Tùy Chỉnh
Đề cử
Kiếm Đạo Độc Tôn

Kiếm Đạo Độc Tôn

Chương 940-941 : Trái tim còn mạnh hơn nữa:

Tầng thứ nhất!

Thời gian nửa chén trà nhỏ trôi qua, bốn đạo thân ảnh lướt ra, mỗi người sắc mặt tái nhợt, thất khiếu chảy máu, Sư Thiếu Bảo sớm đã khôi phục Hoàng Kim Sư Tử chân thân, bộ lông màu vàng trên người lộ ra một mảnh trụi lụi, sau khi chật vật gầm rú một tiếng liền chạy vội ra ngoài, lão giả cổ quái nói nhỏ một tiếng, cũng đi ra.

Thủy tinh đại xà màu vàng hóa thành hoàng y nữ tử, nàng cười cười, nói:

- Sau này còn gặp lại.

Nói xong, nhổ ra một ngụm máu tươi, ly khai nơi đây.

- Thật đúng là hiểm!

Tầng long cốt phòng ngự trên người Diệp Trần rút về, ôm Mộ Dung Khuynh Thành lảo đảo ly khai.

Không biết đã qua bao lâu, lại có một đạo nhân ảnh lướt ra ngoài, người này chính là hắc y lão giả, hắc y lão giả giờ phút này, so với bọn người Diệp Trần càng thêm chật vật, khí tức trên thân yếu đi rất nhiều, nơi bả vai còn có một vết ngấn, cơ bắp bên trong tuy rằng không chút tổn hao, nhưng Vương giả Sinh Tử Cảnh có Bất Tử Chi Thân, nói không chừng ở đây đã từng bị chặt đứt qua cũng nên.

- Huyền Âm Vương sau khi chết vậy mà càng mạnh hơn nữa, thật tà ác.

Hắc y lão giả sắc mặt không cam lòng xé rách không gian, biến mất không thấy gì nữa.

Sau khi hắc y lão giả rời đi, Huyền Âm Vương muốn xuyên ra khỏi Huyền Âm Tháp, thoát ly trói buộc, bất quá hắn một chân vừa phóng ra, trên không phiến hải dương này, chợt ngưng tụ ra một hắc động, trong hắc động, một đạo tia chớp kim sắc đâm rách Thương Khung, tựa như thuấn di bổ vào cái chân kia của Huyền Âm Vương.

Đùng!

Toàn bộ chân của Huyền Âm Vương bị kim sắc hỏa diễm đốt thành tro bụi, cũng lan tràn về phía thân thể, nhưng lúc tiến vào trong Huyền Âm Tháp, kim sắc hỏa diễm lại tự động dập tắt, mà Huyền Âm Vương cũng buông tha cho ý định rời khỏi Huyền Âm Tháp.

Trên không hải dương, thân ảnh hắc y lão giả hiện ra, hắn ngẩng đầu nhìn lên, thấy lỗ đen chậm rãi thu lại, biểu hiện trên mặt biến hóa mấy lần.

- Huyền Âm Tháp tuy rằng hạn chế tự do của Huyền Âm Vương nhưng lại giúp cho chiến lực của hắn gia tăng gấp đôi, thật là đáng chết, không thể tưởng được dưới một trận chiến, rõ ràng khiến ta tổn thất mấy trăm năm tu vị, mấy trăm năm tu vị này, tối thiểu phải kể tới tháng tiếp theo mới có thể bổ sung được.

Thần sắc của hắc y lão giả thập phần lúng túng, tổn thất đại lượng tu vị, tuy không nói đến mức khiến chiến lực của hắn hạ thấp, nhưng lực bền bỉ không thể nghi ngờ đã bị ảnh hưởng rất lớn, trọng yếu nhất là, tổn thất tu vị nếu không được đền bù lập tức, thời gian kéo dài càng lâu thì càng khó bổ sung.

