Tùy Chỉnh
Đề cử
Hợp Đồng Hôn Nhân 100 Ngày

Hợp Đồng Hôn Nhân 100 Ngày

Chương 210 : quyễn 4 : Cuộc chiến giữa hai người đàn ông (2)


Dằn vặt hơn nửa tiếng đồng hồ, trong lúc hai người đàn ông đấu võ mồm, Uất Noãn Tâm cuối cùng cũng giúp Ngũ Liên xử lý xong miệng vết thương, lau khô mồ hôi. “Anh nghỉ ngơi sớm đi!”

“Ừ… tôi muốn em ở bên tôi….” Ngũ Liên làm nũng, giống như một con mèo nhỏ cọ qua cọ lại.

“Không được!” Nam Cung Nghiêu lập tức phản ứng gay gắt mà từ chối thẳng, siết chặt nắm tay đến nỗi phát ra tiếng “răng rắc”. “Hôm nay cậu muốn chết phải không?”

Uất Noãn Tâm vốn không định đồng ý, nhưng Nam Cung Nghiêu gào thét như vậy, suy nghĩ trong đầu liền thay đổi trong chớp mắt, cẩn thận đỡ Ngũ Liên dậy. “Chậm một chút…”

“Ưm… Noãn Tâm, em tốt với tôi nhất đó!” Ngũ Liên hả hê giơ thẳng ngón giữa về phía Nam Cung Nghiêu, làm anh tức giận đến nỗi muốn hất tung cái bàn.

“Em muốn ở thì ở cho đã đi!” Gào thét tông cửa bỏ đi.

“Nam Cung…” Uất Noãn Tâm muốn đuổi theo anh, Ngũ Liên lại ngã về phía người cô, hoàn toàn trong trạng thái liễu yếu đào tơ. “Ây da da…. đầu tôi choáng quá choáng quá à…..”

Uất Noãn Tâm hết cách, đành phải đỡ Ngũ Liên lên giường, giúp anh đắp xong chăn, định rời khỏi. Tay anh nắm chặt lấy tay cô, phản đối. “Tôi bị thương vì em, em nỡ lòng nào tàn nhẫn bỏ đi hả? Lỡ như thực sự bị chấn động não, không có em bên cạnh, lúc cầu cứu không có ai, tôi chết chắc đó…”

“Đừng có giả vờ nữa, làm gì nghiêm trọng đến vậy!”

Anh ôm lấy ngực mình, vẻ mặt uất ức. “Gì chứ, người ta vì em mới bị thương, em còn…”

Uất Noãn Tâm bất đắc dĩ liếc mắt xem thường. “Anh diễn có thể khoa trương hơn nữa không? Nam Cung Nghiêu cũng bị anh đuổi đi rồi, đừng có diễn nữa đi.”

Ngũ Liên lúc này mới thay bộ mặt đáng thương, hăm hở nở nụ cười. “Thì ra em đã sớm nhìn ra rồi, cũng không đến nỗi ngốc! Biết tôi đang diễn kịch mà vẫn hùa theo, chứng tỏ tôi quan trọng hơn anh ta?”

“Tự kỷ!” Uất Noãn Tâm đẩy anh ra, làm cho anh thì thào nhỏ. “Này, đau lắm đó!”

Xem ra lần này không phải giả vờ, Uất Noãn Tâm vội rút tay lại, thở dài. “Là anh ấy ra tay trước, dù thế nào thì cũng là lỗi của anh ấy. Tôi chăm sóc anh, cũng là lẽ đương nhiên.”

“Cho nên, em đang thay anh ta ‘chuộc tội’ sao?” Trên mặt anh tuy đang nở nụ cười, nhưng ánh mắt lại lạnh băng.

“Không phải như vậy! Chúng ta là bạn bè, bạn bè bị thương, tôi đương nhiên sẽ lo lắng.”

“Như vậy còn nghe được!” Nếu như cô dám trả lời ‘phải’, anh nhất định sẽ rút gân cô.

“Cũng không còn sớm nữa, anh nghỉ ngơi sớm đi.”

“Tôi muốn em ở bên tôi…”

“Đừng giở tính trẻ con nữa!”

“Tôi không có giở tính, tôi thực sự hy vọng em ở bên tôi.” Ánh mắt của Ngũ Liên ít khi nghiêm túc, ánh mắt sáng rực, tràn ngập mong chờ, làm cho Uất Noãn Tâm khó có thể từ chối. Đành phải nhắc một cái ghế, ngồi canh anh ngủ, trong lòng lại nghĩ đến Nam Cung Nghiêu.

Ngũ Liên biết lòng của cô không ở nơi mình, nhưng có thể ở cạnh anh, đã quá đủ rồi, anh tạm thời không mong gì hơn.

Chỉ cần trong tim cô có một chỗ nhỏ dành cho anh, cũng đã đủ rồi, anh sẽ từ từ khiến tim cô hoàn toàn chỉ có một mình anh.

Hai tiếng trôi qua.

