Tùy Chỉnh
Đề cử
Hợp Đồng Hôn Nhân 100 Ngày

Hợp Đồng Hôn Nhân 100 Ngày

Chương 105 : quyễn 3 : Hôn tôi (1)


Kết thúc bài khiêu vũ, Uất Noãn Tâm gấp rút rời khỏi Ngũ Liên, quay đầu lạitìm Nam Cung Nghiêu, nhưng trên sàn khiêu vũ đã không còn thấy bóng dáng củaanh, cùng với bạn gái của Ngũ Liên. Không lẽ bọn họ rời đi cùng với nhausao?

Nhưng Nam Cung Nghiêu không phải là người làm việc không xem xét đến hoàncảnh, chắc hẳn không đến mức vậy mới đúng.

Uất Noãn Tâm tìm một vòng ở hội trường, cũng không tìm thấy, thất vọng đi rangoài biệt thự. Hôm nay ngày mười lăm, mặt trăng vào ban đêm rất tròn, cảnh sắcthanh nhã. Uất Noãn Tâm chìm đắm trong màn đêm, những nôn nóng ở trong lòng dầndần được hàn gắn lại.

Cô gần đây, không giống bản thân. Ngày trước đối với Nam Cung Nghiêu, côtránh còn không kịp, chỉ đứng từ xa mà tôn trọng nhau. Nhưng từ sau lần suýt téngựa kia, cô cảm thấy giữa hai người có rất nhiều liên lụy không thể nói rõràng, đó là một cảm giác dựa dẫm cùng sống cùng chết với nhau.

Mặc dù hiểu rõ đây chỉ là suy nghĩ của một mình cô, anh không hề để ý đến,nhưng vẫn không nhịn được cứ nghĩ đến tình huống xảy ra ngày đó.

Đối với cô mà nói, Nam Cung Nghiêu giống như một từ trường, chỉ có sự thayđổi cực, không có mâu thuẫn, ngược lại….ngày càng hấp dẫn, càng ngày càng muốngặp anh, muốn ở bên cạnh anh.

Cô có chút buồn chán, Uất Noãn Tâm, mày sẽ không thực sự yêu Nam Cung Nghiêuchứ?

Đó là một hố lửa, mày không thể nhảy vào trong đó được!

“Tại sao không nhảy nữa?”

Phía sau vang lên một giọng nói đánh gãy dòng suy nghĩ của Uất Noãn Tâm, quayđầu lại, Nam Cung Nghiêu đứng ở bên ngoài cách cô vài bước, dựa vào tường hútthuốc. Dưới ánh sáng của trăng, lông mi giống như một cánh quạt nhấp nháy, ánhtrăng xuyên qua những kẻ hở trên lông mi chiếu đến phía trên mắt, tạo thành mộtcái bóng nhàn nhạt, nhìn rất đẹp mắt.

Cô rất thích đứng ở góc độ này nhìn vào khuôn mặt anh, lạnh lùng, yên tĩnh,hòa vào một chút dịu dàng được tẩm bởi ánh sáng của trăng. Không giống lúc nhìnthẳng mặt anh, quá mức lạnh lùng, không dễ dàng đến gần.

Tim của cô lại một lần nữa vì anh mà tăng nhịp đập. “Anh….ở đây rất lâu rồisao?”

Nam Cung Nghiêu chỉ hút thuốc, không trả lời, ngẩng đầu lên nhìn cô một cái.Có như không có, nở một nụ cười.

“Người con gái cùng với anh khiêu vũ đâu rồi?”

“Không biết!” Anh đối với cô rõ ràng không có hứng thú.

“Làm sao có thể chứ? Cô ấy cũng không thấy rồi! Hơn nữa, hai người lúc nãynói chuyện với nhau rất vui vẻ mà, tôi còn tưởng….”

“Cô để ý việc tôi và cô ta có rời đi với nhau không phải không?”

Anh hỏi trúng tim đen của cô, Uất Noãn Tâm trong nháy mắt đứng im như mộttrái cà chua, trong lòng có chút hỗn loạn. “Tôi, tôi không có….chỉ là hỏihỏi….tôi không để tâm một chút nào….”

“Ưm!” Anh cũng không trêu chọc cô, nhưng vẫn bày ra thái độ chẳng sao cả,tiếp tục nhả khói. Gương mặt ở dưới ánh trăng, có một loại u buồn không thể nóirõ.

Uất Noãn Tâm cảm thán lần nữa, anh đúng là được thượng đế tạo làm ra mà, khíchất khi lạnh lùng làm cho người khác phải cách xa, lúc trầm mặc không nói, lạigợi thấy vẻ u buồn, mê hoặc chết người.

Sau khi hút xong một điếu thuốc, anh ngẩng đầu nhìn cô. “Cô hận tôikhông?”

Uất Noãn Tâm ngây ngốc nhìn anh, đây là loại câu hỏi gì? Nêu như nói cô hận,anh có bóp chết cô không?

