Tùy Chỉnh
Đề cử
Hợp Đồng Hôn Nhân 100 Ngày

Hợp Đồng Hôn Nhân 100 Ngày

Chương 107 : quyễn 3 : Anh đê tiện 


Lâm Lâm vẫn giống như lúc trước, nằm ở trong phòng không muốn gặp ai, bọn họ gõ cửa, cảm xúc của cô liền kích động đuổi bọn họ đi. Mẹ cô rất lo lắng tình trạng của cô, uyển chuyển mời Uất Noãn Tâm hai người rời khỏi.Trên đường trở về, Uất Noãn Tâm nghĩ rất lâu mới mở miệng. “Em không cảm thấy, cảm xúc của Lâm Lâm kích động, không phải do bị cưỡng hiếp, mà đang trốn tránh chúng ta?”“Luật sư nói chuyện dựa trên bằng chứng, không dựa vào trực giác!”Mặc dù không có chứng cứ xác thực, nên trước đó Uất Noãn Tâm không nói với Lương Cảnh Đường về cuộc điện thoại của Lâm Lâm cô đã nghe được, ngay lúc này nhớ lại, kể chi tiết cho anh nghe.“…………..Nếu thực sự là như vậy, rất có khả năng có người cố ý đổ tội cho Ngũ Liên.”“Tính tình của Ngũ Liên kiêu ngạo, có người muốn hại cậu ấy, cũng không có gì lạ!” Lương Cảnh Đường phân tích hợp lý. “Nhưng cũng không loại trừ một khả năng khác, cậu ấy cố tình cho người gây nhiễu loạn đến em.”“Theo anh nói….người điện thoại cho Lâm Lâm và người lần trước, đều do Ngũ Liên an bài sao?”“Anh chỉ nói đây là không loại trừ một khả năng khác, điều quan trọng nhất vẫn là chứng cứ!”Đầu của Uất Noãn Tâm muốn nổ banh, trước mắt chứng cứ thu thập được rất ít, lại không thể hỏi thăm được thêm tin tức từ nhân vật mấu chốt bị hại là Lâm Lâm. Là có người cố ý hãm hại Ngũ Liên, hay là anh ta đã phái người gây nhiễu cô, thực sự rất khó phán xét.Hơn nữa, cô không thể không thừa nhận, trải qua chuyện ở trong động núi lần trước, thái độ của cô đối với Ngũ Liên cũng có thay đổi, trong lòng cũng có chút thiên vị anh không làm chuyện này.Nhưng bản thân là một luật sư, cô tuyệt đối không thể để cảm xúc chủ quan ảnh hưởng, tất cả đều phải dự vào chứng cứ để nói chuyện.Hai người chưa đi ra khỏi đường nhỏ, bất thình lình có hơn mười tên cường tráng, một không nói lời đi về phía Lương Cảnh Đường, nện một đấm vào anh. Hai người hoàn toàn không lường trước được tình huống này, bị vây trái phải, không thể trốn thoát.Lương Cảnh Đường từng luyện võ, nhưng phải đối mặt với nhiều người, còn phải bảo vệ Uất Noãn Tâm, rất nhanh bị thất thế, liều mạng che chở cho Uất Noãn Tâm thoát khỏi vòng vây. “Đi tìm cảnh sát nhanh…nhanh….”“Nhưng còn anh….” Anh đã bị nện vài đấm, những người này rõ ràng đang muốn cái mạng của anh mà!“Đi nhanh….”Uất Noãn Tâm lòng nóng như lửa đốt, nhưng phải hành động quyết đoán, vừa chạy vừa kêu cứu. Nhưng những người đó không đuổi theo, chỉ kéo Lương Cảnh Đường vây ở giữa, rõ ràng anh chính là mục tiêu của bọn chúng.Đợi đến khi Uất Noãn Tâm dùng tốc độ nhanh nhất tìm cảnh sát đến, bọn người đó đã chạy hết, Lương Cảnh Đường ngã trong vũng máu, đã hôn mê, cả người đầy vết thương. Cô vội vàng đưa anh vào bệnh viện cấp cứu, hai tiếng sau, bác sĩ bước ra, nói rằng tuy anh bị thương rất nghiêm trọng, nhưng không ảnh hưởng đến tính mạng, chỉ là đầu bị may mười mấy mũi, phải nghỉ ngơi một tháng.Uất Noãn Tâm ngồi bên giường bệnh rất lâu, càng nghĩ càng thấy sợ, tên đầu tiên xông đến khi đó hình như có gào lên một câu: “Kêu mày đừng xen quá nhiều vào chuyện người khác!”Không lẽ….có liên quan đến vụ án sao?Gần đây bọn họ chỉ tiếp nhận một vụ án, là của Ngũ Liên.Là anh sao?Anh không muốn tin anh sẽ làm ra những chuyện này, nhưng anh đã từng nói, anh là sói, ăn tươi nuốt sống người khác, rất có khả năng làm ra những chuyện tàn bạo như vậy.Uất Noãn Tâm gọi y tá vào chăm sóc Lương Cảnh Đường, bắt xe đi đến tập đoàn Ngũ thị, những ký giả vây bên ngoài lúc trước không còn nhìn thấy một ai, cô thuận lợi bước vào đại sảnh, đi thẳng đến văn phòng tổng tài ở tầng cao nhất.Thư ký ngăn cô lại. “Chào cô, xin hỏi cô có hẹn trước không?”