truyen full
Tùy Chỉnh
Đề cử
Kiếm Đạo Độc Tôn

Kiếm Đạo Độc Tôn

Chương 1570: Con Sông Vận Mệnh Bên Cạnh Người Đánh Cá

Lại một tháng nữa đi qua, nhân số trên thính phòng đã hạ xuống chỉ còn hơn một trăm.

Độc Cô Tuyệt, Sở Trung Thiên, Đạm Đài Minh Nguyệt cùng với Mộ Dung Khuynh Thành đều đồng loạt bị đào thải, dù sao tuổi đời của bọn họ vẫn còn quá nhỏ, không cách nào chống lại nổi những tuyệt đỉnh thiên tài đã tu luyện mấy ngàn năm của các chủng tộc, hoặc là những lão quái vật đã tu luyện gần mười vạn năm. Bọn họ có thể đi tới một bước này là đã không hề dễ dàng rồi, Độc Cô Tuyệt vốn đang có thêm một cơ hội nhưng đáng tiếc hắn đã đụng phải Dạ Xoa Tộc Dạ Kiếm Hoàng xếp hạng thứ mười ba trên Chuẩn Tôn bảng. Cho nên Độc Cô Tuyệt mặc dù chưa bao giờ sợ chết nhưng cũng phải lựa chọn bỏ cuộc, dù sao một khi thực lực chênh lệch quá lớn thì khi lâm trận cũng sẽ không có cơ hội đột phá, dù cho hắn không sợ chết nhưng cũng sẽ không cam chịu chết như vậy.

Đã từng là Vô Sinh Đao Khách, còn hôm nay đã là Vô Sinh Đao Hoàng, nhưng Lãnh Phi Phàm cũng bị loại, vận khí của hắn còn kém hơn cả Độc Cô Tuyệt khi trực tiếp chống lại Ma Tộc Tứ Dực Long Hoàng xếp hạng thứ năm trên Chuẩn Tôn bảng. Tứ Dực Long Hoàng có bản thể là một Ma Long, hắn vừa có thể chất siêu cường của Long Tộc, lại có ngộ tính không thua gì bất luận kẻ nào, một số lão quái vật gặp phải hắn cũng nhanh chóng lựa chọn bỏ cuộc, chứ đừng nói chi là Lãnh Phi Phàm. Cộng thêm lần này nữa, Lãnh Phi Phàm rốt cuộc đã bỏ cuộc đủ ba lần, hai lần trước đã gặp phải Tà Linh Tộc Đồng Hoàng cùng với Ma Tộc Lang Hoàng, đều là các cường giả của chủng tộc đối địch, nếu không bỏ quyền thì chỉ có chết mà thôi.

Nhân số còn dư lại cũng vừa chẵn tròn một trăm người, Tu La Tuyền Thủy cũng bắt sôi trào, mỗi người hiện tại đều đã chiếm được ít nhất mười giọt, như vậy liền có thể tưởng tượng được, sau khi giác đấu trường kết thúc, tu vi mỗi người đều có thể đạt tới cực hạn Sinh Tử Cảnh bát trọng thiên, và trong tương lai không lâu, sẽ có thêm một nhóm lớn Chí Tôn ra đời, nhưng điều kiện tiên quyết là trước khi giác đấu kết thúc, bản thân không thể chết được, một khi chết rồi thì mọi chuyện vẫn là vô ích mà thôi.

"Càng lúc càng phải cố hết sức rồi, lão gia hỏa này giấu diếm thực lực rất giỏi a."

Thần sắc Kim Y Hoàng đã không còn nhẹ nhàng như trước nữa, một trăm người còn dư lại này, không một người nào là dễ trêu cả. Không phải là Chuẩn Tôn nổi danh trên Chuẩn Tôn bảng thì chính là những lão quái vật đã từ lâu không xuất thế. Một số lão quái vật còn ẩn giấu thực lực thâm hậu của mình, vì vậy dễ làm cho người ta phải cảnh giác, tất nhiên cũng có những đối thủ không biết thực lực của bọn hắn nên muốn thử một lần, sẽ không dễ dàng bỏ cuộc như vậy.

