Tùy Chỉnh
Đề cử

Chương 96: Hoàn Trả Tuổi Thanh Xuân

“ Thanh xuân của anh ấy là vì mình mới trở nên như ngày hôm nay sao? Nhưng ngoài từ chối lời đề nghị đó của Shyz ra, mình còn có thể làm gì khác hay sao chứ? Mình không thể nào quay lại với Shyz được. Mình không thể ! Mình thật sự không thể làm như vậy ! Shyz, em phải làm sao đây? Em có nên rời khỏi đây một lần nữa không hả anh? ”

Đại ngốc sao? Người đàn ông này thật chất là ngốc hay là đã quá lụy tình đây? Hạo Duy Thần, nó thật sự có đủ dũng khí để hoàn trả thanh xuân cho anh không?

Cuối cùng, Khiết Như vẫn không chế ngự được cảm xúc trong lòng mình nhìn cách Duy Thần chủ động vào bếp nấu ăn cho chính mình khóc nấc lên. Lòng thầm nhủ nếu vết thương ở tay nó không được anh sơ cứu thì sẽ thế nào đây? Còn nữa, về phần 9 năm thanh xuân đó của anh, ai là người thay nó hoàn trả viên mãn cho anh đây?

- Hức, Hạo Duy Thần, anh đừng tốt với em như vậy nữa có được không? Nếu anh cứ tốt với em, hức, em sẽ cảm thấy mình thật sự rất có lỗi. Hức, anh có biết hay không vậy?

Quả nhiên người con trai ấy vừa nghe thấy Khiết Như bật khóc liền đóng băng hết ngay công việc đang dở dang của mình, đồng thời quay lại nhìn vật nhỏ lắc lắc đầu:

- Khiết Như, em đừng nên suy nghĩ tiêu cực đến như vậy. Việc anh làm bây giờ không phải là muốn có được lòng của em đâu, tất cả mọi việc anh làm cho em đều là do anh cam tâm tình nguyện. Cho nên Khiết Như..

Nói đến đây anh lại dừng, chân di chuyển đến gần hơn với nha đầu, rốt cuộc cũng không chịu được đưa tay lau nước mắt cho Khiết Như, tư chất của một người đàn ông hoàn hảo thật ôn nhu.

Lại muốn nghe câu trả lời từ đáy lòng:

- Bây giờ anh hỏi em, em phải trả lời thật lòng cho anh biết có được không? Nhớ là không được dối anh đó !

Rốt cuộc Khiết Như cũng gật đầu:

- Em biết rồi anh !

- Ừm !

Shyz gật đầu, sau đó khẽ quay người về phía khác trước khi buông ra câu hỏi trong đau lòng:

- Khiết Như, có phải là em thích Korean có đúng không?

Ngắn gọn, súc tích, có vẻ Hạo Duy Thần đã biết rõ điều này rồi hay sao?

Khiết Như nghe thấy như mất hết phương hướng lùi lại phía sau mình, đồng thời cũng không biết rõ trả lời đúng hay không. Cuối cùng, nội tâm vẫn đấu tranh:

“ Mình phải nói làm sao để Shyz hiểu bây giờ? Thật sự mình không muốn luôn cứ vướng phải vào nhà họ Hạo của anh ấy. Nhưng mà tại sao người mình thích đến lúc này, lại liên quan đến người nhà họ Hạo kia chứ? Đồng Khiết Như, mày làm ơn sáng suốt một chút có được không? ”

- Duy Thần, em..

Cũng cùng lúc này điện thoại của anh cũng reo lên..

Bài nhạc chuông điện thoại như nói lên tất cả nỗi lòng của người con trai này..

Em đừng đi xa quá, xin em đừng đi em mà..

Một lần này nữa thôi, để anh được ôm lấy..

Được chăm sóc em, được bên em mỗi ngày..

Để từng khoảnh khắc, mãi có em ở đây..

Duy Thần buộc lòng cầm lấy điện thoại trong tay mình lên xem, hồi lâu, cũng quyết định nhấc máy:

- Zack, có chuyện gì vậy?

