Tùy Chỉnh
Đề cử
Hợp Đồng Hôn Nhân 100 Ngày

Hợp Đồng Hôn Nhân 100 Ngày

Chương 126 : quyễn 3 : Anh đã cứu cô 


Trong cơn điên cuồng Nam Cung Thiếu Khiêm cố chấp khẳng định, chỉ có chết, Uất Noãn Tâm mới có thể ở cùng với anh. Con dao găm theo má của cô chạy dọc xuống, một đường đi đến cổ cô. Cổ của cô trắng như vậy, tinh tế như vậy, chỉ cần anh nhẹ nhàng rạch một đường, sẽ tắt thở ngay.Giết cô xong, anh tự sát, sẽ không ai có thể chia rẽ bọn họ rồi.Anh giữ đầu cô lại, lãnh đạm cùng dịu dàng dụ dỗ, nói: “Đừng sợ….đừng sợ…..anh sẽ rất nhẹ nhàng…….chỉ đau một tí thôi, chúng ta rất nhanh sẽ được ở cùng nhau……”“Đừng mà……..xin anh……….đừng mà…………” Uất Noãn Tâm nhắm chặt mắt lại, không dám thở mạnh, chỉ có thể nhỏ giọng nức nở. “Thiếu Khiêm, anh bình tĩnh đi…..”“Xuỵt! Đừng lộn xộn, anh sẽ dịu dàng mà!”Nam Cung Thiếu Khiêm dùng một tay bịt miệng Uất Noãn Tâm, tay còn lại giữ chặt con dao găm, rạch ngang qua cổ cô, lập tức có một dòng máu chảy ra. Cô cho rằng bản thân chắc chắn sẽ chết, thì ngay lúc đó, cửa bị mở tung ra, Nam Cung Nghiêu xông vào. “Thiếu Khiêm, dừng tay!”Cô không còn biết gì, gào khóc cầu cứu anh. “Cứu tôi…..”“Im miệng! Đừng lộn xộn!” Bởi vì Nam Cung Nghiêu đột ngột bước vào, Nam Cung Thiếu Khiêm chịu kích thích cực lớn, kích động đem Uất NoãnTâm che chắn ở phía trước bản thân, lưỡi dao đặt ngay cổ cô, thét lớn về phía Nam Cung Nghiêu. “Đừng qua đây!”“Được, anh không qua đó!” Nam Cung Nghiêu vươn tay ra. “Thiếu Khiêm, em bình tĩnh đi, không phải em nghe lời anh hai nhất sao? Đừng tổn thương cô ấy, từ từ bỏ dao xuống…..”“Anh hai, hừ, tại sao ngay cả anh cũng gạt em chứ?” Nam Cung Thiếu Khiêm kích động lên án. “Tại sao lại đối với em như vậy chứ?”“Là anh hai không đúng, anh hai xin lỗi em. Nhưng cô ấy vô tội, buông cô ấy ra, được không?”“Không! Cô ta mới không vô tội đó!Là cô ta gạt em, cô ta đáng chết!” Nam Cung Thiếu Khiêm sống chết giữ chặt phía sau đầu của Uất Noãn Tâm, da đầu của cô sắp bị anh kéo xuống rồi, chỉ có thể ngưỡng cổ ra, xung quanh chỉ còn lại những giọt nước mắt.“Dù sao em cũng không muốn sống rồi, để cô ta chôn cùng em đi!” Nam Cung Thiếu Khiêm giữ chặt con dao găm, đưa thẳng về phía bụng của Uất Noãn Tâm.“Đừng mà…..” Nam Cung Nghiêu xông qua đó, trong lúc lưỡi dao sắp sửa đâm vào bụng Uất Noãn Tâm, dùng tay không chụp lấy. Lưỡi dao cứa thật sâu vào bàn tay anh. Anh đau đến mặt mày trắng bệch, thét lớn một tiếng. Máu chảy đỏ con dao, điên cuồng nhỏ xuống đất.Uất Noãn Tâm kinh ngạc.Anh cứ vậy…..dùng tay đỡ giúp cô một dao.Dòng mắt đỏ trước mắt làm cho Nam Cung Thiếu Khiêm đau đớn, cũng làm thức tỉnh lý trí của anh, anh sợ hãi buông con dao găm ra, đồng thời cũng buông Uất Noãn Tâm, như bất thình lình từ trong ác mộng tỉnh lại, ngạc nhiên nhìn tất cả. “Xảy, xảy ra chuyện gì vậy? Em đã làm gì sao?”Nam Cung Nghiêu ném con dao ra thật xa, đau đớn mức gân xanh trên trán đều nổi đầy, chịu đựng đau đớn, tháo dây thừng giúp Uất Noãn Tâm.“Anh hai, anh tại sao bị thương vậy? Là em làm phải không?Là em sao?”Nam Cung Nghiêu lắc đầu. “Không liên quan đến em!” Miễn cưỡng nở ra một nụ cười nhàn nhạt. “Em rất ngoan, cái gì cũng không làm!” Đau khổ nhìn mắt Uất Noãn Tâm, cô mở to hai con mắt, vẫn còn chìm trong sự việc lúc nãy chưa phản ứng lại, khóe mắt còn chảy xuống một giọt nước mắt.