- Bọn hắn có lẽ vẫn chưa trốn được xa, có nên đuổi theo hay không đây?

Trên mặt hắc y lão giả hiện lên vẻ chần chờ.

PHỐC!

Chợt, hắc y lão giả há mồm phun ra một đạo máu tươi mang theo hàn khí, máu tươi hiện lên màu xám, tiếp xúc với không khí lập tức phát ra thanh âm xuy xuy ăn mòn.

- Đáng giận, trước tiên thanh trừ âm khí trong cơ thể đã rồi nói sau.

Cảm giác được âm khí trong cơ thể quá nhiều, đối với khôi phục tu vị hình thành trợ ngại, hắc y lão giả buông tha ý định tìm kiếm Mộ Dung Khuynh Thành, với hắn mà nói, chỉ cần khôi phục trạng thái, tìm kiếm một người không phải quá dễ dàng sao, không cần phải khiến mình quá chật vật.

Ba!

Thân ảnh tiêu tan tựa như bọt biển màu đen, hắc y lão giả biến mất vô tung vô ảnh.

. . .

Diệp Trần mang theo Mộ Dung Khuynh Thành, không lập tức rời khỏi di tích, mà tìm một nơi vắng vẻ tránh vào.

Nếu quay về theo đường cũ thì không thể nghi ngờ phải gặp gỡ đom đóm tự bạo, Diệp Trần không nắm chắc có thể mang theo Mộ Dung đã hôn mê bình yên vô sự rời khỏi nơi đây, trước tiên đợi Mộ Dung khôi phục thần trí đã rồi nói sau.

Bất quá Diệp Trần cũng có chút lo nghĩ, hôn mê sau khi linh hồn bị chấn động, lúc nào có thể khôi phục, thực khó mà nói, có khả năng hiện giờ có thể khôi phục, có khả năng rất lâu cũng không tỉnh lại được, việc này phải xem vận khí, cũng phải xem linh hồn Mộ Dung đến cùng có ngưng thực không.

Trải đệm chăn lên mặt đất, Diệp Trần cẩn thận từng li từng tí đặt Mộ Dung lên, đánh giá khuôn mặt tái nhợt tinh xảo của đối phương, Diệp Trần nhẹ thở dài một cái, khoanh chân ngồi một bên, bắt đầu điều tức chữa thương.

Đổi thành người bình thường, dưới hủy diệt phong bạo càng quét thì sẽ phải chịu tổn thương nghiêm trọng, trong vòng ba năm ngày không cách nào khôi phục được, cũng may Diệp Trần có được Bất Tử Chi Thân sơ cấp nhất, chỉ cần thương thế không lan đến căn bản, thì bình thường có thể khỏi hẳn trong thời gian ngắn, những thứ này ngược lại không cần lo lắng.

Thời gian trôi qua, Diệp Trần chậm rãi phun ra một ngụm trọc khí, mở to mắt.

- Không thể tưởng được lần này nhân họa đắc phúc, Linh hồn âm ba của Huyền Âm Vương khiến phụ tải của trái tim ta tăng rất nhiều, thực sự kích phát ra hiệu quả của Dưỡng Tâm Thảo, vốn phải mất thêm nhiều tháng nữa dược hiệu của gốc Dưỡng Tâm Thảo này mới có thể luyện hóa vào trong trái tim, hiện giờ chỉ cần một tuần là đã không sai biệt lắm rồi.

- Nhân cơ hội này, ta cũng thử trùng kích cảnh giới Bán Bộ Vương Giả lần nữa xem sao, dù không thể tấn chức, cũng có thể thuần thục một chút.

Nói được thì làm được, Diệp Trần bắt đầu trùng kích cảnh giới Bán Bộ Vương Giả lần hai.

Đã đến giờ ngày thứ năm.

Hôm nay, Mộ Dung Khuynh Thành rên rỉ một tiếng, tỉnh lại từ trong hôn mê.

