Tùy Chỉnh
Đề cử
Hợp Đồng Hôn Nhân 100 Ngày

Hợp Đồng Hôn Nhân 100 Ngày

Chương 291 : quyễn 6 : Lên giường (2)


NamCung Nghiêu không có chút thích thú nào, ngược lại rất tức giận, mặc dù điềunày không khác mấy nhưnggì mình tưởng tượng. Nhưng anh vẫn khó có thể chấp nhận, cô thà chấp nhận trả cái giá này, cũng muốnly hôn với mình.

Nhưnganh không thể hiện ra bênngoài, thậm chí để làm cho cô tin mình chính là vô liêm sỉnhư vậy, tàn nhẫn hơn nữa nói: "Tôi đã nói, tôi sẽ nhớ kỹ. Vậy có phải em cũng nên thực hiện lời hứa củamình, cởi hết quần áo đi."

"Anh.........."

"Thếnào hả? Hay muốn tự tay tôi phục vụ em cởi quần áo hay sao?" Giọng điệu anh mangtheo sự châm chọc, ánh mắt lạnhlẽo. "Là em nói, giữa chúng ta giống như khách làng chơi và gái điếm, vậythì em cũng nên làm chút điệu bộ của gái điếm, đừng có giả vờ trong sạch, mau cởihết cho tôi!"

Tuyệtvọng và bi ai từ dưới tay chân đến tận trong xương tủy thôi quét đến, Uất Noãn Tâm không còn sự lựa chọn nào khác, run rẩy cởi áo khoác ngoài củamình ra, tay cởi nút áo, nhưng như thế nào cũng không thể hạ quyết tâm một cách mạnh mẽ.

Nhưngcô không có sự lựa chọn nào khác, không phải sao? Giống như những gì anhnói, giữa bọn họ, quyền chủ động không nằm trên tay cô, anh luôn có cách, khiến cô cởi sạch quần áo.

Còncô, chỉ có thể chịu đựngnhục nhã, để đổi lấy tự do.

"Cởi......."Nam Cung Nghiêu lười biếng nói ra chữ đó, cầm lấy điếu thuốc ở trên bàn, châm thuốc một cách rất tự nhiên, ngón giữavà ngón trỏ kẹp tao nhã điếu thuốc ở giữa, xuyên qua làn khói, nheo đôi ngươi màu xanh thẫm xinh đẹp mà hẹpdài đánh giá cô, thậm chí còn thô tục nhả khói về phía cô.

Khóemôi nhếch lên thànhđường vòng cung một cách mỉa mai, giống như đang thưởng thức một sự ti tiện củakẻ làm gái.

UấtNoãn Tâm nghiến răng, mở hết tất cả cúc áo,chỉ còn lại đồ lót.

Lànda trắng như tuyết lộ ea trước mắt anh, kèm theo đó là cảm giác nhục nhã.

Nhưngnhư vậy vẫn chưa đủ, ánh mắt của Nam Cung Nghiêu đột ngột nóng lên, lạnh nhạtthúc giục: "Tiếp tục cởi......"

Tênma quỷ này!

UấtNoãn Tâm đành phải cởi quần ra, trên người từtrên xuống dưới chỉ còn sót lại đồ lót. Hai tay ôm ngực, xấu hổ và khó chịu.

"Chỉđược đến thế thôi sao? Hình như còn chưa cởi đủ sạch sẽ thì phải? Có cần tôi giúp không?" Nam Cung Nghiêu đứng dậy, điđến phía sau cô, dán vào người cô, cọ sát cách một lớp quần áo mỏng.

Bàntay mang theo sự lạnh lẽo và chai sần đặt trên bả vai cô, làm cho cô run lên, tránh né theo bản năng."Không cần......"

"Xuỵt..........đừngnhúc nhích! Để tôi giúp em!" Anh dịu dàng dỗ dành nhỏ nhẹ, hơi thở nóngrực phả ra ở sau tai cô, nóng bỏng.

Cảngười Uất Noãn Tâm nóng rang lên, giống như con tôm bị luộc chín, co người lại, nước mắtđảo quanh trong khóe mắt vì xấu hổ và tức giận, nức nở khản giọng. "Xinanh............đừng như vậy mà..........."

NhưngNam Cung Nghiêu vẫn cứ cố chấp, ngón tay ở trên bả vai cô thong thả xoay tròn, lượn vòng tự doxuống phía dưới, đi thẳng đến bờ ngực cao vút của cô.

"Đừngmà.........."

"Ngoan............anhsẽ dịu dàng một chút mà." Nam Cung Nghiêu giống như đang dỗ ngọt trẻ con,động tác trên tay lại như con báo săn mạnh mẽ, mở áo ngực của cô ra.

UấtNoãn Tâm sợ đến mức thét chói tai, mau chóngche ngực của mình lại. "Đừng vậy mà!"

