truyen full
Tùy Chỉnh
Đề cử
Kiếm Đạo Độc Tôn

Kiếm Đạo Độc Tôn

Chương 1003-1004:

Bán Bộ Vương Giả sinh ra âm lãng tuy không thể giết chết Linh Hải Cảnh hậu kỳ nhưng để đối phương bị ảnh hưởng là điều có thể.

Mà với tình cảnh của Cao Chí Viễn lúc này, làm sao có thể chống đỡ được.

Phụt!

Một ngụm tiên huyết phun ra, trong mắt Cao Chí Viễn hiện lên một tia kiên nghị. Hắn dùng hết khí lực cuối cùng đâm một kiếm về phía Vân Tiêu Thủy.

- Muốn chết!

Lệnh Hồ Dực thầm giận, cách không điểm chỉ bắn ra.

Ba!

Đáng tiếc, chỉ kính của Lệnh Hồ Dực chưa có hiệu quả thì một đạo kiếm khí như sợi tóc đã phát chỉ kính của hắn. Không có sự ngăn trở nào, một kiếm cuối cùng của Cao Chí Viễn tự nhiên đâm xuyên qua thân thể của Vân Tiêu Thủy. Đồng thời thân thể của hắn cũng bị đánh văng ra ngoài, ngửa mặt lên trời phun ra vô số tiên huyết, toàn thân bị hỏa diễm bao vây.

- Người nào! Cút xuống cho ta!

Lệnh Hồ Dực nhìn về phía đỉnh mãi của nghị sự đại điện, quát lên một tiếng chói tai. Khí tức Bán Bộ Vương Giả bộc phát phóng thẳng lên cao, thay đổi bất ngờ.

- Nếu như sư đệ của ngươi cùng đệ tử Trường Thiên phái của ta luận bàn thì ngươi xen tay vào làm gì?

Trên đỉnh nghị sự đại điện, bóng đen cử động, hóa thành một người mặc áo lam. Chính là Diệp Trần, hắn lạnh lùng cười, thân hình chợt lóe xuất hiện ở trung tâm sân lớn.

- Là Diệp trưởng lão.

- Diệp trưởng lão tới!

Đệ tử Trường Thiên phái thở ra một hơi trọc khí. Lệnh Hồ Dực cấp cho bọn họ áp lực quá lớn. Một pho tượng thiên tài Bán Bộ Vương Giả có bao nhiêu cường đại, không người nào biết. Chỉ có những thiên tài Bán Bộ Vương Giả mới có thể chống đỡ. Không thể nghi ngờ, Diệp Trần và Lệnh Hồ Dực cùng một cấp bậc.

- Ngươi là người phương nào? Ta chưa từng nghe qua Trường Thiên phái có vị Bán Bộ Vương Giả thứ hai.

Lệnh Hồ Dực thấy Diệp Trần so với hắn còn trẻ tuổi hơn, sát ý kiềm chế ở trong lòng, lạnh lùng nói.

- Bất tài, tại hạ là tân nhậm thái thượng trưởng lão của Trường Thiên phái.

Diệp Trần có thể cảm giác được tu vi của Lệnh Hồ Dực và hắn tương đương nhau đều là Bán Bộ Vương Giả cao giai. Chỉ là khí tưc của Lệnh Hồ Dực so với Hắc Diệu Vương còn mạnh hơn.

- Thái thượng trưởng lão của Trường Thiên phái?

Lệnh Hồ Dực nhướng mày. Trường Thiên Phái từ lúc nào có một Bán Bộ Vương Giả trẻ tuổi như vậy. Chẳng lẽ bí mật bồi dưỡng. Không có khả năng, coi như bí mật bồi dưỡng làm sao có thể thoát khỏi sự giám thị của ba tông môn lớn. Chỉ có một lời giải thích duy nhất, người này từ bên ngoài tới Trường Thiên phái, hắn cùng Trường Thiên phái có quan hệ sâu xa như thế nào.

