Tùy Chỉnh
Đề cử

Chương 64

Tôi đã bị đánh đau như thế mà cái tên Kỳ ngu ngốc kia còn vỗ lưng tôi khiến vết thương đã tím nay vì động mạnh lại lan ra . Tôi run run người , cố gắng bặm môi để không kêu thành tiếng . Bỗng nhiên Kỳ đẩy tôi ra , mặt đen thui , không biết tôi lại chọc giận hắn cái gì rồi . Hắn hỏi : - Em làm sao vậy ?

- Sao là sao ? Đâu có sao . _ Tôi dụi dụi mắt , vô tội hỏi

- Thế sao lại khóc ? _ Kỳ hỏi khiến tôi chột dạ . Tôi thực sự rất uất ức nhưng tôi không muốn làm liên lụy đến người vô tội . Huống hồ gì không phải bọn chúng cố tình gây sự , chỉ vì bị người khác sai khiến thôi . Tuy tôi cũng tò mò về người ấy lắm , dù gì từ trước đến nay tôi sống rất hiền hòa , đâu có thích gây thù chuốc oán với ai bao giờ . Nhưng nếu là hiểu lầm thì không phải quá trùng hợp hay sao ? Tuy nhiên tôi cũng không muốn làm to chuyện , không tốt cho cả tôi lẫn bọn chúng chứ không phải tôi muốn che dấu đâu . Kỳ bỗng nghiêm mặt , lạnh lùng phun ra từng chữ :

- Có - nói - không ? _ Tôi cứng đầu không chịu nói , Kỳ vỗ cái đét vào lưng khiến tôi phải hét lên một cách thống thiết - AAAAAAA ... Đau quá ! Anh điên à ?

[ Đây không phải là Kỳ muốn mà cố tình làm như vậy , đối với cái tính cứng đầu của cô thì không thể nhẹ được . Cô đôi lúc thích mềm không thích cứng nhưng đôi khi mềm không được bắt buộc phải cứng thôi ]

- Bây giờ thì em nói được chưa ? _ Kỳ hỏi , giọng dịu hơn trước . Tôi uất ức tiếp tục lao vào lòng Kỳ khóc lóc kể lể trông rất thê thảm .

[ Lần này thì máu nóng trong người thực sự dồn lên não rồi đấy . Không ngờ có kẻ lại dám giở trò hại cô sau lưng anh . Nhưng hắn không xem lại mình là ai mà còn dám làm như thế , anh nhất định không tha cho kẻ dám làm hại bà xã của anh ] . Tôi kể lể nhưng những tình tiết trong đó được tôi cải biên , thêm bớt rất nhiều , lại còn chém gió vù vù nữa . Đã mất công nói phải nói cho thật hay , thật là hoành tráng , để cho cái kẻ dám hại tôi nếm mùi vị cận kề cái chết của " ông chồng thần chết " của tôi . Đừng nghĩ tôi vu oan cho bọn chúng , nếu bọn chúng dám làm thì bọn chúng phải tự gánh lấy hậu quả thôi , biết là động phải kẻ không nên động mà cứ cả gan động vào . Vừa nãy tôi còn cảm thấy có chút thương tình định tha cho bọn họ , nhưng sau khi kể lại tôi mới thấy đáng giận tới nghiến răng nghiến lợi , vì thế tôi nhất định phải trả thù lại gấp trăm ngàn lần những gì bọn chúng đối xử với tôi . Khóc đã , tôi mới buông Kỳ ra , nhìn áo sơ mi trắng bị mình làm bẩn hết , áy náy nói :

- Xin lỗi làm bẩn áo anh hết rồi , vứt xuống để mai em giặt cho .

- CỞI ÁO RA ! _ Kỳ bỗng nhiên nghiêm mặt . Tôi ngây người ra , hỏi - Anh muốn làm gì ?

