Tùy Chỉnh
Đề cử
Hợp Đồng Hôn Nhân 100 Ngày

Hợp Đồng Hôn Nhân 100 Ngày

Chương 111 : quyễn 3 : Scandal ngoại tình (2)


Ở cửa tập đoàn toàn cầu, Uất Noãn Tâm vẫn bị rất nhiều phóng viên xô đẩy. Côté ngã xuống đất, ngay cả sức lực để đứng dậy cũng không có, bọn họ quá đáng sợ,không ép cô đến chết, sẽ không cam tâm. Ngay lúc đó, cô thực sự cảm thấy bảnthân nghẹt thở. Hai con mắt đều đỏ lên, nước mắt cứ vậy mà rơi xuống, vô lựckhóc nức nở. “Không có….tôi không làm những chuyện này….”

Đây không phải là đáp án mà bọn ký giả muốn biết, bọn họ phát điên lên muốnbức cô thừa nhận, hỏi cho ra được những chi tiết cần, nếu không tuyệt đối sẽkhông bỏ qua.

“Tôi không có…..tôi thực sự không có…..”

Bất thình lình đám phóng viên huyên náo lên, mọi người tránh ra, ngạc nhiênnhìn thấy một bóng dáng người đàn ông tựa như thiên sứ. Anh một lời cũng khôngnói, nét mặt lạnh lùng, tản ra hơi thở lạnh như băng khiến người cho cả ngườilẫn thú không dám đến gần, dọa đến bọn họ phải lùi vài bước. Nhìn thấy anh điđến phía sau của Uất Noãn Tâm, cởi áo khoát ra bao bọc lấy dáng người yếu ớt củacô. “Không cần sợ hãi, anh ở đây….”

Anh chỉ nói một câu, nước mắt ẩn nhẫn rất lâu cuối cùng cũng vỡ òa, tràn rabờ mi. Dùng sức ôm chặt lấy cổ anh, khóc giống như một đứa trả. Đây là lần thứhai, cô ở trong lòng anh khóc nức nở. Nhưng không biết tại sao, những khi cô bịtổn thương đến kinh sợ, người ở bên cô, đều là anh! Và cũng chỉ ở trong lònganh, muốn mới dám bộc lộ hết cảm xúc của bản thân. Đó là bởi vì, anh cho cô cảmgiác an toàn.

Nam Cung Nghiêu ôm lấy cô, anh mắt lạnh băng quét qua toàn cảnh, những phóngviên lúc nãy giương nanh múa vuốt với Uất Noãn Tâm bị dọa đến mức tránh ra hết.Lúc nãy bởi vì có nhiều người, quá phấn khích, hiện tại mới lo lắng kết cục chọcgiận Nam Cung Nghiêu. Đây là một người đàn ông có quyền có thế, chỉ cần một cáichỉ tay của anh ta cũng có thể đưa toàn bộ bọn họ vào chỗ chết.

“Đối với những tin tức không chứng thực của quý vị, tôi sẽ giao cho luật sưxử lý!”

“Nhưng mà…..”Đám người cất lên giọng nói yếu ớt giống như con muỗi. “Thực sựđã có người chụp được…………hình hẹn hò của hai người…….không phải vu khống côấy…………..”

Nam Cung Nghiêu nghiêng đầu, ánh mắt lạnh băng quét qua, dọa anh ta hóa đá.“Trở về nhận thư của luật sư đi!”

Một chiếc xe dừng lại ở phía trước hai người, tài xế xuống xe cung kính chàohỏi rồi mở cửa xe, Nam Cung Nghiêu ôm Uất Noãn Tâm đặt nhẹ nhàng ở ghế sau, tựmình ngồi vào xe. Bọn ký giả bám theo vài bước, không dám đuổi tiếp, chỉ có thểbất đắc dĩ nhìn nhau. Dám tung scandal người thuộc tầng lớp thượng lưu, rõ ràngmuốn tìm cái chết mà!

Ngồi trên xe rất lâu, Uất Noãn Tâm mới dần nín khóc. “Thực, thực xinlỗi….nhưng xin anh tin tưởng tôi, tôi thực sự không có….”

“Tôi tin tưởng em!” Chỉ bốn chữ, đơn giản, có lực!

Giống như một viên thuốc trợ tim, cho Uất Noãn Tâm một sự an tâm rất lớn.“…………….tại sao?”

Nam Cung Nghiêu cười nhạt, hiện cái lúm đồng tiền. “Em nói không có, thì tôitin tưởng em!”

Uất Noãn Tâm sững người nhìn anh, chăm chú nhìn không dám tin vào mắt mình.Giống như sau khi bão tố gió mưa qua, mùa xuân hoa nở ấm áp bỗng nhiên trở về.Thế giới của cô không hề tối tăm bi thương, ngược lại còn tràn đầy hạnh phúc.Dường như chỉ cần một câu nói của anh, tất cả mọi uất ức đều tan theo mây khói,thậm chí cảm thấy nếm trải những thứ khủng khiếp hơn nữa, cũng đáng.

Quá cảm động, đến nỗi không biết dùng từ ngữ nào để diễn đạt, đành nghẹnngào. “Cám ơn!”

Nam Cung Nghiêu vươn một cánh tay ra, xoa đầu cô. Cô rụt cổ lại, bởi vì ‘sựsủng ái’ của anh, làm cho tim cô có chút loạn nhịp.

