Tùy Chỉnh
Đề cử
Kiếm Đạo Độc Tôn

Kiếm Đạo Độc Tôn

Chương 402: Yên Cốt Cương Khí. (Thượng,hạ)

Lực cũ đã hết, lực mới chưa sinh, chính là khắc họa về lão giả họ Ngô.

Đương!

Một kiếm thất bại, lão giả họ Ngô không còn có cơ hội, đại kiếm bị Diệp Trần trảm thành mảnh nhỏ, trong đó một khối bay qua mặt của lão giả họ Ngô, chém ra một tia máu.

- Ta bại, chúc mừng ngươi thu được thắng liên tiếp bảy mươi trận.

Lão giả họ Ngô lão giả dự đoán được kết quả này, cũng không có gì vướng mắc trong lòng.

Trận đấu thứ mười kết thúc, cả thính phòng sôi trào, tất cả mọi người chờ mong biểu hiện ba ngày tới của Diệp Trần, ba ngày qua đi, có thể không thắng liên tiếp trăm trận sẽ công bố.

Ngày kế, Diệp Trần không phụ sự mong đợi của mọi người, đoạt được thắng liên tiếp tám mươi trận, về phần đối thủ chỉ có thể nói bình thường, kém xa đội hình xa luân chiến, Lam Sơn quốc cũng phái ra mấy cường giả Tinh Cực Cảnh cực hạn làm tượng trưng ngăn chặn.

Ngay sau đó, Diệp Trần lại đoạt được quang vinh thắng liên tiếp chín mươi trận. Dù cho không đạt được thắng liên tiếp trăm trận, thì thắng liên tiếp chín mươi trận cũng đã là đệ nhị danh thi đấu lôi đài Tinh Cực Cảnh của Lam Sơn quốc.

Đương nhiên, xông qua chỉ là không có khả năng.

Đợi cho ngày thứ ba, Diệp Trần thắng được mười trận đấu, Lam Thủy Thành triệt để oanh động, thắng liên tiếp trăm trận, lại một cường giả thắng liên tiếp trăm trận sinh ra, còn cách thắng liên tiếp một trăm trận lần trước bảy năm.

- cường giả thắng liên tiếp trăm trận, đại biểu Lam Sơn quốc nên vì Diệp Trần kiến tạo một pho tượng hoàng kim.

- Lam Sơn thành đã có một pho tượng hoàng kim, lần này đến phiên Lam Thủy Thành, đây chính là quang vinh cả đời, sau đó có ai đi tới Lam Thủy Thành, đều thấy được pho tượng hoàng kim của Diệp Trần.

Diệp Trần đối với quang vinh thắng liên tiếp trăm trận không quá lưu ý, thực lực kém quá cách xa, đạt được thắng liên tiếp trăm trận cũng không có cảm giác gì hưng phấn.

Duy nhất để hắn có hứng thú là phần thưởng thắng liên tiếp trăm trận.

Thắng liên tiếp sáu mươi trận, trận đầu được thưởng hai nghìn khối Trung phẩm linh thạch, trận thứ hai ba nghìn, trận thứ ba bốn nghìn, tổng cộng sáu vạn năm nghìn khối Trung phẩm linh thạch.

Thắng liên tiếp bảy mươi trận, trận đầu được thưởng hai nghìn hai trăm khối Trung phẩm linh thạch, trận thứ hai ba nghìn hai trăm, trận thứ ba bốn nhìn hai. Tổng cộng sáu vạn bảy nghìn khối Trung phẩm linh thạch.

Thắng liên tiếp tám mươi trận, tổng cộng sáu vạn chín.

Thắng liên tiếp chín mươi trận, tổng cộng bảy vạn một.

Thắng liên tiếp trăm trận, bảy vạn ba.

Cộng lại là ba mươi bốn vạn bảy nghìn khối Trung phẩm linh thạch, cộng thêm hai mươi chín vạn phía trước, đạt được sáu mươi ba vạn năm nghìn khối Trung phẩm linh thạch, tuyệt đối là một bút cự phú.