Uất Noãn Tâm nhìn đồng hồ, một giờ, Nam Cung Nghiêu không biết đã về nhà hay chưa.

Mặc dù hôm nay là anh vô cớ gây sự, nhưng cô cũng có chỗ không đúng, cũng nên nói lời xin lỗi với anh.

Nhìn thấy Ngũ Liên đã ngủ say, cô từ từ rút tay mình ra, kéo chăn lại giúp anh, rón rén tời khỏi.

Sau khi đóng cửa lại, Ngũ Liên mở trừng hai mắc, lộ ra vẻ thất vọng.

Uất Noãn Tâm quay về nhà, định mở đèn, thì trong màn bòng tối đột nhiên phát ra tiếng chất vấn lạnh lùng.

“Không ở cạnh tên bại não kia cả đêm sao?”

Cô giống như một con mèo nhỏ hoảng sợ, bị dọa nhảy dựng lên, ôm ngực, hoảng hồn chưa hoàn hồn lại. “Sao anh lại ở đây? Làm hết hồn!”

Anh “hừ” một tiêng.

“Tên bại não kia chết chưa?”

“Anh đừng có mở miệng ra là bại não này bại não nọ được không? Nói chuyện phải khó nghe đến vậy sao?”

“Anh không đánh chết tên kia đã nhân từ lắm rồi! Em là vợ anh, vậy mà lại ở cùng một người đàn ông khác. Uất Noãn Tâm, em có cảm giác mình là một người vợ dù chỉ một chút không hả?”

“Anh đánh người ta bị thương, em ở lại chăm sóc, là đang thay anh…”

“Em ít viện cớ đi, em chính là đang luyến tiếc thằng đó!”

“Em không có!”

“Không có!” Nụ cười của Nam Cung Nghiêu cực kỳ âm u lạnh lẽo. “Vậy khi anh bước vào nhìn thấy hai người đang ôm nhau là hoa mắt sao?”

“Cái ôm đó chỉ xuất phát từ lòng cảm kích thôi.”

“Cảm kích?” Anh cảm thấy thật hoang đường. “Cảm kích có cần ôm chặt đến vậy không? Em cứ tùy tiện như vậy sao?”

Đối mặt với sự chất vấn của anh, Uất Noãn Tâm chán nản. “Tóm lại chúng em chỉ là bạn bè, anh tin hay không tùy anh.”

Cô chẳng muốn cãi nhau với anh nữa, định đi thẳng vào phòng, Nam Cung Nghiêu lại không bỏ qua, giữ chặt lấy tay cô. “Anh vẫn chưa nói xong!”

“Nhưng em nói xong rồi!”

“Ngày mai, chuyển nhà!” Anh trực tiếp ra lệnh. Nghĩ đến con sói Ngũ Liên ở sát vách, lúc nào cũng nhìn chằm chằm vào cô như hổ đói, anh liền tràn ngập lửa giận, muốn làm thịt thằng đó!”

“Em không chuyển!” Uất Noãn Tâm bướng bỉnh hất cằm lên.

“Em luyến tiếc thằng đó?”

Thực nực cười! Không lẽ trong đầu anh chỉ có những mối quan hệ cực kỳ dơ bẩn kia sao?

“Nam Cung Nghiêu, em không phải một món hàng. Hôm nay anh muốn để ở đây thì ở đây, ngày mai muốn dọn qua bên kia thì phải theo qua bên kia. Em là người, em cũng có quyền quyết định thay cho mình!”

“Vậy quyết định của em là ở cùng cái thằng kia?”

“Em không cách nào nói chuyện với anh nữa!” Uất Noãn Tâm dủng hết sức đẩy tay anh ra, trong mắt ngập lửa. “Cho dù em dọn đi thì sao chứ, chỉ cần anh ấy muốn, vẫn có thể đến tìm em!”

Anh hung dữ trả lời: “Vậy anh sẽ làm thịt tên đó!”

Cô cảm thấy rất buồn cười, hỏi ngược lại anh. “Anh không cảm thấy hôm nay anh rất bất thường sao? Nam Cung Nghiêu mà em biết, bình tĩnh kín đáo, tuyệt đối không giống như hôm nay nói chuyện không hề suy nghĩ, ra tay đánh người. Tại sao anh lại trở thành như vậy hả?”

“………..” Trong đầu anh rất nhiều lời muốn nói, nhưng vừa mở miệng, một chữ cũng không nói ra được, đến nổi cổ nổi đầy gân xanh.

Cô cố ý ép anh. “Nói đi! Tại sao vậy?”

“Bởi vì anh ghen!”

Chỉ một tiếng gào lớn, làm cho cả hai kinh hoàng….

Bình luận truyện Hợp Đồng Hôn Nhân 100 Ngày

Nhấn Shift + Enter để xuống hàng. Nhấn Enter để đăng câu trả lời.

Bình luận Facebook

Kim Anh
đăng bởi Kim Anh

Theo dõi

Danh sách chương