"Tạisao không được hử? Như vậynhanh hơn nhiều, không phải sao?" Nụ cười của Nam Cung Nghiêu gian ác lạthường, một nụ hôn nóng rực dừng lại trên bả vai trần trụi của cô. "Tự cởi đi, nhanh một chút, tôi không còn kiên nhẫn đâu."

Anhdửng dưng ngã người xuống ghếsofa, bắt chéo hai chân, tiếp tục thưởng thức trò hay.

UấtNoãn Tâm tức đến nỗi máu cũng lạnh xuống, rất muốn chém anh trăm ngàn nhát!Suýt chút nữa cô đã tin anh, anh sẽ không phải là người vô liêm sỉ đến vậy, anhthật lòng yêu cô, đến giây phút này mới hiểu thật rõ ràng, thì ra điều anh muốnchẳng qua chỉ là cơ thể cô!

Mộtkhi đã vậy, cô cứ coi như mình bị cưỡng bức, bị chó cắng, dứt khoát coi đây chỉlà một cuộc giao dịch.

Lớpche đậy cuối cùng cũng bị cởi bỏ.

Cảngười Uất Noãn Tâm phơi bày trước mắt Nam Cung Nghiêu, mặc dù cô đau khổ đến sắpkhóc, nhưng vẫn ngẩng cao đầu, ngoan cố mím chặt môi. Từng bước từng bước, đi đếngiường lớn, nằm xuống, tuyệt vọng nhắm mắt lại, hai tay che ngực mình lại.

Móngtay bấm vào trong da, thầm đếm, hy vọng có thể mau chóng kết thúc sự giày vònày.

NamCung Nghiêu đi đến trước mặt cô, nhưng không nhúc nhích rất lâu.

"Khôngphải anh vẫn luôn đợi đến giây phút này sao? Tại sao không bắt đầu?"

"Xemra, em rất uất ức, rất không bằng lòng sao?"

Tronglòng cô buồn bả mỉm cười. Không lẽ, muốn cô cam lòng để mình bị cưỡng bức sao?Cô cũng không đến mức không biết xấu hổ như vậy.

Haichiếc áo đột nhiên bị quăng lên người cô, thêm vào đó là tiếng nói lạnh lẽo tànnhẫn của Nam Cung Nghiêu. "Mặc vào đi."

Côtrợn mắt ngạc nhiên nhìn anh. "Anh như vậy là có ý gì hả?"

"Tôiđổi ý rồi, dáng vẻ của em làm tôi buồn nôn, không có hứng."

"Vậycòn đơn ly hôn......."

"Chúngta chưa lên giường, đơn ly hôn đó đương nhiên không có hiệu lực. Cứ coi như,chưa từng xảy ra chuyện gì."

Từlúc bắt đầu, anh đang đùa giỡn cô! Uất Noãn Tâm thẹn quá hóa giận, vung lên mộtbạt tay, nhưng bị Nam Cung Nghiêu giữ lại, anh còn dám cười. "Mua bán khôngthành cũng còn tình người, không cần phải trở nên khó coi đến vậy đâu!"

"Anhvô liêm sỉ!"

"Đúngvậy, tôi vô liêm sỉ vậy đó! Chỉ đùa giỡn với em thôi mà, cần gì phải tưởng thật."Dáng vẻ Nam Cung Nghiêu giờ phút này càng giống một kẻ lưu mạnh đẹp trai."Hôm qua em làm tôi mất mặt đến vậy, tôi chỉ muốn trả lại toàn bộ cho emthôi. Em hẳn phải cảm thấy may mắn, nếu tôi vô liêm sỉ thêm chút nữa, không đợisau khi lên giường với em xong rồi mới nói với em chỉ là đùa giỡn!"

Anhđẩy cô về giường. "Mau mặc quần áo rồi đi đi, nói không chừng đột nhiêntôi nổi hứng, em càng thảm hơn!"

UấtNoãn Tâm tức đến nỗi ngay cả sức để chữi cũng không có, chỉ cảm thấy mình là mộtkẻ mù, từ đầu đến cuối nhận lầm con người anh.

Ởbên anh nhiều hơn một giây, cô đều cảm thấy đau khổ muốn chết, mặc đồ với tốc độnhanh nhất, đầu cũng không quay lại, mà mở cửa tông thẳng ra ngoài.

NamCung Nghiêu quét sạch thái độ hư hỏng lúc nãy, vẻ mặt đông cứng lại, sức của cảngười lúc này đều bị mất hết.

Anhkhông muốn như vậy, nhưng, anh đã bị ép đến đường cùng rồi, không còn lựa chọnnào khác. Nếu như có thể dùng cách này giữ cô lại, vậy thì, có làm chuyện đê tiệnhơn nữa, anh cũng có thể làm được!

Bình luận truyện Hợp Đồng Hôn Nhân 100 Ngày

Nhấn Shift + Enter để xuống hàng. Nhấn Enter để đăng câu trả lời.

Bình luận Facebook

Kim Anh
đăng bởi Kim Anh

Theo dõi

Danh sách chương