- Bôi thuốc ! Nếu em không ngoan ngoãn tự cởi ra thì anh sẽ xé nó ra đấy ! _ Kì nói rồi vươn tay tới

- Oái , không cần . Để em tự bôi được rồi , anh ra ngoài trước đi _ Tôi giữ chặt lấy cổ áo vì sợ hắn sẽ làm thật

- Cởi - hay - không ? _ Kỳ gằn giọng , một loại khí thế bức người . Tôi run sợ , vội vàng nói - Được , em cởi , cởi mà !

Từng chiếc cúc của chiếc áo đồng phục được tôi do dự cởi ra , lòng không muốn một chút nào . Cởi ra không phải để hắn nhìn thấy hết hay sao ? Nhưng tôi không thể không phục tùng mệnh lệnh được , trông cái bản mặt đen thui như Bao Công xử án thế kia ai mà dám chống trả chứ . Dần dần nút áo đã được cởi hết nhưng tôi vẫn do dự không muốn cởi . Người ta nói " nam nữ thủ thụ bất tương thân " nha . Mà đây còn phải cởi áo trước mặt một đứa con trai chính hiệu chuẩn 100% đấy , bảo sao không ngại cho được . Tôi vẫn đang do dự giữa việc nên cởi hay không thì chiếc áo đã bị lột ra rồi . Theo quán tính tôi lấy tay che người , đỏ mặt nói không nên lời :

- Anh ...

- Nằm sấp xuống ! _ Kỳ lạnh giọng ra lệnh .

[ Nhìn anh lạnh lùng thế thôi nhưng thực ra trong lòng đang đau muốn chết , người phụ nữ của anh mà lại để cho người ta khi dễ như thế ư ? Lúc anh lột ra , cả người sững sờ không tả nổi , tấm lưng trắng trẻo chằng chịt những vết thâm tím có to có nhỏ , nhìn là đã biết dùng sức không nhỏ rồi . Anh vừa giận vừa thương , cô gái này sao lại ngu ngốc đến nỗi tự dẫn mình vào miệng cọp chứ ? Bình thường trông cô thông minh sáng lạn như thế ai ngờ đâu cô lại ngu ngốc như vậy , đê người ta đánh mà không biết cầu cứu ] . Tôi bĩu môi bất mãn làm theo lời hắn , không tình nguyện mà úp người xuống để hắn từ từ mà bôi thuốc cho tôi . Hắn nhẹ nhàng bôi thuốc lên những vết bầm tím trên lưng , cảm giác mát lạnh của thuốc khiến tôi cảm thấy đỡ đau hơn nhiều . Tuy nói hắn là con trai nhưng không hề thô lỗ chút nào , hắn làm nhẹ nhàng tới mức tôi không có chút đau đớn . Vừa giúp tôi bôi thuốc , Kỳ vừa trách móc :

- Em thật ngu ngốc ! Lúc đó bị đánh không có miệng kêu cứu hay sao ? Bình thường đấu khẩu với anh không phải em mạnh miệng lắm cơ mà , hôm nay bị mèo cắn mất lưỡi rồi hay sao ?

- Em ... _ Tôi tức nghẹn không nói lên lời . Quả thực lúc đó tôi bị đánh tới đầu óc quay cuồng , trên đầu còn quay vòng vòng mấy ông sao nữa , làm gì còn tâm trí nghĩ đến việc kêu cứu hay không cơ chứ .

( Xong chap 64 )

Xin lỗi hôm nay ra chap hơi muộn , mọi người thông cảm , tình hình gió bão khiến cho mạng yếu quá . Mình muốn xin nghỉ vài ngày vì phải chuẩn bị cho tác phẩm mới , mình sẽ nhanh chóng quay lại và post chap mới . Cảm ơn các bạn nhiều !

Bình luận truyện Hợp đồng hôn nhân ( Cô dâu 14 tuổi )

Nhấn Shift + Enter để xuống hàng. Nhấn Enter để đăng câu trả lời.

Bình luận Facebook

Junsong
đăng bởi Junsong

Theo dõi