Tùy Chỉnh
Đề cử
Hợp Đồng Hôn Nhân 100 Ngày

Hợp Đồng Hôn Nhân 100 Ngày

Chương 158 : quyễn 4 : Em có thích tôi không? 


“Lúc nãy anh vừa nhìn thấy cậu ta! Bọn em….có quan hệ gì vậy?”“Bạn bè!”“Lúc trước không phải em rất ghét cậu ấy sao?”“Vâng! Anh ấy quả thật làm qua một số việc khiến em phản cảm, nhưng từ từ thấu hiểu, phát hiện anh ấy vốn không xấu giống như vẻ bề ngoài. Thực ra, trong lòng anh ấy cũng có mặt dịu dàng, cũng khó trách những người phụ nữ kia lại điên cuồng vì anh ấy như vậy.Mùi vị chua chát loang ra trong miệng, lồng ngực khó thở, Lương Cảnh Đường dằn lại khát vọng hỏi tiếp, cố gắng giữ bình tĩnh. “Em thích cậu ta sao?”“Tất nhiên là không! Chúng em chỉ là bạn bè tốt thôi.”Nhìn thấy cô không cần suy nghĩ nói ra câu trả lời chắc chắn, nghĩ rằng giữa hai người họ thật không có gì, con tim của Lương Cảnh Đường ổn định đôi chút. Nhưng không tránh khỏi có chút lo lắng, nếu như Ngũ Liên nghiêm túc theo đuổi cô, cô có thể phản kháng không?Uất Noãn Tâm vươn tay ra quơ quơ trước mắt anh. “Anh đang nghĩ gì vậy?”“Không có gì!” Lương Cảnh Đường hoàn hồn trở lại, mỉm cười. “Em còn muốn ở bệnh viện mấy ngày nữa?”“Hôm nay hẳn là có thể ra viện rồi đó! Mỗi ngày nằm ở trên giường, cứ y như người tàn tật, thật nhàm chán mà!”“Em nên nhân cơ hội này ngoan ngoãn nghỉ ngơi một chút đi.”“Em cũng nghĩ như vậy, nhưng em vốn trời sinh đã có số lao động. Một khi không làm việc, cả người sẽ không thoải mái.”“Vậy tối chút, anh giúp em làm thủ tục xuất viện nha!”…………….Lúc xuất viện, Uất Noãn Tâm nghĩ, bản thân nhất định là một người phụ nữ ‘vô cùng có phúc’ nhất trên thế giới, có thể hưởng được ‘hộ tống bảo vệ’ của luật sư có danh tiếng trên thế giới Lương Cảnh Đường, ‘Ngũ gia’ Ngũ Liên lấy xe đợi cô, có một loại cảm giác ‘vừa mừng vừa lo’ , bản thân có tài đức gì lại được nhận sự ưu đãi này chứ.“Cẩn thận, đi chậm chút….” Lương Cảnh Đường quan tâm từng li từng tí, mỗi bậc cầu thang đều đặc biệt chú ý đến.“Đâu cần làm lớn chuyện đến vậy chứ, em cũng không phải con búp bê bằng sứ.”Ngũ Liên quay đầu lại trêu ghẹo. “Đúng vậy, anh xem bộ dạng này của cô ấy, cứ như đang nóng lòng tìm kiếm rắc rối đó.”Uất Noãn Tâm lè lưỡi với anh. “Không liên quan đến anh!”Cô bận cùng anh đấu vợ mồm, không nhìn thấy cách đó vài bước, có một chiếc xe màu đen dừng lại, người đàn ông ngồi phía sau, sắc mặt khó coi giống như một cái động đen to lớn, trừng mắt nhìn cô chằm chằm.Anh thực sự nghĩ không ra, người phụ nữ đáng chết này, rốt cuộc có khả năng gì, khiến cho hai người đàn ông có địa vị cam tâm tình nguyện quay vòng vòng quanh cô, trước sau ân cần chăm sóc.Còn cô cũng thật to gan, một người phụ nữ đã có gia đình, vẫn cứ ngang nhiên cùng với tình nhân mới cũ dây dưa không rõ ràng. Hai kẻ kia cũng cam tâm tình nguyện vì cô chơi đùa, chung sống hòa bình, đầu óc bị ngập nước rồi sao? Nếu cô cho rằng dùng chiêu này hữu dụng với bọn họ, cũng có thể sử dụng trên người anh, thì quá sai lầm rồi.Nếu như cô cứ tự cho mình là đúng, không nhận rõ thân phận của chính mình. Anh sẽ khiến cô nhận ra thật rõ ràng, ai là kẻ thống trị, ai là quân cờ.……………….Trên đường đi, Uất Noãn Tâm đang do dự không biết có nên bảo Ngũ Liên dừng lại ở khu chung cư cô đang ‘giả định’ không. Lương Cảnh Đường đột nhiên nhận được điện thoại của công ty, nói có một vụ án khẩn cấp cần anh giải quyết.Uất Noãn Tâm vội nói. “Anh mau quay trở về đi, ở đây có Ngũ Liên, không sao đâu mà!”