- Hay là bọn họ không có nói cho ngươi biết tình của của Trường Thiên phái. Ta khuyên ngươi một câu, tốt nhất là nên ly khai Trường Thiên phái. Bằng không ngươi sẽ hối hận vì đã đến đây.

Lệnh Hồ Dực cũng không vội vã động thủ. Tu vi của Diệp Trần và hắn tương đương nhau, hắn muốn đánh bại đối phương không phải là điều dễ dàng.

-Tình cảnh của Trường Thiên phái ra sao ta tự nhiên biết rõ ràng. Nếu không làm sao ta lại nhận chức vị thái thượng trưởng lão của Trường Thiên phái. Có ta ở đây sẽ không cho phép ngoại nhân đễ vũ nhục Trường Thiên phái. Mặc kệ là Cực Thiên Tông cũng vậy, Ngốc Ưng Cốc cũng chẳng sao hay là Đại Địa Chi Hùng gia tộc cũng khẳng khác gì. Tất cả đều không có khả năng đứng trước mặt ta mà vũ nhục Trường Thiên phái.

Nghe vậy Lệnh Hồ Dực giận giữ cười lớn. Hắn khuyên bảo như vậy đã cấp cho Diệp Trần không ít mặt mũi. Nghĩ không ra đối phương không cấp cho bản thân hắn mặt mũi mà còn không để ba tông môn lớn vào trong mắt.

- Xem ra, ngươi không thấy quan tài không rơi lệ!

Con mắt Lệnh Hồ Dực híp lại, sát khí nổi lên bốn phía.

- Cực Thiên Tông có lòng, vậy tiếp một kiếm của ta.

Một đạo kiếm khí màu trắng từ chỗ ở của Lục trưởng lão bắn tới. Người phát ra kiếm khí hiển nhiên là Lục trưởng lão. Tuy Lục trưởng lão thần trí không rõ ràng, không phân biết được ai với ai. Nhưng đối với khí tức Bán Bộ Vương Giả của ba tông môn lớn vô cùng quyên thuộc. Cực Thiên Tông là tông môn tu ma. Trong Cực Thiên Tông, ma công lợi hại nhất chính là ma công mà Lệnh Hồ Dực tu luyện. Ma công này tự nhiên chính là tiêu chí của Cực Thiên Tông. Cho nên khi Lục trưởng lão cảm ứng được cỗ hơi thở này mới kêu lên xuất một kiếm đánh tới.

- Muốn chết.

Lệnh Hồ Dực nắm tay phải lại, cách không đánh tới.

Phụt một tiếng!

Kiếm khí của Lục trưởng lão bị quyền kinh cách không đánh nát, theo gió mà tiêu tán. Dư thế quyền kính chưa tiêu đánh lên chân nguyên hộ thể của hắn, khiến hắn bay ngược về phía sau.

Lệnh Hồ Dực còn muốn ra tay đánh cho Lục trưởng lão bị thương nặng. Nhưng Diệp Trần đã rút kiếm ra khỏi vỏ, kiếm vừa ra đã phát ra kiếm ý lạnh thấu xương, giống như một cơn lốc hủy diệt tập kích Lệnh Hồ Dực. Lúc này Lệnh Hồ Dực không còn tâm trạng đối phó với Lục trưởng lão nữa, hắn cảm giác được chỉ cần bản thân hơi sơ ý một chút thôi sẽ trả giá đắt.

- Hủy Diệt kiếm ý! Thảo nào ngươi kiêu ngạo như vậy!

Nhãn thần Lệnh Hồ Dực ngưng trọng, Cao Chí Viễn vừa rồi sử dụng Bất Hủ kiếm ý đã nằm ngoài dự liệu của hắn, nhưng bản thân hắn còn chưa để vào trong mắt. Thế nhưng Hủy Diệt kiếm ý của Diệp Trần tuyệt đối không phải Cao Chí Viễn có thể so được. Chỉ sợ đã đạt tới tứ giai đỉnh phong, thậm chí là ngũ giai.

