Tùy Chỉnh
Đề cử

Chương 92: Rốt Cuộc, Vẫn Không Thể Chế Ngự Mình

Nó hét, vẻ mặt như mới vừa khóc xong khiến anh nhìn thấy nheo nheo mày, nhưng vẫn quyết tâm không nói gì, kéo đem Khiết Như qua một bên, ung dung bước vào trong như chưa từng xảy ra bất cứ vấn đề gì. Thái độ này của Korean làm Khiết Như tức điên lên, nó hét:

- Trả lời tôi biết, anh muốn sao mới vui đây? Phòng của tôi, tôi không cho phép anh bước vào !

Lập tức liền nhận được nụ cười khẩy từ Korean, anh xoay nhìn nó lại nhướng nhướng mày:

- Phòng của em sao? Nhưng tôi nhớ không nhầm, đây là nhà của tôi mà. Em..

Rồi chỉ tay vào nó, rồi chỉ tay vào mọi thứ xung quanh:

- Ở đây, là phòng của em thật hay sao? Đồng Khiết Như, em có nhầm lẫn rồi hay không?

Khiết Như bị sỉ nhục đến run run, sắc mặt hoàn toàn biến đổi đi rất nhiều. Rốt cuộc, nó cũng không kiềm được khóc nấc lên:

- Hạo Thy Nhật, tôi ghét anh ! Hức, nếu đã như vậy thì tôi sẽ đi có được chưa? Ngay từ đầu tôi không nên ở lại đây. Hức hức..

Nói rồi nó nhanh chóng chạy vụt đi..

Đoạn, lại bị người nào đó không đành lòng giữ tay mình, anh đồng thời cũng dịu dàng như mọi khi đem vật nhỏ kéo sát vào người mình, mặc sức để Khiết Như đánh mắng anh:

- Hức, Hạo Thy Nhật, tôi ghét anh ! Anh mau buông tôi ra ! Anh mau buông tôi ra có nghe không?

Vừa nói, nó vừa không ngừng đánh thẳng vào lưng anh. Rốt cuộc điều mà anh suy nghĩ cũng đã đúng, cô gái này thật sự đang ghen ư?

Rồi lại để Khiết Như ra xa mình, anh nhướng mày:

- Khiết Như, em ghét tôi đến vậy sao? Nhưng mà khi nghe tôi kết hôn, không phải em đã khóc rất nhiều hay sao chứ? Nói đi, là em đang đau lòng lắm đúng không?

***

- Hình như em rất quan trọng tình trạng của mẹ người con gái đó thì phải nhỉ? Nói xem, có phải là thích người ta rồi hay không?

Rốt cuộc thì Vỹ Nghiêm cũng bị đoán trúng nhìn anh cười, đồng thời cũng tìm cách lẫn tránh lời Doãn Minh:

- Tiền bối à? Cái câu hỏi này, hình như không phải chuyên môn của em lắm. Hay là.. Chúng ta chuyển sang vấn đề khác đi ha ! Điển hình là.. Anh có muốn ăn trưa hay là không? Hôm nay em sẽ mời anh, dù sao bây giờ cũng trưa rồi mà. Hả?

Zanbi nhướng mày, Iku rốt cuộc cũng thoái lui, anh quay sang nhìn Vỹ Nghiêm lắc lắc đầu:

- Nếu em muốn đi ăn thì cứ đi một mình đi, anh còn có công việc phải làm. Anh đi trước đây !

Nói xong, anh bỏ đi..

Người nào đó một mình cũng thông suốt nhếch môi lên:

- Giống như tiền bối đã nói, mình thích cô gái đó thật sao?

***

Tại Vũ Gia..

Nike vừa về đến nhà đã chủ động trở về phòng, đồng thời lúc anh vừa mới đặt lưng xuống giường thì đúng lúc cũng nhận được tiếng gõ cửa từ chỗ Bin. Anh vừa gõ vừa nói vào:

- Vũ thiếu gia, kẻ hèn này, có thể vào được chứ?

Nghe thấy, Nike cười cười, sau đó ngồi bật dậy tiến đến cửa phòng mở rộng cửa cho anh trai, đồng thời cũng trêu Bin:

- Coi nào, sao lại khách sáo vậy?

Bin cũng cười, đặt chân vào bên trong phòng Nike, mọi ngóc ngách trong đây cũng một lần nữa đồng thời nhắc nhở anh. Vũ Khải Nguyên, cũng đang không quên được cô bé trong lòng anh yêu sao?

Giọng Bin nghẹn lại:

- Ừ thì..

Nike cũng không khác gì anh trai, anh tìm cách giảm đi phần ngột ngạt xung quanh căn phòng mình:

- Khụ, này Bin, em muốn uống một chút rượu. Anh có thể hoàn thành việc này với em không?

Bin vừa nghe thấy đã khước từ:

- Ngoại trừ điều này, em có thể yêu cầu với anh điều khác kia mà. Vốn dĩ rượu sẽ không giúp em ổn hơn đâu. Hơn nữa sức khỏe của em..

- Ừm !

Nike cắt lời, bước đến đối diện Bin, lại nảy ra ý định khác:

- Nếu đã như vậy thì em muốn ra ngoài một chút. Chắc anh, sẽ không sợ em đi lạc chứ?

Rốt cuộc Bin cũng cười:

- Hay là.. Chúng ta đến nơi đó đi, cũng đã lâu chúng ta vẫn chưa đến đó mà. Biết đâu khi đến đó, tâm trạng em sẽ ổn định hơn thì sao?

- Ừm, vậy chúng ta đi thôi !

Nhìn Nike, Bin gật đầu.

***

- Nói như vậy, nghĩa là anh sẽ không phải kết hôn với người con gái đó có đúng không?

Người nào đó vừa hỏi vừa vùi đầu vào khuôn ngực rắn chắc của Korean, đồng thời cũng thốt ra câu hỏi vô nghĩa này. Đại ngốc ư? Anh đã nói sẽ không kết hôn rồi không phải sao?

Thy Nhật căn bản cũng biết được Khiết Như đang nghĩ gì, trực tiếp ôm chặt lấy cô gái không biết điều nào đó trong tay mình, lại điềm tĩnh trả lời:

- Em muốn tôi nói bao nhiêu lần mới hiểu đây? Tôi không cần phải kết hôn với cô ta, mà thậm chí tôi cũng không cần biết cô ta xinh đẹp như thế nào đã được chưa? Bây giờ, thì em đã yên tâm mà đi ngủ rồi chứ?

Rốt cuộc người nào đó cũng đầu hàng, cúi khuôn mặt anh tuấn của mình xuống dụ dỗ Đồng Khiết Như, đồng thời khuôn mặt chứa nhiều hào quang này của anh cũng không thoát được đáy mắt của nha đầu. Nó nhìn anh thoáng mỉm cười, trong đầu nảy ra một ý định khá điên rồ. Cuối cùng, vẫn không kiềm chế được hôn nhẹ lên má anh. Rốt cuộc, nó có manh động quá hay không?

Bình luận truyện Hôn Thê Của Thiếu Gia (Baby Siêu Ngốc)

Nhấn Shift + Enter để xuống hàng. Nhấn Enter để đăng câu trả lời.

Bình luận Facebook

T Miu's K
đăng bởi T Miu's K

Theo dõi

Danh sách chương