Tùy Chỉnh
Đề cử
 It ( nó) Stephen King

It ( nó) Stephen King

Chương 1: SAU TRẬN LŨ ( tiếp)

George đã mở được cánh cửa tầng hầm vào sáng hôm đó và đang dùng một tay để mò công tắc đèn trong lúc tay kia của cậu bám chặt vào khung cửa. Đôi mắt của cậu nheo lại, còn đầu lưỡi thì thè ra một chút từ mép miệng giống như là rễ cây đang đi tìm nguồn nước cho mình ở một vùng đất khô cằn và hạn hán. Cảm thấy kì cục? Chắc chắn rồi! Nhìn kìa, Georgie sợ bóng tối và quái vật! Đúng là cái đồ nhát cáy!
Âm thanh của cây đàn piano vang lên từ phòng khách. Giai điệu và âm thanh của những phím đàn nghe thật du dương và mềm mại. Và chúng dường như không thuộc về thế giới này, những âm thanh đó nghe như xuất phát từ một thế giới khác, một thế giới xa xôi nào đó...
Những ngón tay của George cuối cùng tìm thấy công tắc! A!

George bật lên–
–và chẳng có gì xảy ra hết. Đèn không hề sáng.
Ôi má ơi, cúp điện!
Ngay lập tức, cậu rút tay mình ra khỏi bóng tối như rút tay ra khỏi một cái rổ chứa đầy rắn. George bước lùi ra khỏi cánh cửa, tim cậu đập loạn nhịp. Đương nhiên là điện đã mất từ lâu rồi–chỉ mấy giây trước đó thôi, cậu ta quên mất rằng nhà mình đang bị cúp điện. Lạy hồn! Giờ sao đây? Hổng lẽ giờ cậu ta phải chạy vào phòng và nói với anh Hai mình là cậu không lấy được cái hộp sáp đó chỉ vì nhà bị cúp điện và cậu ta sợ có thứ gì đó sẽ lôi mình xuống tầng hầm hôi thối trong lúc cậu đang đứng trên cầu thang và mải mê mò công tắc đèn, một thứ gì đó không phải là một kẻ giết người hàng loạt biến thái hay là một tên cộng sản tâm thần nào đó, mà là một sinh vật kinh tởm và ghê gớm hơn nhiều? Một sinh vật nhớp nhúa mà có khả năng biến hình và thích ăn thịt trẻ con? Một sinh vật mà có khả năng phóng đại kích thước của chính nó? Những người khác sau khi nghe xong chuyện này, chắc chắn sẽ cười như mấy con chó điên bị ve cắn. Nhưng nếu là Bill thì chắc chắn cậu ấy sẽ không cười, mà trở nên vô cùng bực mình bởi em trai mình. Và thế nào Bill cũng sẽ nói câu như thế này: "M-mày lớn rồi, Georgie. Đừng có nh-nhát như thỏ đế nữa... Giờ nói anh mày ng-nghe coi, mày có c-còn muốn con thuyền này nữa h-hay không?"
Trong lúc suy nghĩ một hồi thì Bill gọi cậu từ phòng ngủ của mình: "Bộ mày ch-chết ngoài kia rồi hả, Juh-Georgie?"
"Dạ hong. Em đang đi tìm mấy thứ mà anh Hai cần đây nè," George đáp. Cậu bé chà mạnh vào cánh tay của mình, cố gắng làm cho hết bị nổi da gà. "Tại nãy em khát nước quá nên sẵn tiện vào nhà bếp rót chút nước để uống đó mà."
"Vậy thì l-lẹ lên!"
Nghe anh trai nói xong, George ráng bước xuống bốn bậc thang tới kệ đựng đồ, tim của cậu đập mạnh, mạch máu bên trong cổ nghe đập thình thịch thật rõ, lông phía sau gáy như muốn dựng đứng, đôi mắt cậu đỏ hoe vì nóng bừng lên, còn đôi bàn tay thì lạnh buốt như tuyết. George nhìn đằng sau và run lên vì sợ cánh cửa phía sau cậu sẽ tự động đóng và khóa lại bất thình lình và chặn đi ánh sáng duy nhất chiếu từ cửa sổ nhà bếp tới cầu thang tầng hầm. Và ngay sau đó, George sẽ nghe tiếng của Nó, một thứ âm thanh của một thứ gì đó mà nó khủng khiếp hơn những kẻ giết người hàng loạt và những tên cộng sản điên rồ trên thế giới này, và nó còn đáng sợ hơn cả The Japs, Attila, The Hun và tất cả thể loại ma quỷ trong những bộ phim kinh dị ăn khách nữa. Nó, sẽ gầm lên dữ dội–cậu ta sẽ nghe được những tiếng gầm gừ đó vài giây trước khi Nó vồ lấy cậu và moi móc ruột, gan, phèo, phổi ra khỏi cơ thể.
Cái mùi của tầng hầm hôm nay phải nói là là thối hơn những ngày trước, chắc là do trận lũ. Ngôi nhà của gia đình Denbrough nằm ở trên đường Witcham, gần đỉnh của ngọn đồi nên tránh được những gì tệ nhất của trận lũ, nhưng ở đó vẫn có những vũng nước đọng cực kỳ bẩn từ từ rỉ xuống tầng hầm thông qua lớp đá bên ngoài ở phần dưới cùng của căn nhà. Cái mùi đó nghe thật khó chịu và kinh tởm, khiến bạn phải bịt mũi lại nếu như xuống đây.