Hơn nữa trên phương diện công kích, Hủy Diệt kiếm ý đáng sợn hơn Bất Hủ kiếm ý rất nhiều.

- Chỉ là kiếm ý cao không có nghĩa là thực lực cũng cao! Ma Phong thần quyền!

Chân phai tiến về phía trước một bước, cánh tay phải Lệnh Hồ Dực huyễn hóa ra vô số tàn ảnh, quyền phong màu đen phô thiên cái diện đánh tới Diệp Trần. Trong quyền phong này ẩn chứa phong chi áo nghĩa và hắc ám áo nghĩa, giống như một cơn gió hắc ám, đi đến đâu người chết đến đó, thanh thế rất kinh người.

- Lùi lại!

Phá Tà kiếm trên tay, Diệp Trần tà tà vung lên, Tàn Nguyệt kiếm kính xé rách quyền phong màu đen, nghịch lưu mà lên.

- Không tốt!

Kiếm chiêu Tàn Nguyệt của Diệp Trần quá cường đại. Lệnh Hồ Dực có dự cảm ngay cả chân nguyên hộ thể của mình cũng không thể nào ngăn trở được kiếm kinh này.

Bá!

Hắc sắc huyễn ảnh chợt lóe lên, Lệnh Hồ Dực bay lên cao.

Mất đi lục tiêu, hắc sắc kiếm đánh một đường thẳng tắp bay đi thật xa rồi mới tiêu tán.

- Ma Phong Thiên Khấp!

Lệnh Hồ Dực đang muốn thi triển chiêu thức tối hậu trong Ma Phong thần quyền, thế nhưng thức mở đầu còn chưa có thi triển hết, Diệp Trần đã xuất hiện ở trước mặt hắn. Bất đắc dĩ Lệnh Hồ Dực nện một quyền lên thân Phá Tà kiếm của Diệp Tràn. Cả hai người đều bắn lên trời cao, ngay cả ngọn núi cao nhất Trường Thiên phái cũng chỉ còn lại một điểm đen.

- Vì sao tộc độ nhanh như vậy?

Lệnh Hồ Dực hoảng sợ.

- Ở đây hẳn là sẽ không lan đến ngọn núi cao nhất Trường Thiên phái.

Trên trời cao, Lệnh Hồ Dực và Diệp Trần đứng cách nhau vài dặm. Phá Tà kiếm trên tay Diệp Trần xuất ra kiếm quang vô cùng sắc bén, co duỗi không ổn định.

- Ngươi rốt cục là người phương nào?

Diệp Trần thể hiện thực lực đáng sợ như vậy khiến cho Lệnh Hồ Dực phải kinh hãi. Hắn tuy không nằm trong bẳng dự khuyết Sinh Tử Cảnh của Huyết Thiên đại lúc, nhưng hắn tự nhận cho dù là thành viên dự khuyết Sinh Tử Cảnh cũng có vài người không phải là đối thủ của hắn. Hắn bất quá chỉ sinh muộn mấy năm mà thôi, còn chưa có tiến nhập Sinh Tử bí cảnh.

- Ta là ai không quan trong. Quan trọng là ngươi nên trở về nói cho mọi người một chút. Đừng để người Cực Thiên Tông đến đây rước lấy nhục nhã.

Diệp Trần thản nhiên đáp.

- Cuồng vọng! Ngươi cho rằng có thể đánh thắng được ta.

Lệnh Hồ Dực quát lên một tiếng, chân nguyên trong cơ thể vận chuyển đến cực hạn, quyền sáo trên tay tản mát ra một vòng quang hoàn bá đạo. Cái bao tay này là do Lệnh Hồ Dực may mắn có được, là một đôi ngụy cực phẩm quyền sao. Dựa vào đôi quyền sao nào hắn mới dạm ngạnh kháng kiếm khí của Diệp Trần.

- Diệp trưởng lão cư nhiên bức lui đệ nhất thiên tài Lệnh Hồ Dực?

