Tùy Chỉnh
Đề cử
Hợp Đồng Hôn Nhân 100 Ngày

Hợp Đồng Hôn Nhân 100 Ngày

Chương 280 : quyễn 6 : Nhất định không buông tay


Nam Cung Nghiêu sốt ruột, anh đã đợi cô sáu năm rồi, cũng đã đủ chứng minh lòng quyết tâm rồi, làm sao có thể thay đổi chứ!

“Nếu như em không tin, anh có thể bảo đảm với em, anh………”

“Lời thề của đàn ông so với lời nói dối chẳng có gì khác nhau!”

“Em không tin anh sao?”

Cô bùi ngùi. “Tin hay không tin, có khác nhau sao? Quá muộn màng rồi! Anh không thể vứt bỏ cô ta và Đào Đào, cũng giống như tôi không thể vứt bỏ Ngũ Liên vậy… Tình yêu không phải chỉ là chuyện của hai người, có nhiều lúc, dính dáng đến quá nhiều người, không phải mình muốn là được. Chúng ta không thể chỉ nghĩ cho mình, như vậy quá ích kỷ!”

Cô ngồi ở trong màn đêm đen kịt, nhìn con ngươi màu lam của anh vì sốt ruột mà có hơi đục ngầu, từ chữ từng câu. “Tôi làm không được, anh cũng làm không được!”

Nam Cung Nghiêu im lặng rất lâu.

Những lời cô nói, không phải anh chưa từng lo lắng đến, cho nên anh không thể cãi lại.

Nắm tay, khàn giọng lẩm bẩm. “Anh không muốn vì bất cứ người nào khác mà mất đi em, như vậy quá không công bằng với chúng ta!”

“Trên thế giới này vốn không có chuyện công bằng một cách tuyệt đối, đặc biệt là chuyện tình cảm. Không phải chúng ta cũng không công bằng với người khác sao?” Cô nhún vai. “Thôi quên đi, những chuyện này, nói nhiều chỉ vô ích, không thể nào thay đổi được sự thật. Cám ơn anh đã có lòng tốt cho tôi ở nhờ, nhưng tôi không cách nào đón nhận được, tạm biệt!”

Nam Cung Nghiêu giữ tay cô lại, nhíu lông mày. “Ngay cả giúp đỡ với danh nghĩa bạn bè, em cũng muốn từ chối sao?”

“Những chuyện đã qua, đã ấn định sẵn chúng ta không có cách nào làm bạn được, anh cũng hiểu rõ điều này mà.” Nói xong câu đó cô mỉm cười nhẹ, mở cửa xuống xa.

Mắt Nam Cung Nghiêu dõi theo bóng lưng rời khỏi của cô, càng ngày càng xa, sắp hòa vào bóng đêm đen tối, cũng giống như sắp biến mất trong cuộc đời anh. Trong lồng ngực có một nỗi lo lắng và luyến tiếc va đập mạnh mẽ với nhau, anh biết chính mình không thể nào từ bỏ cô như vậy được.

Anh lao xuống xe, giữ chặt cô lại, trong lúc cô kinh ngạc, tha thiết kéo cô vào trong lòng.

Cô sững người, có hơi chống cực lại. “Đừng……….như vậy…………”

Tình cảm của anh dâng trào quá mãnh liệt, giống như một trận mưa to gió lớn đột ngột đánh úp, sóng to gió lớn, cuốn cả người cô vào trong dòng xoáy, không thể nào thoát khỏi. Cũng………..không chịu nỗi………..

Sức của anh gần như kéo cả người cô nhập vào trong cơ thể mình, cánh tay siết chặt, run sợ. Tuyên bố một cách bá đạo và rõ ràng ở bên tai cô. “Cho dù ích kỷ, anh cũng không bao giờ buông tay.”

Vì cô, anh cam tâm tình nguyện từ bỏ mọi thứ, cho dù phải trở thành kẻ thù của cả thế giới, anh cũng không ngại!

………………

Cuối cùng, Uất Noãn Tâm cũng không ở lại, tìm một khách sạn ở gần đó, ở tạm một đêm. Trời còn chưa sáng, đã vội vàng chạy đến viện an dưỡng. Hôm nay Ngũ Chấn Quốc còn nghiêm khắc hơn mọi hôm, vẻ mặt vẫn luôn cực kỳ khó coi, có nhiều lúc Uất Noãn Tâm cảm thấy ông ấy đang trút giận lên người mình, giống như cô đã phạm lỗi không cách nào bù đắp lại được!

Chẳng lẽ, hôm qua Nam Cung Nghiêu đón cô, bị ông ấy nhìn thấy rồi sao?

Cô rất lo lắng mà đoán mò, có đúng là nguyên nhân làm cho mình hôm nay chịu tra tấn khổ sở.

Miệng Ngũ Chấn Quốc không nói, trong lòng lại rõ như gương. Ở trước mắt ông, còn dám qua lại với chồng trước, rõ ràng muốn tìm cái chết, tưởng tư lệnh như ông đây hiền lành à?

