Tùy Chỉnh
Đề cử

Chương 108

- Không…không được, đừng!_ Tôi bỗng nhiên bật dậy, phát hiện mình cả người đầm đìa mồ hôi. Trong lòng nỗi lo lắng ngày càng dâng cao khiến tôi sợ hãi vô cùng. Vừa tôi mới mơ, mơ thấy một cơn ác mộng đáng sợ.

Trong mơ, tôi thấy máu, rất nhiều máu, máu bê bết khắp nơi. Và rồi không biết từ đâu, một ảo ảnh xuất hiện, ảo ảnh này đã cho tôi nhìn thấy Kỳ. Tôi thấy hắn, thấy hắn bị Khải bắn. Một phát kia đã xuyên qua tim và cướp đi tính mạng của người tôi yêu. Nhìn thấy hắn bị bắn, tâm của tôi còn đau đớn hơn mình bị bắn gấp trăm ngàn lần. Tôi sợ lắm, sợ cái cảnh ấy chính là một sự thật, sự thật tàn khốc mà có lẽ tôi không thể nào đối mặt được. Một con người trước đang sống sờ sờ ngay trước mắt, ngày ngày ở bên cạnh, chăm lo, yêu thương và chăm chút tôi đến từng điều nhỏ nhặt nhất tự dưng bị mất đi, làm sao mà tôi chịu nổi cú sốc này đây. Vì thế tôi sợ quá nên đã choàng tỉnh dậy.

[Kỳ cố gắng lần mò suốt cả tiếng đồng hồ, cuối cùng cũng tìm được đến nơi Khải bắt nhốt Thiên Ánh. Anh không suy nghĩ lập tức xông vào, liền bị bọn đàn em của Khải bao vây và áp giải vào. Lúc nhìn thấy Ánh nước mắt lưng tròng đang bị treo ngược lên trông rất đáng thương, hơn nữa còn bị Nga dùng roi da quất, anh cảm thấy rất đau lòng. Trên người cô đã chịu không ít những đòn roi của họ, máu hòa cùng những giọt mồ hôi do chịu đựng cơn đau túa ra, kết dính lại khiến da thịt cô đau xót vô cùng. Tuy nhiên mỗi lần mà chiếc roi kia chạm đến người, cô lại cố cắn răng chịu đựng, cô tin sẽ có người đến cứu cô. Chờ đợi mòn mỏi cuối cùng người cũng đã đến, cuối cùng cô cũng có hi vọng rồi.

Anh nhìn những vết thương chằng chịt giờ máu đã khô trên người em gái mình mà tức đến nghiến răng, hận không thể băm vằm chúng ra làm trăm mảnh. Khốn nạn, chúng không phải là người nữa, rõ ràng là cùng chảy chung dòng máu, tại sao chúng lại có thể tham lam và độc ác đến như vậy. Bọn chúng yêu cầu anh giao tiền, đổi lại chúng đẩy Ánh về phía anh. Nhanh tay quăng túi tiền về phía chúng, anh lao đến ôm lấy nhỏ. Tuy nhiên chúng nào có dễ dàng tha cho họ như thế, ngay khi túi tiền vừa rơi vào tay Khải, lão Quốc đã giơ súng lên. “Đoàng” một phát, lập tức hai thân thể cùng ngã xuống sàn. Thế nhưng trong hai người, người bị thương thật sự là Ánh. Lúc phát súng kia được bắn ra, cô không tiếc thân mình che chở cho anh. Thật ra, cô muốn bảo toàn tính mạng của anh cũng vì anh có khả năng đấu lại chúng, sẽ đem công lí như lời Nguyệt nói đến, cho chúng một bài học. Hơn nữa cô hiểu Kỳ là sự kì vọng của cả gia tộc họ Vũ, là niềm hi vọng của Nguyệt, chỉ sợ nếu không có anh thì Nguyệt sẽ không sống nổi.

