Tùy Chỉnh
Đề cử
Hotgirls Siêu Quậy

Hotgirls Siêu Quậy

Chương 22.16

Nó thở hồng hộc đứng chống chân lên người hắn. Hắn thật sự bị nó đánh gục và nằm dưới đất không đứng lên nổi. Nó cũng không khá hơn, bị hắn dần tới mức muốn kiệt sức.
- Thế là thắng bại đã rõ. Phần thưởng thuộc về em! – Nó nhìn hắn nằm dưới chân mình.
- Ngay từ đầu…anh đã biết điều đó. – Hắn nằm dưới đất, mệt mỏi.
- Hừ… - Nó cười rồi bỏ chân ra khỏi người hắn, dùng tay kéo hắn đứng dậy....
- Em rất giỏi. Anh thua em tất cả mọi mặt. – Anh cười xoà.
- Không…đó là kết quả của những năm tháng mồ hôi và xương máu… nhưng không hề có nước mắt! – Nó lắc đầu. Qủa thật, để có thể đạt tới những thứ ngày hôm nay, nó đã cùng những người bạn của mình vượt qua và chịu đựng rất nhiều thứ.
- Phải…là thù hận đã thúc đẩy ý chí… - Nó cười nhẹ, cúi đầu để hắn không thể nhìn thấy ánh mắt có phần tức giận, đau xót lẫn yếu đuối của mình.
- Thù hận? Em mang hận với ai à? – Hắn quay sang nhìn nó.
- Phải…là một người nhưng có lẽ…em đành chấp nhận bước qua thù hận vậy… - Nó mím môi, ngước mặt lên nhìn bầu trời đầy sao.
- Là ai? – Hắn lại hỏi.
- Anh không biết người ấy đâu. Là một người là dù có chết em vẫn không thể xuống tay. Dù hận rất nhiều những cũng không thể giết! – Nó nhếch môi bước nhanh lên phía trước. Phải, nói ra được câu tha thứ, lòng nó nhẹ hơn được một chút nhưng…không hoàn toàn là đã hết hận. Khi nào nó quay lại trường Kingdom, chắc chắn, Nguyệt Thy sẽ phải chịu cái giá mà ả ta phải gánh!
Nó bước tới cạnh Ropez cười một cái. Nhiệm vụ đã hoàn thành xuất sắc! Nó đã tìm thấy hai hộ vệ thích hợp để trình lên trước mặt thầy của mình mặc dù gương mặt Ropez lúc này có chút khó chịu. Nó biết chị đang nghĩ gì.
Là tức giận và lo lắng. Chị sợ nếu hắn và nó cứ tiếp tục tiếp xúc và giữ khoảng cách như hiện tại, sớm muộn nó cũng sẽ quay lại thích hắn (Ropez không biết nó hồi phục trí nhớ và nó đang quen hắn). Cô em gái mà chị xem như báu vật đã từng bị thằng em trai chị làm cho tổn thương sâu sắc. Chị sợ quá khứ một lần nữa lại lặp lại.
- Vậy là chúng ta đã có người chiến thắng. Bang chủ bang Killing sẽ là người nắm giữ phần thưởng “Chiếc ghế vàng”. – Thiên cầm tay nó giơ lên.
- Có ai phản đối không? – Ropez ngước lên nhìn toàn thể những tên đàn em đi theo dõi cuộc đấu.
Không một cánh tay nào giơ tên hay bất cứ không lời phản kháng nào. Điều đó đồng nghĩa với việc, họ hoàn toàn đồng ý với sự lên ngôi của nó.
- Tốt. Nếu mọi người đã không có ý kiến gì thì tôi mong sau này sẽ không có ai làm phản. Tôi không bắt buộc các bang nhóm phải tan rã và gia nhập vào Killing. Mọi người cứ hoạt động bình thường nhưng tôi mong rằng…mọi hoạt động đều thông qua ý kiến tôi. Nếu muốn đấu đá với nhau mà không có một câu thông báo, tôi đảm bảo những bang tham gia cuộc đấu đó sẽ bị Killing dọn dẹp sạch sẽ! Và hơn hết…đừng tỏ ra quá kính trọng tôi. Cứ xem tôi là người bình thường, đừng chào hỏi cũng đừng xem tôi là chủ nhân. Hơn hết…phản là CHẾT! Rõ không? – Nó nói rồi hỏi lại tất cả.
- RÕ! – Tất cả đồng thanh đáp. Đây là điều nó muốn nghe.
- Ok…tối nay kết thúc tại đây. Giải tán! – Nó hét to.
Tất cả mọi người lật đật kéo nhau ra về, nó mới thở dài đầy mệt mỏi. Quay sang, nó hỏi Ropez:
- Ba người kia đâu? Em cũng không thấy Minh và Khánh?
- Vào viện rồi. Thảo Anh cần phải lấy viên đạn ở tay ra, Vi thì do mất máu nên sau khi thắng Khánh đã ngất xỉu. Khánh, Trang và Minh chạy theo chăm sóc họ rồi. – Thiên đứng đó trả lời thay Ropez.
- Vậy sao anh không đi theo? Không lo cho Thảo Anh à? – Nó nhìn ông anh hai.
- Tại Thảo Anh kiên quyết bảo anh ở lại xem tình hình của em. Cô ấy không an tâm. – Thiên xoa đầu nó trả lời.
- Vậy sao? Vậy phiền anh chăm sóc họ những ngày sắp tới giúp em nhé! Em sắp phải đi rồi. Chắc cũng phải hơn nửa tháng. Xin nghỉ học ở trường hộ em luôn. – Nó vươn vai.
- Em đi đâu à? – Hắn quay sang nhìn nó bất ngờ.
- Phải…một chuyến đi xa. – Nó cười hiền.
- Em đi đâu? – Tới lượt Thiên hỏi.
- Tổ chức. Tới hạn rồi…anh quên nhanh vậy? Một tuần nữa là phải có kết quả. Em muốn đi sớm hơn một tuần. Vả lại…có chút chuyện cần sang đó. – Nó đáp lời ông anh trai yêu quý. Lần này đi, nó không chỉ là tới tổ chức mà còn thăm pama, điều tra mối nghi ngờ Tứ quản lí của mình và để lánh mặt một thời gian…
- Khi nào em đi? – Ropez bẹo má nó.
- Đau em…Tối nay đi luôn chị ạ. Chị đặt giùm em chuyến bay hai tiếng nữa nhé. – Nó nhăn mặt.
- Sao gấp vậy, em mệt lắm rồi, sao không nghỉ ngôi để tối mai đi? – Ropez lo lắng.
- Em ổn. Có việc quan trọng nên đi nhanh thôi chị ạ. Lên máy bay em vẫn có thể ngủ được mà. Chị đừng lo. – Nó trấn an.
- Được…chuyến bay hai tiếng sau, chị sẽ đặt giúp em. – Ropez nói rồi rút điện thoại ra gọi cho ai đó.
- Ok…Bye mọi người! Hẹn nửa tháng sau gặp. – Nó vẫy tay rồi chạy lại chiếc moto mà Vi chở nó tới đây. Bây giờ nhỏ đang ở bệnh viện rồi, nó không đi về thì ai đi đây? Chiếc xe ấy đáng tiền lắm chứ! Bỏ lại đây có mà uổng tiền à?

Bình luận truyện Hotgirls Siêu Quậy

Nhấn Shift + Enter để xuống hàng. Nhấn Enter để đăng câu trả lời.

Bình luận Facebook

Admin
đăng bởi Admin

Theo dõi