Mặt khác, thắng liên tiếp năm mươi trận và thắng liên tiếp trăm trận, trừ Trung phẩm linh thạch được thưởng, còn có Thượng phẩm linh thạch, thắng liên tiếp năm mươi trận là năm trăm khối Thượng phẩm linh thạch, thắng liên tiếp trăm trận là ba nghìn.

Diệp Trần đang cần Thượng phẩm linh thạch đề thăng tu vi, hiện tại có ba nghìn năm trăm khối Thượng phẩm linh thạch, tu vi đề thăng tới Tinh Cực Cảnh hậu kỳ đỉnh phong chỉ là vấn đề thời gian.

Thi đấu lôi đài kết thúc một đoạn, kế tiếp, Diệp Trần muốn đi thăm dò di tích cổ, hắn đã cùng Phượng Yên Nhu kết ước, đến đáy hồ Tinh Vực Hồ đi tìm di tích phân đường Khôi Lỗi Môn.

Cùng ngày, hai thành phố lớn bên ngoài Lam Thủy Thành đều biết chuyện Diệp Trần đạt được thắng liên tiếp trăm trận. Ba ngày sau, cả Lam Sơn Đảo hầu như không ai không biết, lịch sử Lam Sơn quốc rất dài, chừng mấy nghìn năm, nhưng Tinh Cực Cảnh thi đấu lôi đài là mấy trăm năm trước mới sáng lập. Lúc đó cũng không có nhân khí gì, cũng không có cao thủ nào lợi hại tham gia, thẳng đến vài thập niên gần đây, mới từ từ thịnh vượng, hấp dẫn vô số võ giả phụ cận tứ đại vực chú ý. Bảy năm trước, cường giả thắng liên tiếp trăm trận sinh ra, vinh dự của hắn được cô đọng trên một pho tượng hoàng kim. Pho tượng hoàng kim này được đặt ở Lam Sơn thành, được mọi người ngưỡng vọng. Thời gian cách bảy năm, cường thế thắng liên tiếp trăm trận thứ hai sinh ra, so với cường giả thắng liên tiếp trăm trận đầu tiên, hắn còn trẻ vô cùng, nhìn qua khoảng hai mươi mốt tuổi.

Tuổi tác của cường giả Tinh Cực Cảnh rất khó phán đoán. Bất quá đó là đối với đại bộ phận cường giả Tinh Cực Cảnh bình thường mà nói, Diệp Trần thoạt nhìn hai mươi mốt tuổi, nói rõ, hắn ít nhất là hai mươi mốt tuổi bước vào Tinh Cực Cảnh. Võ giả Bão Nguyên Cảnh không có biện pháp trì hoàn già yếu, vấn đề ở chỗ này, hai mươi mốt tuổi trở thành cường giả Tinh Cực Cảnh, không có khả năng năm đó có thể đạt được Tinh Cực Cảnh cực hạn. Dựa theo tốc độ trưởng thành của thiên tài, Diệp Trần đại thể trên dưới mười tám tuổi bước vào Tinh Cực Cảnh, mà cường giả Tinh Cực Cảnh có thể sống hai trăm tuổi. Bề ngoài tuổi tác tăng trưởng so với bình thường chậm gấp đôi. Mười tám tuổi đến hai mươi mốt tuổi là ba năm, nhân lên gấp đôi là sáu năm, mười tám tuổi cộng thêm sáu năm nữa chính là hai mươi tuổi. Nói cách khác, tuổi thực của Diệp Trần tuyệt đối dưới hai mươi tư tuổi, nói không chừng, hai mươi mốt tuổi chính là tuổi của hắn.