Rốt cuộc Khiết Như cũng biết được người gọi cho Shyz đó là ai, cộng thêm vẻ mặt lo lắng đó của anh, khó lòng bỏ qua nhìn Shyz nheo nheo mày:

“ Tại sao nhìn Shyz có gì đó rất lạ vậy kia chứ? Không lẽ là Zack đã xảy ra chuyện gì sao? ”

-..

- Đến đó bây giờ sao? Nhưng mà anh..

Quả nhiên là có chuyện gì đó đang xảy ra, Duy Thần vừa nghe Zack nói vậy liền chật vật quay lại nhìn nha đầu. Sao anh có thể bỏ nó mà đi vào lúc này kia chứ? Con nhóc này liệu có như khi nãy làm bị thương mình hay không?

Rốt cuộc Khiết Như cũng chen vào:

- Shyz, Zack có chuyện cần gặp anh hay sao? Nếu vậy thì anh mau đến đó đi, nhỡ đâu anh ấy có chuyện quan trọng cần nói với anh thì sao chứ? Em ở nhà một mình được mà anh !

- Nhưng mà Khiết Như, anh..

- Shyz, anh không tin em sao? Em có thể ở nhà một mình được, với lại em cũng sẽ gọi cho Ji hoặc Anny đến đây. Cho nên, anh cứ việc an tâm mà đi gặp Zack có được không?

Người nào đó suy nghĩ một lúc lâu cũng gật đầu:

- Được rồi Khiết Như, anh sẽ đến gặp Zack. Nhưng mà em phải hứa với anh, là phải gọi cho Ji và Anny đến đây có biết không? Còn nữa, thức ăn anh cũng đã chuẩn bị xong rồi. Bây giờ em có thể dùng bữa, nhớ là phải bảo vệ mình thật tốt có nhớ không?

Anh không quên căn dặn trước khi đi, rốt cuộc, người đàn ông này thật sự là người đàn ông chu đáo đến thế sao?

***

Tại bệnh viện..

- Anh họ, anh đừng như vậy có được không? Anny chắc chắn sẽ không sao đâu mà, anh phải tin tưởng vào bác sĩ chứ ! Chắc chắn Anny sẽ không sao !

Đằng Diệp đứng bên cạnh không ngừng trấn an ông anh họ của mình, đồng thời cũng vì vậy mà xoáy sâu vào suy nghĩ trong đầu anh. Rốt cuộc lúc đó anh bị sao vậy kia chứ? Sao lại có thể nói ra những lời đau lòng đó trước mặt của Anny?

Bây giờ thì thế nào?

Cô như thế anh đã vừa lòng chưa?

“ Anny, anh xin lỗi ! Anh thật sự xin lỗi em ! ”

Rốt cuộc người con trai ấy cũng biết lỗi, nói ra những lời oán trách mình:

- Nếu như Anny có chuyện gì xảy ra thì anh phải ăn nói làm sao với Ken đây? Nó nhất định sẽ không tha thứ cho anh đâu !

Ji nhìn anh trai như vậy càng nhìn cô càng không an lòng, buộc miệng hỏi rõ anh:

- Anh à, em có điều này thật sự nghĩ không thông. Anh và Anny rõ ràng rất yêu nhau, tại sao đột nhiên anh và Anny lại xảy ra xung đột chứ? Hơn nữa, nó còn manh động chạy ra ngoài đến xảy ra tai nạn hả?

Quả nhiên không gì giấu được cô em họ này của anh, rốt cuộc, làm sao anh có thể nói ra bí mật đó bây giờ?

Diên Bảo như trăn trối nhìn Đằng Diệp, anh đấu tranh:

“ Không được, mình không được nói chuyện này với Ji được. Nếu như con bé biết được chuyện không nên biết đó, mọi thứ trước mắt mình sẽ thế nào đây? ”

Cuối cùng, anh thú thật:

- Vì anh nói với Anny, anh muốn kết thúc mối quan hệ với cô ấy. Cho nên..

- Diên Bảo, anh điên rồi hay sao? Anh và Anny khó khăn lắm mới đi đến ngày hôm nay, tại sao anh lại muốn từ bỏ tất cả chứ? Anh đã từng khuyên em nên tiếp tục nếu thật lòng quan trọng nhau không phải sao? Sao hôm nay anh lại khiến em thất vọng như vậy hả?