Cô hiểu cái cảm giác người mình yêu thương mất đi đau đớn đến nhường nào, thôi thì phần này cứ dành cho cô, cô là đứa con gái không có gia đình, không có người thương yêu, chết đi cũng chẳng ai thương xót, vì vậy nếu chết đi có thể thanh thản hơn, cô nguyện chết. Vào cái giây phút định mệnh ấy, Kỳ lập tức rút súng ra, nhằm vào lão Quốc mà bắn, anh muốn trả thù cho Thiên Ánh. Chỉ tiếc là tiếng súng của anh nổ ra quá chậm, lại để lão Quốc né được, ngược lại còn dính phải một phát trí mạng của lão. Lúc anh ngã xuống cũng là lúc chúng cất lên những nụ cười thắng lợi và nhanh chóng rời đi cùng số tiền anh mang đến. Hai con người cùng nằm dưới sàn nhà, máu cứ từ từ chảy ra nhuộm đỏ cả cảnh vật, nhuộm đỏ cả chiếc váy trắng của Ánh. Anh cố gắng bò đến bên cô, giương đôi mắt kiên cường lên nhìn cô. Hai bàn tay từ từ đưa lên, lồng vào nhau, anh nhẹ nói:

- Thiên Ánh, đừng sợ, anh vẫn đang ở đây. Kiên cường lên em, ba mẹ em ở trên trời có linh thiêng nhất định sẽ phù hộ chúng ta thoát nạn._ Anh nói như vậy chỉ là cố gắng an ủi cô còn anh biết rằng hi vọng sẽ chẳng thể đến với bọn họ.

- Anh cũng phải kiên cường lên, Nguyệt còn đang đợi anh trở về._Cô đáp. Trái tim cô chợt ấm lên, cuối cùng cô phát hiện mình không bị bỏ rơi nữa bởi anh trai cô luôn quan tâm đến cô. Mặc dù họ không phải là anh em ruột thịt nhưng cũng từng có khoảng thời gian thân thiết và xem nhau như ruột thịt mà đối xử vậy.

Nghe Ánh nói, anh cũng chỉ mỉm cười. Giờ phút này nhớ tới cô (Nguyệt) làm trái tim anh ấm áp vô cùng. Không biết cô hiện giờ thế nào, đang làm gì, có phải rất lo lắng cho anh hay không? Trong lòng anh có hàng ngàn hàng vạn câu muốn hỏi cô, chỉ tiếc chắc anh không còn cơ hội nữa. Phát súng kia dường như đã có thể kết liễu anh, chỉ là anh cố gắng kiên cường khi nghĩ đến cô. Anh cũng không phải không biết tình yêu cô dành cho anh nhiều như thế nào, còn có thể nhiều hơn cả những ngôi sao trên bầu trời bao la kia không nhỉ? Anh cũng biết nếu mình chết đi sẽ có hậu quả thế nào? Chỉ là anh không nỡ, không nỡ rời xa cô thôi. Trước mắt anh dường như đang hiện lên hình ảnh cô, một thiên thần mặc váy trắng. Lấy từ trong túi ra chiếc dây chuyền mà cô từng đeo, trên đó còn có chiếc nhẫn đính hôn của bọn họ, nắm chặt trong lòng bàn tay và từ từ nhắm mắt lại. Anh không biết mình có thể kiên cường tới giờ khắc cuối cùng không nhưng anh nhất định sẽ cố, chỉ vì cô.]