Mặc kệ ra sao, dưới hai mươi tư tuổi vẫn tương đối trẻ, hai mươi mốt tuổi càng thêm hãi nhân. Tuổi còn trẻ như vậy là có thể trở thành cường giả thắng liên tiếp trăm trận thứ hai, không thể nghi ngờ so với cường giả thắng liên tiếp trăm trận thứ nhất càng có đủ có sức thuyết phục, càng có tính truyền kỳ hơn. Một ngày pho tượng hoàng kim kiến thành, có muốn quên cũng không thể quên được.

Nhìn xa xa đang khởi công nền pho tượng hoàng kim, Phượng Yên Nhu lộ vẻ tươi cười hiếm có, nói:

- Hôm nay, ngươi đã là nhân vật truyền kỳ của Lam Sơn Đảo.

Diệp Trần lắc đầu:

- Hư danh mà thôi, ta nghĩ, thiếu niên một đời của Phiêu Miểu Tuyết Vực và Vân Lan Vực hẳn là có mấy người có thể làm được đi sao!

Thanh Trúc nhếch miệng nói:

- Đương nhiên, đại sư huynh của ta nếu là đến Lam Sơn Đảo, thắng liên tiếp trăm trận cũng dễ như trở bàn tay.

- Một năm trước ta và đại sư huynh đã giao thủ, khi đó hắn, rất miễn cưỡng. Về phần hiện tại, ta cũng không biết, về phần Vân Lan Vực, đại sư huynh của Hoàng Phá Sơn Xích Thủy Tiểu Chân Nhân, có người nói là đệ nhất nhân tuổi trẻ một đời Vân Lan Vực, nghĩ đến cũng có thực lực này. Còn nhưng người khác, cùng ta và Huyễn Nguyệt công tử không sai biệt lắm, mạnh cũng không mạnh tới mức đó, thắng liên tiếp trăm trận phỏng chừng không có khả năng.

Phượng Yên Nhu luận sự, không có mù quáng đánh giá cao đại sư huynh. Theo nàng thấy, đại sư huynh cũng không nhất định thắng được Diệp Trần, trừ phi một năm này, hắn có tiến bộ kinh người.

Nghe vậy, Thanh Trúc rất buồn bực, chính như lời của Phượng sư tỷ, một năm trước đại sư huynh xác thực có chút miễn cưỡng. Hiện tại phỏng chừng cùng Diệp Trần tương đương mà thôi. Nói cách khác, Diệp Trần thực rất mạnh, cường đại đến trình độ có thể cùng có thể cùng đại sư huynh đánh đồng, điều này làm cho nàng còn có chút khúc mắc cảm thấy khó chịu, đương nhiên, nàng cũng không phải cừu hận Diệp Trần, chỉ là đùa giỡn một chút mà thôi.

- Không nói chuyện này nữa, đi đáy hồ tìm kiếm di tích phân đường của Khôi Lỗi Môn trọng yếu.

Diệp Trần nói.

- Ừm.

Phượng Yên Nhu gật đầu, nàng trong lúc ngẫu nhiên biết được phụ cận Lam Sơn Đảo có di tích phân đường của Khôi Lỗi Môn. Nhưng cũng không biết vị trí cụ thể, tại chỗ nào, do đó trong ba bốn ngày này, hai người vẫn nghiên cứu kế hoạch tìm kiếm di tích phân đường, hiện tại mới bắt đầu khởi hành.

Rời khỏi Lam Sơn Đảo, ba người xuất hiện tại Tinh Vực Hồ mênh mông.

Phượng Yên Nhu nói:

- Phía đông Lam Sơn Đảo phát hiện di tích cổ nhiều nhất, trên sáng, dưới tối, chí ít có mười chỗ. Di tích phân đường của Khôi Lỗi Môn ở nơi đó có khả năng rất nhỏ, tạm thời bài trừ trước, đáy hồ phía nam Lam Sơn Đảo có lượng lớn linh thảo cùng tam sắc trân châu. Mỗi ngày võ giả tới đó rất đông, khả năng có cũng rất nhỏ. Bằng không đã sớm bị phát hiện, ngoài phía đông và phía nam, mục tiêu của chúng ta là phía tây và phía bắc, trước hết từ phía bắc bắt đầu đi!

