Tùy Chỉnh
Đề cử

Chương 50

[ Còn lại Nam và Vũ , hai người lắc đầu ngao ngán vì có một chị hai quá ư là trẻ con nhưng lại rất dễ thương như cô . Chị Hai của bọn họ đúng thật là khác người khiến bọn họ ngay lần đầu tiên gặp mặt đã có rất nhiều ấn tượng : tính cách thì đa hình đa dạng , bình thường thì đầu óc chậm hiểu , non nớt , ngây thơ như đứa trẻ chưa hiểu sự đời , khi thì hồn nhiên cười nói vui vẻ , có khi thì lại đột nhiên tức giận làm người ta không thể nào lường trước được , nhất là những kẻ nào đắc tội với cô là chết không toàn thây rồi . Có khi thì cứ lải nhải dài dòng như bà cụ non , có lúc thì lại câm như hến chả nói câu nào . Nhưng nếu nói về cô thì góp lại được một câu : " Ngươi không phạm ta thì ta sẽ không phạm ngươi , người mà phạm ta là ... không biết điều gì sẽ đến ! " . Cô thức sự nhỏ tuổi mà rất là thông minh , nếu có kẻ địch như cô thì không thể xem thường . Tuy trông bề ngoài của cô có vẻ ngây thơ như thế thôi nhưng ai lường trước được cô được xếp vào hàng nguy hiếm số 1 đó . Họ chưa quen cô được bao lâu , cùng lắm là hơn một tháng kể từ lúc bang chủ dẫn cô đến đây , vậy mà đã lĩnh giáo đủ rồi , xem ra bang chủ bọn họ muốn lấy lòng cô còn phải chịu khổ dài dài ] Tôi về phòng , do mệt quá nên vừa đặt mình xuống đã thiếp đi mà ngủ quên luôn từ bao giờ . Sáng , tôi nặng nề mở mắt , muốn xuống giường làm VSCN rồi chạy sang xem tên kia thế nào thì phát hiện có một cánh tay đang đặt trên eo mình . Tôi tức giận không cần biết tên dê xồm nào đang nằm bên cạnh , quay ra đạp cho hắn một phát bay xuống giường . Và rồi một tiếng kêu kinh thiên động địa xảy ra , tôi lúc này mới phát hiện cái kẻ đen đủi vừa bị tôi đá đó là Kỳ , anh ta đang chật vật ôm cánh tay . Tôi hoảng hốt xuống giường đỡ hắn dậy , quan tâm hỏi :

- Anh không sao chứ ? Sao anh lại đến đây ? Sao anh lại đến đây , không phải anh đang dưỡng thương ở bên kia sao ? Cho đáng đời !

- Em định mưu sát chồng đấy à ? _ Kỳ gầm nhẹ

- Chồng tôi ? Ai vậy ? Sao tôi không biết nhỉ ? _ Tôi bình thản liếc hắn

- Em ... ! Được lắm ! Chờ khi khỏi rồi xem tôi đem em xử lí như thế nào !

- Anh cứ lo dưỡng thương trước đi , khi nào khỏi hẵng hay nhá ! _ Tôi lè lưỡi chọc tức hắn , rồi đột nhiên hỏi - À , vết thương của anh sao rồi ?

- Không sao ! Khỏi rồi !

- Bỏ ra em xem ! _ Tôi ra lệnh , mang theo giọng nói bá đạo lại có đôi chút trẻ con . Dạo này tôi thấy mình càng ngày càng được nuông chiều sinh hư rồi .

- Không được ! _ Kỳ cự tuyệt thẳng thừng . Chẳng qua là vết thương trên cánh tay anh ta gần bả vai nên phải cởi áo ra mới biết được , nếu không tôi đã trức tiếp vén cánh tay áo hắn lên mà xem rồi

- Sao ? Cởi áo ra ! Mau lên ! _ Giọng rõ là ra lệnh

- Đã nói không là không ! _ Kỳ tiếp tục cứng đầu .