Tập thể dục buổi sáng, tùy tiện tìm một lý do phạt cô chạy hai mươi vòng, sau đó đánh lại thái cực quyền. Mỗi động tác chỉ cần sai một chút, thì sẽ không kiêng dè gì đánh cô một gậy, Uất Noãn Tâm suýt chút bị đánh đến bật khóc, nước mắt cứ lượn vòng trong khóe mắt.

Mệt đến nỗi nhấc không nổi thắc lưng, vừa mới xoay người qua phải, thì một gậy tàn nhẫn đánh thẳng lên ngón tay cô, vết thương mới vết thương cũ chồng lên nhau, Uất Noãn Tâm đau đến mức khóc không ra nước mắt, chịu đựng quá lâu nước mắt rơi xuống như bão táp.

“Khóc gì mà khóc! Lau sạch nước mắt cho tôi, tiếp tục đánh!”

Cơn đau buốt làm cho cô ngay cả nhấc cánh tay cũng nhấc không nổi, mắt thấy một gây nữa sắp sửa đến, phía sau đột nhiên vang lên tiếng tức giận khiếp sợ. “Ông nội, dừng tay lại!”

Ngũ Liên vội vàng chạy đến, hất cây ba-toong của Ngũ Chấn Quốc ra. Do bỗng nhiên quá dùng sức, Ngũ Chấn Quốc lùi về sau mấy bước, suýt chút ngã quỵ xuống. Tức giận không nguôi, nó vì dám vì một người đàn bà, mà bất hiếu như vậy sao? Nó còn là đứa cháu ngoan của ông không hả?

Người đàn bà này, vốn là một kẻ hồng nhan họa thủy tâm địa rắn rết, mục đích muốn châm ngòi để hai ông cháu bất hòa mà!

Ngũ Liên vội đỡ lấy Uất Noãn Tâm, cô giống như một áng mây mỏng, ngã vào trong lòng anh. Nhẹ bổng, không hề có sức nặng, nhìn thấy hai tay cô bị tróc thịt bong da, khuôn mặt nhỏ nhắn thì xanh xao. Anh tức giận, đau lòng, hay mắt đỏ hoe.

Nếu như người ra tay không phải là ông nội anh, anh nhất định sẽ giết người đó!
Anh cắn răng hỏi. “Ông nội, ông đã làm gì cô ấy hả?”

Vẻ mặt Ngũ Chấn Quốc xem thường. Lúc nãy còn ngon lành, bây giờ lại giả vờ yếu đuối, đê tiện mà!

“Lúc cô ta khóc lóc kể lể với cháu, không phải đã nói hết với cháu rồi sao?”

“Noãn Tâm không nói gì với cháu hết! Nếu như cháu biết, cháu nhất định sẽ không để cô ấy ở đây chịu khổ. Sao ông lại tàn nhẫn với cô ấy như vậy chứ?”

“Chính cô ta đồng ý chấp nhận thử thách, ông không có ép cô ta.”

“Nhưng…………”

“Ngũ Liên……..” Uất Noãn Tâm kéo anh lại, yếu ớt lắc đầu, nở một nụ cười. “Đừng nói nữa, do em tự nguyện, em không sao!”

“Em đã bị thương đến như vậy, còn cố chấp!”

“Em không sao thật mà………”

“Ông nội, cháu tôn trọng ông, khâm phục ông, nhưng tất cả những gì ông đối xữ với Noãn Tâm, làm cho tim cháu rất nguội lạnh. Cháu thực sự rất muốn ông có thể đồng ý, nhưng cho dù ông không đồng ý, cháu cũng sẽ kết hôn với Noãn Tâm! Nếu ông còn xem cháu là cháu của ông, xin ông hãy ngừng tra tấn cô ấy, nếu không ông sẽ mất đi đứa cháu duy nhất này!”

Tàn nhẫn bỏ lại những lời này, Ngũ Liên bế Uất Noãn Tâm dậy, đầu không quay lại mà bỏ đi.

Ngũ Chấn Quốc tức đến nỗi run cầm cập, tầm mắt tối đen, suýt chút nữa ngất xỉu.

Vì đứa cháu bảo bối này, ông gần như dốc hết tất cả tâm huyết của mình. Tất cả mọi chuyện, cũng chỉ vì ông không muốn nó bị tổn thương. Nhưng nghe xem nó nói gì hả? Ông vì nó làm nhiều chuyện như vậy, lại trở thành một người xấu tội ác tày rời, nó thậm chí còn lấy cắt đứt quan hệ ra uy hiếp mình!

Kêu ông làm sao không thất vọng, không tức giận!

Ông chinh chiến nửa đời, đổ máu đổ mồ hôi không rơi nước mắt, nhưng lần đầu tiên, lại rơi nước mắt……

Bình luận truyện Hợp Đồng Hôn Nhân 100 Ngày

Nhấn Shift + Enter để xuống hàng. Nhấn Enter để đăng câu trả lời.

Bình luận Facebook

Kim Anh
đăng bởi Kim Anh

Theo dõi

Danh sách chương