Tùy Chỉnh
Đề cử
Hợp Đồng Hôn Nhân 100 Ngày

Hợp Đồng Hôn Nhân 100 Ngày

Chương 355 : Quyễn 8 : Mối quan hệ tứ giác - P3



Sau khi Ngũ Liên do dự vài giây, rồi khẽ nở nụ cười, "đây chính là niềm vinh hạnh của tôi..." Nói xong, anh cúi người đưa tay về phía Uất Noãn Tâm. "Xin mời!"

Nụ cười của anh làm cô bất chợt có một sự hoảng sợ, một lúc sau mới có chút chần chờ đưa tay ra cho anh, cùng anh đi vào sàn nhảy.

"Liên..." Trong lòng Hứa Linh Lung rất sốt ruột, không bằng lòng chứng kiến cảnh này, Nam Cung Nghiêu ngăn cô lại. "Cô Hứa, tôi có thể mời cô nhảy một bản không?"

Cô đành phải gật đầu, nhưng ánh mắt vẫn luôn dõi theo hai người kia, trong lòng thấp thởm không yên. Cô là bạn gái bây giờ của anh, cho nên cô cũng không muốn bạn trai của mình có chút liên quan gì với bạn gái trước, còn ước gì hai người kia cả đời cũng đừng qua lại với nhau. Nhìn thấy bọn họ nhảy cùng nhau, đột nhiên cô rất sợ mất đi anh. Trái tim của anh, vốn dĩ chưa từng thuộc về cô. Cho dù hai người đã đính hôn, cũng không thể hoàn toàn trói buộc anh.

Uất Noãn Tâm cứ cúi nhìn chân của mình, cả người cứng đờ, trái tim giống như bị kiến cắn, lo lắng không yên.

Ngũ Liên vẫn nhìn cô chằm chằm, cười như không cười. "Đã lâu không gặp."

Cô run rẩy, ngay cả nói cũng nói không nên lời, nhỏ giọng nói chữ "vâng".

"Em và Nam Cung Nghiêu quay trở lại bên nhau rồi sao?"

"........."

"Anh ta uy hiếp em sao?"

"Không có!"

"Cho nên em bằng lòng ở bên anh ta sao?"

"......... Đúng vậy!"

"Uất Noãn Tâm, em ngẩng đầu lên đi, nhìn vào mắt anh này, nói cho anh biết, có phải em bằng ở bên anh ta không hả?" Ngũ Liên nhìn chằm vào mắt cô, cố ý muốn cô trả lời một cách thành thật, không cho phép cô trốn tránh. "Hay là, anh ta huy hiếp em hử?"

Anh hy vọng cô sẽ trả lời vế sau, hy vọng cô đối xử anh tàn nhẫn như vậy là có nỗi khổ, không phải do cô cố ý. Chỉ cần cô nói phải, cho dù phải liều cái mạng này, anh cũng sẽ cướp cô về.

Nhưng anh thất vọng rồi, Uất Noãn Tâm im lặng thật lâu, cố gắng lấy hết dũng cảm nhìn vào mắt anh, trong lòng thầm mong mau chóng chấm dứt nỗi đau khổ này, nói rất chắc chắn: "Không có! Anh ấy không có uy hiếp em."

Hô hấp của anh ngưng lại. "Em lừa anh."

"Em không có lừa anh, em bằng lòng ở bên anh ấy. Nếu không, em cũng không về Đài Loan. Em nhớ em đã từng nói với anh, em rời xa anh, bởi vì em yêu anh ấy, em không cách nào đón nhận anh được, đây chính là toàn bộ sự thật."

"Nhưng lúc trước em nói với anh, giữa hai người có thù oán mà, những giày vò của anh ta gây nên, đều là giả sao?"

"Những điều đó đều là thật. Lúc đầu, đúng là em rất đau khổ, rơi vào đường cùng. Nhưng cũng chính những chuyện đã qua, mới làm em hiểu rõ. Em chưa từng ngừng yêu anh ấy, trước giờ chưa từng. Nếu em không yêu anh ấy, thì những năm qua em đã đón nhận anh rồi, không cần đợi đến bây giờ."

Nỗi đau đớn tàn sát dữ dội trong trái tim của Ngũ Liên, anh bị tra tấn tới mặt mày tái mét. "Nhưng em từng nói, em thích anh...... không lẽ cũng là lừa anh sao?"

"Không có! Em rất thích anh. Anh vì em làm rất nhiều chuyện, em rất cảm động. Bất kỳ người phụ nữ nào có tấm lòng lương thiện, cũng sẽ bị anh làm cảm động. Nhưng, thích và yêu không giống nhau! Em có thích anh hơn nữa, cũng không thể vì anh mà từ bỏ Nam Cung Nghiêu."

"Nếu đã như vậy............ Tại sao em còn đồng ý kết hôn với anh."