"Trong những lão già này, phải chú ý chính là sáu tên kia đấy."

Yến Khinh Huyên bỗng nhiên chỉ điểm sáu lão giả ở các đại trận doanh.

"A!"

Kim Y Hoàng kinh ngạc nhìn về hướng Yến Khinh Huyên, không biết tại sao đối phương lại tin chắc như vậy.

Diệp Trần nói: "Ta tin rằng nàng không sai, Huyền Diệu Chi Đạo của nàng có thể liên quan đến vận mệnh, nên có thể khám phá đại khái thực lực của một người, hẳn là không khó đấy."

"Nếu như vậy, ta cũng tin ngươi một lần, không biết ngươi có cho là, trong sáu lão già này, có mấy người là ta đánh không lại." Kim Y Hoàng dò hỏi.

Yến Khinh Huyên nói: "Hắc bạch lão nhân cùng lão giả áo vàng kia là không thể địch lại được, một khi gặp phải bọn hắn thì nên trực tiếp bỏ cuộc, riêng bốn tên khác thì có ba tên là hết sức nguy hiểm, khi đánh với bọn hắn, huynh cần phải ứng phó toàn lực đấy. Thậm chí là phải có đột phá thì mới có thể chiến thắng, còn tên cuối cùng thì đại khái có thực lực tương đương với huynh, dĩ nhiên, ta chỉ là tính đại khái mà thôi, cũng có một chút thành kiến trong đó."

Kim Y Hoàng đang muốn nói tiếp thì ánh mắt lại bị hấp dẫn khi một trận giác đấu mới bắt đầu, một bên là Nhân Tộc Tử Y Hoàng, bên còn lại chính là lão giả áo vàng của Ma Tộc mà không biết rõ lai lịch, bởi vì Tu La Tràng có quy tắc riêng nên những lời nói trên thính phòng sẽ không truyền vào trong được, vì vậy Tử Y Hoàng cũng không biết lão giả áo vàng kia là nguy hiểm dị thường, mà hắn cũng không có lựa chọn bỏ cuộc.

Yến Khinh Huyên nhướng mày, áo vàng lão giả kia so với trong tưởng tượng của nàng còn đáng sợ hơn, tựa hồ cảm giác được Yến Khinh Huyên đang bàn luận về hắn, nghiêng đầu nhìn chăm chú thẳng vào Yến Khinh Huyên mà trên miệng của hắn lại lộ ra một nụ cười thâm hiểm đến không lường được.

"Không tốt."

Kim Y Hoàng dù có muốn nhắc nhở Tử Y Hoàng cũng đã không còn kịp nữa, trong lòng chỉ có thể chờ đợi lời của Yến Khinh Huyên là sai mà thôi, nhưng hắn lại cũng hết sức tín nhiệm Diệp Trần, nếu Diệp Trần nói Huyền Diệu Chi Đạo của Yến Khinh Huyên rất lợi hại, vậy thì chắc chắn không phải là giả rồi.

"Tiểu tử, lão phu không muốn giết ngươi, nhưng đáng tiếc, nếu hôm nay không giết ngươi thì sau này không biết ngươi sẽ giết bao nhiêu tộc nhân của ta." Áo vàng lão giả nói với Tử Y Hoàng.

Tử Y Hoàng khẽ nhíu mày, trong lòng hắn mơ hồ có dự cảm xấu, lão giả áo vàng này có thân phận tựa hồ không đơn giản chút nào, nhưng cho tới bây giờ hắn cũng chưa từng thấy qua, cũng chưa từng nghe nói đến.

"Ngươi là ai?"

Tử Y Hoàng hỏi.

"Chỉ là Con sông vận mệnh bên cạnh một người đánh cá mà thôi."