“Hận tôi không?” Anh ít khi đặt câu hỏi, đây cũng có nghĩa, anh muốn có mộtđáp án. “Lúc trước tôi đối với cô như vậy, cô nhất định hận tôi đến tận xươngtủy đúng không?”

“Không có…..”

Nam Cung Nghiêu không kìm được nở một nụ cười khẽ. “Cô vẫn nghĩ một đằng nóimột nẻo! Trong lòng rõ ràng hận đến muốn lấy mạng, nhưng bên ngoài không có chútbiểu hiện gì, chỉ là cô diễn không được tốt lằm! Nếu như cô muốn diễn, ở saulưng tôi thu lại ánh mắt này, tôi có thể hiểu được.”

“………….” Bảo cô phải trả lời như thế nào đây?

Uất Noãn Tâm nghĩ một lúc, nói: “Tôi thừa nhận lúc trước tôi rất chán ghétanh, nhưng không đến mức hận! Bất cứ người nào làm bất cứ việc gì, đều có lý do.Đây là ba tôi thiếu nợ anh, tôi có nghĩa vụ thay ông ấy trả lại, không có quyềnhận anh. Chỉ là, tôi không phải quái nhân, cũng có tức giận, cũng có oánhận.”

Cô nói nhiều như vậy, Nam Cung Nghiêu chỉ bắt lấy một từ trọng tâm. “Trướckia? Có nghĩa là bây giờ cô không chán ghét tôi sao?”

“…………..” Thực sự cô có nói chữ đó sao? Bản thân của Uất Noãn Tâm cũng khôngnhận ra, có chút lúng túng, có ý giải thích. “Cũng không thể nói không chánghét….chỉ là không chán ghét như ngày trước thôi. Dù sao, lần trước ở trường đuangựa, anh cũng đã cứu tôi! Tôi rất cảm kích anh!”

“Không cần thiết! Chỉ là trả lại thôi!”

“Trả lại?” Những chữ này từ miệng anh nói ra, cảm giác….rất khó tiêu hóa!

“Tôi biết rõ, cô và người nhà họ Uất không giống nhau!”

Uất Noãn Tâm khiếp sợ không biết nói gì nữa.

Một loại cảm động khi được minh oan, nước mắt cũng không đủ để cô diễn đạthết những kích động trong lúc này!

Trong mấy tháng này, anh xem cô như một người có tâm cơ, một người phụ nữlẳng lơ, giống như ba mình, đều dòm ngó tài sản của anh. Cho dù cô giải thíchnhư thế nào, cũng không thể rửa sạch tội danh này. Cô cứ ngỡ rằng, cả đời nàycũng không thể thay đổi cách nhìn của anh đối với cô, không ngờ anh lại chủ độngnói….cô không giống vậy?

Tất cả những uất ức đã chịu trước đây, cũng vì câu nói này của anh, trongchốc lát đã tan theo mây khỏi. Giống như hai người không hề cách sự ngăn cách,mọi thứ đều bình thường trở lại.

Nam Cung Nghiêu chỉ nói một câu, liền quay lại hỏi cô. “Cô và Ngũ Liên cóquan hệ gì?”

“Hử? Không có quan hệ gì hết!”

“Tôi hiểu rõ con người anh ta, trời sinh tính tình phong lưu, nhưng nếu để ýkỹ, sẽ không vì năm mươi triệu mời cô khiêu vũ.”

“Anh ta chỉ chơi đùa thôi, có tiền không biết chổ dùng!” Uất Noãn Tâm cười haha, trong lòng thì đã mắng Ngũ Liên mấy trăm lần. Cái tên chỉ biết mang đếnphiền phức cho cô, thật đáng ghét mà!

“Phải không?” Nam Cung Nghiêu rời khỏi tường, một tay bỏ vào túi, hướng vềphía cô. Dáng người cao ráo, bóng người phóng đến dưới chân cô. Dưới ánh sángcủa trăng phối thêm bộ vest đắt tiền, dáng người thon dài cao ngất, vóc dángcường tráng, cùng với khuôn mặt kia càng trở nên đẹp trai hơn.

Anh có sự quyến rũ rất lớn, diện mạo với dáng người, đều làm cho tim củangười phụ nữ nhộn nhào, trên người tản ra một sức hấp dẫn ma quỷ trí mạng.

Nhìn thấy anh ngày càng đến gần, Uất Noãn Tâm không nhịn được có hơi rùngmình, tim tăng nhịp đập, căng thẳng không biết làm gì.

Nam Cung Nghiêu đứng ở trước mặt cô, nghiêng người, hai con mắt xanh thẳmxinh đẹp híp lại, khóe miệng nhếch lên, kề sát vào tai cô. “Nếu như hai ngườikhông có quan hệ, vậy thì chứng minh cho tôi xem.”

Bình luận truyện Hợp Đồng Hôn Nhân 100 Ngày

Nhấn Shift + Enter để xuống hàng. Nhấn Enter để đăng câu trả lời.

Bình luận Facebook

Kim Anh
đăng bởi Kim Anh

Theo dõi

Danh sách chương