Tùy Chỉnh
Đề cử
Hotgirls Siêu Quậy

Hotgirls Siêu Quậy

Chương 7:2 : TRỞ LẠI – KHỞI ĐẦU

Thảo Trang điềm nhiên trả lời:- Tất nhiên, là công ti đứng đầu về lĩnh vực nghệ thuật của châu Á.- Phải. – Vi gật đầu.- Thế thì liên quan gì sao? – Thảo Anh cũng tò mò lí do mà nó với Vi sang đây.-
Hôm trước, em nghe thấy pama trong phòng nói rằng Ngô Ngọc đang cố gắng
lật đổ tập đoàn nhà mình. Người đứng đầu Ngô Ngọc hiện tại cũng chính
là chủ tịch Ngô Thái Minh của tập đoàn Smart-world ngày xưa. (Chú thích:
Cách đây khoảng 20 năm, Smart-world là một tập đoàn lớn trên thế giới
nhưng từ khi công ty nhà nó và Vi bắt đầu nổi lên thì uy tín và các mối
làm ăn của smart-world bắt đầu giảm dẫn đến phá sản không lâu sau đó.) –
Nó nói.- Smart-world? – Trang nhắc lại.- … - Nó không nói, chỉ gật đầu.- Đó chẳng phải là… - Thảo Anh nhìn hai con bạn.-
Ừ…lão già kia đã hăm doạ về một ngày mà KWT (Tập đoàn nhà nó, viết tắt
trong từ Kiwasato) và Ngọc Bảo (tập đoàn nhà Vi) bị lật đổ, không lâu
đâu. Ngay sau lời hăm doạ đó là cổ phiếu của tập đoàn liên tục rớt giá
cách đây 5 năm tháng và được anh hai khôi phục, tiếp theo đó là một số
lô hàng bị đánh tráo thành hàng kém chất lượng, đã được thu hồi và xứ
lí. Nhưng gần đây nhất là trong công ty có nội gián. Nhiều thông tin
được bán ra cho các công ti khác, và liên tục mấy tháng gần đây đều có
người ăn xén mất một khoáng không ít của công ti. Mỗi tháng tầm 250
triệu và tính đến nay cũng hơn cả tỉ đồng. – Nó nói.- Hơn một tỉ? – Trang và Thảo Anh nhắc lại.-
Phải, điều tra là chỉ duy nhất mất từ một chi nhánh lớn nhất tại Việt
Nam. Hiện tại thì tổng giám đốc ở đó đã được cho thôi việc, còn ai là
người lên nắm tiếp chức vụ này là ai thì không biết. – Vi thở dài.- Người lên thay chức tổng giám đốc là…chị! – Trang dựa người ra sau, nói một cách khó khăn.- Vậy ạ? – Nó nói, giọng chẳng tỏ vẻ gì là ngạc nhiên.- Vi thì chuyện này chắc không biết nhưng với người như em, chị tin rằng em biết rồi. Đúng chứ? – Trang nhìn nó hỏi.- Vâng. – Nó đáp.- Mày biết sao? – Vi nhìn nó.-
Ừ…tao biết bởi người mà pama có thể tin tưởng để giao lại chỗ nguy hiểm
như thế chị có chị Trang. Anh Thiên tuy hơi lạng lùng nhưng rất nóng
tính, anh Minh thì làm việc thì khả năng phán đoán sự việc chỉ ở mức
90%. Hai người đó không thể đảm nhiệm được vị trí nguy hiểm đó. Chỉ có
chị Trang là người biết giữ bình tĩnh và khả năng phán đoán ở mức 99%
nên tất nhiên phải được trọng dụng hơn rồi. Còn ba đứa mình thì họ nghĩ
còn nhỏ nên không có khả năng. – Nó trả lời.- Ra là vậy. – Thảo Anh gật gù.- Em thông minh đó, có vẻ như nhận định của pama về em là không đúng thì phải? – Trang cười nhẹ.-
Không hẳn…em không thích mua việc vào bản thân nên cũng chẳng muốn làm
gì nhiều. Pama biết thế nên cũng không định nhở vả. Nhưng có vẻ lần này
em cần chị giúp một chuyện thôi. – Nó cười gian.- Chuyện gì? Nhìn nụ cười của em, chị thấy không an tâm. – Trang e ngại.- Không có gì đâu ạ. Em muốn điều tra và lật đổ lại Ngô Ngọc. Chị sẵn sàng giúp em chứ?- Tất nhiên…đó nhiệm vụ của chị. – Trang gật đầu.-
Vậy em muốn sau khi nhận chức, chị hãy để Thảo Anh làm thư kí riêng cho
