Tùy Chỉnh
Đề cử
Hợp Đồng Hôn Nhân 100 Ngày

Hợp Đồng Hôn Nhân 100 Ngày

Chương 255 : quyễn 6 : Tôi không có pa pa:


“Không có gì ạ! Cháu có thể xem hình bảo bảo nhà chú không?”

Nam Cung Nghiêu nghĩ một lúc, đồng ý… lấy ví tiền ra đưa cho cậu.

Uất Thiên Hạo vừa dở ra, tấm hình đầu tiên đập vào mắt cậu là của Uất Noãn Tâm, hai đôi mắt ảm đảm bỗng lóe sáng lên.

“Chú à, chị này rất đẹp, là vợ chú sao?”

Nam Cung Nghiêu có trăm cảm xúc ngổn ngang, nhất thời không biết phải định nghĩa quan hệ của bọn họ là như thế nào, chỉ có thể cười khổ. “Cô ấy là người chú yêu.”

Thì ra pa pa còn yêu ma ma!!!

Trái tim nhỏ của Uất Thiên Hạo lại bùm bùm nhảy lên, nhảy lên tận sao hảo.

Pa pa và ma ma nhất định vì một lý do bất đắc dĩ gì đó mới rời khỏi nhau, cậu nhất định phải giúp bọn họ thành công quay về.

Nam Cung Nghiêu rút ra một tấm ảnh của Nam Cung Duyệt Đào từ đường rảnh. “Đây là con gái chú.”

Uất Thiên Hạo kinh ngạc. Cô bé mập?

Con bé đó là con gái pa pa?

Khó trách cậu cảm thấy má mi của con bé đó không phải người tốt, nhất định là bà ta chia rẽ pa pa ma ma!

Phụ nữ xấu! Cậu phải đại diện cho mặt trăng tiêu diệt bà ta!

Uất Thiên Hạo nảy ra một kế. “Chú, cháu phải về nhà trẻ, chú có thể đưa cháu đi không?”

“Được!” Nam Cung Nghiêu bỏ vài phút ra xữ lý một số chuyện công ty, sau đó tự mình đưa Uất Thiên Hạo về trường.

“Cháu ở vườn trẻ này sao? Con gái chú cũng vậy.”

Nam Cung Nghiêu vừa dứt lời, Nam Cung Duyệt Đào giống như một chú chim sơn ca nhỏ bay đến, miệng ngọt ngào gọi “Daddy”.

“Daddy, sao ba lại đến đây? Con dắt theo tên xấu xa này.”

“Cô bé mập.”

“Hai đứa biết nhau sao?”

“Vâng!” Nam Cung Duyệt Đào làm mặt quỷ lè lưỡi. “Chính là tên xấu xa này tụt quần con đó.”

“Là do bản thân cậu ngốc, thường xuyên tè ra quần.”

“Được rồi được rồi, đi vào lớp đi!”

“Chú, cháu muốn ăn Kentucky (KFC).” Uất Thiên Hạo ôm lấy đùi Nam Cung Nghiêu, rất đáng thương nhìn anh. Nam Cung Duyệt Đào cũng ôm lấy chiếc chân còn lại của anh. “Daddy daddy, Đào Đào cũng muốn ăn Kentucky.”

Nam Cung Nghiêu bị quấn trái quấn phải đến hết cách, đành phải xin cô giáo cho nghỉ học, mang hai đứa trẻ đi ăn Kentucky. Sắp xếp hai đứa trẻ ổn thỏa, rồi đi gọi cơm cho mình.

“Ông ấy là pa pa của cậu?”

“Đương nhiên! Ba mình rất đẹp trai đó.” Nam Cung Duyệt Đào kêu ngạo hất cằm lên. “Chắc chắn so với ba cậu đẹp trai gấp trăm ngàn lần!”

“Pa pa cậu đối xữ với cậu rất tốt!”

“Tất nhiên, ba mình là người ba tốt nhất thế giới, rất tốt với mình! Mỗi ngày trước khi đi ngủ, đều kể chuyện cổ tích cho mình nghe đó! Lúc mình bệnh, ba luôn ở bên giường chăm sóc mình, ngủ cùng mình nữa! Còn mua cho mình búp bê barbie, còn có…….”

Uất Thiên Hạo vừa hâm mộ lại thất vọng. “Ba cậu đối xữ với cậu tốt thật.”

“Ba cậu không tốt với cậu sao?”

“Tôi không có pa pa……..”

