Tùy Chỉnh
Đề cử
Hợp Đồng Hôn Nhân 100 Ngày

Hợp Đồng Hôn Nhân 100 Ngày

Chương 201 : quyễn 4 : Ngủ cùng với em!


Nam Cung Nghiêu do dự vài giây, để Hà quản gia chăm sóc Uất Noãn Tâm, còn bản thân thì đi đến phòng của Nam Cung Vũ Nhi. Trong phòng chỉ để lại một cây đèn tường, Nam Cung Vũ Nhi chờ mong nhìn ra cửa. Anh vừa vào, cặp mắt lập tức sáng lên. “Anh đến rồi!”“Sao còn chưa ngủ?”“Bên ngoài đang có sấm, rất đáng sợ, em không ngủ được!”“Để anh bảo Hà quản gia ngủ với em!”“Không cần! Em chỉ muốn anh ở bên.” Nam Cung Vũ Nhi quả quyết kéo tay của anh, sợ anh rời khỏi.“Tìm được Noãn Tâm chưa? Không sao chứ?”“Không, đang sốt nhẹ!”“Vậy thì tốt………..” Nam Cung Vũ Nhi giả vờ thở nhẹ ra. “Nếu không có gì đáng ngại, anh cũng không cần lo lắng, tối nay có thể ở đây với em rồi.” Cô vỗ bên giường. “Em cũng mệt rồi, nằm ở bên cạnh em đi!”Nam Cung Nghiêu khẽ thở dài, biết rõ tính cô, không đạt được mục đích quyết không từ bỏ, thực sự đã không còn sức dây dưa với cô, đành phải lên giường.Cô lập tức ngã vào trong lòng anh, gối lên cánh tay anh, quyến luyến nói: “Ưm…… lâu rồi chưa cảm thấy an tâm này……….. thật quen thuộc…….. còn nhớ lúc nhỏ, mỗi đêm anh đều ôm em ngủ như vậy. Ngày hôm sau thức dậy, cánh tay tê rần, nhưng vẫn mạnh miệng không thừa nhận.”Không thấy anh trả lời, Nam Cung Vũ Nhi ngẩng đầu, nhìn anh lòng không yên, không vui vẻ mếu miệng: “Anh không phải vẫn còn lo lắng cho Noãn Tâm chứ?”“Không có!”Anh càng chối bỏ, cô càng khẳng định suy đoán của mình. Nhưng cô không muốn vạch trần, như vậy có vẻ lòng độ lượng của mình quá ít, cũng làm cho anh càng nghĩ đến Uất Noãn Tâm.“Um……….. Em hơi mệt……….. muốn ngủ……….. anh phải ngoan ngoãn làm gối cho em, không cho phép bỏ chạy đó!” Cô hai ba lần nhận được cái gật đầu của anh, mới giả vờ yên tâm nhắm mắt lại, trong lòng lại có một cảm giác không vui.Nam Cung Nghiêu giống như trước vậy, nhẹ nhàng vỗ vai của Nam Cung Vũ Nhi, dỗ cô ngủ, lòng lại bay đến chỗ Uất Noãn Tâm.Mặc dù có Hà quản gia chăm sóc, anh rất yên tâm, nhưng vẫn muốn ở bên cạnh cô, tự tay chăm sóc cô. Không thể tận mắt nhìn thấy cô, trong lòng cứ có cảm giác trống trải, không yên tâm.Một bên là Vũ Nhi, một bên là cô. Cục diện trước mắt, càng ngày càng làm cho anh khó xử.Nam Cung Vũ Nhi ngủ say, nửa đêm tỉnh dậy, mắt mơ màng thì thào. “Em muốn uống nước…….. Um……. Nam Cung Nghiêu……….. em muốn uống nước……….”Cô mò sang phía bên phải, nhưng chỉ mò thấy một cái gối, lập tức tỉnh dậy. Anh đi đâu rồi? Không lẽ lại chạy đi chăm sóc cho Uất Noãn Tâm rồi?Đi ra khỏi phòng, rón rén đi đến cửa phòng của Uất Noãn Tâm. Nhìn qua khe cửa, thấy Nam Cung Nghiêu ngồi ở bên gường cô ấy, nắm lấy tay cô ấy, ánh mắt chăm chú nhìn cô ấy, rất đau lòng.Trong mắt cô lộ ra một tia sáng bén nhọn, ngón tay siết chặt nắm tay ở cửa.Lúc trước, anh chỉ có lúc cô bệnh mới có ánh mắt lo lắng như vậy thôi! Bây giờ lại vì một người khác………..Nam Cung Vũ Nhi không thể không thừa nhận chính mình lúc này vô cùng ganh tỵ, lửa ghen hậm hự chỉ muốn đốt cháy cô ấy thành tro bụi.Cô không