"Lúc đó em còn chưa hiểu rõ lòng mình, cho đến khi mặc áo cưới, em mới hiểu ra, rốt cuộc mình muốn cái gì. Ngũ Liên à, chúng ta đã kết thúc rồi, đừng quấn lấy nhau nữa, được không anh?"

"......." Câu nói đó của cô, làm cho Ngũ Liên bỗng cảm thấy mình rất buồn cười, cũng rất đáng thương. Người tàn nhẫn vứt bỏ anh đã không còn quan tâm đến anh, còn hy vọng anh đừng quấn lấy nhau nữa, anh còn cần gì phải nhớ mãi không quên, từ đầu đến cuối chỉ khiến mình chìm ngập trong tình yêu, trở thành một kẻ đi xin xỏ sao?

Uất Noãn Tâm không nỡ nhìn thấy anh đau khổ, nên chuyển đề tài khác. "Nghe nói anh đính hôn rồi, chúc mừng anh nhé! Vợ chưa cưới của anh rất đẹp, rất ưa nhìn, còn được dạy dỗ rất kỹ, rất xứng với anh."

Anh cười mỉa, "Linh Lung đúng là một người con gái không giống như em."

Cô nghe được trong lời nói của anh có mang theo sự châm chọc, cho nên ngay lúc đó cô cũng khôn g biết trả lời như thế nào. Sau một hồi, cô mới nói. "Vậy thì tốt, em chúc hai người hạnh phúc."

"Bọn tôi tất nhiên sẽ hạnh phúc! Em cho rằng sau khi em tàn nhẫn làm tôi đau khổ xong, tôi còn chờ đợi em sao?"

"Em không hề nghĩ như vậy, cũng hy vọng anh sẽ không như thế. Em không xứng với anh, không đáng được anh yêu, cô ấy mới là người bên anh quãng đời còn lại. Xin lỗi anh......."

"Chỉ một câu xin lỗi em có thể làm tan biến hết tất cả đau khổ em dành cho tôi sao? Uất Noãn Tâm, câu xin lỗi của em cũng đáng giá thật đó, nhưng tôi không lấy gì làm lạ cả, em đừng có giả vờ nữa."

"......." Uất Noãn Tâm có thể cảm nhận rõ nỗi oán hận của anh, giống như có ngàn cây tên đâm vào trái tim mình, Uất Noãn Tâm chỉ muốn chạy trốn đến một nơi nào đó thật xa, không cần phải đối mặt với anh.

Hứa Linh Lung luôn chăm chú theo dõi tình hình bên kia, không cẩn thận giẫm vào chân của Nam Cung Nghiêu, cô vội xin lỗi. "Xin lỗi anh......"

"Không sao cả! Cô rất căng thẳng nhỉ? Cô sợ bọn họ nối lại tình xưa sao?"

"........ Vâng!" Trong lòng Hứa Linh Lung chua xót, nghẹn ngào, rất khó chịu. "Tôi không rõ........... cuộc tình này, tôi không có lòng tin." Cái cảm giác lo được lo mất này đè nén quá lâu, cô bất chợt nói ra. "Liên.......... Anh ấy không yêu tôi........ Tôi biết rõ những lời không nên nói trước mặt anh, nhưng tôi rất khó chịu, rất sợ mất đi anh ấy."

"Tôi có thể cảm nhận được, người trong lòng anh ấy yêu, chỉ có mình cô Uất. Cho dù tôi có nói gì, làm gì, anh ấy cũng không để ý đến, chỉ qua loa cho có lệ thôi. Anh ấy giống như đang ở trong một thế giới khác, mà thế giới đó, chỉ có cô ấy, tôi không thể bước vào."

Sự chân thành và cố chấp của Ngũ Liên, đều nằm trong dự đoán của Nam Cung nghiêu. Cũng chính vì vậy, anh mới giở mọi thủ đoạn, gấp rút chia rẽ bọn họ, anh phải chặt đứt mọi đường lui của bọn họ.

"Tôi nói những lời này, anh không cười tôi chứ?"

"Không đâu! Tôi hiểu rõ cảm giác của em." Nam Cung Nghiêu mỉm cười. Mùi vị lo được lo mất này, rất đau khổ, chính anh cũng đã từng chịu đủ mọi tra tấn, bị cô đày đọa đến đớn đớn không nguôi.

Cùng một sự giày vò, anh thề rằng sẽ không chịu thêm lần nữa. Cho nên, cho dù phải giam cô lại, giày vò lẫn nhau, theo anh nhận thấy, điều này còn tốt chuyện giữ không được cô, luôn lo lắng bất cứ lúc nào cô cũng có thể ở bên Ngũ Liên.

Nỗi đau khổ cô mang đến cho anh, anh đã chịu đựng đủ rồi!

Trong trò chơi này, anh phải giành lấy quyền làm chủ!

Bình luận truyện Hợp Đồng Hôn Nhân 100 Ngày

Nhấn Shift + Enter để xuống hàng. Nhấn Enter để đăng câu trả lời.

Bình luận Facebook

Kim Anh
đăng bởi Kim Anh

Theo dõi

Danh sách chương