Tùy Chỉnh
Đề cử
Hợp Đồng Hôn Nhân 100 Ngày

Hợp Đồng Hôn Nhân 100 Ngày

Chương 330 : Quyễn 7 : Chồng trước theo đến cửa - P1

: Chồng trước theo đến cửa - P1

Uất Noãn Tâm mỉm cười mở cửa, một bó hoa tulip xinh đẹp đập vào mắt. \"Henry, lần nay anh lại tặng tôi đồ ăn ngon gì nữa đây?\"

Bó hoa tulip từ từ dời qua.......

Lộ ra một khuôn mặt tràn đầy ánh dương, nhưng nụ cười lại cứng đờ đầy âm u.

Nụ cười của Uất Noãn Tâm trong náy mắt hóa đá, vẻ mặt thay đổi đến vô cùng khó coi. Giống như đột ngột rớt vào một cơn ác mộng cực kỳ đáng sợ, cả người run lên vì hoảng sợ, bất cứ lúc nào cũng có thể ngất xỉu.

Nam Cung Nghiêu nở nụ cười đạo đức giả hỏi: \"Sao thế? Không phải thằng quỷ ngoại quốc em mong chờ, rất thất vọng sao?\"

Uất Noãn Tâm giống như đang né tránh con dã thú trong dòng nước lũ, vội vã đóng cửa lại. Biết rõ một cách cửa không thể nào cản được anh, chỉ uổng công phí sức thôi, nhưng vẫn muốn chặn anh lại. Cả một tuần qua, thần kinh của cô mỗi ngày đều căng thẳng, sợ anh sẽ đột ngột xuất hiện, rốt cuộc thì ngày này cũng đến.

Nam Cung Nghiêu chặn lại bằng một tay, giống như con ác quỷ từ địa ngục đột ngột hiện ra đòi mạng, cố gắng hết sức dùng những lời xấu xa chế giễu cô. \"Mới có một tuần, thì đã chạy đi quyến rũ người đàn ông mới rồi sao? Uất Noãn Tâm, em cũng rất giỏi nha!\"

\"Vừa mới hủy bỏ hôn ước với Ngũ Liên, quay đầu lại đã quấn lấy người đàn ông khác. Có phải tôi dạy dỗ em chưa đủ sâu sắc không? Em là người phụ nữ của tôi, tốt nhất em hãy nhớ rõ điều này. Bất kỳ người đàn ông nào muốn nhúng chàm em, kết quả đều rất thê thảm.\"

\"Tôi không muốn nói chuyện với anh, anh mau cút đi! Cút....\"

\"Ma ma, sao lại ồn ào đến vậy? Có phải chú Henry không?\"

Nam Cung Nghiêu hô lớn, \"không phải tên quỷ ngoại quốc, là pa pa!\"

\"Pa pa!\" Uất Thiên Hạo mừng rỡ chạy đến, lại nhìn thấy Uất Noãn Tâm đang ra sức ngăn Nam Cung Nghiêu đi vào. \"Ma ma, vì sao ma ma không cho pa pa vào.\"

\"Pa pa nói mà ma ma con chẳng nghe lời chút nào!\" Anh chỉ tốn chút sức, đã có thể dễ dàng đi vào, đụng Uất Noãn Tâm lảo đảo lùi về sau vài bước. Rõ ràng anh đang bức ép mà!!!

\"Pa pa, sao pa pa lại mang theo hành lý nữa? Có phải pa pa muốn đến đây ở cùng mẹ con con không?\"

\"Ừ! Pa pa muốn ở cùng với bé Thiên, còn có ma ma con....\" Anh gây hấn quét mắt qua Uất Noãn Tâm, tỏ thái độ \'em có thể làm gì được tôi\', làm cho cô tức muốn chết, giống như con gà mẹ tức giận đứng che Uất Thiên Hạo lại, gào thét với Nam Cung Nghiêu.

\"Đây là nhà tôi! Ai cho phép anh ở đây, anh mau cút cho tôi, ở đây không hoan nghênh anh đâu!\"

Uất Thiên Hạo có chút bất bình thay cho Nam Cung Nghiêu, \"ma ma đừng hung dữ với pa pa như vậy, pa pa cố ý đến thăm chúng ta mà!\"

\"Anh ta mà tốt đến vậy à! Nam Cung Nghiêu, coi như tôi cầu xin anh, anh tha cho tôi đi! Đừng có làm phiền mẹ con tôi nữa, được không?\"

\"Hình như chỉ có một mình em không chào đón tôi thôi! Nhưng bé Thiên rất thích tôi nha!\" Anh đi ngang qua người Uất Noãn Tâm, cúi người xoa đầu bé Thiên. \"Bé Thiên ngoan, con vào trong trước đi, pa pa có chuyện muốn nói với ma ma.\"

\"Pa pa sẽ đi sao?\"

\"Không đâu! Pa pa hứa với con.\"

\"Vâng!\" Bé Thiên lưu luyến không nỡ đi, sợ khi trở ra, thì không còn nhìn thấy Nam Cung Nghiêu, nhưng cậu không thể không nghe lời. Quay đầu hai ba lần, mới từ từ đi vào phòng.