“Không có! Nhưng tôi có việc rất quan trọng, cần gặp tổng tài các cô!”“Xin lỗi! Tổng tài chúng tôi đã ra ngoài! Hiện tại không ở trong văn phòng!”“Tôi có hỏi qua trợ lý Đại Đường, anh ấy nói cả buổi sáng tổng tài không ra ngoài!” Giọng điệu Uất Noãn Tâm rất chắn chắn. Thực ra cô vốn chưa hỏi qua trợ lý Đại Đường, nhưng cô khẳng định, Ngũ Liên ở trong công ty, nếu không thư ký đã không ngăn cô lại.Thư ký sửa lời: “Tổng tài đang ở công ty, nhưng đang họp, xin cô đợi một tí!”Uất Noãn Tâm đành phải ngồi trước cửa phòng họp chờ, hai tiếng trôi qua, phòng họp không có người nào bước ra. Rõ ràng, đây lại là một cái cớ khác. Cô đi tìm thư ký một lần nữa. “Nói với tổng tài các cô, tôi không nhìn thấy anh ta tôi sẽ không rời khỏi, anh ta tốt nhất xuất hiện gặp tôi đi!”Thư ký nhìn thấy thái độ của cô rất nghiêm túc, nhất định có việc gì đó rất quan trọng, liền gọi một cuộc điện thoại. “…..Vâng! Được! Tôi biết rồi!”“Xin lỗi! Tổng tài hiện giờ rất bận, không tiện tiếp khách!”Nhìn thấy anh hạ quyết tâm muốn tránh né, không lẽ việc này do anh làm sao? Uất Noãn Tâm càng nghĩ càng tức giận, nhưng không thể xông vào, sống chết đứng chờ trước cửa. Thời gian từ hai giờ chiều chờ đến mười giờ tối, cô vừa đói vừa mệt, nhưng cô không muốn từ bỏ. Thư ký khuyên cô vài lần, nhưng cô vẫn cố chấp, chưa gặp được Ngũ Liên, cô quyết không đi! Sau đó thư ký không khuyên nữa, tan ca đi về.Lại trôi qua hai giờ, cửa của phòng làm việc cuối cùng cũng mở ra.Ngũ Liên bước ra, ngay cả một cái liếc mắt cũng không thèm liếc nhìn Uất Noãn Tâm, rời khỏi ngay lập tức. Uất Noãn Tâm vội vàng đuổi theo, đứng ở trước thang máy kéo anh lại. “Chuyện của Lương Cảnh Đường, do anh làm phải không?”“Chuyện gì chứ?” Thái độ của anh đối với cô rất lạnh nhạt, lập tức hất tay cô ra, đi vào thang máy.Uất Noãn Tâm đành phải theo vào, tiếp tục hỏi: “Anh đừng giả ngu nữa! Chính là chuyện bị đánh hồi chiều, có phải anh cho người làm không?”Ngũ Liên làm như không nghe thấy.“Là anh làm đúng không? Nếu không anh sẽ không chột dạ trốn tránh tôi!”Ngũ Liên nhếch môi cười, giống như đang nghe cô kể một câu chuyện cười ngây thơ. “Bổn thiếu trước giờ chưa từng chột dạ, cũng không có thói quen trốn tránh người khác! Cô dựa vào đâu cho rằng, tôi không dám gặp cô.”“Anh……”Trong lòng Uất Noãn Tâm tức muốn chết, rất muốn chào hỏi trực tiếp vào bản mặt anh một đấm.Ngũ Liên tao nhã bước ra thang máy. “Không biết cô lại phát bệnh thần kinh gì, nhưng mà hiện tại bổn thiếu không có hứng thú biết, càng không có hứng thú chơi với cô.”“Anh đê tiện!”“Vu cáo rồi áp đặt lên đầu của người khác, cô cũng không tốt lành gì!”Anh vừa mở cửa xe ra, Uất Noãn Tâm tức giận chặn lại. “Không nói rõ ràng, không cho phép đi!”“Cô thực sự muốn biết sao? Vậy bổn thiếu cho cô một cơ hội!” Ngũ Liên áp gần đến bên tai cô, hơi thở nóng rực và man mát phà vào gáy cô. “Mười giờ tối mai, đến câu lạc bộ tư của tôi, tôi sẽ nói hết chân tướng cho cô! Đây là cơ hội duy nhất của cô, xem coi cô có dám hay không.”“Anh lại muốn giở trò gì nữa hả? Tôi không mắc mưu anh đâu!”“Tùy cô thôi! Dù sao bổn thiếu nói vậy đó, quá hạn ráng chịu!” Ngũ Liên nắm lấy cổ tay của Uất Noãn Tâm, hất một cô cái đẩy cô ra xa. Lập tức lên xe khóa cửa lại, mặc kệ cô đập như thế nào, lập tức khởi động chạy khỏi, để lại làn khói sau xe cho cô.Uất Noãn Tâm tức đến nghiến răng nghiến lợi: “Đồ khốn! Đồ khốn!

Bình luận truyện Hợp Đồng Hôn Nhân 100 Ngày

Nhấn Shift + Enter để xuống hàng. Nhấn Enter để đăng câu trả lời.

Bình luận Facebook

Kim Anh
đăng bởi Kim Anh

Theo dõi

Danh sách chương