- Thật mạnh quá. Diệp trưởng lão đến tột cùng có lai lịch như thế nào?

Mọi người ở Trường Thiên phái tuy biết Diệp Trần có quan hệ với Chiến Vương nhưng thận phận của hắn thì không một người nào biết được. Cho nên mọi người đối với Diệp Trần vô cùng hiếu kỳ, bởi vì với thiên phú và thực lực của Diệp Trần như vậy hắn không có khả năng là một người vô danh. Rất có thể là một nhân vật oai phong lẫm liệt.

Trên sân rộng Lục trưởng lão và Lý Trưởng Phong đứng chung một chỗ. Lục trưởng lão không có giống như lần trước liều lĩnh tấn công Lệnh Hồ Dực, bởi vì có Diệp Trần đang đánh nhau với Lệnh Hồ Dực. Tuy thần trí của Lục trưởng lão không rõ ràng nhưng bản năng vẫn còn đó.

- Các ngươi dẫn Chí Viễn đi nghỉ ngơi trước.

Lý Trường Phong phân phó cho vài tên chấp sự mang Cao Chí Viễn đi nghỉ ngơi. Sau đó ánh mắt lại để ý lên cao. Lệnh Hồ Dực không phải là một người dễ đánh bại. Hiện tại chỉ có Diệp Trần mới có khả năng đó. Nếu như ngay cả Diệp Trần cũng không thể nào đánh bại được Lệnh Hồ Dực thì sau này Trường Thiên phái không thể sống nổi.

Đinh đinh đang đang!

Quang mang rực rỡ ở trên không trung không ngừng lóe sáng. Diệp Trần và Lệnh Hồ Dực giao tranh rất kịch liệt, tốc độ xuất chiêu của hai người rất nhanh, đám người Lý Trường Phong muốn nhìn thấu cũng không được. Cả hai người đều là thiên tài, thân kinh bác chiến, cuộc chiến kịch liệt không thể dùng lực công kích để mà hình dung. Ngoài tốc độ, kinh nghiệm ra thì đây còn là cuộc chiến đấu về thiên phú.

- Ma Phong Thiên Khấp!

Lần này, Lệnh Hồ Dực thuận lợi thi triển ra thức mạnh nhất của Ma Phong Thần Quyền. Một thức này mang theo phong chi áo nghĩa và hắc ám áo nghĩa kết hợp với nhau. Một quyền này đánh ra tạo thành một con lốc đen sẫm vù vù rung động. Trong mơ hồ có thể nghe được tiếng khóc rống, giống như trời đất đang khóc.

- Quả nhiên so với Hắc Diệu Vương mạnh hơn rất nhiều!

Tuổi của Hắc Diệu Vương quá lớn, theo lý thuyết không có khả năng bước vào Sinh Tử huyền quan. Nhưng hắn hết lần này tới lần khác vẫn có gắng bước vào. Chỉ là luận thực lực Hắc Diệu Vương không vằng Lệnh Hồ Dực, lại càng không giống như Lôi Linh Vương. Lôi Linh Vương là cường giả Bán Bộ Vương Giả mạnh nhất đáng sợ nhất mà Diệp Trần đã gặp. Nếu như không sử dụng Thiên Hạt Kiếm, không gọi ra Nguyên Hoàn Ảnh Tượng, Diệp Trần cũng không nắm chắc thắng được Lôi Linh Vương.

Đối mặt với một quyền tuyệt cường của Lệnh Hồ Dực, Diệp Trần cũng không tránh né. Phá Tà Kiếm thẳng tắp chém tới, trong hư không xuất hiện một đạo kiếm khí hình cung kinh diễm màu đen.

Khi Tàn Nguyệt kiếm khí của Diệp Trần xuất ra, Ma Phong Thiên Khấp của Lệnh Hồ Dực yếu nhược hơn không ít. Hai đòn công kích của hai người chạm nhau, quyền phong bắt đầu khởi động như nước thủy triều lập tức bị bổ ra làm đôi, căn bản không thể ngăn trở một chút nào. Lệnh Hồ Dực cả kinh liên tục xuất quyền mới trung hòa được một kiếm này.