Lão giả áo vàng lắc đầu, không muốn nhiều lời.

"Đừng xàm ngôn, tiếp chiêu sao!"

Tử Y Hoàng hét lớn một tiếng, cây quạt màu tím trong tay huy vũ làm cho thời không vặn vẹo rồi hóa thành một đạo phiến ảnh ngập trời quét về phía lão giả áo vàng.

Ông!

Thời không nhộn nhạo lên giống như dòng nước đang rung động, thân ảnh lão giả áo vàng phảng phất như giống như một hình ảnh in trên mặt nước, theo rung chấn phát ra, thân ảnh dần dần trở nên mơ hồ không còn rõ ràng nữa, bất quá khi phiến ảnh biến mất, con ngươi Tử Y Hoàng lập tức co rụt lại, đối phương rõ ràng không tránh không né mà có thể tránh được tuyệt chiêu Phiến Vũ Càn Khôn của hắn, đây là thứ thân pháp gì chứ?

"Tử Y Hoàng nguy hiểm."

Diệp Trần hít một hơi thật sâu, từ lúc xuất đạo tới nay, đây là lần đầu tiên hắn thấy được người có khả năng lĩnh ngộ Thời Gian Áo Nghĩa sâu như vậy, ít nhất cũng là năm thành, không, có lẽ phải đạt đến cảnh giới sáu thành rồi.

"Thời không quay ngược."

Tử Y Hoàng rốt cuộc vẫn là Tử Y Hoàng, một khi quyết định chiến đấu thì tựu tuyệt không lùi bước, chân nguyên lập tức được cổ động đến cực hạn, trong nháy mắt Tử Y Hoàng đã huyễn hóa ra bốn nhân ảnh, bốn nhân ảnh rối rít huy động màu tím cây quạt. Trong chốc lát sau, một đoàn cuồng phong màu tím lao đến bao trùm lấy lão giả áo vàng, lực lượng xoay tròn cường đại phối hợp thêm Âm Dương áo nghĩa đủ để làm điên đảo càn khôn và nghịch chuyển thời không.

Áo vàng lão giả như cũ vẫn không tránh không né, khóe miệng hơi động một chút rồi cất lên tiếng hát.

Nghe được tiếng hát của lão giả áo vàng, toàn trường bỗng chốc trở nên yên lặng, tất cả mọi người phảng phất như thấy được vận mệnh phủ xuống, thấy được cái bóng của chính mình ở trong con sông dài vận mệnh.

"Tiếng hát vận mệnh, hắn chính là ma tộc Vu Yêu hoàng giả!!"

Nhân Tộc bên này, thanh âm nổi lên bốn phía.

Vu Yêu là một chi huyết mạch đáng sợ, cả đời bị nguyền rủa không cách nào tấn chức Chí Tôn, nhưng đồng thời cũng ban cho bọn hắn thực lực nghịch thiên, bất quá Vu Yêu nhất mạch rất ít khi rời khỏi Ma Vực, cũng rất ít xuất hiện trong tầm mắt mọi người. Theo sử sách ghi lại, đỉnh cấp Vu Yêu Hoàng là tồn tại vô địch dưới Chí Tôn, chỉ có Đại Ma Vương huyết mạch trong truyền thuyết mới có thể lực áp được bọn hắn.

"Thì ra lão già này chính là Vu Yêu hoàng giả, khó trách."

Bên trận doanh Tà Linh Tộc, Dạ Xoa Tộc, một số người bĩu môi, mặt hiện ra vẻ kiêng kỵ, dù là người nào nghe được Vu Yêu hoàng giả, cũng sẽ vạn phần cẩn thận, cho dù là Tà Kiếm hoàng xếp hạng thứ tư trên Chuẩn Tôn bảng cũng phải mở to hai mắt ra để nhìn thoáng qua lão giả áo vàng ấy.