“Nhưng mà, tôi lại mang phiền phức đến cho anh, có phải không?” Mặc dù anhkhông nói, nhưng nghĩ cũng biết, ngoại tình loại scandal này, mang đến cho tậpđoàn toàn cầu ảnh hưởng rất lớn. Mặc dù cô không có làm, nhưng vẫn khiến anhthay cô nhận lấy một vết đen vì chống lại những lời vu cáo đó.

“Đừng nghĩ nữa! Mấy ngày này em ngoan ngoãn ở trong nhà đợi, đừng ra cửa.Những chuyện còn lại, để anh xử lý!” Nói xong câu đó, Nam Cung Nghiêu không nóithêm lời nào. Dựa vào ghế xa, nhắm mắt lại, lông mày nhíu lại có chút mệtmỏi.

Uất Noãn Tâm không khỏi tự trách, là cô gây ra tai họa, nhưng lại làm cho anhsứt đầu mẻ trán. Cô rất hy vọng, bản thân có thể vì anh làm chút gì đó.

……………..

Sau khi về nhà, Uất Noãn Tâm âm thầm trở về phòng, đang nằm nhìn trần nhà,điện thoại di động đột nhiên vang lên, một dãy số lạ nhấp nháy trên màn hình. Côlặng người bắt máy, bên kia truyền một giọng hỏi thăm dịu dàng. “Hello, em vẫnkhỏe chứ?”

Cô từ giường bật cả người dậy, nghiến răng nghiến lợi. “Ngũ liên, anh là đồkhốn!”

“Mặc dù bổn thiếu đích thân gọi điện thoại cho em, cũng không cần kích độngđến vậy chứ?”

“Tất cả mọi việc đều do anh ở phía sau điều khiển có đúng hay không? Anh cố ýmuốn hại chết tôi phải không? Tại sao anh không chịu buông tha cho tôi hả? Tôiphải làm sao anh mới chịu bỏ qua cho tôi!”

Bên kia im lặng: “Tại sao những lời em nói, một chữ bổn thiếu đều nghe khônghiểu?”

“Anh cho rằng cho giả ngốc thì có thể trốn tránh sao? Chỗ đó là câu lạc bộ tưcủa anh, nếu như anh không cho phép, đám phóng viên không có cách gì chụp lénđược!”

“Em cũng biết đó, phóng viên bây giờ vô cùng lợi hại. Giả trang lẻn vào trongcâu lạc bộ chụp lén, rất khó đề phòng. Em biết rõ, hào quang của bổn thiếu chóimắt, đều nhận được sự chú ý của mọi người, có ký giả muốn vào chụp lén tôi cũnglà điều bình thường, ai biết được em trùng hợp bị ảnh hưởng, thật không maymà!”

Những lời của Ngũ Liên, giống như châm dầu vào lửa, Uất Noãn Tâm thực sự nổilửa giận, gào thét. “Đừng có biện minh, tại sao anh muốn hại tôi hả?”

“Ngay cả bản thân em còn không biết nguyên nhân, dựa vào cái gì một mực chorằng là do tôi làm?” Anh cũng hơi hơi tức giận, giọng nói giống như từ trong kẽrăng rít ra vậy. “Vật nhỏ, dùng đôi mắt nhìn người không chính xác đâu, phảidùng con tim! Nếu không, sự thật sẽ khiến cho em đau đến không muốn sốngđó!”

Lời nói của anh giống như lời nguyền rủa của ma quỷ, vọng bên tai của cô,màng nhĩ đau đớn, hóa thành những hình ảnh tàn nhẫn, giống như những lời anhtiên đoán sắp trở thành sự thật. Uất Noãn Tâm trốn tránh cắt đứt cuộc điệnthoại, tim đập mạnh.

Nhưng vài phút sau, điện thoại lại reo lên, cô ngắt cuộc gọi một lần nữa,nhưng vẫn không thể mặc kệ được. Cô nhận cuộc gọi gào to lên. “Anh là một tênđiên, đừng gọi điện thoại cho tôi nữa!”

“Noãn Tâm, là con sao?”

“……………Ba………”Cô nhẹ nhàng thở ra, xoa lên trán đầy mồ hôi, mệt mỏi. “Xin lỗiba!”

“Lúc nãy nói điện thoại với ai?”

“…………..Một tên ký giả!”

“Điện thoại của những kẻ đó con ngàn lần cũng không được nhận, càng giảithích càng loạn. Mấy ngày này con đừng đi đâu hết, ba sẽ thay con xử lý mọichuyện ổn thỏa!”

“Cám ơn ba!” Uất Noãn Tâm có chút ấm lòng.

“Nam Cung Nghiêu….cậu ta không sao chứ?”

“Không có! Anh ấy đã ra tay xử lý ch
uyện này, ba không cần lo lắng!”

“Vậy thì tốt….vậy thì tốt….” Uất Kiến Hùng không nói tiếp, cũng không cúpđiện thoại, có chút do dự.

Uất Noãn Tâm liền hỏi: “Ba, ba có chuyện gì muốn nói phải không?”

Bình luận truyện Hợp Đồng Hôn Nhân 100 Ngày

Nhấn Shift + Enter để xuống hàng. Nhấn Enter để đăng câu trả lời.

Bình luận Facebook

Kim Anh
đăng bởi Kim Anh

Theo dõi

Danh sách chương