Chị Huệ thấy tôi trong bộ dạng như thế thì vô cùng lo lắng hỏi han nhưng tôi không nói gì cả, giờ phút này tôi muốn một mình yên tĩnh nên đã bảo chị Huệ trở về phòng trước, còn mình lát nữa sẽ ngủ sau. Tôi nói thế là vì muốn để chị Huệ yên tâm mà rời đi chứ giờ đây tôi sao dám ngủ chứ? Hiện tại là 3 giờ 30 phút sáng, vậy mà tin tức về Kỳ vẫn bặt vô âm tín, làm sao tôi không lo lắng cho nổi. Trong lòng tôi nao nao, tôi thực sự muốn thấy hắn bình an trở về, cho dù có bị thương cũng được. Tôi không muốn chờ trong tình cảnh vô vọng như vậy. Cầm chiếc điện thoại trên tay, tôi hết bấm số lại xóa đi, tôi không dám gọi cho bọn họ hỏi tin tức, tôi sợ nghe cái tin động trời đó, cái tin sẽ làm tan nát tim tôi. Thế nhưng tôi vẫn muốn cho mình lấy một tia hi vọng dù nhỏ nhoi thôi. Hít một hơi thật sâu, tôi lấy hết dũng cảm bấm nút gọi. Đầu dây bên kia nhanh chóng bắt máy, là giọng của Vũ:

- Chị Hai, có việc gì không?

- Đã tìm thấy tung tích của anh ấy chưa?_ Tôi hơi run run hỏi

- Dạ, chúng tôi đã cố gắng hết sức nhưng đến giờ vẫn chưa tìm được, chị yên tâm, tôi nhất định sẽ đưa bang chủ trở về._ Trong giọng của Vũ có vài phần mệt mỏi. Tôi hiểu công việc mà họ đang làm, cùng với sự truy lùng của cảnh sát, nhất định sẽ mau chóng tìm ra hắn. Tôi cũng không phải không quan tâm đến sức khỏe của mấy anh em, vì thế khuyên họ:

- Được rồi, cậu dẫn mấy anh em đi nghỉ ngơi đi, làm việc cả đêm rồi. Việc tìm kiếm để hôm sau cũng được chứ nếu mấy người lao lực quá mức bệnh ra đấy ai lo tìm hộ tôi đây.

Nghe lời tôi khuyên, họ mới tạm thời ngừng công việc để nghỉ ngơi, còn tôi cứ thế thức đến sáng luôn. Hậu quả của việc ‘thức đêm mới biết đêm dài’ là sáng ngày ra mắt tôi biến thành con gấu trúc với quầng thâm lộ rõ ở mí mắt, không những vậy cả người còn bơ phờ thiếu sức sống. Hôm nay tuy vẫn phải đi học nhưng tôi chẳng còn tâm trạng nào mà lo học lo hành, đành phải xin nghỉ. Đến giờ về, hai đứa Bảo Châu và Thanh Trúc lần lượt kéo nhau đến nhà hỏi thăm tôi vì tưởng đâu tôi ốm. Lúc nghe được tin Kỳ, họ không ngừng an ủi và khuyên tôi không nên quá lo lắng, nhưng làm sao tôi có thể không lo lắng cho được khi đến giờ một chút tin tức về chồng mình cũng không có.

Chờ đợi là một điều mệt mỏi nhưng chờ đợi trong vô vọng còn mệt mỏi gấp trăm ngàn lần, tôi mong kì tích có thể xảy ra, cầu xin ông trời đừng nhẫn tâm mang Kỳ rời khỏi tôi. Còn Thiên Ánh giờ đây không biết thế nào, có gặp nguy hiểm gì hay không? Liệu mấy kẻ cầm thú đó có làm hại gì họ hay không? Cũng đều do tôi cả, nếu không phải lúc đầu xông xáo muốn tìm ra sự thật sẽ không lôi họ vào những chuyện rắc rối như thế này, cũng có thể bây giờ họ vẫn còn đang sống rất bình yên. Tôi trong lòng cực kì tự trách nhưng dù có tự trách đến đâu thì cũng không thể đưa họ trở lại.

----------------------------------------------------------------------------------Hết chương 108------------------------------------------------------------

Bình luận truyện Hợp đồng hôn nhân ( Cô dâu 14 tuổi )

Nhấn Shift + Enter để xuống hàng. Nhấn Enter để đăng câu trả lời.

Bình luận Facebook

Junsong
đăng bởi Junsong

Theo dõi