Theo tiếng hát vang lên, cơn gió lốc màu tím bắt đầu ngưng trệ, lão giả áo vàng nhẹ nhàng tránh cơn gió lốc màu tím ra, từng bước từng bước đi về phía Tử Y Hoàng, Tử Y Hoàng muốn hành động thoát ly nhưng ở trước mặt tiếng hát vận mệnh kia, một ngón tay cũng không nhúc nhích được, cuối cùng, lão giả áo vàng điểm một ngón tay vào giữa mi tâm Tử Y Hoàng.

Sinh cơ hai mắt tản đi, Tử Y Hoàng hoàn toàn không còn chút hơi thở nào nữa.

"Vu Yêu hoàng giả vẫn còn biến thái như vậy."

Tứ Dực Long Hoàng thở dài một hơi, Vu Yêu nhất mạch dù là ở Ma Tộc thì cũng thập phần thần bí.

"Người nhà mình cả, càng biến thái càng tốt a."

Thiên Ma Hoàng xếp hạng thứ hai trên Chuẩn Tôn bảng nhếch miệng cười một tiếng.

"Tử Y Hoàng đã chết!" bên cạnh Diệp Trần, Kim Y Hoàng lẩm bẩm nói.

Diệp Trần an ủi Kim Y Hoàng một câu, hắn biết, tứ đại Chuẩn Tôn Tử Bạch Kim Thanh có giao tình không nhỏ, Tử Y Hoàng chết là đả kích không nhỏ đối với hắn.

Nghiêng đầu nhìn thoáng qua lão giả áo vàng đang quay trở lại trên thính phòng, Diệp Trần âm thầm lắc đầu, "con sông vận mệnh bên cạnh người đánh cá", một khi tiến vào con sông kia sẽ liền không còn thấy rõ vận mệnh nữa, sẽ bị con sông đó nuốt mất.

Bạch Cốt Kiếm Hoàng rất cường thế, xác thực mà nói, Táng Kiếm Thuật của hắn quá biến thái, trừ hắc lão nhân cùng lão giả áo vàng, Bạch Cốt Kiếm Hoàng là cùng một cấp bậc với bốn lão già khác, bất quá bởi vì hắn là Nhân Tộc hoàng giả, cho nên Yến Khinh Huyên không tính đến hắn, dù sao Nhân Tộc hoàng giả giao thủ với Nhân Tộc hoàng giả, dưới tình huống bình thường sẽ không ra tay hạ sát.

"Đến phiên ta rồi."

Hồng sắc quang trụ bắn về phía Kim Y Hoàng, sau một khắc, Kim Y Hoàng xuất hiện ở trên đài giác đấu.

Đối thủ của hắn là một kẻ vóc người nhỏ thấp, là một trung niên Ma Tộc có bề ngoài giống như một con khỉ con vậy.

Kim Y Hoàng trong lòng rùng mình, thần sắc trở nên ngưng trọng vô cùng.

Gã Ma tộc này chính Thiểm Ma Hoàng xếp hạng thứ hai mươi trên Chuẩn Tôn bảng, đến từ Ma Tộc, bản thể là một con Thiết Ma Hầu, tốc độ hết sức mau lẹ, công kích thì điên cuồng quỷ dị, cho nên mới được gọi là Thiểm Ma Hoàng.

"Tiểu bối, gặp phải Thiểm Ma Hoàng ta là bất hạnh của ngươi rồi." Thiểm Ma Hoàng liếm liếm đôi môi, trong mắt hắn hiện lên một tia giảo hoạt tàn nhẫn.

"Hãy bớt sàm ngôn đi, tiếp chiêu."

Không có bất kỳ lời nói nhảm nào, Kim Y Hoàng trực tiếp tấn công tới một côn.

Sưu!

Thiểm Ma Hoàng thân hình chợt lóe lên, biến mất vô ảnh vô tung.

Kim Y Hoàng vội vàng ngừng bước, Linh Hồn Lực tỏa ra hóa thành một cái lưới lớn, dò xét chung quanh.

"Ở chỗ này."

