùy Chỉnh
Đề cử

Chương 68: Sở Thích ?

-Hai năm rồi.. anh mới trở lại đây. Nơi mà anh, thật sự không muốn đến. Nhưng mà đôi lúc, sự thật luôn luôn rất tàn nhẫn. Người chúng ta muốn quên, lại không thể quên được. Thiệu Tiên! Rốt cuộc, anh nên làm gì đây?

Quằn quại trong tiếc thương. Người con trai cố kiềm những yếu lòng bộc phát trong tâm trí của mình. Cánh tay trắng ngần kia, cũng từ từ di chuyển lên bia mộ. Hai năm rồi, anh mới quay lại nơi đau khổ này. Cũng là hai năm, anh sống không có sự xuất hiện của cô.

-Hóa ra.. anh họ.. là vì chị Thiệu Tiên sao? Thảo nào, không muốn em theo cùng-Xiết chặt hai nắm tay, anh đứng dậy cau mày. Quay sang cô, là ánh nhìn căm phẫn-Anh họ, em..

-Bây giờ là sao đây? Cả chuyện riêng của anh, em cũng muốn quản lý hay sao?-Mím chặt bờ môi, cô khe khẽ cúi đầu. Cô đúng là khờ, khi quyết định theo anh đến đây-Đằng Diệp! Em chỉ là em họ của anh. Đừng để mối quan hệ anh em này, chính thức bị hủy hoại. Nhớ cho kĩ đó!-Hừ nhẹ rồi quay đi, anh bắt gặp hai con người đối diện. Là anh họ của anh, cùng cô bạn gái em anh-Thật là.. cả anh, cũng muốn cho người ngoài biết về việc riêng của em sao? Buồn cười thật!-Hướng mắt về phía xa, Anny khẽ thở dài. Hóa ra Addy, đáng thương hơn cô nghĩ.

-Diên Dục Luân! Anh là anh họ của em, không phải là người xa lạ. Còn Anny, trong tương lai. Cũng sẽ trở thành người nhà của em. Cho nên, em đừng vô lý như vậy!

-Phải-Anh khẳng định, sau đó bật cười-Là em vô lý được chưa? Nếu vậy bây giờ, em đi được rồi chứ?-Lẳng lặng thở dài, anh đưa mắt theo Addy trầm lặng. Một kẻ si tình, luôn tạo ra cho mình một vỏ bọc cứng cỏi hay sao?

-Chắc anh ta, đã đau khổ lắm nhỉ?-Quay lại Anny, anh bất giác chau mày. Là ai đã mắng người ta, sau đó, lại lên tiếng thương cảm?-Nhìn em cái gì chứ? Em nói là sự thật mà! Diên Dục Luân, thật ra.. không đáng ghét lắm. Chỉ là.. luôn không quên được cô Thiệu Tiên đó. Cho nên.. mới bất ổn như vậy-Bước đi về cả hai, Ji lẳng lặng cười trừ. Anh không đáng thương, thì ai đáng thương đây?

______________________

-Korean! Tôi..

Khi bình minh.. đã dần trôi đi xa..

Và khi tình ta.. mang đâu niềm đau đã bay đi bốn phương trời..

Nắm đôi tay.. vì niềm tin giờ đây vụn vỡ..

Cầm chặt niềm tin.. hạnh phúc..

Chỉ cần mong người vui bên đây..

Giờ đây.. chúng ta.. đã.. lướt.. qua nhau..

...

Tròn mắt nhìn anh, nó lặng lẽ cười trừ. Riêng người con trai kia, chỉ chau mày buông vội nó:

-Sau này.. khi ra ngoài với tôi. Tốt nhất chuông điện thoại của em, nên chuyển sang chế độ im lặng thì tốt hơn đó!-Cảm thán một câu dài, Korean khẽ quay người bỏ đi. Từng bước chân, cứ như muốn chậm lại-Nhanh lên, tôi không muốn phải đợi em lâu, rõ chưa?-Để hai tay trong túi quần, anh oai vệ đi thẳng. Làn môi đỏ hồng, ẩn lên nụ cười nhẹ-Không nói ra, người em nghĩ đến là ai cũng không sao. Tôi biết là được rồi!-Quay lại nhìn vào ai kia, Korean lớn tiếng khẳng định. Ánh mắt biết cười, nhìn vào thứ đang giữ-Làm sao đây? Có muốn chuộc lại nó không? Hả? Đồ hậu đậu!-Tắt vội điện thoại ngay, nó ngờ nghệch sờ nhẹ lên cổ mình. Sợi dây chuyền của nó, sao lại ở chỗ anh ta?

-Hạo Thy Nhật! Trả nó lại cho tôi!

-Em nói gì? Tôi không nghe rõ, đến gần hơn một chút nữa đi-Hít thở thật sâu, nó tiến nhanh lại phía anh. Bàn tay trắng ngần, khẽ chìa ra ngay trước mặt ai đó-Bây giờ là sao đây? Muốn người khác trả đồ, mà em lại có thái độ này sao? Như vậy.. không tốt lắm, biết không hả?-Đặt vội bàn tay vào bàn tay nó, anh nhanh chóng kéo đi. Dáng người ung dung, khiến nó phải khiếp đảm.

-Khi nào anh mới trả nó cho tôi?

-Không biết!

-Anh..

-Tôi làm sao? Rất tốt, có phải không?

-Tốt cái đầu của anh!-Dừng lại thật nhanh, anh quay lại nó cau mày. Rồi thoáng chút thu dần, khoảng cách đang đối diện-Anh.. anh muốn làm gì? Ah!-Kéo nhanh nó vào lòng, anh vòng tay ra phía sau giữ chặt. Chiếc cằm mỹ miều của ai kia, lại chạm nhẹ lên mái tóc nó-Anh có buông ra hay không? Nếu không buông, tôi sẽ hét lên đó!-Đánh vào nơi ngực anh, nó lên tiếng cảnh cáo. Nhưng chỉ nhận lại, tiếng cười khẽ điển hình của ai kia.

-Làm sao đây? Đây là sở thích của tôi, người khác, cũng có ý kiến hay sao?

_______________________

BIỆT THỰ VŨ GIA

Đưa mắt nhìn sang Bin, Nike lấy làm căng thẳng. Hợp gia đình, đây là ba từ anh sợ nhất.

Quan sát hai anh, ông lẳng lặng chau mày. Bình thường không bối rối, sao hôm nay lại bối rối vậy?

-Hôm nay.. ba muốn tuyên bố một chuyện. Hai đứa con, nghe cho rõ đây. Trong hai đứa.. ai sẽ là người kết hôn, với cô gái mà ba đã chọn đây?-Vẻ mặt nghiêm túc này? Hướng mắt thẳng vào ông, cả hai bỗng im lặng. Là bất ngờ, kèm theo sự khó xử-Bin! Con hay là Nike?-Ông hỏi. Nhìn ông, anh hoàn toàn như sụp đổ. Anh không nghe lầm chứ? Ba muốn anh lựa chọn sao?

-Ba à? Con..

Bình luận truyện Hôn Thê Của Thiếu Gia (Baby Siêu Ngốc)

Nhấn Shift + Enter để xuống hàng. Nhấn Enter để đăng câu trả lời.

Bình luận Facebook

T Miu's K
đăng bởi T Miu's K

Theo dõi

Danh sách chương