Cô cướp lời, đồng thời cũng biết mình đã quá kích động liền hạ giọng:

- Anh họ, anh không phải là loại người đó có đúng không? Em biết anh còn tình cảm rất nhiều với Anny. Nhưng mà vì lý do gì đó khó nói, cho nên anh mới muốn kết thúc với nó đúng không? Trả lời em biết đi, có phải như vậy không anh?

Nhưng mà..

Như vậy thì đã sao?

Lần nữa người nào đó cũng lại nói dối với lòng mình, anh ảo não quay mặt về phía xa, lại cong môi:

- Em đừng tra tấn anh giống như đang hỏi cung tội phạm có được không? Anh không có lý do nào khó nói hết, đơn giản là anh chỉ muốn kết thúc hết tất cả. Những tình cảm sướt mướt đó, anh thật sự rất mệt mỏi. Em có hiểu hay không vậy?

- EB..

Quả nhiên Đằng Diệp không thể nói nên lời, cô cắn môi:

“ EB, anh khác lúc trước rồi hay sao? ”

PHÍA BÊN NÀY..

Khiết Như vừa đi vừa không ngừng lẩm bẩm về tình trạng hiện giờ của mẹ mình..

- Nếu muốn bà ấy tỉnh lại, thì phải đưa bà ra nước ngoài sao? Nhưng nếu là như vậy, mình có nên đi cùng với mẹ không? Mình rất muốn ở bên cạnh chăm sóc bà ấy, nhưng mà bọn họ có cho mình rời khỏi đây không? Đồng Khiết Như, rốt cuộc mày phải làm sao mới đúng đây?

Rốt cuộc, cũng thông suốt cong môi lên:

- Mình quyết định rồi, mình sẽ..

Rồi cũng lại dừng lại trước hai bóng dáng quen thuộc trước mặt mình, kia không phải là Đằng Diệp và Diên Bảo hay sao chứ? Sao họ lại đứng trước phòng cấp cứu?

Khiết Như thấy vậy liền lớn tiếng gọi tên cô:

- Đằng Diệp !

Sau đó chạy nhanh lại, Đằng Diệp vừa trông thấy nha đầu đã mừng rỡ như nhặt phải được khối vàng, cô cuống lên:

- Khiết Như, sao tao gọi điện thoại cho mày không được vậy? Mày có biết là Anny, nó..

Đằng Diệp nói đến đây thì dừng, Khiết Như lại lấy làm lúng túng hơn, nó trấn an Ji:

- Ji, mày bình tĩnh một chút có được không? Nói tao biết, rốt cuộc thì Anny làm sao hả? Điện thoại của tao tao để quên ở nhà rồi, cho nên tao không biết là mày gọi. Nói tao biết đi, Anny làm sao hả?

Rốt cuộc Ji cũng lại không thể nói được gì, đáy mắt có chút buồn khi nhìn lại ông anh họ đối diện mình. Cuối cùng bí mật đó cũng để Khiết Như nhìn hết ra. Không lẽ người đang nằm trong phòng cấp cứu đó..

Chính là Anny sao?

***

BIỆT THỰ PINK..

Korean vừa mới về đến nhà, người đầu tiên anh muốn gặp không ai khác ngoài Khiết Như, cuối cùng sau một lúc tìm kiếm vẫn có thấy tăm hơi gì. Ra đến phòng khách thì đúng lúc nhìn thấy điện thoại của ai đó đang rung lên, anh cúi người xuống cầm lấy lên xem thì..

Một dòng điện từ đâu đó chạy xuyên qua đầu anh, mi tâm ở giữa trán chợt nheo lại. Rốt cuộc, cũng mở lời:

- Đồng Khiết Như, lần này em chết chắc với tôi rồi !

Bình luận truyện Hôn Thê Của Thiếu Gia (Baby Siêu Ngốc)

Nhấn Shift + Enter để xuống hàng. Nhấn Enter để đăng câu trả lời.

Bình luận Facebook

T Miu's K
đăng bởi T Miu's K

Theo dõi

Danh sách chương