- Ta không chết!

Mộ Dung Khuynh Thành cho là mình hẳn phải chết không thể nghi ngờ, hiện giờ tỉnh lại, chứng minh chính mình chỉ bị hôn mê, lúc ấy linh hồn một mảnh hỗn loạn, còn tưởng rằng đã chết chắc rồi nữa.

Nghiêng đầu, Mộ Dung Khuynh Thành trông thấy Diệp Trần khoanh tròn ngồi dưới đất, trên người tản mát ra sương mù lượn lờ, nóng hổi, phảng phất như tới cạnh lò bếp vậy.

Thấy Diệp Trần đang chạy nước rút đến cảnh giới Bán Bộ Vương Giả, Mộ Dung Khuynh Thành không có đi quấy rầy, đứng lên từ chăn đệm, nàng khoanh chân ngồi dưới đất, hít sâu một hơi, chậm rãi tiến vào trong trạng thái điều tức.

Ngày thứ tám!

Diệp Trần tỉnh lại.

Hô!

- Quả nhiên vẫn chưa được, xem ra, cần phải luyện hóa hoàn toàn ba gốc Dưỡng Tâm Thảo mới có thể tiến vào cảnh giới Bán Bộ Vương Giả được, bất quá gốc Dưỡng Tâm Thảo đầu tiên cuối cùng luyện hóa thành công rồi.

Bên cạnh, Mộ Dung Khuynh Thành phát giác được động tĩnh của Diệp Trần, mở to mắt.

- Vẫn không thành công sao?

Diệp Trần vui vẻ nói:

- Nàng đã tỉnh rồi!

- Ân, cảm giác mình như đã nằm một giấc chiêm bao vậy!

Mộ Dung Khuynh Thành ôm tới, có thể còn sống, là Thượng Thiên ban ân, nàng không nỡ chết.

- Tỉnh là tốt rồi, về phần chạy nước rút đến cảnh giới Bán Bộ Vương Giả, không gấp, sớm muộn gì cũng sẽ thành công thôi.

Lúc Mộ Dung Khuynh Thành còn chưa tỉnh, Diệp Trần chung quy vẫn cảm giác mình không tiến vào trạng thái tập trung được, trong đó có quá nhiều lo lắng, linh hồn căn bản của một người, rất là phiền toái.

Ôm Mộ Dung, Diệp Trần đứng người lên nói:

- Nếu đã tỉnh rồi, chúng ta trước tiên rời khỏi đây đã, có gì thì nói sau, đây cũng không phải nơi tốt lành gì.

- Huyền Âm Vương như thế nào?

Mộ Dung Khuynh Thành đột nhiên hỏi, nàng không biết Diệp Trần làm sao có thể bình yên mang nàng rời khỏi.

Diệp Trần cười nói:

- Đã ăn chút thiệt thòi, Nhân Ma Vương của Nhân Ma nhất tộc tới, hắn đại chiến một hồi với Huyền Âm Vương, ta liền nhân cơ hội này rời khỏi tầng ba mươi ba, bằng không, chúng ta muốn sống sót ly khai, là chuyện không có khả năng, về phần Huyền Âm Vương và Nhân Ma Vương, ta nghĩ có lẽ đều còn sống, đến tầng thứ kia của bọn hắn, muốn giết chết đối phương, rất khó rất khó.

- Là Nhân Ma Vương của Hỗn Loạn Ma Hải!

Mộ Dung Khuynh Thành kinh ngạc nói.

- Hẳn vậy, kế tiếp trong khoảng thời gian này, ta sẽ cố gắng tiến vào cảnh giới Bán Bộ Vương Giả, bằng không gặp phải bọn hắn, căn bản không có sức hoàn thủ.