“A………… thì ra cậu đáng thương như vậy…….. không sao! Tôi chia một nửa ba cho cậu, thì cậu có ba rồi!”

“Thật sao? Cô bé mập, cậu thật tốt với tôi.”

“Ư ư! Sau này chúng ta làm bạn tốt, được không?”

“Được!”

“Vậy nghoéo tay làm dấu đi!”

Nam Cung Nghiêu bưng đồ ăn đến, nhìn thấy hai đứa trẻ ngoéo tay nhau, cảm thấy buồn cười. Tình hữu nghị giữa hai đứa trẻ, anh thực sự không hiểu nổi. Rõ ràng vừa rồi còn ‘tên xấu xa’, ‘cô bé mập’ đấu võ mồm với nhau, bây giờ lại trở thành bạn tốt. Suy nghĩ của trẻ con, trong sáng như thủy tinh.

Anh đưa mỗi đứa một cây kem.

Ôm Nam Cung Duyêt Đào lên đùi, tự tay đút cô bé ăn.

Uất Thiên Hạo ngưỡng mộ nhìn chằm chằm ba con hô, quệt đến nỗi miệng toàn kem.

“Thiên Hạo cậu thật ngốc, ăn đến nỗi dính khắp nơi……..”

“Làm gì có!” Uất Thiên Hạo đỏ mặt, vội lau đi.

“Cháu đến đây!” Nam Cung Nghiêu buông tiểu Duyệt Đào ra, quay người cẩn thận lau miệng cho Uất Thiên Hạo. Cậu không chớp mắt nhìn anh, mắt đỏ hoe.

Thì ra, cảm giác có pa pa là như vậy……… rất hạnh phúc đó! Cậu nhất định phải cố gắng cố gắng để pa pa trở về bên cậu và ma ma!

Buổi tối, Uất Noãn Tâm ngồi bên giường, dỗ Uất Thiên Hạo ngủ.

“Ma ma, pa pa là người như thế nào? Tại sao trước giờ mẹ không bao giờ nhắc đến ba?”

Tiểu Thiên Hạo từ nhỏ rất hiểu chuyện, biết bọn họ đã chia tay, trước giờ không hỏi chuyện về ba, Uất Noãn Tâm không khỏi sững người. “Sao vậy con?”

“Các bạn ở vườn trẻ đều có pa pa, chỉ có Thiên Hạo không có, bọn họ đều cười con là đứa trẻ hư không có pa pa……..”

“Xin lỗi con, tiểu Thiên, là mẹ không tốt……….. con không phải là đứa trẻ hư không có ba, chú Ngũ Liên chính là ba con mà…….”

“Nhưng chú ấy không phải ba ruột, ngay cả ông cũng nói con là con hoang. Ma ma, Thiên Hạo muốn có pa pa……… Thiên Hạo thực sự muốn có pa pa……….”

Lòng Uất Noãn Tâm rất đau khổ, rất áy náy. Cô đã dốc hết sức để bù đắp, nhưng vẫn là thiếu đi tình thương của ba, cho dù cô là mẹ cũng không thể bù đắp được. Nhưng cô có thể làm sao đây? Người ba như vậy, thà không cần!

“Ma ma đừng khóc, tiểu Thiên chỉ hỏi bừa thôi………… tiểu Thiên có mẹ đủ rồi……” Uất Thiên Hạo lanh trí giúp cô lau nước mắt, hôn lên má cô. “Tiểu Thiên sau này sẽ không hỏi nữa, ma ma đừng khóc………”

Uất Noãn Tâm ôm chặt lấy con. Con là toàn bộ sinh mạng của cô! Cô đồng ý bỏ hết mọi thứ, chỉ muốn con hạnh phúc vui vẻ. Nhưng cô không cách nào cho con một gia đình hoàn chỉnh.

Cơ thể nhỏ nhắn của Uất Thiên Hạo rút vào lòng Uất Noãn Tâm. Trách mình quá nóng vội, biết rõ ma ma đau khổ như vậy, còn nhắc đến pa pa.

Nhưng mà, sau này, cậu sẽ không để ma ma đau lòng như vậy nữa, pa pa nhất định sẽ quay về bên mẹ con cậu!

Bình luận truyện Hợp Đồng Hôn Nhân 100 Ngày

Nhấn Shift + Enter để xuống hàng. Nhấn Enter để đăng câu trả lời.

Bình luận Facebook

Kim Anh
đăng bởi Kim Anh

Theo dõi

Danh sách chương