Nhận thấy được thời không xuất hiện một tia ba động, Kim Y Hoàng hai tay cầm côn phóng ra Hoàng Kim côn pháp vô cùng cương mãnh, "coong coong", hoàng kim côn ảnh tiến vào chỗ sâu trong thời không, sau một khắc từ đó truyền đến thanh âm kim khí va chạm. Thấy thế, Kim Y Hoàng trong lòng vui mừng, tiếp tục tung ra Hoàng Kim côn pháp mạnh hơn ba phần, côn ảnh nối thành một mảnh lao đi giống như một cơn sóng biển màu vàng vậy.

"Quá chậm, chết cho ta."

Bỗng nhiên, thân ảnh Thiểm Ma Hoàng xuất hiện ở sau lưng Kim Y Hoàng, móng vuốt màu đen dữ tợn lập tức quét tới, Hoàng cấp khôi giáp của Kim Y Hoàng căn bản không thể ngăn nổi một trảo bá đạo này, trực tiếp bị trảo thủng một lỗ to, máu từ vết thương không ngừng tuôn ra, trong lúc nguy cấp, Kim Y Hoàng xoay người một cái, quét cây gậy hoàng kim về phía Thiểm Ma Hoàng.

Nhảy về phía sau tránh thoát, Thiểm Ma Hoàng nhướng mày, với một trảo này, hắn đã nghĩ là có thể đục thủng thân thể Kim Y Hoàng rồi, không nghĩ tới đối phương lại phản ứng nhanh như vậy.

Tay phải đưa lên khóe miệng, Thiểm Ma Hoàng liếm liếm đám máu tươi trên đầu ngón tay, nhếch miệng cười nói: "Cũng tốt, giết chết dễ dàng quá cũng sẽ không còn thú vị nữa."

Kim Y Hoàng sắc mặt vẫn không thay đổi, bất diệt lực lượng trong cơ thể bắt đầu vận động, trong nháy mắt, thương thế đã được khôi phục. Đạt đến cảnh giới này của bọn hắn, thất cấp Linh Thể trở lên sẽ mang đến lực lượng bất diệt, cái gọi là "Bất Tử Chi Thân" căn bản đã trở nên vô dụng rồi, dưới tình huống võ đạo ý chí đủ cường đại thì Bất Tử Chi Thân của Sinh Tử Cảnh vương giả quả thực đã trở thành trò cười rồi.

"Tên này có thân pháp quá lợi hại, Hoàng Kim côn pháp đối với hắn không có hiệu quả, chỉ còn cách dùng đến Di Thiên Côn pháp mà thôi, bất quá bây giờ vẫn chưa thể dùng đến, phải chờ đến thời điểm hắn vừa thư giãn xuống thì sẽ vận dụng, một ván định thắng bại."

Nghĩ tới đây, Kim Y Hoàng hai tay cầm côn, điên cuồng vũ động, dần dần, một cái vòng tròn màu hoàng kim được hình thành và bao phủ quanh người Kim Y Hoàng.

Hoàng Kim Chí Tôn tuyệt học - Hoàng Kim Viên.

"Hắc hắc, không tấn công nữa sao?"

Thiểm Ma Hoàng lộ ra một tia kinh ngạc, chợt lần nữa ẩn vào trong hư không.

Đinh đinh đinh!

Trong một khắc kế tiếp, Thiểm Ma Hoàng bắt đầu tấn công Kim Y Hoàng từ các góc độ, nhưng chung quy vẫn không cách nào chọc thủng được Hoàng Kim Viên của Kim Y Hoàng, bởi căn bản nó không có bất kỳ sơ hở nào.

"Ngươi tính cứ dông dài cùng ta như vậy sao?" Thiểm Ma Hoàng không tiếp tục ẩn nấp vào hư không nữa, cả giận nói.

Kim Y Hoàng khinh thường nói, "Có bản lãnh thì cứ công phá phòng thủ của ta."

"Vậy để ta phá cho ngươi sáng mắt."