Tuy nói tiến vào cảm giới Bán Bộ Vương Giả, Diệp Trần cũng không thể nào là đối thủ của Vương giả Sinh Tử Cảnh, nhưng có đại lượng Chân Nguyên thủy tinh, trong trình độ nhất định hắn có thể nhanh chóng tăng lên tu vị, tu vị đầy đủ, hơn nữa với thủ đoạn của bản thân, vẫn tốt hơn một chút, chung quy vẫn tốt hơn một chút so với không có chút hy vọng nào.

Mộ Dung Khuynh Thành tỉnh táo lại, hai người rời khỏi di tích nhẹ nhõm hơn rất nhiều, nhưng đom đóm tự bạo kia vẫn như trước không làm gì được Hắc Ám Lực Trường của Mộ Dung.

Ly khai di tích, lặn dưới đáy biển một khoảng thời gian rất lâu, thẳng đến khi rời khỏi mười mấy vạn dặm, mới từ trong nước biển phá nước mà ra.

Hô!

Hô hấp không khí trong lành, hai người như sống lại lần nữa.

- Trước tiên tìm một hòn đảo không người đã.

Diệp Trần nhìn bốn phía, nói với Mộ Dung.

- Ta có cảm giác tu vị của mình có thể tăng lên lần nữa!

Mộ Dung Khuynh Thành gật gật đầu.

. . .

Tìm kiếm một hòn đảo trên Vô Tận Hải dương là một chuyện quá đơn giả, không đến nửa ngày, hai người đã tìm được một chỗ tương đối.

Sau khi luyện hóa dược hiệu của gốc Dưỡng Tâm Thảo đầu tiên, Diệp Trần bắt đầu nuốt gốc Dưỡng Tâm Thảo thứ hai, trong lúc luyện hóa Dưỡng Tâm Thảo, hắn một bên tìm hiểu Không Gian Áo Nghĩa trụ cột, một bên nghiên cứu Kính Hoa Phá Diệt, hai cái này hỗ trợ lẫn nhau, cùng nhau nghiên cứu, có được chỗ tốt không thể tưởng tượng nổi.

Kính Hoa Phá Diệt với tư cách là môn áo nghĩa kiếm pháp không gian đầu tiên của Diệp Trần, vì Diệp Trần mở ra một đại môn, theo nghiên cứu ngày càng sâu với Kính Hoa Phá Diệt, Diệp Trần càng ngày càng cảm giác được sự bác đại tinh thâm của Không Gian Áo Nghĩa. Nơi của mọi người ở, là ở giữa không gian, không gian không phải một cái hộp, mà là một vật chứa đựng hết thảy mọi thứ, ngay cả thời gian cũng có liên hệ không thể tách rời với vật chứa này.

Kính Hoa Phá Diệt tăng lên hỏa hầu, Diệp Trần ẩn ẩn cảm giác được những thứ mình trông thấy không quá giống với trước kia. Dĩ vãng chỉ là cực hạn ở mặt ngoài, hiện tại, hắn đã có thể phân tích sâu vào trong, theo đó có lẽ sơ kỳ có chút không thích ứng được, cảm thấy thập phần thâm ảo, nhưng một quen thuộc, đối với con đường sau này sẽ có được tác dụng thôi động khó có thể tưởng tượng được.

- PHÁ...!

Một kiếm hoạch xuất, nước biển ở bờ đồng hòn đảo trở nên vặn vẹo, bỗng nhiên phân thành vô số tầng, mỗi một tầng đều phảng phất một vật chứa bằng thủy tinh.

Đụng một tiếng!

Không gian chi lực bao phủ trong phạm vi nước biển đều nát bấy, sóng biển trùng thiên.

- Không sai biệt lắm có phần hỏa hầu a!

Phá Tà Kiếm vào vỏ, Diệp Trần tùy ý để sóng biển ập vào người, cọ rửa thân thể.

Bất tri bất giác, một tháng qua đi.