- Không cho xem phải không ? _ Tôi trừng mắt . Phải cảm ơn ông trời đã cho tôi cái tính bướng bỉnh như vậy . Nhưng tại sao lại không nói là ba mẹ sinh ra tôi với cái tính đó vì người ta có câu " Người sinh con trời sinh tính " mà , việc gì tôi đã muốn làm là phải thực hiện cho bằng được mặc dù có đôi khi không thích làm đến cùng bởi vì tính cách tôi rất mau chán .

- Không cho xem thì thôi . Anh đi đi , ra ngoài ! _ Tôi trực tiếp đẩy Kỳ ra

- Được rồi ! Muốn xem thì xem đi . Nhưng em vẫn là phải tự mình cởi rồi ! _ Giọng Kỳ nghe có vẻ bất lực nhưng lại mang vài phần khiêu khích . Tôi há hốc " ôi trời ! Nhìn cái vẻ mặt gian xảo vô liêm sỉ của hắn kìa ! " . Hắn thích khiêu khích , được thôi , tôi sẽ chơi cùng với hắn . Tôi mỉm cười , hít một hơi , nói :

- Cởi thì cởi chứ sao ! Tôi cũng đâu có phải chưa nhìn qua bọn con trai cởi trần ! _ Tôi vừa dứt lời đã nhận ra được ánh mắt u ám như muốn giết người , hắn lườm tôi - Nói ! Em nhìn của ai ?

- Ở ngoài đường thiếu gì ! Với lại trong tivi cũng có ! Anh tức giận cái gì ! _ Tôi bất mãn trừng mắt lại . Bỗng có cánh tay luôn qua eo tôi kéo tôi sát lại gần , thì thầm vào tai tôi " lần sau chỉ được phép nhìn anh ! " . Tôi đỏ mặt đẩy hắn ra , nói - Đừng có nói nữa , để yên coi !

Tôi đấm nhẹ vào ngực hắn , sau đó bắt đầu cởi nút áo . Nhưng chỉ cần nghĩ cởi áo giúp hắn mặt tôi lại bất giác đỏ lên , vì thế nhất quyết nhắm tịt mắt lại và từng nút từng nút một . Sau khi lột được cái áo ra , kiểm tra vết đạn ở trên tay , nó đã sưng lên và có phần sắp chảy máu , lại không được băng bó , nhỡ nhiễm trùng thì sao ? Tuy tôi không biết việc của cái thế giới bọn họ nhưng vết thương thì phải băng lại chứ . Tôi hỏi :

- Sao họ không băng lại ?

- Là anh bảo họ không được băng !

- Anh bị ngu đấy à ? Không băng lại nhỡ nhiễm trùng thì sao ? _ Tôi mắng hắn , giọng điệu y như bà cụ non

- Vậy thì em giúp anh băng lại đi ! _ Kỳ nói , tôi đành đáp ứng . Không phải tự dưng mà tôi lại tốt với Kỳ như vậy đâu , chỉ là do tôi ngu ngốc đã làm Kỳ bị thương . Tôi chấm cồn thấm lên vết thương để rửa , sau đó bôi thuốc sát trùng và lấy bông bịt lại , sau đó băng vào . Tôi buộc nó thắt thành cái nơ con bướm trông rất dễ thương , khi xong , tôi thở phào . Lúc tôi ngẩng lên , thấy Kỳ đang chăm chú nhìn tôi , tôi quơ quơ tay trước mặt hắn , bỗng nhiên hắn kéo tôi lại rồi áp môi hắn lên môi tôi và mãnh liệt tàn phá khiến nó sưng lên rất bắt mắt . Khi hắn bỏ tôi ra , tôi bất mãn liếc hắn :

- Đồ dê cụ !

- Không dê sao lấy được em !

- Anh ... Không thèm nói chuyện với anh nữa ! _ Tôi đỏ mặt chạy ra khỏi phòng

( Xong chap 50 )

Bình luận truyện Hợp đồng hôn nhân ( Cô dâu 14 tuổi )

Nhấn Shift + Enter để xuống hàng. Nhấn Enter để đăng câu trả lời.

Bình luận Facebook

Junsong
đăng bởi Junsong

Theo dõi