George vừa nhìn vừa lướt qua những món đồ trên kệ nhanh nhất có thể–một vài cái hộp xi đánh giày Kiwi cũ kĩ và vài miếng giẻ rách dùng để đánh giày, một cái đèn bão đã hư, hai chai nước lau kính Windex dùng sắp hết, một cái hộp đựng sáp đánh bóng xe Turtle Wax. Vì một lý do gì đó mà cái hộp Turtle Wax dễ dàng thu hút cậu bé, khiến cậu ta phải dành ra khoảng ba mươi giây chỉ để nhìn hình chú rùa in trên cái nắp hộp với ánh mắt như bị thôi miên. Sau đó, George quăng nó sang một bên... A! Nó đây rồi, một cái hộp hình vuông có để chữ Gulf.
George lập tức cầm lấy nó và chạy một mạch lên cầu thang nhanh nhất có thể, cậu ta chợt nhận ra phần áo sơ mi dài xuống thắt lưng của mình bị lộ ra ngoài và tin chắc rằng nó là thứ sẽ khiến cậu thất bại trong việc chạy trốn. Cụ thể là cái thứ mà ở dưới tầng hầm đang cho cậu ta gần thoát khỏi nơi đó, nhưng ngay sau đó, Nó sẽ nắm lấy phần áo sơ mi dài xuống thắt lưng của cậu rồi nhanh chóng kéo cậu xuống dưới đó và–
Lên tới được nhà bếp, cậu ta đóng cửa tầng hầm lại một cách nhẹ nhàng nhưng không khép. George dựa lưng vào cánh cửa với đôi mắt nhắm tịt, mồ hôi mồ kê đổ khắp hai cánh tay và vầng trán, chiếc hộp sáp paraffin được nắm chặt trong lòng bàn tay.
Âm thanh của cây đàn piano bỗng dừng lại, và giọng nói của mẹ cậu vang lên: "Georgie, bộ con không thể đóng cửa tầng hầm thật khép sao? Lần sau con có xuống dưới đó thì nhớ đóng cửa thật chặt vào nhe con."
"Dạ con nhớ rồi," cậu bé đáp.
"Georgie... Thằng bất tài," Bill nói vọng ra từ phòng ngủ của mình với giọng thật trầm để mẹ cậu không thể nghe thấy.
George cười thầm. Nỗi sợ hãi đã hoàn toàn biến mất; nó bước ra khỏi tâm trí của cậu bé dễ dàng như một cơn ác mộng của một người đàn ông chấm dứt ngay sau khi ông ta vừa tỉnh dậy với cơ thể lạnh toát và ướt sũng, miệng thở hổng hển; người đàn ông sau đó tự gãi đầu và nhìn xung quanh mình để chắc chắn rằng không có chuyện gì xảy ra hết, rồi sau đó bắt đầu quên nó dần đi. Một nửa của cơn ác mộng bỗng dưng biến mất đúng lúc ông ta đặt hai bàn chân mình xuống dưới đất; ba phần tư của nó tự động biến đi mất vào lúc ông bước ra khỏi phòng tắm; rồi nguyên cả một cơn ác mộng trôi vào sự quên lãng vừa lúc ông ta mới ăn sáng xong. Tất cả đều biến mất... nhưng nếu như gặp lại nó một lần nữa, tất cả nỗi sợ hãi của ông sẽ lại được nhớ tới.
Con rùa đó, George suy nghĩ trong lúc bước tới cái tủ, nơi có chứa hộp diêm. Hình như mình thấy nó ở đâu rồi thì phải.
Nhưng không một ai trả lời nên cậu thôi suy nghĩ về nó.
George lấy được hộp diêm từ cái tủ kia, một con dao từ giá treo của nó (trên tay cậu cầm cán dao cẩn thận và không để mũi dao chĩa vào mình đúng lời ba dạy), và một cái tô nhỏ từ cái tủ để trong phòng ăn. Rồi cậu bé trở lại phòng Bill.
"Là-làm gì mà l-lâu thế hở? Đúng là c-cái đồ lề mề," Bill Cà Lăm nói với George, sau đó cậu dẹp những thứ linh tinh trên bàn ngủ sang một bên, trong đó gồm: một cái ly thủy tinh, một bình nước, một hộp giấy Kleenex, sách vở, một chai Vicks VapoRub–cái mùi xuất phát từ đờm trong họng và nước mũi của Bill lan tỏa khắp phòng. Ở đó còn có một cái radio Philco đời cũ nữa, và nó đang chơi nhạc của Little Richard chứ không phải nhạc của Chopin hay Bach... Bài hát nghe thật nhẹ nhàng, nó nhẹ nhàng tới nỗi làm cho chính Little Richard phải xao xuyến. Nhưng mẹ của hai cậu, người đã học chơi nhạc piano cổ điển ở Juilliard, rất ghét nhạc rock and roll. Bà không đơn thuần chỉ là ghét thôi đâu, bà ta còn cho rằng nó là một sự sỉ nhục đối với nền âm nhạc.
truyện full

Bình luận truyện It ( nó) Stephen King

Nhấn Shift + Enter để xuống hàng. Nhấn Enter để đăng câu trả lời.

Bình luận Facebook

ribi shisho
đăng bởi ribi shisho

Theo dõi