Uất Noãn Tâm xách hành lý của Nam Cung Nghiêu muốn ném ra bên ngoài, \"anh mau cút đi cho tôi! Cút khỏi nhà chúng tôi đi!\"

Một tay Nam Cung Nghiêu giữ hành lý lại, ung dung bình thản. \"Nếu như em không muốn giữ tôi lại, tôi có thể đi, chỉ là em phải gánh chịu hậu quả đấy.\"

Cô sững người lại, hai bàn tay nắm chặt lại, oán hận quay đầu lại hỏi: \"Anh muốn sao đây?\"

\"Không muốn gì cả, chỉ là trong tay tôi có một đoạn phim về tình dục, không biết phải xử lý như thế nào thôi. Nên một mình hưởng thụ, hay là chia sẻ cho mọi người trên khắp thể giới.\"

\".......... Anh là như vậy, không sợ bị trời đánh hả?\"

\"Nếu như tôi sợ, thì đã không có Hoàn Cầu và Nam Cung Nghiêu của ngày hôm nay. Tôi trước nay làm việc không hề biết đến hậu quả, tôi có thể tàn nhẫn đến mức nào, em hẳn phải hiểu rõ chứ, tôi khuyên em tốt nhất đừng thử chạm đến giới hạn cuối cùng của tôi, nếu không............. tôi mà phát điên lên, người tiêu tùng chính là em đo!\"

\"Anh có phải là đàn ông không, đừng có lấy đoạn phim kia ra uy hiếp tôi nữa.\"

\"Điều này so với chuyện tôi có phải đàn ông hay không, không liên quan gì.\" Anh cúi người, kề sát vào cô, nở nụ cười xấu xa. \"Về vấn đề tôi có phải đàn ông hay không, khi ở trên giường không phải cơ thể của em đã kiểm tra rồi sao?\"

Uất Noãn Tâm tức đến đỏ mặt, \"anh không biết xấu hổ!\"

\"Cầm thú, đồ khốn, không biết xấu hổ, nói qua nói lại cũng chỉ những chữ này, em không thấy chán, nhưng tôi lại thấy chán đó, em vẫn nên dùng từ gì mới hơn đi!\"

Biết rõ ngoài việc thỏa hiệp với anh ra, cô không còn đường lui nào, Nam Cung Nghiêu mỉm cười. \"Bé Thiên, con mau ra đây đi!\"

Uất Thiên Hạo lập tức giang rộng vòng tay ra, vui vẻ chạy ra, nhào vào trong lòng của Nam Cung Nghiêu. \"Pa pa, pa pa, ma ma đồng ý cho pa pa ở lại rồi sao?\"

\"Đương nhiên rồi! Một ngày làm vợ chồng tình nghĩa trăm năm mà, ma ma con làm sao có thể đành lòng đuổi pa pa đi chứ, có phải không?\"

Uất Noãn Tâm chưa từng gặp qua người nào vô liêm sỉ hơn anh, trong mắt đều khuấy động bởi sự oán hận, máu sắp sửa bắn ra ngoài.

\"Bé Thiên, đi, chúng ta xách hành lý vào.\" Đi thẳng vào trong phòng Uất Noãn Tâm, coi đây như nhà của mình.

Cô vội vã đứng chặn ở cửa phòng, \"đây là phòng của tôi.\"

\"Vậy tôi ngủ ở đâu?\"

Cô nghiến răng, \"đương nhiên là ngủ ở phòng khách rồi.\"

Nam Cung Nghiêu quay đầu liếc mắt một cái, trả lời một câu. \"Ghế sofa quá nhỏ, tôi ngủ không thoải mái.\"

\"Ngủ không thoải mái thì anh mau cút đi xa một chút. Ở đây không phải khách sạn, anh muốn đến thì đến, tôi cũng không có nghĩa vụ phục vụ anh!\"

Nam Cung Nghiêu mặc kệ cô, quay mặt qua nói với bé Thiên. \"Con xem ma ma con hung dữ quá đi. Sau này con đừng học theo tính tình của ma ma con.\"

Uất Noãn Tâm bị sự vô liêm sỉ của anh làm tức đến giậm chân, đây gọi là kẻ xấu chạy đi tố cáo trước, phải trái trắng đen lẫn lộn với nhau sao? Người vô liêm sỉ nhất rõ ràng là anh, cô còn lo lắng bé Thiên sau này sẽ bị di truyền tính tình bá đạo ngang ngược của anh!

Trên mặt của Nam Cung Nghiêu mang theo sự dịu dàng nở nụ cười, tay lại không hề khách sáo, đẩy Uất Noãn Tâm qua một bên, kéo hành lý của mình đi vào. Thế này còn chưa đủ, còn đột nhiên nói một câu. \"Tôi đói rồi, em mau đi làm chút gì đó cho tôi ăn đi!\'

Vừa chấm dứt cuộc họp đã chạy đến đây, chỉ vì muốn mau chóng bắt được cô, nên chưa có ăn gì. Đến lúc này, mới nhận ra mình đã đói muốn chết rồi............

Bình luận truyện Hợp Đồng Hôn Nhân 100 Ngày

Nhấn Shift + Enter để xuống hàng. Nhấn Enter để đăng câu trả lời.

Bình luận Facebook

Kim Anh
đăng bởi Kim Anh

Theo dõi

Danh sách chương