- Ngươi và sư muội ngươi một tổ, một mình ta một tổ, cách nhau tìm kiếm, tới trưa, đến đây tập hợp, thông báo thành quả của bản thân cho nhau.

Diệp Trần kiến nghị.

- Ừm, chúng ta đây đi trước một bước!

Phượng Yên Nhu và Thanh Trúc thân hình chợt lóe, hóa thành lưỡng đạo lưu quang lẻn vào đáy hồ, công phu mấy mươi lần chớp mắt, liền biến mất trong linh hồn lực cảm ứng của Diệp Trần.

- Phỏng chừng không có mười ngày nửa tháng khó có thành quả.

Diệp Trần thở ra một hơi, từ một phía khác lẻn vào đáy hồ.

Trong hồ áp lực tăng nhiều, càng đi xuống sâu, áp lực càng lớn, xuống đến năm nghìn thước, Diệp Trần thậm chí gấp hai vận tốc âm thanh đều không thể bảo trì. Một vạn thước chỉ có thể duy trì trong nháy mắt hai trăm thước. Chân nguyên tiêu hao kịch liệt tăng thêm, khoảng chừng đã hơn gấp ba lần trên mặt đất. Cái này vẫn là vì Diệp Trần tu luyện Thanh Liên Kiếm Quyết, cực kỳ sắc bén, ở trong nước xuyên qua so với võ giả đồng cấp dễ hơn.

Lam Sơn Đảo có phương viên gần vạn dặm, đến trên dưới một vạn thước, là có thể nhìn thấy đá ngầm, có dạng sườn dốc.

Đáy hồ rất nhiều loại cá, thỉnh thoảng có thể thấy hình bóng yêu thú dưới nước, những yêu thsu này tựa hồ cũng nhìn ra Diệp Trần không phải kẻ dễ chọc. Đều bỏ qua, hoặc lẻn vào trong bùn nước.

Diệp Trần phóng xuất linh hồn lực, hướng thẳng phía trước dò xét. Kế hoạch của hắn là một đường đi đến khoảng năm vạn dặm, liền từ tiêu chí hơi nghiêng tám mươi lý tiếp tục đi thẳng. Về phần vì sao làm như thế, là bởi vì kiếm hồn của hắn hình thức ban đầu đản sinh ra ý chí quang huy, phạm vi linh hồn lực phóng xạ trong vòng tam mươi lý.

Lấy tốc độ nhất thuấn hai trăm thước, một thời thần gần ba nghìn dặm, Diệp Trần rất nhanh di động, ngẫu nhiên phát hiện dị dạng gì, vừa rồi mới dừng lại đến nghiên cứu một phen. Trong lúc này, hắn cũng có thể thấy một ít võ giả thăm dò tại đáy hồ, song phương vừa tiếp xúc, đối phương lập tức sắc mặt điên cuồng, rời xa nơi đây. Diệp Trần là cường giả thắng liên tiếp trăm trận thứ hai của Lam Sơn Đảo, nơi này lại tại đáy hồ Tinh Vực Hồ. Nếu là Diệp Trần sinh ra ác ý, muốn khóc cũng không kịp.

Cuộc sống thăm dò thập phần khô khan, một ngày đêm kết thúc, đến buổi trưa ngày thứ hai, Diệp Trần bất quá di động hai vạn năm nghìn dặm. Đương nhiên, đây là bởi vì muốn buổi trưa trở về sớm.

Điểm tập hợp.

Phượng Yên Nhu nói:

- Ta ở đây không có phát hiện gì.

- Ta cũng vậy.

- Đây là một lọ bù đắp chân nguyên Bách Linh Đan, ngươi nhận lấy trước, tại đáy hồ tiêu hao chân nguyên còn muốn vượt qua tưởng tượng của ta.