mình. Thảo Anh thông minh, có thể giúp chị nhiều việc và hơn nữa khi
hai người cùng đi với nhau, em tin sẽ bớt đi nguy hiểm.- Ok…còn gì nữa? – Trang nhận lời không chút do dự.-
Vị trí trưởng phòng kế hoạch hãy giao cho Vi và trưởng phòng kế toán em
sẽ đảm nhiệm. Khi ở chức trưởng phòng kế hoạch, Vi có thể điều tra thêm
về số lô hàng từng bị đánh tráo và em cũng sẽ dễ dàng kiểm tra và bảo
quản sổ sách khi ở chức trưởng phòng kế toán. – Nó trình bày.- Ok. Quyết định thế đi! – Trang gật đầu.- Thế là xong. Trước mặt cứ thế nhé!- Ok. – Thảo anh và Vi đồng thanh.- À…còn chuyện này nữa! – Trang cắt ngang.- Chuyện gì ạ? – Thảo Anh hỏi.- J'D muốn các em quay trở về làm việc. Các em bỏ đi cũng được hơn nửa năm rồi còn gì? - Em không biết nữa. – Thảo Anh lắc đầu.- J'D kêu hả chị? – Vi hỏi.- Ừm…- Em sẽ trở lại! – Nó nói rồi đứng dậy.- Không phải mày ghét cái chốn đó lắm sao? – Vi nhìn nó.-
Tao không còn cách nào khác. Ngô Ngọc là công ty quản lí nghệ thuật cho
nên tao muốn thử xem tao và họ, ai thắng! – Nó nói rồi giơ tay tỏ vẻ
chào với Thảo Anh và Thảo Trang rồi bước thẳng ra cổng, trong đầu luẩn
quẩn một suy nghĩ: “Em tin, chị sẽ không…”- Thôi…em cũng về! Chào hai người! Tối mai tới bar chơi với tụi em nhá! Em đợi chị.– Vi thấy nó bước ra cũng chạy vội theo. Chiếc xe chạy ra khỏi cánh cổng sắt to, mất hút trên đường đi. Thảo Trang nói với em gái là mình mệt nên cũng lên phòng trước.…“Cạch”Cửa phòng Trang đóng lại, cô ngồi thụp xuống giường, tay bấm trên chiếc điện thoại rồi gọi cho ai đó:“Alo…có tin gì rồi?” – Đầu dây bên kia là giọng một người đàn ông trung niên nhấc máy vội vã hỏi.“Xin lỗi…cháu chỉ có thể cho bác biết là hai con bé đó qua đây không để tham quan. Chỉ thế thôi!” – Trang cười.“Sao thế? Tụi nó không chịu nói à?”“Không…cháu
đã hứa là sẽ giữ bí mật cho nên không thể cho bác biết thêm thông tin
gì. Mong bác thông cảm. Với lại bác không cần lo, chẳng có gì là quan
trọng lắm đâu. Cứ để tụi nó tự làm những điều tụi nó muốn. Vi và An là
hai đứa thông mình nên chắc chắn không làm chuyện gì hồ đồ.”“Bác sẽ tin cháu…mong rằng chúng đừng đi xa quá…” – Giọng người đàn ông buồn bã.“Vâng…thôi muộn rồi, bác nghĩ sớm đi ạ!” – Trang nhanh chóng kết thúc câu chuyện.“Ừ…thôi…con nghỉ sớm đi!” – Người đàn ông nói rồi gác máy.Trang
lặng lẽ buông tiếng thở dài. Vi và An, hai cô bé mà cô xem như em gái
ruột nay đã lớn hết rồi, trưởng thành hết rồi, biết bản thân mình cần gì
và nên làm gì cả rồi. Có lẽ cô không nên lo lắng quá. Tụi nó thông
minh, lanh lẹ và giỏi vô cùng nên không cần phải quan tâm quá đến như
thế. Tụi nó có lối sống riêng, có cuộc đời riêng cần phài bước tiếp,
cũng như cô. Nhưng thứ cô sợ không phải những thứ đó, mà
có lẽ là thứ gì đó sâu xa hơn. Để tụi nó dấn thân vào thương trường quá
sớm có phải là điều tốt? Để tuổi trẻ của tụi nó thấm dần cái sự khắc
nghiệt của giới kinh doanh này liệu có phải hay không?

Bình luận truyện Hotgirls Siêu Quậy

Nhấn Shift + Enter để xuống hàng. Nhấn Enter để đăng câu trả lời.

Bình luận Facebook

Admin
đăng bởi Admin

Theo dõi

Danh sách chương