“Đúng đó! Anh yên tâm, cô ấy ở cùng với tôi, rất an toàn.” Giọng điệu yêu nghiệt của Ngũ Liên, càng nói an toàn càng cảm thấy không an toàn, cố ý đả kích nghi ngờ trong Lương Cảnh Đường. Từ sau kính chiếu hậu nhìn qua, lông mày của Lương Cảnh Đường nhíu lại.Mặc dù anh biết rõ giữa hai người họ không có gì, nhưng để Ngũ Liên ở bên cạnh cô, xét cho cùng vẫn cảm thấy không an toàn. Cảm thấy cậu ta giống như một con sói, con hổ rình mồi với cô, bất cứ lúc nào cũng có thể nhảy bổ lên, kêu anh làm sao có thể yên tâm chứ.Công ty liên tục gọi điện thoại đến hối thúc, Lương Cảnh Đường do dự hồi lâu, đành phải quay trở về công ty trước, dặn dò vài câu xong, ngồi vào chiếc xe dừng ở bên đường.Uất Noãn Tâm nhẹ nhàng thở ra một hơi.“Sao vậy? Sợ phơi bày căn biệt thự của em? Để anh ấy biết em và Nam Cung Nghiêu có quan hệ sao?”Cô không trả lời.“Em biết rõ anh ta thích em?”“Tôi cũng mới biết gần đây thôi.” Lúc trước làm sao dám nghĩ, người ưu tú giống như anh, sẽ yêu mình chứ.“Vậy em định gạt anh ta đến bao giờ hả?”Buồn bã lắc đầu. “Tôi không biết!” Vừa nghĩ đến, liền đau đầu. Cô trời sinh tính tình giống con đà điểu, đụng chuyện, chỉ biết trốn tránh.“Cũng chỉ có anh ta mới ngốc như thế, toàn tâm toàn ý tin tưởng em, một chút gia cảnh cũng không thèm điều tra. Em nói với anh ta càng trễ, anh ta sẽ chịu tổn thương càng lớn.”“Tôi biết chứ, anh đừng nói nữa….” Cô đã rất áy náy rồi, nói thêm nữa, sợ sẽ suy sụp mất.“Em đó, là một con đà điểu, cho rằng trốn tránh thì có thể giải quyết vấn đề sao?”Cô uể oải không có sức. “Không thể……….chỉ là tôi không có cái dũng khí đó………..”“Em thích Lương Cảnh Đường sao?”Uất Noãn Tâm lắc đầu, nghĩ ngợi một lúc, trả lời: “Nếu như không có Nam Cung Nghiêu, có lẽ tôi sẽ thích anh ấy, nhưng chúng tôi bây giờ đã không thể rồi……..”“Nghe ra có vẻ rất bất đắc dĩ nha!”Anh thuận miệng cảm thán một câu, hỏi tiếp: “Tôi thì sao?”“Gì chứ?”“Nếu như không có Nam Cung Nghiêu, em sẽ thích tôi chứ?”Uất Noãn Tâm chỉ cho rằng tên công tử ăn chơi này lại đang chứng minh sức hấp dẫn của mình, cũng không nghĩ nhiều. “Tất nhiên là không, anh đa tình như vậy, sau này tôi sẽ chịu rất nhiều tổn thương đó! Tôi không muốn làm người phụ nữ bị ruồng bỏ đâu.”“Nói không chừng tôi sẽ vì em mà thu trái tim lại, em biết, một người đàn ông nhìn thấu mọi thứ, một khi toàn tâm toàn ý yêu một người con gái, là một chuyện rất đáng sợ, sẽ cam tâm tình nguyện dâng hiến chính trái tim của mình.”“Có lẽ vậy, nhưng tôi không phải người con gái đó, cũng không muốn trở thành người con gái đó.”“Nghe ra em đối với bổn thiếu có hứng thú không lớn nha, tôi ở trong mắt em không có sức hấp dẫn đến vậy sao?”“Tôi cũng không phải là đồ ăn của anh, anh cần phải hấp dẫn tôi sao?”Ngũ Liên bị nghẹn họng, đừng nhìn cô nàng này bình thường yếu ớt, lúc đấu võ mồm cũng rất lợi hại nha. “Đúng rồi, vừa rồi tôi chỉ tùy tiện nói đùa thôi.”“Mỗi một câu nói đùa, cũng không thiếu sự chân thành trong đó.”“Theo ý em thì, tôi thích em sao? Có phải tôi đã nghĩ quá nhiều rồi không?”Uất Noãn Tâm cười “khúc khích”. “Anh có thể nói đùa, tôi không thể sao? Anh yên tâm, tôi vẫn chưa tự kiêu đến mức đó đâu!”

Bình luận truyện Hợp Đồng Hôn Nhân 100 Ngày

Nhấn Shift + Enter để xuống hàng. Nhấn Enter để đăng câu trả lời.

Bình luận Facebook

Kim Anh
đăng bởi Kim Anh

Theo dõi

Danh sách chương