Phượng Yên Nhu đưa qua một bình ngọc.

Diệp Trần liếc mắt nhìn đối phương, đưa tay tiếp nhận bình ngọc:

- Đa tạ.

Bách Linh Đan không phải đan dược trên thị trường có thể thấy được. Tại bù đắp chân nguyên được cho là đỉnh cấp đan dược, dựa theo phẩm cấp mà tính, tuyệt đối là hàng thượng đẳng trong Trung phẩm đan dược. Một viên giá trị năm trăm khối Trung phẩm linh thạch. Một lọ là hai mươi viên, cũng chính là một vạn khối Trung phẩm linh thạch, đối với đối với thuần túy tiêu hao phẩm mà nói, giá trị quá cao.

Nếu hai người đã có quan hệ hợp tác, Diệp Trần cũng không muốn trực tiếp chối từ, lại nói một ngày tìm kiếm đến di tích phân đường của Khôi Lỗi Môn, giá trị tạo ra muốn viễn siêu một lọ Bách Linh Đan.

Thoáng nghỉ ngơi một phen, ba người tiếp tục lẻn vào đáy hồ.

Liên tiếp nửa tháng trôi qua, di tích phân đường của Khôi Lỗi Môn cái bóng cũng không thấy được. Nhưng thật ra Phượng Yên Nhu lại tìm được một dĩ tích quy mô nhỏ, ở bên trong thu hoạch một ít đồ vật, coi như là thoải mái tư tưởng, mà Diệp Trần cũng không phải trắng tay. Hắn ở sâu trong vũng bùn đạt được kim chúc khoáng thạch hiếm thấy. Những kim chúc khoáng thạch này ẩn chứa kim chúc là tài liệu chế tạo bảo khí, sau này nói không chừng dùng được.

Ngày thứ mười tám, Diệp Trần tại đáy hồ tiếp tục di động.

- Tuy rằng chia làm hai nhóm tìm kiếm, bất quá cho tới bây giờ, phạm vi thăm dò của chúng ta ngay cả một phần trăm cũng chưa đạt được, chỉ có thể dựa vào vận khí.

Thăm dò di tích, quan trọng nhất là vận khí, không có vận khí, so với người khác khổ cực một trăm lần đều không có thu hoạch, vận khí đến, có thể một ngày liền có thành quả.

Đáy hồ một vạn thước, thời gian trôi qua dường như rất chậm, một mảnh yên tĩnh, một điểm thanh quang rất nhanh di động tới, thập phần nhỏ bé.

Diệp Trần nhíu mày lại, sắp đến thời gian tập hợp, về trước thì hơn.

- A!

Diệp Trần đang muốn bơi lên trên, bỗng nhiên linh hồn lực cảm ứng được một cổ ba động cường liệt.

- Xé rách, trảm toái, đây là ba động gì?

Dưới sự tò mò, Diệp Trần càng có thể cảm thụ được đáng sợ của ba động. Cổ ba động này có lực sát thương uy hiếp cường giả Tinh Cực Cảnh đỉnh tiêm, hơn nữa đó chỉ là phán đoán sơ bộ của Diệp Trần, lực sát thương chân chính còn muốn vượt hơn.

Chỉ chốc lát công phu, Diệp Trần đi tới chỗ ba động.

Trong tầm mắt, lộ ra một cái khe tối như mực. Bên trong có bạch kim sắc khí lưu phun trào ra.

Từ trong Trữ Vật Linh Giới lấy ra một kiện Hạ phẩm bảo khí, Diệp Trần ném tới trong bạch kim sắc khí lưu.
truyện full

Bình luận truyện Kiếm Đạo Độc Tôn

Nhấn Shift + Enter để xuống hàng. Nhấn Enter để đăng câu trả lời.

Bình luận Facebook

Admin
đăng bởi Admin

Theo dõi

Danh sách chương