Gốc Dưỡng Tâm Thảo thứ hai được luyện hóa thành công, so với lúc trước, cường độ trái tim của Diệp Trần đâu chỉ hơn gấp mấy lần, dưới tình huống huyết dịch gia tốc, trái tim giống như sấm động, phát ra thanh âm thùng thùng, thanh âm này, khiến thổ địa ở phụ cận cũng rung lên, tro bụi lan tràn.

Có một lần, Diệp Trần lẻn vào trong nước biển, thanh âm trái tim nhảy lên, thậm chí đánh chết một đầu tứ cấp yêu thú, từng vòng gợn sóng, dùng Diệp Trần làm trung tâm, khuếch tán về phía bốn phương tám hướng, rất khó tưởng tượng được, độ mạnh yếu nhịp đập trái tim của Diệp Trần đã đến trình độ nào rồi.

Bất quá thế vẫn chưa xong, Diệp Trần chính thức luyện hóa gốc Dưỡng Tâm Thảo thứ ba, gốc Dưỡng Tâm Thảo thứ ba này luyện hóa thành công, hắn muốn chạy nước rút đến cảnh giới Bán Bộ Vương Giả, lần này chỉ cho phép thành công, không cho phép thất bại.

Bên kia.

Khí tức ma lực cường thịnh xông lên trời, bầu trời bị nhuộm thành màu đen, gió lốc màu đen mãnh liệt vây quanh hòn đảo.

Tu vị của Mộ Dung Khuynh Thàn rõ ràng nâng cao một bước, càng ngày càng tiếp cận Bán Bộ Vương Giả thành danh lâu năm, ngoài ra, theo tu vị tăng lên, cường độ Linh hồn bạc mô của Bán Bộ Vương Giả cũng sẽ tăng lên, như hoàng y nữ tử là Bán Bộ Vương Giả tối cường giả, đụng phải Linh hồn âm ba của Huyền Âm Vương cũng chỉ bị một ít tổn thương, sẽ không xuất hiện tình huống bị hôn mê, đó chính là tác dụng của linh hồn bạc mô.

Mà Diệp Trần thân mang Ngũ giai Hủy Diệt Kiếm Hồn, Tứ giai Bất Hủ kiếm hồn, cùng với linh hồn lực gấp năm lần thường nhân, cái đó chỉ sợ dù không phải là Bán Bộ Vương Giả, cũng có thể hoàn toàn chống cực linh hồn âm ba của Huyền Âm Vương, so với hoàng y nữ tử, chỉ có hơn chứ không kém, một khi chờ hắn tiến vào cảnh giới Bán Bộ Vương Giả, sinh ra Linh hồn bạc mô, chỉ sợ trong Vương giả Sinh Tử Cảnh, cũng rất khó có người có thể dùng linh hồn lực công kích hắn.

Trừ phi là một ít bí pháp công kích linh hồn Thiên cấp đẳng cấp cao cực đoan đáng sợ, hoặc là bí pháp công kích linh hồn Thiên cấp đỉnh giai có tính diệt tuyệt.

Lại một tháng qua đi.

Trong nước biển, chợt nhấc lên một đạo sóng lớn, sóng lớn hiện lên vòng tròn, đột nhiên khuếch tán ra, thế vẫn chưa xong, trung tâm vòng sóng lớn này, một thủy tinh cầu cực lớn đột nhiên sinh ra, một mực bành trướng đến chừng mấy chục thước, mới hung mãnh bạo tạc nổ tung, hơi nước ngập trời.

Đông đông đông đông đông đông đông!

Thanh âm chấn động kịch liệt, ở trên hòn đảo cũng có thể nghe thấy được, một ít chim biển cả kinh vẫy cánh, cuống quít ly khai nơi này.

truyện full

Bình luận truyện Kiếm Đạo Độc Tôn

Nhấn Shift + Enter để xuống hàng. Nhấn Enter để đăng câu trả lời.

Bình luận Facebook

Admin
đăng bởi Admin

Theo dõi

Danh sách chương