Thiểm Ma Hoàng thét dài một tiếng, cả người từ một thước năm đã bành trướng đến trên dưới ba thước, cơ bắp cánh tay cũng trở nên cuồn cuộn, cứng như sắt thép.

"Thiểm Ma Đào Tâm Quyển!"

Vù vù hô!

Dùng hai cánh tay làm thiết chùy, thân thể làm thân chùy, Thiểm Ma Hoàng lúc này trông thật giống như một cái cái mũi dùi cự đại, điên cuồng xoay tròn công kích về hướng Kim Y Hoàng, đòn tấn công của hắn mạnh đến mức làm phát ra tràn ngập những tia chớp màu đen.

"Ta đã tu luyện Thiểm Ma Đào Tâm Quyển tới cực hạn, có thể xoáy ra cả một cái hắc động, nhìn xem ngươi làm sao ngăn chặn được ta."

Chỉ một ý niệm hiện lên, Thiểm Ma Hoàng một mực hóa thành một cái "dùi sắt" điên cuồng tấn công lên Hoàng Kim Viên.

"Thương thương thương", thanh âm va chạm vang lên như những tiếng chuông...

Hoàng Kim Viên phòng ngự mạnh đến đáng sợ, mặc cho Thiểm Ma Hoàng dùi xoáy như thế nào cũng đều không thể phá được tầng phòng ngự này của Hoàng Kim Viên. Trên thính phòng, người có nhãn lực đã nhìn ra đầu mối vấn đề, Hoàng Kim Viên, có thể đem lực lượng của đối phương phân tán đi ra ngoài, mười tầng lực lượng đánh vào thì trong nháy mắt sẽ bị phân tán ra ngoài hết chín tầng rồi, trừ phi Thiểm Ma Đào Tâm Quyển của Thiểm Ma Hoàng có lực lượng cường thịnh gấp đôi, nếu không thì cực kỳ khó xoáy phá được.

Rốt cục, lực lượng của Thiểm Ma Đào Tâm Quyển cũng tiêu hao hết, cả người Thiểm Ma Hoàng bị lực lượng phản chấn của Hoàng Kim Viên bắn ra, làm lộ ra sơ hở.

"Cơ hội đã tới."

Hoàng Kim Viên tản đi, Kim Y Hoàng bước ra một bước, lập tức Di Thiên Côn pháp ầm ầm bộc phát.

Bùm bùm!

Trong nháy mắt, không ai biết được Kim Y Hoàng đã đánh ra bao nhiêu côn, lúc vừa mới bắt đầu chỉ có mấy vạn côn nên Thiểm Ma Hoàng còn có thể phòng ngự được, nhưng mấy vạn côn sau đó, hai tay của hắn cũng bắt đầu chết lặng, vô số côn ảnh lập tức đánh vượt qua vòng phòng thủ trống rỗng mà oanh kích lên trên người hắn, cuối cùng, Thiểm Ma Hoàng bị đánh phá thành từng mảnh nhỏ, đến một giọt huyết nhục cũng bị vô số côn ảnh trừ khử thành hư vô.

Trở lại chỗ ngồi, Kim Y Hoàng cười khổ một tiếng, "Thắng được thật không dễ dàng."

"Thắng là được rồi".

Diệp Trần cười nói.

Trong cuộc giữa các cường giả, tỷ lệ tử vong đột nhiên tăng vọt lên, có thể đi tới được một bước này, có thể nói tất cả mọi người đều có mấy phần bản lãnh, trừ phi thực lực chênh lệch quá lớn, dưới tình huống bình thường tuyệt nhiên sẽ không bỏ cuộc. Tỷ như Kim Y Hoàng cùng Thiểm Ma Hoàng có thực lực gần bằng nhau, thậm chí Thiểm Ma Hoàng so sánh với Kim Y Hoàng còn hơi mạnh hơn một chút, nhưng cuối cùng, Kim Y Hoàng dựa vào kiên nhẫn cùng trí tuệ lại có thể đánh chết Thiểm Ma Hoàng.