………….Một tiếng sau!Bác sĩ và Hà quản gia cùng đưa Nam Cung Thiếu Khiêm về phòng, xác định cảm xúc của anh ổn định, Uất Noãn Tâm mới yêu tâm. Trải qua chuyện đáng sợ vầy, chân cô bây giờ vẫn còn run rẩy, trong đầu vốn không còn cách nào nghĩ đến những chuyện khác.Không hay biết đi đến trước cửa phòng của Nam Cung Nghiêu, người làm nữ đang giúp anh băng bó. Anh cắn chặt răng lại, nhưng từ ánh mắt có thể nhìn ra rất đau, bông gòn trên đất toàn là máu, giống như tất cả máu ở trên người đều chảy ra hết.Anh vì cứu cô mới bị thương, không cần biết vì lý do gì, cô cũng phải qua đây thăm hỏi một chút.Cô do dự bước vào. “Thiếu Khiêm đã ngủ rồi!”Nam Cung Nghiêu chỉ “ừm” một tiếng, bướng bỉnh quay đầu đi, không muốn cho cô thấy bộ dạng lúng túng của bản thân.“Lúc nãy….cảm ơn anh…..”“Tôi chỉ không muốn Thiếu Khiêm trở thành sát thủ giết người!”“Không cần biết như thế nào, anh cũng đã cứu tôi!”“Đổi lại là là người khác, tôi cũng sẽ làm như vậy!”“………….” Anh chán ghét đến vậy sao? Ngay cả câu cảm ơn của cô cũng chối bỏ sao? Uất Noãn Tâm không muốn cùng anh ở chung một gian phòng, nhưng cuối cùng cũng không rời khỏi. Bất cứ chuyện gì, cô đều phân biệt rõ ràng, không phải là một người phụ nữ vong ân phụ nghĩa.Người làm dường như từ trước đến giờ chưa bao giờ nhìn thấy nhiều máu đến vậy, cả người đền run lập cập, không cách nào quấn chặt băng gạt. Càng căng thẳng càng sợ hại, càng không làm được.“Cô xuống dưới trước đi, để tôi!”“Vâng, thiếu phu nhân!” Người làm cảm kích nở nụ cười, như trút được gánh nặng.Uất Noãn Tâm ngồi xổm xuống, tỉ mỉ giúp Nam Cung Nghiêu quấn băng gạt.“Cô không cần giả mèo khóc chuột, ở đây không cần cô!”“Anh cứ coi như tôi giả mèo khóc chuột đi! Tôi chỉ vì muốn trong lòng mình nhẹ nhõm hơn một chút thôi.”Nam Cung Nghiêu cứng họng, cô sợ vết thương trên tay anh không đủ nặng sao, muốn anh tức chết hả?“Tôi thừa nhận, tôi rất hận anh, cũng rất ghét anh, nhưng không thể phủ nhận anh đã cứu tôi! Những chuyện đã qua kết cục đã định rồi, truy cứu thêm có còn có ý nghĩa gì đâu. Chúng ta còn phải buộc chung với nhau rất lâu, giày vò lẫn nhau quá đau khổ. Tôi đã không còn cái gì để cho anh lợi dụng đâu, hy vọng anh có thể chung sống hòa bình, nếu không mọi người chẳng ai vui vẻ!”“Cô nói chung sống hòa bình, là lợi dụng Thiếu Khiêm trả thù tôi sao?”“Tôi đã nói, để anh ấy biết quan hệ của chúng ta không phải ý của tôi. Lúc nãy tôi còn cho rằng bản thân sắp chết rồi, coi như chịu trừng phạt!”“Cô đang đàm phán ngang hàng với tôi sao?”“Không có! Coi như tôi cầu xin anh buông tha cho tôi đi!” Uất Noãn Tâm đánh một cái kết, đứng dậy. “Nghĩ ngơi cho tốt vào!”“Đứng lại!”Uất Noãn Tâm hơi khựng lại, cho rằng anh lại mỉa mai chính mình, nhưng phía sau phát ra giọng nói không tự nhiên của anh. “Cổ của cô cũng bị thương, gọi Hà quản gia giúp cô băng lại đi…..”Hơi lo sợ cô hiểu lầm, lại thêm một câu vào. “Tôi không muốn cô chết trong cái nhà này!”Uất Noãn Tâm cười nhạt, cô suýt nữa đã hiểu lầm, cho rằng anh quan tâm cô, cô vẫn không tiếp thu được bài học kinh nghiệm!Nam Cung Nghiêu mệt mỏi vỗ trán. Không biết tại sao, mỗi lần nhìn thất vẻ mặt lạnh lùng kia của cô, anh lại không nhịn được nổi lửa. Lời nói ra, nếu không châm chọc mỉa mai, thì cũng tràn đầy mùi thuốc súng, thực ra đây cũng không phải điều anh muốn. Không có ai thích tức giận, thích ầm ỹ, đặc biệt là anh, nhưng cô trời sinh đã có bản năng khơi dậy tức giận trong con người anh……

Bình luận truyện Hợp Đồng Hôn Nhân 100 Ngày

Nhấn Shift + Enter để xuống hàng. Nhấn Enter để đăng câu trả lời.

Bình luận Facebook

Kim Anh
đăng bởi Kim Anh

Theo dõi

Danh sách chương