cách nào chấp nhận được Nam Cung Nghiêu quan tâm mình giống quan tâm một người con gái khác, thậm chí còn, mang quan tâm của cô chuyển dời sang cho Uất Noãn Tâm, mà hoàn toàn bỏ rơi chính mình.Từ nhỏ, cô đã khẳng định điều này, anh là của một mình cô!Thậm chí một chút một ít, cũng không bằng lòng chia sẻ cho người khác, càng đừng nói là cướp đi anh.Cô không muốn tổn thương Uất Noãn Tâm, nhưng nếu cô ta lại ép cô, cô không chắc chắn bản thân sẽ làm ra những chuyện gì đâu!………..Ngày hôm sau. Uất Noãn Tâm tỉnh lại, quay đầu lại, thì nhìn thấy Nam Cung Nghiêu đang ngồi canh ở bên giường của mình.Anh, ngồi canh cô cả đêm sao?Sau vụ bắt cóc ở Paris, anh cũng ở bên cô như vậy, trong lòng không khỏi có chút ấm áp, có chút cảm động.Nam Cung Nghiêu bị tiếng động nhỏ làm tỉnh dậy, nhìn thấy Uất Noãn Tâm nhìn mình, mới ân tâm, trên khuôn mặt hơi hốc hác nở một nụ cười. “Em tỉnh rồi, còn khó chịu không?”Nâng tay lên sờ trán cô. “Vẫn tốt, hạ sốt rồi.”Uất Noãn Tâm rụt rè, ngón tay của anh lạnh băng, nhưng cô lại cảm thấy rất ấm áp, hai má đột nhiên đỏ ửng lên.“Đói chưa? Muốn ăn gì không?”Cô lắc đầu. “Không đói………. anh tối qua………..một mực ở đây với em sao?”“………” Nam Cung Nghiêu cân nhắc một lúc, không trả lời thẳng câu hỏi này.“Đúng rồi, tìm được Vũ Nhi chưa?”“Tìm được rồi, em ấy chỉ ở trong vườn hoa đi dạo, không ngờ gặp phải mưa lớn.”“Ồ……. Cô ấy không sao thì tốt!”“Rất xin lỗi, tối qua không nên nói những lời đó với em, anh chỉ là……….”“Không sao đâu! Em chỉ là quá nóng vội, em hiểu tâm trạng anh mà.” Uất Noãn Tâm vội nói. Lời nói tối qua, không khỏi làm cho cô rất khó chịu. Nhưng nghĩ kỹ lại, cũng có thể tha thứ. Đổi lại là cô, người thân nhất bị mất tích, cũng không cách nào bình tĩnh được!Nam Cung Nghiêu hơi bất đắc dĩ sờ đầu cô. “Em toàn nói như vậy, cái gì cũng nghĩ cho người khác. Tới lúc nào, mới nghĩ cho chính mình đây.”Đây coi là lời khen sao? Uất Noãn Tâm có chút ngại ngùng, tay nắm lấy ra giường. “Thực ra, em, em không tốt như anh nói đâu….”“Hy vọng em nhớ rõ, cho dù xảy ra chuyện gì, cũng phải chăm sóc mình thật tốt, không nên để bản thân chịu chút tổn thương nào.” Anh nghiêm túc nhìn cô, ánh mắt sâu sắc như đại dương bao la, không kìm được nắm lấy tay cô. “Bởi vì kkhi em bị tổn thương, anh sẽ……”Uất Noãn Tâm căng thẳng đến nghẹt thở,tim đập như sấm.Đột nhiên, sáu chữ ‘rất lo lắng rất lo lắng’ chưa kịp nói ra khỏi miệng, đã bị sự xuất hiện của Nam Cung Vũ Nhi chặn lại. Cô ta bưng một chắn cháo đi đến, mặt mày vui vẻ. “Noãn Tâm, cô tỉnh rồi, quá tốt rồi! Tôi vừa bảo Hà quản gia dạy tôi hầm cháo, cố ý mang lên cho cô.”“Cám ơn cô!” Uất Noãn Tâm thực sự rất muốn biết những lời Nam Cung Nghiêu sắp nói, nhưng cũng không còn cách nào, Nam Cung Nghiêu cũng không nói thêm điều gì, lặng lẽ buông tay cô ra.Bởi vì sự xuất hiện cô ấy, làm cho bầu không khí có chút gượng gạo….

Bình luận truyện Hợp Đồng Hôn Nhân 100 Ngày

Nhấn Shift + Enter để xuống hàng. Nhấn Enter để đăng câu trả lời.

Bình luận Facebook

Kim Anh
đăng bởi Kim Anh

Theo dõi

Danh sách chương