Không phải "vạn bất đắc dĩ" thì không ai nguyện ý bỏ cuộc cả, bởi vì khi gặp phải địch nhân có thực lực không chênh lệch mình quá nhiều mà cũng lựa chọn bỏ cuộc, như vậy trên căn bản cả đời cũng không thể trở thành Chí Tôn được, để có thể trở thành Chí Tôn, từ trước đến nay không ai mà chưa từng có ý chí chiến đấu cùng lòng tin, hai thứ này dù chỉ thiếu một thôi cũng đều là thiếu sót cả.

Ý nghĩa tồn tại của Tu La giới thật ra chính là để bồi dưỡng cho giai đoạn trước Chí Tôn đấy.

Một cuộc giác đấu vừa kết thúc thì một cuộc đấu mới liền bắt đầu, trong lúc này, Từ Tĩnh đã bỏ cuộc một lần, đối thủ của nàng là hắc bạch lão nhân có trình độ nguy hiểm không thua kém gì lão giả áo vàng.

Về phần Diệp Trần thì không có chút áp lực nào, ở trong mắt của hắn, chỉ có lão giả áo vàng và những tồn tại xếp hạng thứ 5 trở lên trên Chuẩn Tôn bảng mới có thể được cho là đối thủ.

Hồng sắc quang trụ bao phủ, Diệp Trần lần nữa tiến vào giác đấu trường.

Đối thủ của hắn là Đồng Hoàng!

Tà Linh Tộc Đồng Hoàng xếp hạng thứ mười lăm Chuẩn Tôn bảng.

Đồng Hoàng chính là ca ca của Tà Đồng Vương, mà ở thời điểm trước đây, lúc Diệp Trần còn ở trong chiến trường săn thú cao cấp đã gặp phải, Tà Đồng Vương cùng Đồng Hoàng đều đến từ một gia tộc được gọi là Bất Tử gia tộc, trong gia tộc này cứ mỗi mười vạn năm sẽ xuất hiện một vị Chí Tôn, Bất Tử gia tộc sở dĩ phồn thịnh như vậy là vì có quan hệ với Bất Tử Tà Công - một thứ tà công bất truyền của gia tộc. Đây là một môn võ học nếu được tu luyện tới cực hạn thì những công pháp chân chính sẽ không giết chết được người tu luyện. Mà điều kiện cơ bản nhất để tu luyện thành công môn công pháp này là phải có được Bất Tử Chi Thân, cũng chính là phải trở thành Sinh Tử Cảnh vương giả. Trừ việc đó ra, tu luyện môn tà công này sẽ dẫn đến ngoại hình bị biến thành trẻ tuổi, cuối cùng trở thành hình hài một đứa trẻ, nhìn qua tuổi càng nhỏ thì công lực càng thâm hậu.

Đồng Hoàng ở trước mắt, nhìn qua bất quá chỉ chừng mười tuổi, so với Tà Đồng Vương thì càng là một đứa trẻ yếu ớt hơn, trông quỷ dị đến dị thường.

"Nguy rồi, Diệp Trần lại đụng phải Đồng Hoàng."

Một số hoàng giả Cự Nhân tộc và Man Tộc hơi lo lắng, đại danh của Diệp Trần tất nhiên bọn họ đã nghe nói qua, đây mới thật là thiên tài trăm vạn năm cũng khó gặp, ngày sau hoàn toàn có thể trở thành siêu cấp Chí Tôn, đối với bọn họ mà nói cũng có lợi rất lớn, ít nhất cũng có thể triệt tiêu đi áp lực Ma Tộc.

truyện full

Bình luận truyện Kiếm Đạo Độc Tôn

Nhấn Shift + Enter để xuống hàng. Nhấn Enter để đăng câu trả lời.

Bình luận Facebook

Admin
đăng bởi Admin

Theo dõi

Danh sách chương