Thế nhưng, chiêu tiếp theo của Diệp Trần lập tức đánh tới.

Xích!

Trong hư không kiếm quang chợt lóe lên, Diệp Trần đột ngột đi tới trước mặt Lệnh Hồ Dực. Một kiếm đâm tới, bởi vì tốc độ một kiếm này quá nhanh, lại không có quỹ tích cố định. Một lỗ kiếm nhỏ như sợi tóc xuất hiện trên chân nguyên hộ thể của Lệnh Hồ Dực.

Thương một tiếng!

Ngực Lệnh Hồ Dực tóe lên hỏa tinh, toàn thân bay ngược về phía sau chừng ba bốn dặm, há mồm phun ra một ngụm máu tươi.

- Đây là tốc độ kiếm gì?

Trong lòng Lệnh Hồ Dực phát lạnh. Quỹ tích di động của Diệp Trần hắn miễn cưỡng có thể thấy rõ. Thế nhưng quỹ tích xuất kiếm của Diệp Trần hắn một điểm cũng không cảm ứng được. Ở Huyết Thiên đại lục hắn không phải chưa có giao tiếp qua với thiên tài đứng đầu trong bảng dự khuyết Sinh Tử Cảnh. Cũng có một, hai vị cùng với hắn đã giao thủ qua, thế nhưng không có một ai có được tốc độ xuất thủ như Diệp Trần.

Cúi đầu nhìn ngực của mình, con ngươi Lệnh Hồ Dực co rụt lại. Áo giáp bán cực phẩm mặc ở trên người cư nhiên bị đâm thủng một lỗ nhỏ. Chỉ kém ba phần là có thể triệt để đục một lỗ.

Tê!

Trên cái sân rộng ở ngọn núi cao nhất Trường Thiên phái, mọi người nhịn không được hít một ngụm lãnh khí. Diệp Trần lại có thể đánh bại Lệnh Hồ Dực một cách dễ dàng như vậy. Điều này làm cho bọn hắn giật mình vô cùng. Chỉ nhìn một kiếm kia vùa xuất ra, lực công kích cường đại của Tàn Nguyệt bị lãng quên một cách nhanh chóng. Đối với người dùng kiếm tốc độ sử dụng kiếm của họ mới là điều đáng sợ. Ngẫm lại khi hai cao thủ giao đấu, một người còn chưa có động mà người kia đã xuất ra một kiếm. Đó là dạng thực lực kinh khủng đến như thế nào.

- Thực lực của Diệp Trưởng lão quả thật cường đại vô cùng. Lệnh Hồ Dực ở Huyết Thiên đại lục tiếng tăm lừng lẫy, là một thanh niên thiên tài. Thế mà cũng không chống đỡ được bao nhiêu lâu.

- Không thể như vậy được!

Một kiếm vừa rồi Lệnh Hồ Dực căn bản không cảm ứng được.

- Nếu như Diệp trưởng lão có thể chỉ dạy cho chúng ta làm sao có thể xuất kiếm nhanh được như vậy thì tốt biết mấy.

Một kiếm thông minh sắc sảo của Diệp Trần, bọn họ tự nhiên muốn học cũng không được. Trừ phi là tham ngộ được khoái chi áo nghĩa. Diệp Trần ở trên phương diện xuất kiếm đích xác đã đạt đến cảnh giới đăng phong tạo cực. Cho dù là vương giả Sinh Tử Cảnh cũng không nhất định làm được giống như hắn.

Bình luận truyện Kiếm Đạo Độc Tôn

Nhấn Shift + Enter để xuống hàng. Nhấn Enter để đăng câu trả lời.

Bình luận Facebook

Admin
đăng bởi Admin

Theo dõi

Danh sách chương